Mối hận này kéo dài đến tận lúc tôi trút hơi thở cuối cùng. Tôi nhớ rõ, chính nó là người xúi giục mấy đứa em từ bỏ điều trị cho tôi, còn nói tôi là đồ già không chịu chec, vậy thì mau chec để được siêu sinh sớm đi.
"Mẹ, cơm đâu?"
Tôi nhìn gương mặt lạnh nhạt của Lý Đông, ngay trước mặt nó, tôi vứt nửa cái bánh bao thừa vào chuồng heo.
"Không có cơm, muốn ăn thì tự làm."
Kiếp trước, để nó yên tâm học hành, tôi chưa từng để nó vào bếp. Con nhà người ta bảy tám tuổi đã biết nấu cơm, lớn hơn chút thì ra đồng cấy lúa gặt lúa, còn nó, chưa từng phải đụng tay làm bất cứ việc gì.
Bây giờ, nó cũng nên học theo con nhà người ta rồi.
Lý Đông kinh ngạc nhìn tôi, như thể không ngờ tôi luôn nuông chiều nó hết mực lại bắt nó tự nấu cơm, ngớ ra nửa ngày không nói được câu nào.
Nếu là kiếp trước, nhìn nó thế này, tôi chắc chắn sẽ lo lắng nó gặp chuyện gì không vui, rồi sẽ tìm đủ mọi cách dỗ dành nó.
Nhưng lần này, tôi sẽ không làm vậy nữa.
Cơm không thể tự chín, quần áo cũng không thể nào tự sạch.
Kiếp này, nó muốn yêu đương thì cứ yêu, không muốn học thì khỏi học, tôi sẽ không can thiệp nữa.
Lý Đông thấy tôi không nói đùa, liền lớn giọng gọi vào trong phòng.
"Ba! Mau ra đây xem! Mẹ thà đem bánh bao đi cho heo ăn chứ không chịu cho con ăn!"
"Ba mau ra giải quyết bà ấy đi!"
Nghe vậy, lòng tôi lạnh lẽo.
Đây chính là đứa con trai cả do tôi sinh ra, mở miệng ngậm miệng đều chỉ biết gọi ba nó ra xử lý tôi. Nếu ông trời cho tôi sống lại sớm hơn, ngay từ khi nó còn chưa chào đời, thì dù có phải cắt đứt đường sống của mình, tôi cũng quyết không để thằng nghiệt chủng này ra đời.
Lý Thiết Sinh đương nhiên không tin lời Lý Đông nói.
Lão mặc mỗi chiếc quần đùi, chậm rãi đi ra, nhưng vừa thấy chiếc bàn ăn trống trơn thì lập tức nổi trận lôi đình.
Hắn vớ lấy cây chổi bên cạnh, giơ lên định đánh tôi.
"Trần Tú Hoa, mày có bị điên không đấy! Sáng sớm không cơm không cháo, còn có tâm trạng mà cho heo ăn! Có tin là tao đánh c.h.ế.t mày không?!"
3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tro-ve-30-nam-truoc-chong-con-toi-nguoi-chec-ke-tan-tat/chuong-2.html.]
Kiếp trước, Lý Thiết Sinh cũng có khuynh hướng bạo hành gia đình, chỉ là sau này khi tôi giúp hắn thăng chức, số lần hắn về nhà ít đi, tôi mới có được mấy năm tháng yên ổn, nhưng trước đó, mỗi lần hắn trở về, trên người tôi đều chằng chịt vết thương.
Tôi theo bản năng muốn tránh đi, nhưng lại bị thằng hai và thằng ba chặn đường.
Hai đứa con này là tôi liều mạng sinh ra. Khi sinh thằng hai, tôi bị khó sinh, đau suốt một ngày một đêm, Lý Thiết Sinh nói căn cứ có việc bận, không thể về, tôi chỉ có một mình trong bệnh viện, đến khi sinh xong, tôi trực tiếp ngất đi.
Lúc mang thai thằng ba, tôi bị cao huyết áp thai kỳ, tim ngày nào cũng đập thình thịch không yên, bác sĩ liên tục khuyên tôi bỏ đứa bé. Nhưng tôi cảm nhận được sinh mệnh đang cựa quậy trong bụng, không nỡ từ bỏ, liều lĩnh sinh mổ, suýt chút nữa mất mạng trong tay tử thần.
Chính vì vậy, tôi xem hai đứa trẻ này như bảo bối, chúng muốn gì được nấy. Sau khi trải qua sự phản nghịch của con trai cả, hai đứa này không muốn học hành, tôi cũng không ép buộc.
Tôi dốc hết tiền tiết kiệm, gửi chúng vào trường nghề học kỹ thuật, bắt chúng sau khi tốt nghiệp mỗi tháng phải nộp tiền lương về, cuối cùng gom hết số tiền đó đầu tư mở xưởng cho chúng.
Về sau, hai đứa trở thành chuyên gia kỹ thuật có tiếng, còn nhận được huy chương thợ kỹ thuật cấp quốc gia.
Thế nhưng, chúng lại trách tôi đã tước đoạt thanh xuân tươi đẹp của chúng, nói rằng tôi dung túng để chúng hoang phí tuổi trẻ, khiến chúng không thể giống như anh cả, thi đậu Thanh Bắc, ngồi văn phòng nhàn nhã.
Tôi vẫn nhớ rất rõ, hình ảnh hai đứa ân cần xoa bóp vai chân cho người phụ nữ trong căn cứ của Lý Thiết Sinh, cái bộ dạng hiếu thảo ấy.
"Mẹ! Mẹ định đi đâu vậy? Rõ ràng là mẹ sai! Bọn con sắp c.h.ế.t đói rồi, mẹ còn muốn chạy!"
"Đúng vậy! Cơm chưa nấu, quần áo bẩn hôm qua cũng chưa giặt, tiền mẹ không kiếm, việc nhà cũng chẳng làm, cả ngày chỉ biết ăn bám trong nhà!"
Lời của thằng hai và thằng ba như từng chậu nước đá hất thẳng vào lòng tôi.
Hai đứa con này, chẳng khác nào hai con sói trắng mắt chưa khai sáng.
Chúng giữ chặt lấy chân tôi, không chịu buông, mặc cho Lý Thiết Sinh từng nhát từng nhát quất cây chổi xuống người tôi.
Tôi tức giận đến toàn thân run rẩy.
Tôi đẩy mạnh chúng ra, cầm lấy chiếc xẻng bên cạnh, dí thẳng vào cổ Lý Thiết Sinh.
"Lý Thiết Sinh, ông dám đánh tôi thêm một cái nữa thử xem?!"
Lý Thiết Sinh giật mình sửng sốt, nhưng ngay giây tiếp theo, hắn đã đoạt lấy cái xẻng, nhân tiện túm lấy tóc tôi.
Hắn giơ chân đạp mạnh mặt tôi xuống đất, bàn tay thì tát tới tấp.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Chỉ chốc lát, mặt tôi đã sưng vù.
"Con đàn bà thối tha! Còn biết nổi nóng với tao à? Tao thấy mày đúng là ba ngày không đánh đã leo lên nóc nhà lật ngói!"