Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 67: IF - ABO (Kết thúc)
Cập nhật lúc: 2026-05-02 01:00:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư phòng bỗng chốc đón tiếp một vị "khách quý"!
Bình thường thỉnh thoảng Nguyễn Ngôn cũng đuổi Tưởng Thính Nam thư phòng ngủ, nhưng nào cũng bày bộ dạng thà c.h.ế.t .
Kiên quyết !
Thế mà hôm nay hành động khác thường.
Anh chủ động ngủ ở thư phòng từ sớm.
Tất cả cũng chỉ vì lời dặn dò của bác sĩ.
Phải kiềm chế những cử chỉ mật với Omega... như mới thể rút ngắn thời gian m.a.n.g t.h.a.i giả của .
Tưởng Thính Nam chỉ còn cách c.ắ.n răng chịu đựng.
Dù thì m.a.n.g t.h.a.i giả cũng sẽ những phản ứng t.h.a.i kỳ, Nguyễn Ngôn chịu khổ nhiều.
Anh lặng lẽ giường, hễ nhắm mắt là hình bóng Nguyễn Ngôn hiện . Anh chỉ hối hận vì vội quá, chẳng kịp mang theo một món đồ cá nhân nào của Omega để bên cho đỡ nhớ.
mới hai phút, cửa phòng đẩy .
Trong căn phòng tối mờ, chỉ thấy thấp thoáng một bóng ở cửa. Tim Tưởng Thính Nam đập hẫng một nhịp, dậy: "Bé cưng."
Cậu Omega lặng lẽ ở cửa vài cái, đột nhiên chạy biến .
Tưởng Thính Nam giật , vội vàng đuổi theo.
"Bé cưng, bé cưng ơi!"
Anh vòng tay ôm lấy Omega từ phía . Nguyễn Ngôn im bất động, trong bóng tối, thấy tiếng nức nở khe khẽ.
Tưởng Thính Nam hoảng loạn.
Ngoại trừ lúc ở giường , căn bản thể chịu đựng việc thấy Nguyễn Ngôn rơi lệ.
Người Alpha mạnh bạo xoay , lờ mờ thấy những vệt nước mắt mặt Nguyễn Ngôn, cuống cuồng cả lên: "Sao ? Em thấy khỏe ở ? Đừng nữa bé cưng, ngoan nào, , em khỏe chỗ nào?"
Cậu Omega nấc lên đầy thương tâm, hai bả vai cứ thế run lên bần bật.
"Tưởng Thính Nam, định ly hôn với em đúng ?" Nguyễn Ngôn gào lên trong tiếng nức nở.
Vừa thấy hai chữ "ly hôn", đầu óc Tưởng Thính Nam "uềnh" một phát, suýt chút nữa là thở nổi.
Đang yên đang lành, nhắc đến ly hôn cơ chứ!
"Bé cưng, em đừng dọa , c.h.ế.t cũng ly hôn ."
Cậu Omega ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, đúng là biến thành thỏ , đôi mắt đỏ hoe cả lên.
Tưởng Thính Nam xót xa đến c.h.ế.t , cúi đầu, đặt từng nụ hôn vụn vặt lên những vệt nước mắt mặt : "Ngoan nào, rốt cuộc là chuyện gì, c.h.ế.t cũng cho c.h.ế.t một cách minh bạch chứ."
Nguyễn Ngôn thút thít: "Em t.h.a.i nên còn thích em nữa, buổi tối thà sang thư phòng chứ thèm ôm em ngủ."
là một "chiếc nồi" oan uổng to tướng giáng xuống đầu.
Tưởng Thính Nam nghiến răng: "Tổ tông của ơi! Chẳng chính em là đuổi sang thư phòng ở !"
Nguyễn Ngôn rơi nước mắt: "Em đuổi mà cũng ? Lúc còn quỳ xuống xin em cơ mà."
Tưởng Thính Nam thật sự hết cách .
Anh dứt khoát bế bổng lên: "Tổ tông ơi, xin em đừng nữa. Anh sai , đều là của hết."
