Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 68: IF - Giới giải trí (1)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 13:05:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nguyễn Ngôn, bữa tiệc tối nay nhất định cho !"

Tiếng gào của đại diện trong điện thoại vang lên chói tai. Nguyễn Ngôn mới lồm cồm bò khỏi chăn, đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai: "Anh thật sự ? Anh sợ cầm chai rượu đập thẳng đầu ông ?"

Người đại diện nghiến răng nghiến lợi: "Cậu cứ đập thử xem! Hôm nay mà đập vị thì cứ đợi phong sát , đến vai xác c.h.ế.t cũng chẳng ai dám thuê ."

Nguyễn Ngôn im lặng đáp.

Người đại diện đúng kiểu " đ.ấ.m xoa", lập tức đổi giọng dỗ dành: "Cái phim lịch sử của đạo diễn Vương , thích ? Cậu chỉ cần dỗ dành vị cho thì vai diễn đó chắc chắn trong tay ."

Nguyễn Ngôn thở dài: "Anh Lý, tính mà, cứ nhất định bắt chứ?"

Lý Văn lạnh một tiếng.

Gã đương nhiên vị "tổ tông nhỏ" chẳng kiêng nể ai bao giờ. Không gia thế, bối cảnh, chỉ cái gan to. Thích đóng phim nhưng chịu làm mấy chuyện tiếp rượu hầu hạ, vì thế dù sở hữu gương mặt cực kỳ xinh nhưng hiện tại vẫn cứ ở trạng thái chìm nổi.

Còn về chuyện tối nay...

Chẳng qua là phía bên đích điểm danh Nguyễn Ngôn mặt.

Nếu , Lý Văn cũng chẳng dại gì mà rước họa .

Gã bắt đầu giở bài tình cảm: "Ngôn Ngôn, những năm qua Lý đối xử với tệ đúng ? Lần nào gây chuyện chẳng đều là dọn dẹp , giúp ."

Nguyễn Ngôn im lặng một hồi: "Chỉ một thôi nhé, đến chào hỏi một cái về ngay."

Lý Văn vội vàng đồng ý: "Được , lát nữa cho mang quần áo qua, đừng mặc áo hoodie với quần jeans nữa đấy."

Cúp điện thoại, Nguyễn Ngôn nhíu mày.

Áo hoodie với quần jeans thì chứ?

Cậu giường, chọn một tấm ảnh mặc áo hoodie quần jeans trong album gửi cho ghim đầu danh sách trò chuyện.

Chưa đầy hai giây, điện thoại rung bần bật như chập điện.

Tin nhắn nhảy liên hồi:

[Bé cưng, đáng yêu quá mất.]

[Trông giống hệt học sinh cấp ba .]

[Mặc màu hồng đặc biệt đáng yêu luôn.]

[Bé cưng, ngủ dậy nhắn tin cho ?]

Tin nhắn còn hết, cuộc gọi video của Tưởng Thính Nam gọi tới. Nguyễn Ngôn bắt máy, gương mặt nhỏ nhắn choán hết màn hình, khiến Tưởng Thính Nam ở đầu dây bên nín thở một nhịp.

là... bé cưng đáng yêu quá mức cho phép.

"Tưởng Thính Nam, lải nhải quá ." Nguyễn Ngôn thẳng thừng mở miệng.

Người đàn ông ở đầu dường như khẽ : "Ngoan nào, nhớ em ."

Hay thật đấy.

Tưởng Thính Nam còn thẳng thắn hơn cả nữa.

Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Em về nước , suông thế thì làm gì."

Tưởng Thính Nam khẽ nhếch môi .

Thật Nguyễn Ngôn cũng chẳng để tâm mấy, Tưởng Thính Nam đang bận rộn với công việc ở công ty bên nước ngoài, nhất thời thể về ngay .

Bận, ai cũng bận, bận rộn chút cũng .

Bố bận, mà Tưởng Thính Nam cũng bận.

Cứ thế bỏ mặc ở trong nước một .

