Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 66: IF - ABO (4)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 00:59:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng may là vài ngày nữa Tưởng Thính Nam làm .

Nguyễn Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng thích ở bên cạnh Tưởng Thính Nam, mà thực tế là... Alpha giống như mắc chứng "khát khao đụng chạm" , lúc nào cũng ôm hôn cho bằng .

Chẳng hạn như khi Nguyễn Ngôn đang tập trung xem phim sofa, Tưởng Thính Nam bèn bê một giỏ trái cây đến cạnh. Ban đầu, còn giữ cách với , mắt thẳng, vẻ một đàn ông chính trực.

Nguyễn Ngôn liếc một cái mặc kệ.

Tưởng Thính Nam lấy một quả đào từ trong giỏ bỏ miệng. Rất nhanh đó, Nguyễn Ngôn đầu sang.

Trong giỏ là những loại trái cây mà Nguyễn Ngôn thích, thế nên chú thỏ nhỏ lập tức thu hút, đôi mắt cứ thế chằm chằm đầy mong đợi.

Tưởng Thính Nam tranh thủ nhích gần thêm chút nữa, lịch sự hỏi: "Em ăn ?"

Nguyễn Ngôn gật gật đầu.

"Bé cưng gần đây, đút cho."

Nguyễn Ngôn một cái, thoáng do dự mới nhích m.ô.n.g sang bên cạnh.

Tưởng Thính Nam lấy một quả dâu tây đút cho . Ăn xong một quả, Nguyễn Ngôn bắt đầu mất cảnh giác, càng dựa gần hơn.

Tưởng Thính Nam cứ thế mà "câu thỏ" như .

Chẳng mấy chốc, thỏ con c.ắ.n câu, ngoan ngoãn cạnh mà ăn hết quả dâu đến quả dâu khác.

Anh đút cho hết nửa giỏ, nhưng bàn tay thì bắt đầu t.ử tế chút nào. Ban đầu chỉ ôm nhẹ lấy eo Nguyễn Ngôn, đó dần trượt xuống , chậm rãi xoa nắn.

Nguyễn Ngôn vui mà ngọ nguậy . Đến khi ăn no định rời , Tưởng Thính Nam liền dùng lực siết chặt eo : "Ăn xong định chạy ? Làm gì chuyện như thế."

Nguyễn Ngôn ngước đầu chớp chớp mắt.

Tưởng Thính Nam cúi đầu, dùng môi chạm khẽ lên trán : "Ngoan nào, cho hôn một cái ?"

Chỉ hôn một cái thôi ?

Nguyễn Ngôn do dự, cũng ngoan ngoãn chu môi cho Alpha hôn.

là quá ngoan.

Anh thầm cảm thán trong lòng, đó lập tức cúi đầu, mãnh liệt hôn xuống.

Mỗi Tưởng Thính Nam hôn đều giống như con sói đói ăn thịt , vô cùng hung dữ. Đã mấy cảm thấy đầu lưỡi sắp c.ắ.n đứt luôn .

"Ưm..."

Trong khoang miệng tràn ngập hương vị dâu tây. Bình thường chẳng mặn mà gì với mấy loại trái cây chua ngọt , nhưng hôm nay thấy nó ngon lành đến lạ, chỉ mút mát thêm thật nhiều.

Chú thỏ con sức vùng vẫy, mãi đến khi con sói chịu buông tha thì đôi môi sưng đỏ và bóng loáng.

Tưởng Thính Nam với ánh mắt thâm trầm.

Nguyễn Ngôn lấy tay che miệng, đôi mắt đỏ hoe lườm : "Lúc nào cũng hung dữ như thế."

Giọng cứ lầm bầm trong cổ họng.

Tưởng Thính Nam thấy buồn , thấy đáng yêu đến mạng cũng chẳng cần, chỉ bế thốc lên giường ngay lập tức. vì hôm làm quá đà nên thỏ con vẫn còn sợ, đành nhẫn nhịn.

Anh kéo lòng, khàn giọng : "Cho hôn thêm chút nữa , bé cưng."

Lại qua một tuần, cuối cùng Tưởng Thính Nam cũng đến ngày làm.

