Khi y xong, khí trở nên im lặng.
Vẻ mặt của Ứng Thần vẫn lạnh lùng. Hắn chỉ im lặng y hồi lâu mới khẽ : “Ta .”
Giống như một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim y. Cơn thịnh nộ và những câu hỏi thường trực hề xuất hiện; đó, sự bình tĩnh gần như thờ ơ như một lưỡi d.a.o cùn, chậm rãi cắt một thứ gì đó bên trong y.
Huyền Vi cố gắng mỉm , nhưng giọng khàn khàn: “Ứng Thần đại nhân, khi em... trở thành Tiên Tôn, ngài thể sẽ còn nhớ gì nữa. Đến lúc đó, ngài cũng khôi phục thực lực, nên... hãy đối xử t.ử tế với Tiên Tôn, đừng làm khó ngài …”
Những lời cuối cùng run rẩy.
Sắc mặt Ứng Trần cuối cùng cũng đổi.
Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt vàng sẫm sâu thẳm chằm chằm y, từ từ dậy, hình cao lớn vươn dài ánh trăng.
Từng bước một, bước đến bên cạnh Huyền Vi. Hắn trả lời ngay mà chỉ đưa tay , ôm lấy y như thường lệ.
Mặc dù nhiệt độ cơ thể của luôn lạnh, nhưng ấm từ cái ôm luôn khiến y cảm thấy thoải mái thể cưỡng .
Mọi kết nối nồng nàn của y với thế giới đều đến từ đàn ông . Y từ từ áp sát n.g.ự.c , thể cưỡng việc đưa tay siết chặt cổ áo Ứng Thần.
Những lọn tóc lòa xòa trán y gạt sang một bên, những đầu ngón tay mát lạnh của vuốt ve mái tóc, cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vết son giữa hai hàng lông mày.
“Ta làm khó .”
Nụ hôn trượt xuống mũi y, nhẹ nhàng lướt qua đôi môi mát lạnh: “Ta chỉ làm khó em thôi
”
Như một dòng nước lũ tràn bờ, một cơn đau dữ dội, dữ dội tràn ngập khắp cơ thể. Huyền Vi đột nhiên thể chịu đựng thêm nữa, giữa đôi môi, y cố thốt một câu: “Với ngài,
chẳng chỉ là một công cụ ?”
Nụ hôn ngày càng sâu và mãnh liệt hơn, lan từ môi đến khóe mắt đang run rẩy, thở nóng bỏng liên tục phả mái tóc mỏng manh của y.
"Có lẽ lúc đó thì đúng, nhưng bây giờ thì ."
"..."
Mắt y mờ , y cảm xúc hỗn loạn của đại diện cho điều gì.
Từ khi sinh , y định sẵn phận, dạy bình tĩnh và chấp nhận phận.
Y luôn thờ ơ với niềm vui và nỗi buồn, d.ụ.c vọng và khao khát, thậm chí còn cuộc sống và cái c.h.ế.t một cách vô tư lự, chứ đừng đến những cảm xúc xa hoa của thất tình lục dục. lúc , đầu tiên, y cảm thấy rõ ràng một cảm xúc mang tên “ủy khuất” trào dâng trong cổ họng, bóp nghẹt y đến mức gần như thể thốt nên lời.
Y từng bao giờ, và ngay cả lúc , y chỉ cảm thấy một nỗi cay đắng dữ dội trong mắt, thể rơi một giọt nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-thanh-vat-chua-linh-thai-mac-quy-vuong-cha-dap-sinh-con/chuong-26.html.]
“Vậy thì... em là gì của ngài, thưa ngài?”
Y khỏi hỏi, dù chỉ là tự lừa dối bản trong mơ, lúc y khao khát điều
gì đó, dù chỉ là một lời an ủi.
Tuy nhiên, Ứng Thần trả lời.
Hắn chỉ cúi đầu xuống nữa và xóa tan sự bồn chồn bằng một nụ hôn dài hơn.
Trong ý thức mơ hồ, y dường như thấy giọng quen thuộc , khẽ gọi tên nữa.
Thật nực ! Sau gần năm năm bên , cuối cùng y chỉ thấy một hình ảnh tưởng tượng vang lên trong mơ.
Huyền Vi đôi mắt vàng lặng lẽ , cuối cùng mỉm , ôm chặt trong lòng, nhẹ nhàng lời tạm biệt: “Ứng Thần đại nhân, em hạnh phúc vì gặp ngài. Từ nay về , xin hãy giữ gìn sức khỏe. Dù ở bên ngài , em vẫn sẽ luôn... dõi theo ngài.”
2.
Trời hửng sáng ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai mát mẻ len lỏi qua khe hở của rèm cửa. Huyền Vi chiếc giường quen thuộc, bên cạnh là thở đều đều và dài của Ứng Thần.
Giấc mơ đêm qua sống động đến đáng sợ. Y nhịn đưa tay lên chạm khóe mắt, nó khô khốc và hề chút nước mắt nào.
“Ha…”
Một giấc mơ thật nực và tham lam! Làm y thể quá tự phụ đến mức nghĩ rằng vị thần ma cổ xưa nảy sinh tình cảm khác với một món đồ chơi mà thể dễ dàng thao túng đến ?
Thật buồn .
Cẩn thận sang một bên, Huyền Vi chằm chằm đang ngủ bên cạnh.
Y nỡ rời xa …một sự miễn cưỡng rõ ràng và thể nhầm lẫn.
Y mím môi, đầu ngón tay vô thức nắm lấy một lọn tóc của Ứng Thần, nhẹ nhàng vuốt ve giữa những ngón tay.
Điều gì đến sẽ đến.
Những gì thuộc về thì hơn nên để nó tiêu tan.
Đêm đó, bóng tối một nữa bao trùm.
Lại một đêm trăng tròn, một chiếc đĩa bạc treo cao bầu trời. Hương thơm của những tán cây trong sân nồng nàn đến lạ thường, lan tỏa như một chất lỏng hữu hình trong khí, khiến ánh trăng lung linh.