Nguyễn Ngôn vòng tay ôm lấy cổ Tưởng Thính Nam, bao nhiêu nước mắt đều bôi hết lên : "Em buồn ngủ ."
Cảm xúc của đúng là đổi xoạch xoạch.
Tưởng Thính Nam nhẹ nhàng vỗ về lưng , đưa về phòng ngủ.
Đặt lên giường xong, lấy một chiếc khăn nóng mang để lau mặt cho Nguyễn Ngôn. Anh cẩn thận lau sạch từng giọt nước mắt, cúi đầu hôn một cái.
Nguyễn Ngôn buồn ngủ là ngủ ngay, ngáp một cái rúc thẳng lòng Tưởng Thính Nam, ngủ say sưa như một chú thỏ nhỏ.
Cả một đêm , trái tim Tưởng Thính Nam cứ như đang chơi tàu siêu tốc .
Nguyễn Ngôn thì cứ thế đặt lưng là ngủ, ngủ ngon lành, còn Tưởng Thính Nam thì chịu c.h.ế.t, chẳng tài nào chợp mắt nổi. Anh đưa tay định xoa lưng cho , nhưng mới vỗ vài cái sực nhớ tới lời bác sĩ dặn, bèn vội vàng rụt tay về. Thế nhưng khựng một lát, đờ .
Nếu vỗ về, nhỡ lúc nữa thức giấc thì làm ?
Rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan, Tưởng Thính Nam chẳng còn cách nào khác, đành xuống ôm chặt Nguyễn Ngôn lòng, mãi đến khi trời gần sáng mới mơ màng .
Có bài học đắt giá , Tưởng Thính Nam ngày càng trở nên cẩn trọng, chỉ sợ làm Nguyễn Ngôn phát nữa.
Chỉ mới qua hai ngày bình yên, một vòng xoáy giày vò mới bắt đầu.
Mấy ngày nay Tưởng Thính Nam đều làm việc tại nhà, chỉ là hai hôm nay vài cuộc họp thực sự thể vắng mặt nên mới đến công ty.
Công việc của mấy ngày trời dồn một lúc khiến họp hành suốt cả ngày dài. Mãi đến chập choạng tối mới rời khỏi công ty, còn cẩn thận đường vòng sang tận phía Nam thành phố để mua cho Nguyễn Ngôn một hộp bánh quy giòn mà yêu thích mới về nhà.
Kết quả là khi về đến nơi, dì giúp việc vẫn về, bà nhỏ giọng báo cáo rằng hôm nay chủ nhỏ dùng bữa tối, cứ ở lỳ trong phòng ngủ suốt từ chiều đến giờ.
Tưởng Thính Nam nhíu mày, gật đầu bảo dì cứ về , còn thì xách hộp bánh lên lầu tìm Nguyễn Ngôn.
Anh khẽ gõ cửa phòng ngủ, bên trong truyền giọng đầy hờn dỗi của :
"Em ăn ."
Tưởng Thính Nam hạ thấp giọng: "Bé cưng, là đây, nhé?"
Trong phòng tiếng trả lời.
Tưởng Thính Nam đẩy cửa bước , đập mắt là hình ảnh Nguyễn Ngôn đang cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ mỗi cái đầu nhỏ xù xù ngoài. Đôi mắt chớp chớp khiến tim như tan chảy.
Anh thở phào một , bước gần: "Anh mua bánh em thích nhất đây . Dì bảo em ăn tối, hửm?"
Nguyễn Ngôn lí nhí đáp: "Người em khó chịu lắm..."
Tưởng Thính Nam thấy thế cuống quýt cả lên: "Khó chịu gọi điện cho ? Rốt cuộc là em làm ?"
Nguyễn Ngôn lời nào, cũng chẳng thèm cử động.
Tưởng Thính Nam sốt sắng định lôi khỏi chăn, gương mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Ngôn vì vùi lâu nên đỏ bừng lên. Chỉ vài giây , tự chui khỏi đống chăn đệm.
Cậu mặc bộ đồ mặc nhà màu trắng mang từ khi kết hôn, chỉ là nếu kỹ một chút sẽ thấy phần n.g.ự.c áo ướt nhẹ.