Chẳng vì lý do gì mà Nguyễn Ngôn bỗng thấy bực , lườm Tưởng Thính Nam một cái nhanh chóng cúp điện thoại.

Tưởng Thính Nam cái lườm làm cho xao xuyến cả tâm hồn, còn kịp hồn thì ngắt máy mất .

Khựng một lát, Tưởng Thính Nam lướt lên xem tin nhắn phía , nhấn lưu bức ảnh mà Nguyễn Ngôn gửi sang.

......

Tám giờ tối, Nguyễn Ngôn bộ đồ mà Lý Văn gửi tới. May mà đó là loại trang phục thiếu nghiêm túc gì, chỉ là một bộ vest trắng kiểu dáng thoải mái. Nguyễn Ngôn vuốt mái tóc một cách tùy ý, vốn dĩ sẵn nên chẳng cần trang điểm cầu kỳ, chỉ cần sửa sang đôi chút là trông giống hệt một hoàng t.ử nhỏ .

Trong lòng thầm tò mò hôm nay sẽ gặp ai, vì bình thường chẳng mấy khi thấy trịnh trọng đến thế .

Vừa bước xuống xe taxi, thấy Lý Văn đang đợi ở cửa với vẻ mặt sốt ruột, tới lui. Thấy Nguyễn Ngôn, mắt sáng rực lên, vội vã chạy đến kéo tay : "Tổ tông của ơi, sếp đến đấy."

Nguyễn Ngôn thong thả đáp: "Anh gấp cái gì."

Lý Văn đau đầu vô cùng: "Người đến cả , cuối cùng mới tới, coi thể thống gì ?"

"Thế em về nhé?"

Lý Văn tức đến mức sắp bốc hỏa.

Anh nghiến răng: "Mau thôi!!"

Anh cứng rắn kéo Nguyễn Ngôn trong, thang máy lên tầng cao nhất. Chẳng nhân vật lớn hôm nay là ai mà bao trọn cả tầng .

Đi đến cửa phòng bao, gương mặt Lý Văn lập tức treo lên nụ nịnh nọt, gõ nhẹ đẩy cửa bước .

Nguyễn Ngôn thở dài trong lòng, cũng gượng gạo nở một nụ theo. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, khi trong phòng, nụ mặt bỗng chốc cứng đờ.

Tại vị trí chủ tọa của chiếc bàn dài, một đàn ông mặc sơ mi đen, cúc cổ áo tháo mở, mang theo vẻ lười biếng, bất cần. Đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc, bên cạnh đang ân cần ghé sát để châm lửa: "Tưởng tổng..."

Tưởng Thính Nam thấy tiếng động bèn ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc thấy Nguyễn Ngôn, theo phản xạ tự nhiên, lập tức vứt điếu t.h.u.ố.c lớn tiếng quát: "Tôi bảo là hút t.h.u.ố.c , thấy ?"

Nguy quá, bảo bối đến sớm thế !

"......"

Nhìn thấy nụ gương mặt Nguyễn Ngôn nhạt dần, đôi mắt cứ lặng lẽ chằm chằm , trái tim Tưởng Thính Nam như treo ngược lên tận cổ họng. Anh đang định dậy thì thấy Nguyễn Ngôn bỗng nở nụ , đôi mắt cong thành hình bán nguyệt.

Dạo gần đây công ty bận rộn đến mức thể phân , cũng một thời gian gặp bảo bối. Lần nào cũng chỉ gọi video, mà còn dỗ dành, năn nỉ mãi mới chịu. Giờ đây tận mắt thấy bảo bối ngay mặt, tâm hồn Tưởng Thính Nam khỏi xao xuyến.

Bảo bối của ...

"Vị chắc là Tưởng tổng nhỉ."

Nguyễn Ngôn : "Tôi đến muộn, xin phép tạ tội với Tưởng tổng."

Cậu rót đầy một ly rượu trắng.

Sắc mặt Tưởng Thính Nam lập tức sa sầm xuống, chẳng chẳng rằng mà giật phăng lấy ly rượu.

Căn phòng bỗng chốc trở nên im phăng phắc.