Sáng sớm, khi vệ sinh cá nhân xong, phòng ngủ. Người giường vẫn đang say giấc, để lộ một cánh tay trắng ngần như ngọc với đầy rẫy những vết hôn loang lổ.

Tưởng Thính Nam nắm lấy cổ tay , cúi đầu hôn nhẹ một cái mới nhét trong chăn.

Nguyễn Ngôn ngủ sâu nên động chạm một chút là tỉnh ngay. Cậu mơ màng mở mắt, theo thói quen của những ngày qua mà vô thức đưa tay ôm .

Lòng Tưởng Thính Nam mềm nhũn, chỉ bỏ hết công việc hôm nay để ở nhà với Omega của .

Cuối cùng cũng cố giữ lấy chút lý trí, dịu dàng : "Bé cưng ngoan, làm đây, em ngủ thêm lát nữa ."

Đi làm ?

, hôm nay Tưởng Thính Nam làm.

Nguyễn Ngôn tỉnh táo hơn một chút, ngáp một cái dậy, giọng mềm mại: "Anh cần em thắt cà vạt cho ?"

Mắt Tưởng Thính Nam sáng rực lên: "Bé cưng thắt cà vạt ?"

Nguyễn Ngôn rúc sâu trong chăn: "Không , em hỏi đại thôi."

Tưởng Thính Nam bật , cúi đầu hôn lên trán nữa: "Ngủ tiếp ."

Nguyễn Ngôn ngờ thể ngủ say đến thế, lúc tỉnh dậy gần trưa .

Đã lâu lắm mới ngủ nướng như . Bình thường hễ Tưởng Thính Nam ở nhà, sáng sớm chắc chắn sẽ gọi dậy ăn sáng bằng .

Cậu dụi dụi mắt, lồm cồm bò khỏi chăn.

Lúc Tưởng Thính Nam bên cạnh, chẳng cảm thấy gì đặc biệt, giờ đàn ông làm , Omega mới bắt đầu thấy nhớ những cái của .

Bình thường Tưởng Thính Nam sẽ bế vệ sinh cá nhân, mặc quần áo cho , ngay cả khi Nguyễn Ngôn còn đang mơ màng thì sửa soạn đấy cả .

Vừa lầm bầm nhắc tên Alpha vệ sinh xong, Nguyễn Ngôn xuống lầu. Thức ăn bàn bày sẵn, tuy xuống muộn nhưng đồ ăn vẫn còn ấm nóng.

Nguyễn Ngôn xuống ăn hai miếng thì điện thoại rung lên.

Là Tưởng Thính Nam gọi video tới.

Cậu vội vàng nuốt thức ăn trong miệng, nhấn nút .

"Bé cưng, đang ăn cơm hả?"

Nguyễn Ngôn gật gật đầu, xoay camera cho Tưởng Thính Nam xem các món ăn bàn.

"Nhớ uống thêm canh nhé, kem trong tủ lạnh đừng ăn nhiều, hôm qua em ăn đấy." Tưởng Thính Nam dặn dò .

Nguyễn Ngôn xoay ống kính , gương mặt trắng trẻo mịn màng cứ thế sát rạt màn hình.

Tưởng Thính Nam chỉ thôi mà thấy trong rạo rực.

Giọng khàn : "Bé cưng, nhớ em ."

Mặt Nguyễn Ngôn bỗng chốc đỏ bừng.

Trời ạ, cái Tưởng Thính Nam thiệt là... Họ mới xa đầy mấy tiếng đồng hồ thôi mà.

Thật là...

Cậu đang định gì đó thì đột nhiên thấy đầu dây bên tiếng gõ cửa. Nguyễn Ngôn giật , vội vàng cúp máy ngay lập tức.

Tưởng Thính Nam màn hình tối đen, nhíu mày lạnh lùng ngẩng đầu cửa.

"Vào ."

Cô thư ký trong lòng lo lắng yên, ôm một xấp tài liệu bước . Thấy sắc mặt của Tưởng tổng lạnh lùng đến đáng sợ, tim cô bỗng đập thình thịch.

“Tưởng tổng, đây là những tài liệu cần ngài ký ạ.”

Tưởng Thính Nam cô thư ký chằm chằm một hồi lâu mới thở dài một tiếng: "Đưa đây."