Giọng nghẹn ngào như sắp : "Tưởng Thính Nam, chỗ của em khó chịu quá."
Nói , Nguyễn Ngôn chủ động vén vạt áo lên.
Tưởng Thính Nam chỉ mới liếc một cái, cả hình ngay lập tức.
Nơi đáng lẽ phẳng lỳ thì nay nhô lên một chút, độ cong tuy lớn nhưng cũng đủ làm mắt Tưởng Thính Nam đờ đẫn cả .
Hai "trái đào" mà vẫn thường yêu thích nay dường như to hơn , trông như những quả chín mọng đang treo lủng lẳng cành, chực chờ rơi xuống.
Nguyễn Ngôn sụt sịt mũi, giọng lầm bầm: "Cọ áo... đau lắm."
Tưởng Thính Nam hít một khí lạnh.
Thật là...
Anh khàn giọng hỏi: "Bị từ lúc nào thế?"
Mấy ngày nay "ăn chay" đến mức sắp phát điên , thật lòng là dám thêm lấy một giây, chỉ sợ ngọn lửa trong lòng bùng lên cách nào dập tắt nổi.
Thế nhưng đêm nào cũng ôm Nguyễn Ngôn ngủ, nếu sẽ lóc om sòm, bảo rằng Tưởng Thính Nam còn yêu nữa.
Thành đêm nào cũng phòng tắm dội nước lạnh.
Có đôi khi Nguyễn Ngôn ôm, chê lồng n.g.ự.c quá nóng, làm tức đến mức cứ tét m.ô.n.g mấy phát cho bõ ghét.
Mấy ngày qua, ngay cả lúc Nguyễn Ngôn quần áo cũng chẳng dám , hèn chi phát hiện sự bất thường cơ thể .
Tưởng Thính Nam thầm tự trách trong lòng.
Anh vội vàng ghé sát , tiên là nhẹ nhàng thổi thổi cho , xót xa : "Để bôi chút kem cho em nhé."
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
Trong nhà vốn sẵn đủ loại kem bôi, tất cả cũng chỉ tại bình thường Alpha cứ như sói đói, lúc nào cũng nhịn mà c.ắ.n lên Omega mấy phát.
Anh lấy một hộp t.h.u.ố.c mỡ bạc hà, dùng đầu ngón tay dặm một chút nhẹ nhàng thoa lên.
Lông mi Nguyễn Ngôn run rẩy liên hồi, cơ thể khẽ rùng .
Còn Tưởng Thính Nam thì cứ nuốt nước miếng liên tục để giữ bình tĩnh.
Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, cảm giác thanh mát của bạc hà giúp cơn đau tức dịu đôi chút. Nguyễn Ngôn ôm gọn trong lòng, đút cho ăn từng miếng bánh quy.
"Bài học vẫn đủ ? Thấy khỏe là giấu ." Tưởng Thính Nam nhẹ giọng trách móc.
Nguyễn Ngôn mải ăn nên chẳng thèm lên tiếng, trông lúc thực sự chẳng khác gì một chú thỏ nhỏ đang gặm cỏ.
Tưởng Thính Nam thấy bản quá sơ suất, bác sĩ rõ ràng dặn là sẽ hiện tượng căng sữa, chỉ là ngờ nó đến nhanh đến thế.
Đến lúc ngủ buổi tối, vì sợ Nguyễn Ngôn thấy khó chịu, bèn đề nghị: "Hay là... đừng mặc quần áo nữa nhé?"
Nguyễn Ngôn thoáng do dự, khẽ gật đầu đồng ý.
Cậu cứ thế rúc lòng Tưởng Thính Nam, đầu tựa lên vai , để trần lồng n.g.ự.c mà ngủ. Trong phòng hệ thống điều hòa giữ nhiệt định nên dù đắp chăn cũng chẳng sợ lạnh.
Chỉ là đối với một con sói mà , đây thực sự là một thử thách quá sức chịu đựng.
Tưởng Thính Nam cố kìm lòng để dời tầm mắt chỗ khác, thế nhưng ánh trăng lờ mờ hắt phòng như phủ lên khối "bạch ngọc" mắt một lớp hào quang mờ ảo.