Lý Văn cũng ngẩn , đây là chiêu trò gì. Theo như mấy kịch bản phim cẩu huyết thường diễn, liệu vị Tưởng tổng trực tiếp hất thẳng ly rượu lên đầu Nguyễn Ngôn nhỉ?

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, mặt tất cả , Tưởng tổng ngửa đầu uống cạn sạch ly rượu.

Tưởng Thính Nam thường xuyên tham gia các buổi tiệc xã giao bên ngoài nên tửu lượng , một ly rượu bụng mà mặt hề biến sắc.

Anh chăm chú quan sát biểu cảm của Nguyễn Ngôn, dường như chỉ cần bảo bối để lộ một chút vui thôi là sẵn sàng uống hết cả chai rượu ngay lập tức.

May mà Nguyễn Ngôn làm khó thêm, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng định sang một bên. Lý Văn thấy vội vàng nắm chặt lấy tay bàn, ngừng nháy mắt hiệu: "Bên cạnh Tưởng tổng vẫn còn chỗ trống kìa, mau qua cạnh ngài ."

Những xung quanh cũng ý mà lập tức nhường một chỗ trống.

Tưởng Thính Nam gì, chỉ để bộ ánh mắt rơi Nguyễn Ngôn.

Nguyễn Ngôn đang ôm một bụng lửa giận nhưng tiện phát hỏa mặt , cuối cùng đành xị mặt tới xuống cạnh Tưởng Thính Nam.

Gần như ngay khi xuống, Tưởng Thính Nam nắm chặt lấy tay .

Nguyễn Ngôn dám cử động mạnh vì sợ khác nên chỉ âm thầm giãy giụa. Thế nhưng Tưởng Thính Nam dùng sức lớn, mấy định thoát , ngược còn để các ngón tay của len kẽ tay , tạo thành tư thế mười ngón đan chặt.

"Bảo bối." Tưởng Thính Nam hạ thấp giọng, "Đừng giận nhé, dành cho em một bất ngờ mà."

Hóa về nước mà thèm một tiếng, còn dám lừa nữa!

Lại còn hút t.h.u.ố.c nữa chứ!!!

Bất ngờ gì chứ, là kinh hãi thì .

Nguyễn Ngôn đầu chỗ khác, chẳng thèm để ý đến .

Cảnh tượng rơi mắt ngoài biến thành cảnh Tưởng tổng đang "cường thủ hào đoạt", tay vùi dập đóa hoa trắng nhỏ nhoi.

Lý Văn một bên mà lòng run cầm cập. Anh chỉ sợ tổ tông một khi vui sẽ phắt dậy, cầm chai rượu đập thẳng đầu Tưởng tổng mất.

Cũng may là Nguyễn Ngôn vẫn luôn giữ im lặng, hề ý định nổi khùng lên.

Rượu quá ba tuần, kẻ uống say khướt bèn lảo đảo tiến gần: "Nguyễn Ngôn đúng , đại minh tinh nhỉ, lên hát cho Tưởng tổng của một bài xem nào."

Hắn chắc chắn là say quá hóa lú , nếu sớm nhận suốt cả buổi tối nay Nguyễn Ngôn chẳng hề động tay động chân việc gì. Từ bóc tôm, rót nước đến gắp thức ăn, tất cả đều do vị Tưởng tổng bên cạnh hầu hạ tận nơi.

Lời thốt , Nguyễn Ngôn còn phản ứng gì thì Tưởng Thính Nam cạnh sắc mặt cực kỳ khó coi.

Khoảng thời gian ở nước ngoài, Ngôn Ngôn của bắt nạt như thế ?

Thấy Nguyễn Ngôn đáp , kẻ cảm thấy mất mặt, mất kiên nhẫn định vươn tay chộp lấy . Thế nhưng tay chìa Tưởng Thính Nam tóm chặt lấy cổ tay, đó là một cú vặn cực mạnh.

Tiếng xương gãy răng rắc vang lên khiến lạnh sống lưng. Gã gào thét t.h.ả.m thiết, liên tục van xin: "Tưởng tổng, Tưởng tổng..."

