Chỉ thông minh của Tưởng Thính Nam mỗi khi đối mặt với Nguyễn Ngôn là tự động về , còn gọi là cứ thêm một Nguyễn Ngôn thì trừ một trăm IQ.
Ban đầu lái xe bám đuôi lưng Nguyễn Ngôn vì sợ làm về đường khuya sẽ sợ hãi, ai ngờ thực sự khiến Nguyễn Ngôn kinh hãi chính là . Bị một chiếc xe đen lầm lũi theo suốt cả một vòng, Nguyễn Ngôn rốt cuộc chịu nổi, rẽ đại một cửa hàng tiện lợi nấp cửa, len lén ngoài.
Không ngờ chiếc xe đỗ ngay đối diện cửa hàng tiện lợi. Điều càng làm Nguyễn Ngôn sợ khiếp vía. Trời đất ơi, quả nhiên là nhắm mà!
Cậu nấp trong đó suốt nửa tiếng đồng hồ dám ngoài, mãi cho đến khi cửa chiếc xe đen mở , một đàn ông mặc áo khoác gió màu đen sải bước xuống. Nguyễn Ngôn đờ .
Tưởng tổng?
"Em còn tưởng hoa mắt lầm nữa chứ! Lúc đó làm em suýt c.h.ế.t khiếp!" Nguyễn Ngôn nắc nẻ vò đầu bứt tóc Tưởng Thính Nam.
"Anh xem tính thế hả, cố ý theo làm em sợ. Em còn chụp ảnh xe gửi cho bạn xem, nó bảo đó là bản giới hạn qua độ , giá bèo cũng hai mươi triệu tệ. Em còn nghĩ, ai mà lái cái xe hai mươi triệu bám đuôi em chứ?"
Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày, một nữa bắt hụt trọng điểm: "Người bạn nào?"
Nguyễn Ngôn: "..." Cậu bực đ.ấ.m nhẹ vai : "Đang chuyện làm em sợ cơ mà."
Nguyễn Ngôn cứ quậy phá lung tung, Tưởng Thính Nam cõng phân tâm giữ chặt lấy vì sợ ngã.
"Không ý dọa em." Tưởng Thính Nam khựng , hiếm khi thấy chút ngượng ngùng: "Chỉ là mở lời đưa em về thế nào nên mới theo phía bảo vệ thôi. Hôm đó thấy em cửa hàng tiện lợi mãi , lo quá nên mới xuống xe xem ."
Nguyễn Ngôn cảm thấy mãn nguyện, tựa cằm lên vai Tưởng Thính Nam như một chú mèo lười, quên nghiêm túc giáo huấn: "Em cho , thời đại tìm vợ dễ , nhất là kiểu ..."
Nguyễn Ngôn tắc tịt, rặn nửa ngày mới : "... cực kỳ như em, càng trân trọng ?"
Tưởng Thính Nam gật đầu: "Anh ."
"Anh cái gì?"
"Tìm vợ dễ, đối xử thật với vợ."
Hiếm khi những lời mát lòng mát từ cái gốc cây khô , Nguyễn Ngôn nghiêng đầu hôn chùn chụt lên tai Tưởng Thính Nam: "Ây da, ông xã nhà ngoan thế ."
Tưởng Thính Nam hôn loạn xạ làm cho thở trở nên dồn dập, cố kiềm chế : "Đừng quậy nữa, cẩn thận ngã bây giờ."
"Cứ giả vờ làm đắn." Nguyễn Ngôn chẳng nể nang gì mà vạch trần: "Vừa nắn m.ô.n.g em bộ tưởng em chắc?"
Đường về gần, nhưng hai cứ ríu rít dọc đường như thế, chẳng mấy chốc về tới công trường.
Vì quá muộn, Nguyễn Ngôn lười tắm rửa, Tưởng Thính Nam liền giặt khăn ấm để lau cho . Nguyễn Ngôn tận hưởng sự phục vụ tận tình của ông xã, miệng còn lẩm bẩm: "Ông xã, thực làm hộ lý cũng đấy, em nghề đó kiếm tiền lắm."
Tưởng Thính Nam vỗ nhẹ đùi , bảo dạng chân một chút. "Lúc thì bảo làm đầu bếp, lúc thì bảo làm hộ lý, em làm ơn chọn cho cái nghề nào sang chảnh hơn chút ."
Nguyễn Ngôn vui đá một cái: "Anh đừng mà định kiến, nghề nghiệp phân biệt cao thấp sang hèn nhé, là ngày mai em làm hộ lý?"
"Em dám." Tưởng Thính Nam ngước mắt lên. Đường nét của vốn thiên về sắc sảo, dù hiện tại tuổi còn trẻ chút ngây ngô nhưng khi cảm xúc trông vẫn hung dữ.
Anh bình thường luôn lời Nguyễn Ngôn, nhưng nếu chuyện gì liên quan đến bản , Tưởng Thính Nam luôn là quyết định cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-9-ngu-chay.html.]