Sau khi cúp điện thoại, mặt Nguyễn Ngôn vẫn còn đỏ, sợ những lời mật giữa và Tưởng Thính Nam khác thấy.

Ăn lót một chút, cũng chẳng còn mấy cảm giác ngon miệng nên dậy định bụng tủ lạnh lấy chai nước trái cây. Thế nhưng ngay khoảnh khắc lên, đầu óc bỗng chốc choáng váng.

Nguyễn Ngôn thở dốc hai thật nặng, cảm giác lồng n.g.ự.c như thứ gì đó chèn ép, thở bắt đầu trở nên nặng nề.

Nhịp thở mỗi lúc một dồn dập, đầu óc càng thêm cuồng, Nguyễn Ngôn vội đưa tay vịn chặt mặt bàn, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống sàn.

Tuyến thể gáy nóng ran lên như bỏng.

Khoan ...

Mấy ngày nay cứ quấn quýt bên Tưởng Thính Nam suốt, suýt chút nữa quên mất sắp tới kỳ phát tình.

Nguyễn Ngôn gượng sức ghế, gục đầu xuống bàn thở hổn hển, cố gắng khôi phục chút sức lực.

Theo bản năng của một Omega, định gọi điện cho Tưởng Thính Nam ngay lập tức, vì lúc đang khao khát sự vỗ về của Alpha.

cầm điện thoại lên, Nguyễn Ngôn đắn đo.

Cái tính của vốn dĩ xưa nay chẳng thích làm phiền đến ai. Tưởng Thính Nam hôm nay mới làm ngày đầu, lúc nãy gõ cửa, chắc hẳn là đang bận rộn.

Nghĩ , Nguyễn Ngôn rụt tay về.

Đợi một lúc lâu, cơ thể dần chút sức lực, Nguyễn Ngôn lảo đảo về phòng, lôi hết quần áo của Tưởng Thính Nam trong tủ .

Nào là áo sơ mi, áo khoác, thậm chí cả cà vạt cũng Nguyễn Ngôn quấn từng vòng, từng vòng quanh cổ tay .

Xung quanh đều là mùi hương của Alpha.

Nguyễn Ngôn vùi trong đống mùi hương mới cảm thấy dễ chịu đôi chút. Cậu thở phào, chỉ biến ngay thành thỏ con để lăn lộn trong cái ổ .

Thế nhưng do tác động của kỳ phát tình, chẳng thể biến về nguyên hình . Cậu chỉ liên tục áp má cọ qua cọ , để áo sơ mi của Tưởng Thính Nam một vệt nước mắt ướt đẫm.

Buổi chiều, Tưởng Thính Nam xin nghỉ, về nhà sớm hơn dự định.

Lý do là vì gọi cho Nguyễn Ngôn bảy tám cuộc điện thoại mà chẳng ai bắt máy. Cuối cùng, thể kiên nhẫn thêm nữa, chộp lấy chìa khóa lao thẳng về nhà.

Vừa đẩy cửa bước , cả căn biệt thự bao phủ bởi hương hoa cam nồng nàn.

Mùi hương đậm đặc len lỏi từng ngóc ngách.

Yết hầu Tưởng Thính Nam trượt lên xuống, ánh mắt tối sầm . Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, nhịp thở trở nên nặng nề, sải bước dài thẳng lên lầu.

Khi ngang qua bàn ăn, thấy chiếc điện thoại rơi sàn, sắc mặt đàn ông càng thêm trầm mặc, bước chân cũng nhanh hơn.

Đến cửa phòng ngủ chính, hương hoa cam càng lúc càng nồng nặc. Tưởng Thính Nam mạnh tay đẩy cửa , ngay khi rõ cảnh tượng giường, đồng t.ử chợt co rút .

Nguyễn Ngôn đang cuộn tròn thành một khối, vùi trong đống quần áo của Tưởng Thính Nam.

Bằng quần áo của , Omega của đang "xây tổ".

Nhận thức khiến thở của trở nên dồn dập. Anh bước tới bế lòng. Lúc , cả Nguyễn Ngôn ửng lên sắc hồng đào, nắm chặt lấy áo , cơ thể khẽ run rẩy.

Tưởng Thính Nam xót xa đến thắt lòng.