Tưởng Thính Nam nở nụ : "Mày ai hát cơ? Tao thấy mày rống cũng đấy, là mày mà hát."

Anh tăng thêm lực tay, trông như vặn gãy lìa tay đối phương .

Nguyễn Ngôn Tưởng Thính Nam từng đ.á.n.h boxing chui hai năm ở nước ngoài, làm loạn quá mức nên khẽ lên tiếng ngắt lời: "Tưởng Thính Nam, em ăn hết tôm ."

Tưởng Thính Nam khựng một nhịp buông tay , trực tiếp hất văng gã . Anh lạnh lùng liếc một cái chỗ cũ, gương mặt lập tức tươi : "Để bóc cho em."

Bên thì khí hòa thuận ấm áp, bên thì gã nọ đang ôm cổ tay đau đớn gào sàn. Hai khung cảnh khác biệt, phân chia rạch ròi như hai thế giới.

Nhất thời cả căn phòng im phăng phắc, chẳng ai dám ho he nửa lời.

Tưởng Thính Nam bóc thêm hai con tôm nữa đặt đĩa mặt Nguyễn Ngôn. Sau đó ngước mắt lên, cau mày quát: "Ồn c.h.ế.t , gọi bác sĩ tới lôi chỗ khác."

Lúc trong phòng mới dám cử động. Vài vội vàng theo, đưa cái gã xui xẻo đến bệnh viện.

Lý Văn ghế mà như đống lửa, ngước Nguyễn Ngôn thì thấy vẫn đang điềm nhiên ăn cơm.

Cái tình huống gì thế ? Tưởng tổng rõ ràng là trúng Nguyễn Ngôn nên mới mặt giúp .

Thế còn ý của Nguyễn Ngôn thì ?

Khó khăn lắm mới đợi đến khi bữa tiệc kết thúc, Nguyễn Ngôn ăn uống cũng coi như thỏa mãn. Tưởng Thính Nam cầm khăn giấy định lau miệng cho nhưng né tránh.

Lý Văn mà tim đập chân run. Anh chỉ sợ làm Tưởng tổng nổi giận thì cuối cùng cả hai đều gánh hậu quả gánh nổi.

Thế nhưng, dù mất mặt, Tưởng Thính Nam những giận mà còn mỉm , ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều.

Cái đồ yêu nghiệt nhỏ , đúng là lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng mà.

Bước khỏi nhà hàng, Lý Văn nở nụ nịnh nọt tiến lên phía : "Tưởng tổng, xin phép ạ."

Tưởng Thính Nam chẳng buồn liếc mắt , ánh mắt từ đầu tới cuối đều dán chặt Nguyễn Ngôn: "Để đưa em về."

Nguyễn Ngôn cũng ý định gì khác, chỉ tính sổ với thôi. Cậu đầu với Lý Văn: "Anh Lý, về ."

Ối chà?

Mặt trời mọc đằng Tây ?

Nguyễn Ngôn thế mà chịu...

Lý Văn liên tục gật đầu: "Được, , đây."

Rất nhanh đó, tài xế lái xe tới, một chiếc Maybach màu đen dừng bên lề đường. Tưởng Thính Nam đích tiến lên mở cửa xe cho Nguyễn Ngôn, đợi mới vòng qua cửa bên để lên xe.

Tài xế an phận lái xe, đến mắt cũng dám liếc về phía lấy một cái.

Tưởng Thính Nam nhấn nút kéo tấm vách ngăn lên.

Trong gian chỉ còn hai , Tưởng Thính Nam lập tức gỡ bỏ kiêng dè, trực tiếp vươn tay ôm Nguyễn Ngôn lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-68-if-gioi-giai-tri-1.html.]

Nguyễn Ngôn đẩy một cái.

"Anh hút t.h.u.ố.c , đừng chạm em."

Tưởng Thính Nam cảm thấy oan ức đến c.h.ế.t mất: "Anh kịp hút , định châm thì em ."

Nguyễn Ngôn trừng đôi mắt tròn xoe như mắt mèo : "Ý là trách em đến sớm quá chứ gì?"