Và thế là, phản ứng một cách đầy tội .
Cuối cùng, Tưởng Thính Nam chẳng nhịn nổi mà vùi đầu đó.
Hậu quả là ngày hôm , Nguyễn Ngôn phát hiện chỗ đó càng sưng to hơn.
Cậu Omega gương soi soi , lo lắng hỏi: "Tưởng Thính Nam, t.h.u.ố.c mỡ của hết hạn ?"
Tưởng Thính Nam chột , chẳng dám hé răng nửa lời.
Hôm nay dặn mang tới một ít quần áo mặc nhà mới, tất cả đều đúng kích cỡ của Nguyễn Ngôn nhưng chất liệu thì mềm mại hơn nhiều, như khi mặc mới cọ xát gây đau.
Thấy tình trạng của vợ như , Tưởng Thính Nam làm yên tâm cho nổi, quyết định sẽ tiếp tục ở nhà làm việc.
Ai ngờ Nguyễn Ngôn xong tỏ vẻ vui.
"Anh cứ ở lỳ trong nhà làm gì thế? Đến công ty , em ở nhà một cơ."
Tưởng Thính Nam: "???"
Hóa cái thời mà cứ quấn quýt lấy rời là chuyện của quá khứ ?
Tưởng Thính Nam nếm trải cảm giác "vắt chanh bỏ vỏ", gần như đuổi thẳng khỏi cửa.
Anh ấm ức tột độ, nén cơn bực bội gọi điện cho bác sĩ. Vị bác sĩ vẫn giữ giọng điệu bình thản như cũ: "Chuyện bình thường. Do ảnh hưởng của hormone trong cơ thể nên dù Omega bám lấy chán ghét thì đều là phản ứng tự nhiên cả. Có những Omega khi m.a.n.g t.h.a.i cứ thấy chồng là nôn đấy."
Tưởng Thính Nam: "......"
Nếu Nguyễn Ngôn mà cứ thấy là nôn... chắc sẽ suy sụp đến c.h.ế.t mất.
May mà, thật may là chuyện tệ đến mức đó.
Tưởng Thính Nam cái sự m.a.n.g t.h.a.i giả của vợ giày vò đến mức chịu nổi, hỏi bác sĩ xem ngoài việc kiềm chế mật thì còn cách nào khác .
Bác sĩ suy nghĩ hồi lâu đáp: "Hay là mua thêm một con thỏ khác về nhà , để kích thích một chút."
Tưởng Thính Nam "cạch" một cái cúp máy ngay lập tức.
Cái ý tưởng quái quỷ gì thế .
Nhà chỉ thể duy nhất một con thỏ mà thôi!
Nói thì , nhưng Tưởng Thính Nam vẫn sai thư ký mua một con thỏ bông ở cửa hàng đồ chơi mang về. Thỏ thật thì , chứ thỏ giả thì thể dùng thử xem .
Ở công ty cả ngày, gửi cho vợ hàng chục tin nhắn, nhưng Nguyễn Ngôn chỉ đáp cụt ngủn từng chữ một, vẻ mặt cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
là từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục chỉ trong chớp mắt.
Đến giờ tan làm, Tưởng Thính Nam khép nép nhắn tin cho vợ:
【 Bé cưng, tan làm , thể về nhà ? 】
Nguyễn Ngôn: 【 Về . 】
Nhìn thấy tin nhắn, Tưởng Thính Nam mới thở phào một cái, vội vã lái xe về nhà.
Vừa bước chân cửa, thấy Nguyễn Ngôn đang sofa, ăn dâu tây xem tivi.
"Bé cưng, về đây."
Tưởng Thính Nam định nhấc chân bước tới, thấy Nguyễn Ngôn bỗng đưa tay ngăn : "Trên hôi quá."
Tưởng Thính Nam chấn động, đầy vẻ khó hiểu.
Anh cúi đầu tự ngửi chính : "Làm gì nhỉ."
Anh chẳng hề vận động mạnh, hôm nay cũng hút t.h.u.ố.c uống rượu.
