Tôi cố gắng tìm kiếm trong những góc khuất của ký ức và cuối cùng cũng tìm thấy đoạn hồi ức đó. Khi đó và bà quan tâm đến chuyện khác. Lúc sắp đông, giá lương thực tăng cao. Tôi và bà tranh thủ bẻ ngô để mang trấn bán. Tôi mua nến để tối dùng, lúc ngang qua con hẻm nhỏ thì thấy một nhóm trẻ con đang vây quanh bắt nạt một bé. Những viên sỏi ném , viên đá lớn trúng mặt làm rách một vết máu. bé kêu nửa lời, chỉ ôm chặt túi vải trong tay.
Đám trẻ hét lên đòi cướp đồ để đuổi bé khỏi làng. Cậu bé chống chọi nổi, lương thực duy nhất cướp mất với gương mặt đầy máu. Đám trẻ vứt túi vải xuống sông, lương thực bên trong chìm nghỉm. Tôi mang nửa bao ngô đến tặng cho bé đó. Lúc chạy còn hét lớn bảo bà dặn sắp tuyết rơi, mang nghiền sớm.
— Nhớ ? — Ngón tay Tần Bắc Sơn mơn man bên tai .
Tôi gật đầu: — Anh chắc em quên mất .
— Năm thứ hai, bảo mang nửa bao ngô đó trả . — Tần Bắc Sơn xoa tóc — Cha em cũng ở đó, bà nội đưa bao ngô đó cho họ để họ đừng bắt em về chăm em trai, để em học. Cho nên thích em, cũng thích em.
Anh khẽ hôn lên trán :
— Sau khi mất, làm thuê ở công xưởng. Tôi nỗ lực hết mới thể cưới em, cho em cuộc sống .
Tôi nhắm mắt, cọ trán mũi : — Anh lên kế hoạch cưới em từ lâu đúng ?
Tần Bắc Sơn khẽ: — Ừ, nghĩ từ lâu . Được lĩnh chứng với em là giấc mơ của . Những lúc trụ vững , tự nhủ cố lên để ở bên Phương Khí. May mắn là đợi .
Đam Mỹ TV
Tôi gương mặt cương nghị đang những lời mềm mỏng , lòng tràn đầy ấm: — Sao sớm?
— Giờ mới em cũng thích .
Tôi rướn hôn lên đuôi mắt : — Em cũng giờ mới thích em lâu đến thế.
Chương 9
Vào một buổi chiều bình lặng, Tần Bắc Sơn xoa lòng bàn tay : — Em còn Kinh Thị ?
Tôi ngơ ngác: — Đi Kinh Thị làm gì?
Nhìn ánh mắt của , hiểu ngay vẫn để ý chuyện định với Lý Văn Thanh. Tôi véo mặt : — Em Kinh Thị là để chữa bệnh!
Tần Bắc Sơn nắm c.h.ặ.t t.a.y : — Tôi đưa em .
Ngày hôm , và Tần Bắc Sơn mang theo bộ tiền tiết kiệm lên Kinh Thị. Sau một ngày một đêm tàu, chúng đến nơi. Ga tàu đông nghịt . Tần Bắc Sơn vác hành lý, vẫn dành một tay để nắm c.h.ặ.t t.a.y .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-thanh-phao-hoi-doc-ac-trong-truyen-dam-my-nien-dai/chuong-8.html.]
Chúng gặp Ngô Tranh - một bạn cũ của . Trong lúc trò chuyện, Ngô Tranh lỡ miệng nếu ngày đó chọn năm vạn tệ sính lễ thì giờ là quản lý ở xưởng . Tôi ngẩng đầu , xoa đầu bảo ngủ .
Hôm , thấy Ngô Tranh rủ làm kinh doanh. Anh bảo để cân nhắc. Buổi chiều chúng bệnh viện. Bác sĩ bảo tình trạng của phức tạp, phẫu thuật rủi ro tới 9 phần. Tôi sững sờ.
bác sĩ hỏi: — Có ảnh hưởng sinh hoạt vợ chồng ?
Tôi đỏ mặt vùi đầu bụng Tần Bắc Sơn. Anh thật thà đáp: — Không ảnh hưởng.
— Thế thì thôi, về nhà . — Bác sĩ đưa đơn t.h.u.ố.c bảo chúng về.
Trên đường về im lặng. Tần Bắc Sơn nắm tay : — Phương Khí, sẽ đưa em đến bệnh viện lớn hơn.
Tôi gương mặt kiên định của yêu, mỉm : — Em đoán . Sẽ chữa khỏi . cả, quan trọng nữa . Anh ở bên cạnh em, thì đây là bệnh nữa.
— Tần Bắc Sơn, chúng sống thật nhé.
— Phương Khí, sẽ để em sống một cuộc đời .
Lúc đó tưởng chỉ đang hứa hẹn suông. nửa tháng , chúng dọn từ nhà Ngô Tranh căn nhà thuê, mua luôn căn nhà đó, để tên . Nửa năm , đưa đổi tên.
Trong đồn cảnh sát, ngơ ngác: — Đổi thành gì cơ?
Tần Bắc Sơn : — Đổi chữ "Khí" (bỏ rơi) thành chữ "Kỳ" (mong đợi). Phương Kỳ.
Lúc cầm cuốn hộ khẩu chuyển sang Kinh Thị, vẫn còn bàng hoàng. Anh bế bổng lên: — Công việc của định, kiếm tiền , thể chuyển hộ khẩu cho em . Phương Kỳ, sẽ cho em cuộc sống mà.
Tôi siết chặt cuốn sổ hộ khẩu, mắt , sống mũi cay cay: — Tần Bắc Sơn, mỗi ngày ở bên đều là ngày nhất đời em.
Ánh mắt Tần Bắc Sơn tối : — Phương Kỳ, về nhà thôi.
Tôi hiểu ngay ý , đỏ mặt gật đầu.
Chương 10
Tần Bắc Sơn sức hành động cực kỳ đáng kinh ngạc. Nói là để sống một cuộc sống , mà đầy một năm , xe cộ và nhà cửa nhiều đến mức đếm xuể. Mọi thứ diễn quá nhanh khiến lòng cảm thấy yên . Tôi hỏi Tần Bắc Sơn sự tình thực sự, nhưng quá bận rộn.