"Trách , đều tại cả."

Tưởng Thính Nam vội vàng dỗ dành: "Bảo bối, thật sự ."

Thái độ của Nguyễn Ngôn lúc mới dịu đôi chút: "Anh về lúc nào thế?"

"Máy bay hạ cánh từ hồi sáng."

Tưởng Thính Nam hạ thấp giọng: "Hôm qua sang thăm chú dì , hai họ đều nhớ em, còn nhờ mang bao nhiêu là quà về cho em đây ."

Nguyễn Ngôn hừ nhẹ một tiếng: "Em thèm, họ chịu về thăm em ."

"Anh về đây, bảo bối."

Nguyễn Ngôn và Tưởng Thính Nam vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng lớn lên ở nước ngoài. Công việc kinh doanh của hai nhà đều đặt ở hải ngoại, trong vòng tròn Hoa rộng lớn như thế, hai họ là đôi bạn chơi với nhất.

Họ cùng học, cùng tham gia đủ hoạt động ngoại khóa.

Đặc biệt là hồi học cấp ba, hai ở chung một phòng ký túc xá. Tưởng Thính Nam cực kỳ cưng chiều Nguyễn Ngôn, lo liệu từ miếng ăn giấc ngủ đến việc , chẳng khác nào cung phụng Nguyễn Ngôn như tổ tông mà dỗ dành.

Ai mà ngờ khi nghiệp cấp ba, Nguyễn Ngôn kiên quyết theo học chuyên ngành đạo diễn, khi trường về nước đóng phim.

Cậu cãi một trận kịch liệt với bố , đó cãi với cả Tưởng Thính Nam.

Thậm chí Tưởng Thính Nam còn từng dự định khi nghiệp sẽ cầu hôn Nguyễn Ngôn, nào ngờ sơ sẩy một chút là "vợ" chạy mất tiêu . Lúc đang bắt đầu tiếp quản việc kinh doanh của gia đình nên thể rời ngay .

Tưởng Thính Nam đương nhiên Nguyễn Ngôn về nước, càng xa . Từ đến nay, từng nỡ với một câu nặng lời, càng nỡ tỏ thái độ lạnh lùng với .

Đó là đầu tiên cãi với Nguyễn Ngôn.

Thế nhưng, cái vỏ bọc lạnh lùng giả tạo của sụp đổ ngay khoảnh khắc thấy những giọt nước mắt của Nguyễn Ngôn rơi xuống.

Từ đến nay, bao giờ chịu đựng việc thấy .

Tưởng Thính Nam nghĩ bụng: Thôi , về nước thì về nước. Anh c.ắ.n răng tự nhủ nhanh chóng thu xếp thỏa công việc ở nước ngoài, đó về nước đồng hành cùng Ngôn Ngôn cũng thôi.

Trong mối quan hệ , đáng lẽ chiều theo Ngôn Ngôn, chứ tuyệt đối đạo lý nào bắt Ngôn Ngôn nhường nhịn cả.

Cứ như , suốt hai năm ròng, hai họ gặp một cách ngắt quãng. Nguyễn Ngôn cũng thật nhẫn tâm, một về nước lăn lộn đóng phim, nhất quyết nhận sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Cậu từ bỏ cuộc sống của một thiếu gia giàu sang để bắt đầu từ những vai quần chúng nhỏ bé nhất.

Còn Tưởng Thính Nam thì điên cuồng ép chặt thời gian làm việc, suốt hai năm trời nghỉ ngơi lấy một ngày. Thỉnh thoảng mới chắt bóp chút thời gian để về thăm Ngôn Ngôn, mà thời gian máy bay còn dài hơn cả thời gian hai ở bên .

"Ngôn Ngôn, về sẽ nữa." Tưởng Thính Nam khẽ .

Mắt Nguyễn Ngôn sáng lên: "Thật ?!"

Tưởng Thính Nam gật đầu: "Công việc ở bên đó xử lý xong xuôi , giờ buông tay cũng vấn đề gì. Lần về định sẽ mở rộng thị trường trong nước, sẽ định cư ở đây luôn."