Nguyễn Ngôn rướn cổ lên ngửi ngửi, nghiêm túc gật đầu: "Thật sự hôi, là mùi tin tức tố thối."
Tưởng Thính Nam tiếng lòng "vỡ vụn" cái rắc.
Anh sững tại chỗ, âm thầm đau khổ trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-67-if-abo-ket-thuc.html.]
vợ chẳng thèm lấy một cái, chỉ còn cách phòng tắm dội nước tới hai , dùng hết sạch cả một chai sữa tắm.
Dù như , buổi tối Tưởng Thính Nam vẫn đuổi sang thư phòng ngủ.
Anh bám chặt lấy cánh cửa, làm chút giãy giụa cuối cùng: "Bé cưng, mấy hôm em bắt ôm mới ngủ mà."
Nguyễn Ngôn lạnh lùng đóng cửa phòng ngủ .
"Hôm nay cần nữa ."
Có một con sói nào đó " ròng hai lít nước mắt" bên ngoài phòng ngủ.
Cũng may ngày hôm là ngày nghỉ, Tưởng Thính Nam thể danh chính ngôn thuận ở nhà.
Anh cố ý khỏi phòng muộn một chút, ngờ Nguyễn Ngôn - vốn thường xuyên ngủ nướng - hôm nay dậy sớm. Cậu đang húp cháo, trong lòng còn ôm khư khư một con thỏ bông.
Tưởng Thính Nam thấy thì ngẩn , đó chính là con thỏ dặn thư ký mua mang về, chỉ là tối qua bận "đau khổ" nên để sang một bên quên bén mất.
Nhìn biểu cảm của Nguyễn Ngôn gì bất thường, thầm nghĩ xem tay bác sĩ cũng đến nỗi đưa chủ ý tồi.
Sợ vợ đuổi , Tưởng Thính Nam nơm nớp lo sợ xuống một bên, may mà Nguyễn Ngôn gì, chỉ ngẩng đầu liếc một cái.
Chỉ vì một cái m.a.n.g t.h.a.i giả mà Tưởng Thính Nam sắp sửa tâm lực tiều tụy đến nơi .
Ăn cơm xong, Nguyễn Ngôn với vẻ mặt nghiêm trọng gọi Tưởng Thính Nam phòng ngủ.
Lần khi Omega nghiêm túc như thế là để thông báo chuyện "mang thai".
Tim Tưởng Thính Nam vọt lên tận cổ họng.
Anh lủi thủi theo Omega phòng. Cửa đóng , vẻ nghiêm nghị mặt Nguyễn Ngôn tan biến sạch, hít sâu một , đỏ mặt vén áo lên.
"Tưởng Thính Nam, em khó chịu quá, giúp em với."
Sao tự nhiên căng to thế chứ.
Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Lại đau ?"
Anh hỏi chính nhân quân tử, nhưng bàn tay sớm vươn .
Nguyễn Ngôn c.ắ.n môi, lí nhí: "Lần chỉ đau ở chỗ đó, mà là cả vùng ..."
Cậu năng lấp lửng, nhưng Tưởng Thính Nam thì hiểu ngay lập tức.
Anh áp cả lòng bàn tay lên đó, hít một thật sâu, giọng khàn đặc: "Xoa thế nào đây?"
Nguyễn Ngôn sắp đến nơi : "Anh mau xoa mà, cứ xoay vòng tròn , thực sự đau."
Tưởng Thính Nam bắt đầu cử động.
Lòng bàn tay Alpha rộng lớn, đủ để bao phủ . Anh thể cảm nhận rõ ràng nơi đó sưng to lên một chút. Anh dám dùng lực mạnh, chỉ thể nhẹ nhàng xoa theo vòng tròn.
Chẳng mấy chốc, nhịp thở của dần trở nên nặng nề, đôi mắt ẩn hiện những tia đỏ vằn vện. Đứng mặt là Omega độ tương thích cực cao, mà một Alpha nhịn đến cực hạn suốt nửa tháng trời thì làm thể chịu đựng thêm sự cám dỗ nữa.