Cả ướt đẫm mồ hôi như mới vớt từ nước lên .

Anh giải phóng tin tức tố để liên tục vỗ về thương. Nguyễn Ngôn dần dần thả lỏng, tựa lòng , hàng mi dài run rẩy thôi.

"Kỳ phát tình." Tưởng Thính Nam như đang xác nhận một sự thật. Anh rũ mắt, dùng trán tựa trán : "Vì gọi cho ?"

Bờ môi Nguyễn Ngôn mấp máy, nhưng lên tiếng.

"Có sức để lấy quần áo của xây tổ, mà sức để gọi cho một cuộc điện thoại ?"

Giọng của Tưởng Thính Nam hề nghiêm khắc, cũng chẳng nặng nề, như thể chỉ là một câu hỏi bâng quơ.

Lông mi của Nguyễn Ngôn run rẩy dữ dội hơn, mãi một lúc lâu , mới lí nhí : "Đợi ... làm về cũng mà."

Trong lòng Tưởng Thính Nam như một ngọn lửa bùng lên, chẳng rõ là do tức giận là vì cảm xúc gì khác. Anh nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn nỡ nổi nóng với lúc .

Anh ôm chặt lấy , dùng tin tức tố bao bọc thương kín kẽ đến mức một kẽ hở, liên tục cúi đầu đặt lên môi Nguyễn Ngôn những nụ hôn vụn vặt.

Anh khàn giọng lầm bầm: "Ngôn Ngôn, thực sự, thực sự lột quần em để đ.á.n.h cho một trận nhớ đời."

Ơ kìa???

Trong kỳ phát tình, chỉ vỗ về bằng tin tức tố thôi dĩ nhiên là đủ. Tưởng Thính Nam ôm Nguyễn Ngôn từ phía , nhắm thẳng tuyến thể gáy mà c.ắ.n xuống.

Khoảnh khắc răng nanh ngập tuyến thể, một lượng tin tức tố nồng đậm tràn . Nguyễn Ngôn ban đầu run rẩy dữ dội, nhưng đó ánh mắt bỗng trở nên ngây dại, đồng t.ử giãn .

Cậu hớp từng ngụm khí lớn, cả cơ thể dần mềm nhũn trong vòng tay .

Tưởng Thính Nam nghiêng đầu, hôn nhẹ lên gò má : "Bé cưng, lên giường sẽ tính sổ với em ."

Đây chắc chắn là một lời hứa hẹn lành gì cho cam.

Đáng tiếc là lúc Nguyễn Ngôn đang trong trạng thái mê , chẳng thể ẩn ý gì. Một nửa là do kỳ phát tình thôi thúc, một nửa là sự ỷ dành cho Tưởng Thính Nam, chủ động vòng tay ôm cổ , dâng đôi môi của lên.

Bờ môi của Nguyễn Ngôn mềm mại và ướt át, khi chạm má Tưởng Thính Nam chỉ càng khiến thở của thêm phần nặng nề.

Ấn xuống giường, Tưởng Thính Nam bằng ánh mắt thâm trầm, giọng khàn đặc: "Bé cưng, ngoan một chút, ?"

Bình thường trong chuyện chăn gối, Nguyễn Ngôn xu hướng né tránh, nhưng hôm nay chủ động đến lạ kỳ.

Dù là , Tưởng Thính Nam cũng hề nương tay với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-66-if-abo-4.html.]

Trong căn phòng tràn ngập tin tức tố, thời gian cứ thế trôi qua từng phút từng giây.

Nguyễn Ngôn giống như một miếng bọt biển, vắt cạn nước lấp đầy, vắt cạn, lấp đầy... cứ lặp lặp như thế bao nhiêu .

Đến ngày thứ ba, Tưởng Thính Nam mới đẩy cửa bước ngoài, xuống bếp bưng một bát cháo nóng trở .

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Nguyễn Ngôn đỡ dậy, đút cho từng thìa cháo.

Đó là món cháo rau củ ninh nhừ, cứ thế ăn từng miếng một cách ngon lành. Mấy ngày nay đều như , Nguyễn Ngôn Tưởng Thính Nam chăm bẵm từ miếng ăn giấc ngủ.