Nguyễn Ngôn reo hò một tiếng, chủ động nhào tới ôm chầm lấy cổ Tưởng Thính Nam: "Tuyệt quá mất!"

Tưởng Thính Nam vội vàng ôm chặt lấy : "Thế nên Ngôn Ngôn đừng giận nữa nhé, thật sự chỉ dành cho em một bất ngờ thôi mà, bảo bối."

Nguyễn Ngôn như một chú mèo nhỏ, cứ rúc tới rúc lui trong lòng Tưởng Thính Nam để ngửi mùi hương : "Để em mà phát hiện hút t.h.u.ố.c thì tay em..."

Tưởng Thính Nam vội giơ tay cam đoan: "Thật sự là mà bảo bối, cũng sẽ bao giờ như thế."

Nguyễn Ngôn khẽ hừ một tiếng: "Em thấy hai năm ở bên ngoài cũng tiêu d.a.o tự tại lắm cơ mà. Chẳng lén lút hút t.h.u.ố.c uống rượu , mấy xinh nào đó rót rượu cho ."

Tưởng Thính Nam làm chịu nổi cái "nồi" từ trời rơi xuống , cuống quýt đến mức sắp thề thốt tới nơi: "Anh thật sự mà! Trước đây hút t.h.u.ố.c em chê hôi , gan hút nữa... Còn chuyện uống rượu là do bất khả kháng, lúc nào cũng tiệc tùng xã giao mà. Còn mấy gì đó thì em đừng lung tung nữa."

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên tai Nguyễn Ngôn: "Cậu xinh nhất thiên hạ đang ở trong lòng đây còn gì."

Nguyễn Ngôn đẩy lồng n.g.ự.c : "Anh uống rượu nên hôi lắm, đừng ôm em."

Tưởng Thính Nam: "......"

là cái đồ tiểu yêu nghiệt, rượu uống chứ Nguyễn Ngôn uống cơ chứ.

Tưởng Thính Nam trực tiếp đưa Nguyễn Ngôn về nơi ở của , đó là một căn biệt thự nhỏ hai tầng ở trung tâm thành phố với vị trí vô cùng thuận tiện.

Căn biệt thự Tưởng Thính Nam mua từ hai năm khi Nguyễn Ngôn mới về nước. Anh vẫn luôn bảo Nguyễn Ngôn dọn qua đây ở, nhưng chỉ thỉnh thoảng ghé mỗi khi từ nước ngoài về tìm , còn bình thường vẫn ở trong căn hộ nhỏ riêng của .

Trong biệt thự giúp việc ở , chỉ dì lao công đến dọn dẹp theo giờ cố định.

Vừa bước qua cửa, Tưởng Thính Nam dường như thể kiềm chế nữa. Anh bế bổng Nguyễn Ngôn lên, để hai chân kẹp lấy hông xoay ép chặt lên cánh cửa, nồng nhiệt hôn tới tấp.

Củi khô bốc lửa, chính là cảnh tượng lúc .

Từ cửa đến phòng ngủ, họ đến là quần áo rơi rớt đến đó.

Cuối cùng, Tưởng Thính Nam đặt xuống giường mở ngăn kéo bên cạnh , bên trong đầy đủ các loại "đồ nghề" thiếu thứ gì.

Nguyễn Ngôn chấn động: "Sao ở đây cái gì cũng thế ?"

Rõ ràng tới đây vẫn thấy chúng mà.

Tưởng Thính Nam khẽ , đáp lời.

Đùa , cũng chỉ vì chuẩn đầy đủ nên làm ăn gì . Lúc đó Tưởng Thính Nam định gọi đồ giao tận nơi nhưng Nguyễn Ngôn đồng ý, bảo mất hứng thế là cuộn chăn ngủ luôn.

Khổ Tưởng Thính Nam, lúc "súng" lên nòng mà đành lủi thủi bên mép giường để tự làm bình tĩnh .

Lần nhất định để lịch sử lặp nữa. Từ gel bôi trơn đến bao cao su, đều mua cả thùng về trữ sẵn.