Lý trí của đang dần tan biến. Anh kìm lòng mà ghé sát , sát hơn chút nữa, đầu tiên là dùng mũi nhẹ nhàng ngửi một cái. Lúc , khứu giác của Alpha trở nên cực kỳ nhạy bén, ngoài hương hoa cam quen thuộc, dường như còn xen lẫn một tia hương thơm ngọt ngào như sữa.
Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối sầm .
Anh đưa lưỡi l.i.ế.m một cái, giây tiếp theo, đột nhiên thứ gì đó b.ắ.n .
Tưởng Thính Nam sững sờ trong giây lát.
Anh l.i.ế.m nhẹ khóe môi, như đang cẩn thận hồi tưởng hương vị .
Là... sữa ?
Đôi mắt khẽ mở to vì kinh ngạc.
Nguyễn Ngôn còn chấn động hơn, đôi mắt tròn xoe, ngay cả khuôn miệng cũng há hốc .
Cậu chỉ bảo Tưởng Thính Nam xoa giúp thôi, ngờ xảy cảnh tượng như thế .
Ánh mắt Alpha tối sầm, thở hổn hển đầy gấp gáp.
......
Dưới lầu, dì giúp việc nướng xong mẻ bánh ngọt nhỏ. Biết dạo chủ nhỏ cảm giác ngon miệng, dì đặc biệt mang lên, gõ cửa phòng ngủ nhưng ai trả lời.
"Cậu chủ nhỏ? Tôi nướng bánh ngọt đây, ăn ?"
Bình thường dù chủ nhỏ thích nhốt trong phòng thì khi gõ cửa, vẫn luôn đáp .
Hôm nay chuyện gì nhỉ?
Dì giúp việc lắc đầu, thầm nghĩ chắc đang ngủ nên bưng khay bánh xuống.
Dì hề , chỉ cách một cánh cửa thôi, chuyện gì đang xảy bên trong.
Những bộ đồ mà Tưởng Thính Nam dặn mang tới đa là lụa tơ tằm mềm mại. Nguyễn Ngôn đang mặc một chiếc áo choàng tắm màu vàng nhạt với những tia sáng tinh tế, vạt áo mở rộng để lộ cơ thể tuyệt .
Nguyễn Ngôn vốn trắng, cả đều mang màu sắc như sữa tươi. Cậu ngửa đầu, hai má ửng hồng, đôi mắt mở to ngấn lệ, đuôi mắt đỏ hoe vì xúc động.
Nhìn xuống , một "cái đầu sói đen" đang rúc lồng n.g.ự.c .
Sự xinh cực hạn và sự bạo liệt cực hạn hòa quyện , tựa như một bức tranh sơn dầu.
Alpha khéo léo giấu hàm răng sắc nhọn của , đảm bảo sẽ làm tổn thương Omega dù chỉ một chút. Anh tham lam nuốt từng ngụm lớn. Trong khí, mùi tin tức tố quấn quýt lấy , đầy vẻ ám .
Bị kích thích quá mức, Omega chịu nổi nữa, bèn để lộ đôi tai thỏ ngoài.
Lúc lồng n.g.ự.c còn căng tức nữa vì "ăn" sạch sành sanh , con sói đen bèn chuyển mục tiêu sang đôi tai của thương.
Anh rướn lên, ngậm lấy đôi tai của Omega trong miệng, tỉ mỉ l.i.ế.m láp từng chút một.
Từ lồng n.g.ự.c đến đôi tai, trượt xuống dọc theo sống lưng, cuối cùng con sói đáng ghét l.i.ế.m láp khắp Omega một lượt, khiến cơ thể tuyệt mỹ ửng lên sắc hồng đào quyến rũ.
Kể từ ngày hôm đó, Tưởng Thính Nam giống như tìm một chốn cực lạc, ngày nào cũng diễn màn một mới chịu thôi.
Ban đầu Nguyễn Ngôn cảm thấy gì bất , dù thì bản cũng đang căng tức đến khó chịu. chỉ hai ngày hối hận sát đất. Con sói đầu đàn thực sự quá đáng, tiết chế là gì, nào cũng "ăn" nhiều đến thế.