Nguyễn Ngôn tức phát điên với cái điệu bộ độc tài , hận thể tung một cước mặt , nhưng sợ Tưởng Thính Nam nhân cơ hội đó mà... l.i.ế.m gan bàn chân .
Tưởng Thính Nam gì thêm, cần mẫn lau sạch sẽ cho vợ nhét chăn, quên hôn lên má một cái: "Ngoan, ngủ . Anh tắm qua một chút."
Nguyễn Ngôn xoay , để cái gáy đối diện với .
Lúc xung quanh ai, sợ Nguyễn Ngôn ở một sẽ sợ hãi nên Tưởng Thính Nam thao tác cực nhanh, dội qua nước lạnh một cái mặc quần áo trở về ngay.
Kết quả đẩy cửa , bỗng sững .
Nguyễn Ngôn từ lúc nào đồ, đang mặc chiếc áo may ô của Tưởng Thính Nam. vì nhỏ nanh nên chiếc áo mặc trông rộng thùng thình, cộng thêm ánh đèn mờ ảo trong căn phòng hẹp, cảnh tượng khiến Tưởng Thính Nam hận thể xe tắm nước lạnh thêm nữa.
Ánh mắt tối sầm , giọng khàn đặc: "Sao vẫn ngủ?"
Nguyễn Ngôn chớp mắt: "Đợi mà ông xã. Anh quên ? Anh bảo là 'dạy dỗ' em cơ mà?"
Hơi thở của Tưởng Thính Nam bắt đầu hỗn loạn. Anh bước tới giường, từ cao xuống Nguyễn Ngôn: "Em thiếu dạy dỗ lắm , hửm?"
Nguyễn Ngôn ngước đầu lên, bĩu môi: "Ông xã hôn em ."
Tưởng Thính Nam thực sự là chẳng còn cách nào với . Anh hiếm khi văng tục, thật sự nhai nuốt Nguyễn Ngôn bụng ngay lập tức. Anh kìm lòng nổi thêm một giây nào, cúi đầu nồng nhiệt hôn xuống.
Nụ hôn của cực kỳ mãnh liệt. Người bảo hôn nhẹ một cái, kết quả Tưởng Thính Nam mút mát đến mức hai chiếc lưỡi quấn quýt rời. Nguyễn Ngôn chắc canh là bại trận . Cậu chỉ cái miệng là giỏi, thực hôn một chút là nhũn như bún, dựa tay Tưởng Thính Nam đỡ eo nếu ngã gục xuống giường.
Lần nào cũng , lúc đầu thì hăng hái kêu gào, đến khi lên giường thật sự thì chỉ thút thít lóc cầu xin ông xã tha cho.
Sau khi Tưởng Thính Nam buông , Nguyễn Ngôn trông như sắp tan chảy thành nước đến nơi. Đôi môi đỏ mọng, đôi mắt xinh phủ một lớp sương mờ, hé miệng thở dốc, gọi "ông xã" một cách ngoan ngoãn và mềm mại.
Lồng n.g.ự.c Tưởng Thính Nam phập phồng dữ dội. Anh nghiến chặt răng, đưa tay vuốt ve khuôn mặt , thấp giọng : "Ngoan, mau ngủ , muộn ."
Ngủ?!
Nguyễn Ngôn lập tức tỉnh cả táo. Ngủ cái nỗi gì mà ngủ! Không khí đẩy lên đến mức , quần áo cũng , hôn cũng hôn , kết quả Tưởng Thính Nam bảo ngủ?
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Anh ý gì hả? Định cho em ngủ chay đấy ?"
Tưởng Thính Nam dỗ dành : "Ngoan nào, chẳng ngày mai em còn làm ?"
"Sao hả, làm thì làm chuyện đó ?" Nguyễn Ngôn tức giận quát: "Thế hồi ngày nào cũng làm mà đến tối vẫn sung sức như c.ắ.n t.h.u.ố.c thế hả?"
Từ lúc trọng sinh tới giờ nào, Nguyễn Ngôn càng nghĩ càng bực: "Anh làm với em đúng ? Hay là tìm đứa khác?"
Càng càng xa thực tế. Tưởng Thính Nam sầm mặt : "Nói bậy!"
thấy vành mắt Nguyễn Ngôn đỏ lên, tự giác mà hạ tông giọng xuống: "Nghe lời bảo bảo. Anh thể làm chuyện đó với em ở đây ... Em chờ thêm chút nữa."
Anh , và cũng thể để yêu làm chuyện ân ái trong một căn nhà tôn lụp xụp ở công trường, một chiếc giường đơn sơ thế . Đây là cuộc sống mà Nguyễn Ngôn nên .
Tưởng Thính Nam thể ích kỷ như . Anh khao khát chiếm hữu Nguyễn Ngôn, nhưng điều đó xây dựng cơ sở yêu thương . Trong nhận thức của Tưởng Thính Nam, bất kể là ai cũng phép để Nguyễn Ngôn chịu thiệt thòi. Kể cả bản cũng .