"Á! Tưởng Thính Nam, đổ nhiều quá ."

"Xin em, tay nghề mai một chút."

Giọng điệu Tưởng Thính Nam mực lịch sự, cứ như đang gõ cửa xin phép : "Anh sắp đây."

Lại còn kèm theo cả thông báo dự nữa chứ.

Nguyễn Ngôn vùi mặt khuỷu tay, đôi tai lộ đỏ bừng như trái cà chua: "Anh rốt cuộc làm ... Á!"

Cái tên Tưởng Thính Nam đáng ghét !

Cả đêm hôm giúp Nguyễn Ngôn sâu sắc hiểu một đạo lý: Tuyệt đối để một con sói bỏ đói quá lâu, nếu bạn sẽ chẳng thể lường sẽ làm chuyện gì .

Cuối cùng, khi Tưởng Thính Nam định bế lên một nữa, Nguyễn Ngôn dùng hết sức bình sinh để đẩy lồng n.g.ự.c .

"Ngày mai... em lịch trình ."

Nguyễn Ngôn đầy vẻ đáng thương mà van nài: "Ngày mai, vẫn còn ngày mai mà, để ngày mai tiếp tục ..."

"Bảo bối." Tưởng Thính Nam đưa điện thoại cho xem giờ mỉm : "Bây giờ chính là ngày mai đấy."

Một giờ sáng.

Nguyễn Ngôn cảm thấy mắt tối sầm .

......

"Dặm thêm chút kem che khuyết điểm chỗ nữa."

Lý Văn dặn dò thợ trang điểm xong, lo lắng quầng thâm mắt Nguyễn Ngôn, thầm nghĩ nên mua chút gì đó tẩm bổ cho .

Mới một đêm thôi mà nông nỗi cơ chứ?

Nguyễn Ngôn buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, trong lòng lôi Tưởng Thính Nam mắng tới tám trăm .

Sau khi trang điểm xong và đang đợi đến lượt , Lý Văn đưa cho một ly cà phê, nhân cơ hội dò hỏi: "Cậu và Tưởng tổng... rốt cuộc là thế nào?"

Nguyễn Ngôn lười biếng liếc một cái.

Lý Văn tự cho là hiểu, híp cả mắt: "Tốt đấy, đấy, cái 'cành cao' nhất định bám cho chắc ."

Cành cao cái nỗi gì chứ.

Nguyễn Ngôn hừ một tiếng.

Cái "cành cao" cho danh sách đen từ sáng sớm , giờ đang cuống cuồng gửi từng tin nhắn SMS tới kìa:

"Bảo bối, sai , thật sự mà." "Anh đón em ?" "Nếu em khác thấy , sẽ trốn ở chỗ xa một chút, ."

Nguyễn Ngôn chẳng thèm đoái hoài gì đến !

Rất nhanh đó, hiện trường chụp chuẩn xong, phía bên cất tiếng gọi Nguyễn Ngôn: "Nguyễn lão sư, thể bắt đầu ạ."

Hôm nay là buổi chụp ảnh bìa tạp chí.

Nguyễn Ngôn chỉ hứng thú với diễn xuất, nhưng ở trong giới giải trình , những việc cứ làm. Để quảng bá cho bộ phim, đành đ.â.m lao theo lao.

Đây là bộ điện ảnh đó của Nguyễn Ngôn, dự kiến sẽ rạp dịp hè năm nay, nên tạp chí cũng trong chiến dịch tuyên truyền giai đoạn đầu.

Nhân vật mà Nguyễn Ngôn đảm nhận tuyến tình cảm (CP), thế nên đạo diễn dứt khoát kéo nam thứ ba đóng vai kẻ thù đội trời chung với trong phim, để cả hai cùng chụp ảnh bìa, tạo bầu khí căng thẳng như sắp bùng nổ.

"Hàn Việt, ánh mắt của hung dữ hơn một chút nữa."

Đạo diễn ló đầu khỏi phòng giám sát, hất cằm hiệu: "Đừng nồng nàn như thế, hai tình của ."