Lỡ con thật thì lấy gì cho con ăn đây?
Nguyễn Ngôn bắt đầu tìm cách né tránh Tưởng Thính Nam.
Tưởng Thính Nam làm mà nhịn cho nổi? Thế là gần như ngày nào trong căn biệt thự cũng diễn một vở kịch "sói đuổi ".
Con sói đen thong dong tuần tra ở tầng một .
Phòng khách trống , sofa chẳng thấy bóng dáng ai, giỏ trái cây vứt sang một bên.
Sói đen khịt khịt mũi, theo mùi hương mà bước lên cầu thang.
Khi săn, loài sói luôn là kẻ kiên nhẫn nhất. Nó bước lên tầng hai, mục tiêu đầu tiên chính là phòng ngủ - nơi mùi hương nồng đậm nhất.
Nó dùng đầu húc mở cửa, đôi mắt sói sắc lẹm đảo quanh một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng giường. Nơi đó nhô lên một chút, còn một chiếc tai thỏ lộ bên ngoài.
Sói đen nhảy phốc lên giường, ngoạm lấy góc chăn hất tung .
Nhìn cho rõ nào.
Đó là thỏ nhỏ của nó.
Mà là con thỏ bông giả .
Sói đen hề tức giận, ngược , trong đôi mắt sói dài hẹp còn lóe lên một tia cợt.
Thú vị đấy.
Nó nhảy xuống giường, tiếp tục tuần tra. Mãi đến khi lùng sục khắp một lượt tầng hai vẫn thấy tăm Nguyễn Ngôn .
Đuôi sói đen buông thõng, khẽ quét qua sàn nhà, cuối cùng nó dừng tủ quần áo trong phòng đồ.
Cánh cửa cảm ứng tự động mở .
Chú thỏ nhỏ đang liều mạng chui sâu đống quần áo, đáng tiếc là cái m.ô.n.g tròn trịa vẫn lộ ngoài.
Sói đen dùng đầu húc tới.
Nguyễn Ngôn như dọa sợ, giật b.ắ.n xoay , m.ô.n.g bệt xuống đống quần áo.
Sói đen chẳng mảy may do dự, trực tiếp lao tới, vùi đầu trong đống y phục của Nguyễn Ngôn.
"Tưởng Thính Nam..."
Nguyễn Ngôn túm lấy cổ áo , cố gắng kéo con sói , nhưng chút sức lực nhỏ nhoi làm địch nổi sự mạnh mẽ của sói đen cơ chứ.
Cuối cùng chỉ đành nài nỉ: "Anh... đừng ăn nhiều như thế... chừa cho con một chút ."
Đáng tiếc, càng , Tưởng Thính Nam càng trở nên "hung dữ" hơn.
Con cái gì cơ chứ.
Nguyễn Ngôn là Omega của .
Từ đầu đến chân.
Tất cả đều là của .
Đến cuối cùng, Nguyễn Ngôn cũng chẳng buồn giãy giụa nữa, buông xuôi, ngả , hai tay ôm lấy đầu sói, mặc kệ cho làm gì thì làm.
Chú thỏ nhỏ chính thức " yên hưởng thụ".
Cuối tháng, cơn "mang t.h.a.i giả" cuối cùng cũng chấm dứt.
Chẳng dấu hiệu báo nào cả, chỉ là một buổi sáng nọ, Tưởng Thính Nam dùng sức đạp thẳng từ giường xuống đất.
Một cú "thỏ đá" vô cùng uy lực.
Đá cho con sói xây xẩm mặt mày, hiểu mô tê gì cả.
Bên ngoài trời mới tờ mờ sáng.
Nguyễn Ngôn giường, thẹn giận, nhớ những hành động của trong thời gian qua, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.
Dù thế nào nữa, kẻ đầu sỏ gây chuyện chính là con sói thối !
Nếu ngày nào Tưởng Thính Nam cũng như kẻ mắc bệnh "khát khao da thịt", hở là đòi hôn đòi ôm, thì làm gì chuyện m.a.n.g t.h.a.i giả cơ chứ.
