Trở Về 30 Năm Trước, Chồng Con Tôi Người Chec Kẻ Tàn Tật - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-26 01:34:15
Lượt xem: 2,968

"Hôm qua không cho tao đụng vào, hôm nay lại không chịu nấu bữa sáng, có phải muốn tạo phản không?! Mày có tin hôm nay tao đánh c.h.ế.t mày không, con khốn?!"

 

Vừa nói, hắn vừa tháo dép dưới chân, giơ lên quất mạnh vào người tôi.

 

Tôi bị đánh đến sưng húp cả hai mắt, tầm nhìn mơ hồ rơi vào đứa con trai út.

 

"Thằng Cường, mau đi gọi người giúp mẹ! Nếu không mẹ sẽ bị đánh c.h.ế.t mất!"

 

Nhìn thấy nó chạy ra ngoài, lòng tôi dâng lên một tia ấm áp.

 

Dù sao thì tôi vẫn luôn dành cho con út nhiều sự nuông chiều hơn. Đồ ăn ngon, đồ chơi hay trong nhà, tôi đều để riêng cho nó một phần. Mỗi tối trước khi ngủ, tôi đều ôm nó trong lòng.

 

Nhưng tia ấm áp ấy chỉ tồn tại trong chốc lát rồi lập tức tan biến.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Thằng út chạy đến cổng sân thì dừng lại, sau đó nó đưa tay đóng cổng lại.

 

Nó nhìn tôi, nở một nụ cười ngây thơ.

 

"Ba nói, ba sẽ tìm cho chúng con một người mẹ mới, mẹ mới vừa có tiền lại xinh đẹp, có thể mua thật nhiều đồ chơi cho con! Đánh c.h.ế.t mẹ rồi, con sẽ có mẹ mới!"

 

Tôi c.h.ế.t sững.

 

4

 

Tôi chưa từng nghĩ rằng, bốn đứa con mà tôi dốc lòng nuôi nấng, cuối cùng lại có thể lạnh lùng với tôi đến mức này.

 

Lý Thiết Sinh thấy tôi đã buông xuôi phản kháng, bèn quăng đôi dép trong tay đi.

 

Hắn kéo tôi dậy, làm bộ ra vẻ hối hận.

 

"Xin lỗi, vợ ơi, lúc nãy anh chỉ là nóng giận mất khôn thôi! Em không sao chứ? Anh đáng chết, anh thật đáng c.h.ế.t mà!"

 

Nói rồi, hắn vung tay tát lên mặt mình.

 

Trước kia, sau mỗi lần đánh tôi, hắn đều làm như vậy.

 

Mà tôi lại rất dễ mềm lòng với chiêu trò này, cứ nghĩ hắn chỉ là một đứa trẻ có vấn đề về cảm xúc, cần tôi cứu vớt.

 

Nhưng lần này, tôi rõ ràng nhìn thấy trong khóe mắt hắn ánh lên vẻ mưu mô tính toán.

 

Tôi không còn như trước, ngăn hắn lại rồi tha thứ, mà trực tiếp vung tay tát hắn một cái thật mạnh.

 

"Nhận sai thì phải nhận như thế này!"

 

Lý Thiết Sinh bị tôi đánh đến choáng váng. Đến khi hoàn hồn, tôi đã quay vào phòng, bắt đầu thu dọn hành lý.

 

15 năm hôn nhân, tận tụy vì gia đình này suốt 15 năm, nhưng những thứ thuộc về tôi lại chẳng có bao nhiêu.

 

Cả căn nhà, ngoại trừ đồ của bọn trẻ và Lý Thiết Sinh, đồ đạc của tôi chỉ vỏn vẹn chưa đầy một túi vải bố.

 

Tôi nhìn khuôn mặt sưng đỏ của mình trong gương, rồi bước ra khỏi phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tro-ve-30-nam-truoc-chong-con-toi-nguoi-chec-ke-tan-tat/chuong-3.html.]

 

Lý Thiết Sinh cười khẩy.

 

"Ồ? Cũng biết giở trò bỏ nhà đi cơ à? Không soi gương xem mình là ai đi?! Sinh bốn đứa con rồi, ra ngoài còn ai thèm!"

 

"Nhanh đi nấu cho tao mấy món ngon, tiện thể giặt sạch đôi giày của tao! Tao sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra, mày vẫn là vợ của tao, vẫn là mẹ của bọn trẻ!"

 

Tôi quét mắt nhìn lũ con, đứa nào đứa nấy bận rộn làm chuyện của mình, trong lòng càng thấy buốt giá.

 

Chúng cũng giống như Lý Thiết Sinh, tin chắc rằng tôi chỉ đang làm mình làm mẩy, tin chắc rằng tôi sẽ không rời khỏi ngôi nhà này.

 

Con trai cả thậm chí còn tỏ vẻ mất kiên nhẫn, mở miệng nói.

 

"Đủ rồi đấy! Lớn tuổi như vậy còn làm loạn cái gì? Truyền ra ngoài, bà không sợ mất mặt nhưng tôi thì có!"

 

Mấy đứa con khác cũng không hài lòng, hùa theo.

 

"Đúng đó! Bọn tôi sắp c.h.ế.t đói rồi, mà bà không chịu nấu cơm, chỉ biết ăn bám, không thèm quan tâm chúng tôi sống c.h.ế.t thế nào!"

 

Sống mũi tôi cay xè.

 

Dù kiếp trước đã từng nếm trải sự lạnh lùng của bọn chúng, nhưng khi một lần nữa tận mắt thấy những đứa con mình hết lòng nuôi dưỡng lại thốt ra những lời tàn nhẫn như vậy, tôi vẫn không khỏi đau lòng.

 

Tôi cúi đầu nhìn vết thương trên người, đưa tay ôm lấy gương mặt đau nhói, không nói một lời nào, lẳng lặng quay lưng rời đi.

 

Một người chồng như vậy, những đứa con như vậy, tôi không cần nữa.

 

5

 

Tôi không ngờ Lý Thiết Sinh lại trơ trẽn đuổi theo, còn kéo theo số đông dân làng.

 

"Hãy đến mà xem! Trần Tú Hoa làm chuyện bại hoại, bây giờ còn muốn bỏ rơi ông đây để bỏ trốn với thằng đàn ông khác!"

 

Ở cái thôn nhỏ này, thứ không bao giờ thiếu chính là những lời đồn đoán.

 

Nghe vậy, dân làng từ già đến trẻ đều vây lại xem, trong đó có cả bốn đứa con mà chính tôi dốc lòng nuôi nấng.

 

"Trần Tú Hoa, cô nói rõ cho tôi nghe! Cô câu kết với thằng ch.ó nào mà đòi bỏ chồng bỏ con?"

 

Hắn túm chặt lấy tôi không chịu buông, ánh mắt tràn đầy hung hăng.

 

"Chậc chậc, đúng là nhìn không ra, cô ấy lại là loại người như thế!"

 

"Hừ! Cô ấy như vậy cũng chẳng lạ gì! Nhìn cái bộ n.g.ự.c lồ lộ kia xem, sinh ra đã có bộ dạng hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông!"

 

Người của Lý Thiết Sinh dẫn đến kẻ một câu, người một câu, lời nói sau càng khó nghe hơn lời trước.

 

Tôi tức giận đến nắm chặt tay, giơ lên tát mạnh vào mặt hắn.

 

"Lý Thiết Sinh! Ở căn cứ ông đã có nhân tình, về nhà thì đánh đập tôi, giờ còn dám vu oan cho tôi à? Mặt mũi của ông vứt đâu rồi?"

 

Loading...