Bị tát ngay trước mặt bao nhiêu người, Lý Thiết Sinh thẹn quá hóa giận, đẩy mạnh tôi rồi giơ tay đ.ấ.m đá.
Dân làng xung quanh xôn xao bàn tán.
Một bà lão lớn tuổi trong thôn không nhịn được, bước lên kéo tôi ra, vô tình nhìn thấy vết thương trên tay tôi lộ ra dưới ống tay áo.
Bà nhẹ nhàng vén tay áo tôi lên, trên cánh tay đầy những vết thương cũ mới chồng chất. Nhìn sang gương mặt tôi sưng đỏ, bà đau lòng vỗ vỗ lên vai tôi.
"Tú Hoa à! Con làm sao thế này!"
Sự quan tâm bất ngờ từ một người xa lạ khiến nước mắt tôi đột nhiên rơi xuống.
Thế nhưng, tôi còn chưa kịp lên tiếng, bốn đứa con của tôi đã nhanh chóng chen vào.
"Mẹ tôi ở nhà lăng nhăng với đàn ông khác, bị ba tôi đánh là đáng!"
"Đúng vậy! Tôi cũng thấy rồi! Mẹ thường xuyên đưa mấy ông lạ mặt về nhà ngủ khi ba đi làm ở căn cứ!"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Mẹ ơi, con không biết gì cả, mẹ đừng đánh con nhé!"
"Mẹ, lần trước chú kia bảo chỉ cần con không nói ra thì sẽ mua đồ chơi cho con, vậy đồ chơi đâu rồi?"
Tôi trợn trừng mắt, trong khoảnh khắc còn tưởng mình bị ảo giác.
Tôi không thể ngờ rằng, bốn đứa con mà tôi nâng niu trong lòng bàn tay lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Tôi há miệng định giải thích, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thốt ra được tiếng nào.
Chỉ có nước mắt, từng giọt, từng giọt rơi xuống.
Dân làng không nhìn nổi nữa, bắt đầu lên tiếng trách móc lũ trẻ.
"Đúng là lũ bội bạc! Mẹ các cậu một mình nuôi lớn các cậu, vậy mà các cậu lại nói ra những lời độc ác thế này! Các cậu học hành đến độ óc cũng bị úng nước rồi à?"
Những người khác cũng phụ họa theo, chỉ trích bốn đứa trẻ.
Mặt mũi bọn chúng sa sầm, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy bướng bỉnh và không cam lòng.
Thấy tôi nửa ngày không lên tiếng, đứa con cả trước nay vẫn được khen ngợi là ngoan ngoãn, học hành giỏi giang nhìn tôi chằm chằm, gằn từng chữ.
"Chúng tôi bội bạc? Chúng tôi có bảo bà sinh chúng tôi ra không? Bà ở nhà ăn không ngồi rồi, dùng tiền ba tôi gửi về để nuôi đàn ông bên ngoài! Nếu không phải ba tôi mỗi tháng đều gửi tiền về, chắc bà đã sớm đem chúng tôi cho người khác rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tro-ve-30-nam-truoc-chong-con-toi-nguoi-chec-ke-tan-tat/chuong-4.html.]
"Loại đàn bà ích kỷ, lăng loàn như bà, căn bản không xứng đáng làm mẹ chúng tôi!"
Nghe những lời này, tôi cảm thấy trời đất đảo lộn, n.g.ự.c đau nhói, hơi thở nghẹn lại.
Cả người tôi ngã sầm xuống đất.
6
Tôi gắng gượng, chậm rãi ngồi dậy từ mặt đất, ánh mắt hoang mang nhìn đám con mình một tay nuôi lớn.
Lời của thằng cả như một mũi kim kích thích cả đám đông, dân làng lập tức xôn xao bàn tán.
"Không ngờ được, hóa ra con người của Tú Hoa là như vậy! Tôi cứ thắc mắc mãi, vì sao đàn ông nhà khác ra ngoài làm việc thì vợ cũng phải theo, còn Tú Hoa lại cứ cố thủ ở trong làng."
"Nói cũng đúng ha, cầm tiền chồng gửi về nuôi bốn đứa con mà đi bao trai, đúng là mở rộng tầm mắt!"
"Chả trách lũ trẻ không ưa cô ta, người ta nói con không chê mẹ xấu, chắc chắn là do Tú Hoa sống quá khắc nghiệt, chúng nó không chịu nổi mới phải nói ra sự thật."
Tôi yếu ớt tựa vào thân cây, đưa mắt nhìn về phía Lý Thiết Sinh. Hắn ta chột dạ, mắt láo liên, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Những năm qua, Lý Thiết Sinh làm công nhân lao động tay chân cấp thấp, chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng thói quen tiêu xài hoang phí thì chẳng kém ai. Đừng nói là gửi tiền về nhà, ngay cả một xu hắn cũng không đưa cho tôi, ngược lại còn thường xuyên đòi tiền đem đi.
Vì cái nhà này, tôi dậy sớm thức khuya, nhận làm ruộng thuê đổi lấy lương thực, đến cả sảy thai cũng không dám nghỉ ngơi.
Xuân hạ thu đông, dù trời rét căm căm hay nóng như đổ lửa, chỉ cần trên núi, ngoài đồng có thứ gì bán được tiền, tôi đều không nề hà mà đi tìm. Cuộc sống khổ sở thế nào tôi cũng chịu được, nhưng tôi chưa bao giờ để bọn trẻ phải khổ một ngày.
Nhưng những điều này, tôi chưa bao giờ than vãn trước mặt các con.
Tôi không muốn chúng cảm thấy ba mình vô dụng, cũng không muốn trút gánh nặng cuộc sống lên chúng.
Tôi chỉ muốn chúng lớn lên thật vui vẻ.
Chỉ là, tôi không ngờ rằng, tất cả những hy sinh, nhọc nhằn của mình, trong mắt bọn chúng, lại biến thành cái cớ để vu khống tôi là kẻ ăn bám, bao nuôi đàn ông bên ngoài.
Tôi lạnh mặt, giọng nói vang lên đầy tức giận: "Nói bậy! Tôi sống thế nào, những ai có mắt đều thấy rõ. Bao nhiêu năm qua, từng bữa cơm, từng bộ quần áo, từng món đồ dùng của bọn trẻ, Lý Thiết Sinh chưa từng bỏ ra một xu! Ngược lại, mỗi lần về nhà hắn còn đòi tôi đưa tiền!"
"Để gom đủ tiền cho hắn đi đường, để đóng học phí cho lũ trẻ, tôi thậm chí còn phải xuống trấn bán máu!"
Giọng tôi không lớn, nhưng từng câu từng chữ rành rọt rơi vào tai tất cả mọi người.
Thế nhưng, bốn đứa con của tôi vẫn chẳng có chút ăn năn, vẫn ngoan cố đứng cạnh Lý Thiết Sinh. Không chỉ không hề thương xót tôi, mà ánh mắt nhìn tôi còn đầy căm ghét, như thể tôi là kẻ thù của chúng.