Nguyễn Ngôn nghiến răng, cầm gối ném thẳng đầu Tưởng Thính Nam: "Sói thối, đồ sói thối!"
Ngày nào cũng ăn ăn ăn , ăn như bao giờ ăn , n.g.ự.c là dấu răng của cả .
Tưởng Thính Nam lờ mờ đoán Nguyễn Ngôn tỉnh táo , chẳng dám ho he nửa lời, do dự một lát nhỏ giọng xin : "Vợ ơi sai ."
Chẳng sai ở , nhưng cứ xin chắc chắn là bao giờ sai.
Nguyễn Ngôn hừ lạnh một tiếng, nhảy xuống giường, chẳng thèm đếm xỉa đến Tưởng Thính Nam, thẳng phòng tắm để tắm rửa cho tỉnh táo cái .
Trên là mùi sói!
Tưởng Thính Nam mặt mày tội nghiệp lẽo đẽo theo : "Vợ ơi, hôm nay còn căng tức nữa , cần giúp..."
"Bốp!"
Cửa phòng tắm đóng sầm mặt .
Tưởng Thính Nam xoa xoa mũi, dám ho he tiếng nào nữa.
Dự là tối nay cắm chốt ở thư phòng .
Đáng ghét thật, mai dỡ cái thư phòng mới .
Mà thôi , lỡ vợ bắt sân ngủ chuồng ch.ó thì ? Anh là sói, thể nào ngủ chuồng ch.ó ...
Trong lúc Tưởng Thính Nam đang mải mê nghĩ vẩn vơ, bao lâu , Nguyễn Ngôn quấn khăn tắm bước .
Trên ít những vết đỏ do Tưởng Thính Nam để , ngay cả khăn tắm cũng che hết . Tưởng Thính Nam vội vàng sán gần, ân cần sấy tóc cho vợ.
"Bé cưng, bé cưng ơi sai , hứa, chắc chắn sẽ chú ý, để em khổ vì m.a.n.g t.h.a.i giả nữa ."
Sắc mặt Nguyễn Ngôn dịu đôi chút, nhưng câu mà Tưởng Thính Nam ghét nhất: "Anh sang thư phòng ngủ một tuần ."
Tưởng Thính Nam làm như thấy gì.
Nếu lúc mà đôi tai sói của lộ , chắc chắn nó cụp xuống hình "tai máy bay" .
Anh nhân cơ hội sang chuyện khác: "Đừng mấy lời khó đó nữa bé cưng, cho em một chuyện vui nhé."
"Tình trạng m.a.n.g t.h.a.i giả của em cũng hết , công ty gần đây cũng bận lắm." Tưởng Thính Nam thấp giọng : "Bé cưng, tổ chức đám cưới ."
Nguyễn Ngôn ngạc nhiên: "Đám cưới?"
Chủ đề chuyển hướng nhanh quá đó!
Tưởng Thính Nam "ừm" một tiếng, giọng thấp xuống đầy chân thành.
"Lúc kết hôn vội vàng quá, chẳng kịp tổ chức hôn lễ. Bé cưng, hy vọng hôn nhân của chúng trọn vẹn."
Thực chất, chẳng qua là tính chiếm hữu của Alpha lên cơn thôi, hận thể treo biển quảng cáo khắp thiên hạ rằng Nguyễn Ngôn là Omega của một .
Anh tiếp tục dụ dỗ: "Anh sẽ tổ chức hôn lễ một hòn đảo, tiện thể hưởng tuần trăng mật, tha hồ mà chơi đùa thoải mái."
Nguyễn Ngôn lay chuyển, thấy chơi là lòng lập tức d.a.o động.
Còn về chuyện tổ chức hôn lễ, thực cũng chẳng mấy để tâm.
Cậu do dự một lát, khẽ gật đầu: "Được thôi."
Tưởng Thính Nam nhân cơ hội ôm chầm lấy , hôn lên chóp tai , giọng khàn :
"Thật sự còn căng tức nữa bé cưng? Hay là... để giúp em... 'hút' bớt một chút nhé?"