ăn quá nhiều cơm nước, chỉ uống canh hoặc húp cháo, nhưng bụng của Nguyễn Ngôn lúc nào cũng cảm giác căng đầy.

Vào kỳ phát tình, chỉ dính chặt lấy Tưởng Thính Nam rời nửa bước, giờ tỉnh táo , nhớ những chuyện hổ mấy ngày qua, mới thấy mặt mũi nóng bừng vì thẹn.

Uống xong bát cháo, lập tức rụt trong chăn, trốn thật xa.

Tưởng Thính Nam bật : "Bé cưng, em thể ăn xong phủi tay bỏ chạy như thế chứ."

Nguyễn Ngôn chỉ để lộ nửa khuôn mặt, đôi mắt to tròn chớp chớp .

Lúc cảm thấy thoải mái, khác hẳn với việc dùng t.h.u.ố.c ức chế để chịu đựng kỳ phát tình đây. Không còn cảm giác trống rỗng đáng sợ đó nữa, mà đó là sự ấm áp bao phủ khắp cơ thể, giống như đang ngâm trong một làn nước ấm áp .

Thế nhưng, vẫn trưng cái vẻ mặt hậm hực: "Anh đ.á.n.h em."

Đến tận bây giờ chỗ đó vẫn còn đang sưng lên đây .

Nụ môi Tưởng Thính Nam nhạt một chút, nghiêm giọng: "Lần còn dám giấu , sẽ còn trị em nặng hơn."

Lời chẳng nể nang chút nào.

Nguyễn Ngôn xong chỉ bĩu môi hờn dỗi.

Tưởng Thính Nam lặng lẽ , giọng điệu trở nên cực kỳ nghiêm túc:

"Bé cưng, em nhớ cho kỹ, bất cứ việc gì cũng quan trọng bằng cơ thể của em hết."

"Lần nếu cái đầu nhớ , thì cứ để cái m.ô.n.g nhớ ."

Nguyễn Ngôn hừ hừ mấy tiếng chui tọt trong chăn.

Vừa hết kỳ phát tình, Nguyễn Ngôn vội vàng thúc giục Tưởng Thính Nam làm. Cứ như thể vì trễ nải công việc là một tội tày trời bằng. Thực chất, chỉ là hổ khi ở riêng với , vì cứ hễ mặt nhớ đến cảnh chủ động dính chặt lấy lúc đang phát tình.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, tình cảm của hai dường như ngày càng mặn nồng hơn.

Nguyễn Ngôn còn vẻ né tránh, xa cách như hồi mới cưới nữa. Mỗi sáng, khi Tưởng Thính Nam chỉnh tề quần áo, đều phòng ngủ, bế Nguyễn Ngôn lên hôn thắm thiết vài cái mới .

Lúc đó Nguyễn Ngôn vẫn tỉnh hẳn, cứ mơ mơ màng màng mà thốt một câu: "Ông xã làm nhé."

Đến trưa, Nguyễn Ngôn lồm cồm bò dậy ăn cơm, đó gọi video cho Tưởng Thính Nam. Buổi chiều thường đến phòng tranh, đôi khi sofa xem tivi, chờ làm về mang theo tôm hùm đất cho .

Những ngày tháng bình dị mà như sớm khiến Nguyễn Ngôn quăng nỗi sợ hãi về hôn nhân lúc ban đầu đầu.

Mãi cho đến một ngày, đang ăn trưa thì bỗng thấy buồn nôn.

Nguyễn Ngôn ngẩn . Theo bản năng, vô thức đưa tay sờ lên bụng , như bỏng mà giật phắt dậy.

Khoan , cái hành động đó chứ?!

Đôi mắt Nguyễn Ngôn trợn tròn, đột nhiên nhận điều gì đó.

Không lẽ nào...

Cậu lập tức hồi tưởng tất cả những điểm bất thường trong gần một tháng qua.

Hình như đúng là hứng thú ăn uống thật, ngay cả món bánh ngọt rau củ yêu thích nhất cũng chẳng buồn động môi. Cậu còn bắt đầu ham ngủ, đây thường dậy buổi trưa, giờ thì thể ngủ một mạch đến tận chiều. Nếu nhờ Tưởng Thính Nam gọi điện đ.á.n.h thức, khi ngủ quên trời đất đến tối cũng nên.