Hàn Việt nhỏ hơn Nguyễn Ngôn một tuổi, mới nghiệp đại học, thì ngượng ngùng mỉm .

"Thật ngại quá Ngôn , ngoài đời em tỏ hung dữ với ."

Nguyễn Ngôn lắc đầu, nghiêm túc đáp: "Tuyên truyền cũng là một phần của bộ phim, tính là ngoài đời ."

Nụ mặt trai thoáng chút gượng gạo, gì thêm, nhưng khi máy bắt đầu chạy thì trạng thái hơn nhiều.

......

Dù Ngôn Ngôn thèm đếm xỉa đến , Tưởng Thính Nam vẫn mặt dày tìm tới.

Tuy Tưởng Thính Nam mới về nước nhưng quan hệ của rộng, chỉ cần một cuộc điện thoại gọi , đến lúc đoàn phim nghỉ giữa giờ, chính đạo diễn chinh đón.

Đạo diễn híp mắt, ông danh vị Tưởng tổng từ nước ngoài về là một "thần tài" lớn, dạo gần đây còn mặn mà với việc đầu tư mảng phim ảnh. Chỉ cần chiều lòng vị thì nguồn vốn lớn sẽ gọn trong tay.

"Tưởng tổng đại giá quang lâm!" Đạo diễn xoa xoa hai bàn tay, "Hai ngày nữa phim mới của khai máy, cũng mong Tưởng tổng đến hiện trường chỉ giáo cho vài điều."

Tưởng Thính Nam chẳng buồn để ý tới ông .

Anh chỉ đến vì Nguyễn Ngôn, những chuyện khác chẳng quan tâm.

Vừa bước phim trường, liền thấy phó đạo diễn đang chỉ huy hai tạo dáng.

Tưởng Thính Nam liếc một cái, sắc mặt lập tức tối sầm .

Đây mà là đóng phim ! Ôm ôm ấp ấp cái kiểu gì thế !

"Cảnh tiếp theo là Ngôn Ngôn tiểu Hàn khống chế, hai tay bóp chặt thể vùng vẫy. Biểu cảm của lộ vẻ nhục nhã xen lẫn kiên cường."

Nguyễn Ngôn nhíu mày, cố gắng thấu hiểu lời của phó đạo diễn.

Giây tiếp theo, khẽ mở to mắt.

"Không đúng, Nguyễn Ngôn đừng tỏ kinh ngạc, cũng đừng hoảng loạn..."

"Đang cái gì thế ?"

Giọng của một đàn ông mang theo sự lạnh lẽo vang lên.

Anh sải bước tiến lên, ánh mắt sắc như d.a.o găm dán chặt bàn tay của trai đang nắm lấy cổ tay Nguyễn Ngôn: "Lưu đạo diễn, ông đang cái phim gì thế ?"

Đạo diễn đáp: "Đây là ảnh tuyên truyền tạp chí cho nam chính và nam thứ ba của thôi. Vị là Tưởng tổng..."

Nguyễn Ngôn vội vàng rút tay , ngoan ngoãn lên tiếng: "Chào Tưởng tổng."

Sắc mặt Tưởng Thính Nam thật sự thể coi là . Nguyễn Ngôn sợ cái "hũ giấm" sẽ phát tác ngay tại đây nên liền ghé sát gần , chớp chớp mắt: "Đây là đầu Tưởng tổng tới đây ? Hay là để đưa ngài dạo một vòng nhé?"

Đạo diễn bên cạnh sững sờ, ngờ Nguyễn Ngôn ngày thường trông ngoan ngoãn mà " điều" đến thế.

Mà Tưởng Thính Nam thế mà cũng gật đầu tỏ vẻ dễ chuyện.

Hai cùng về phía , bỏ mấy lưng. Vừa đến một góc khuất, Tưởng Thính Nam dường như nhịn nổi nữa, trực tiếp ấn Nguyễn Ngôn ép tường. Anh âm u mở lời: "Bảo bối, em đừng với là bình thường em đóng phim đều kiểu như thế nhé."

Nếu thật thì phát điên mất thôi.

Loading...