Còn nữa... đúng , cảm xúc của đổi thất thường. Hôm qua đang xem phim, bỗng dưng chạm đúng mạch cảm xúc là bật ngon lành.

Và quan trọng nhất chính là... bụng hình như to lên .

Nguyễn Ngôn sợ hãi vội chạy đến gương soi soi .

Vùng bụng quả thực tròn trịa hơn một chút.

Khổ , đó cứ ngỡ là béo lên, hóa là——

Có t.h.a.i !!!

Đại triệt đại ngộ, đúng là đại triệt đại ngộ mà!!!

Chập choạng tối, khi Tưởng Thính Nam làm về, đập mắt chính là hình ảnh chú thỏ con đang sofa với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Anh nhướng mày: "Có chuyện gì thế?"

Nguyễn Ngôn dùng giọng điệu nghiêm túc: "Anh đây, em chuyện với ."

Không đúng, giọng điệu đúng.

Tưởng Thính Nam lập tức vận hành bộ não với tốc độ ánh sáng để tự kiểm điểm xem gần đây làm gì quá lửa .

Hình như mà nhỉ?

Lần nữa quá đà một chút, nhưng ai bảo vợ cứ để lộ tai với đuôi quyến rũ làm chi.

Lần nữa nữa làm ở cửa kính sát đất, vợ cứ suốt, nhưng cái đó cũng chẳng thể trách , vợ cứ hễ hổ là cả ửng hồng như hoa đào, ai mà nhịn cho nổi chứ.

Hay là chuyện lén giấu quần lót của vợ phát hiện ?

Tưởng Thính Nam mang bộ mặt nặng nề bước tới, xuống sofa.

Nguyễn Ngôn tằng hắng một cái, còn kịp mở miệng thì Tưởng Thính Nam nhanh nhảu : "Vợ ơi sai , nhưng thật sự ngủ ở thư phòng ."

Nguyễn Ngôn: "......"

Cậu liếc xéo Tưởng Thính Nam một cái: "Hửm? Em định bảo là em t.h.a.i ."

Tưởng Thính Nam thở phào nhẹ nhõm một .

Ồ, hóa t.h.a.i , làm hú hồn, cứ tưởng——

KHOAN ĐÃ!!

Cái gì cơ??

Có t.h.a.i á??

Tưởng Thính Nam gần như bật nhảy cẫng lên, hiếm khi nào Alpha khoảnh khắc chấn động đến thế, giọng cũng run rẩy nhẹ: "Bé cưng, em gì cơ?"

Nguyễn Ngôn trịnh trọng lặp một nữa: "Em t.h.a.i ."

Tưởng Thính Nam hình tại chỗ ròng rã mấy giây đồng hồ.

Ban đầu Nguyễn Ngôn còn thấy vui vui, nhưng thấy biểu cảm của Tưởng Thính Nam, liền dẩu môi hờn dỗi: "Tưởng Thính Nam, ý , con của em ?"

Tưởng Thính Nam rốt cuộc cũng hồn, vội vàng lắc đầu: "Dĩ nhiên là , thể như thế hả bé cưng."

Điều chính là...

Lúc kiểm tra ở bệnh viện, vì tuyến thể của Nguyễn Ngôn phát triển , thêm mấy năm trời lạm dụng t.h.u.ố.c ức chế nên cơ thể thích hợp để thụ thai. Thế nên bấy lâu nay, Tưởng Thính Nam vẫn luôn lén lút uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i dành cho Alpha lưng .

Sao mà t.h.a.i nhỉ?

Tưởng Thính Nam bây giờ chẳng còn tâm trạng nào để vui sướng, chỉ lo lắng đứa bé sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của vợ .

Anh nhíu mày: "Bé con, chúng bệnh viện ."

Tưởng Thính Nam đưa tay nắm lấy cổ tay Nguyễn Ngôn, nhưng phản ứng dữ dội mà né tránh. Khi ngước đầu lên, đôi mắt đỏ hoe: "Em ! Anh rõ ràng là tin em, đưa em đến bệnh viện làm gì? Anh bỏ đứa bé đúng ?"

Tưởng Thính Nam thật sự cảm thấy đầu sắp to gấp đôi .

thấy Nguyễn Ngôn rơi nước mắt, xót xa chịu nổi, vội vàng dỗ dành: "Không bé con, đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe của em... cũng là để kiểm tra sức khỏe cho bé con nữa."

Nguyễn Ngôn sụt sịt mũi.

Cái tính cảm xúc đến nhanh cũng nhanh của trỗi dậy.

"Vậy , em mặc cái áo khoác màu xanh ."

Tưởng Thính Nam thở phào nhẹ nhõm, lập tức dậy: "Để lấy cho em."

Hết dỗ khuyên, cuối cùng cũng đưa "tiểu tổ tông" đến bệnh viện.

Sau một hồi kiểm tra, vị bác sĩ phiếu xét nghiệm, giọng điệu bình thản: "Không vấn đề gì lớn, là m.a.n.g t.h.a.i giả."

Tưởng Thính Nam ngẩn : "Mang t.h.a.i giả?"

"Người bạn đời của là Omega hệ thỏ cụp tai, đặc điểm của loài thỏ chắc chứ?"

Tưởng Thính Nam im lặng.

Anh đại khái cũng một chút, chính là... "tốc độ" nhanh.

"Đa Omega hệ thỏ đều một đặc điểm là m.a.n.g t.h.a.i giả. Nguyên nhân là do bình thường thường xuyên vuốt ve l.i.ế.m láp , tất cả những việc đó đều thể dẫn đến việc m.a.n.g t.h.a.i giả." Bác sĩ đẩy gọng kính.

Tưởng Thính Nam đầu , Nguyễn Ngôn đang ngoan ngoãn bên ngoài cửa kính, còn đang mải chơi oẳn tù tì với một đứa nhỏ nhà bên cạnh.

Bản cũng còn là một đứa trẻ cơ mà, mà sinh con cho nổi.

"Việc đó ảnh hưởng gì đến sức khỏe bác sĩ?" Tưởng Thính Nam chỉ quan tâm duy nhất vấn đề .

Bác sĩ lắc đầu: "Đã bảo là m.a.n.g t.h.a.i giả , thật mà ảnh hưởng, cả. Chỉ điều hormone và ý thức sinh lý của đều sẽ tự mặc định là đang m.a.n.g t.h.a.i thật, nên sẽ một phản ứng của t.h.a.i kỳ."

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Phản ứng? Cũng sẽ nghén ?"

"Có xác suất sẽ , tùy thuộc thể chất mỗi , ví dụ như tâm trạng thất thường chẳng hạn. Ồ đúng , vài tuần nữa thể sẽ căng sữa." Vị bác sĩ bình thản tiếp: " cứ yên tâm, chu kỳ m.a.n.g t.h.a.i giả dài . Điều cần lưu ý là trong thời gian nên giảm bớt việc mật với Omega, như thể rút ngắn thời gian m.a.n.g t.h.a.i giả . À , cũng cần cho chuyện m.a.n.g t.h.a.i giả , cứ để tự qua cơn là ."

Tưởng Thính Nam gật đầu ghi nhớ.

Lúc chuẩn rời , như sực nhớ điều gì đó: " bác sĩ, bạn đời của bụng to lên , cái cũng gọi là lộ bụng ?"

Bác sĩ còn chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Do béo đấy."

Tưởng Thính Nam lẳng lặng rời .

Bước khỏi phòng bác sĩ, Tưởng Thính Nam thẳng đến hành lang để dắt "đứa nhỏ" nhà về.

Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn theo .

"Bác sĩ gì về em bé ?"

“Tốt lắm, còn chính em thấy thế nào?”

Nguyễn Ngôn híp cả mắt, kéo tay Tưởng Thính Nam: "Em cũng thấy lắm mà, nhưng mau sờ thử con , chẳng thèm sờ gì cả."

Tưởng Thính Nam đành đưa tay xoa nhẹ bụng của Nguyễn Ngôn.

Ừm, đúng là béo lên một chút thật.

Nguyễn Ngôn cứ lẩm bẩm bên tai: "Anh xem, em sẽ sinh một chú thỏ con, là một chú sói con đây?"

Tưởng Thính Nam bàn luận quá nhiều về đứa trẻ vốn chẳng hề tồn tại , bèn đ.á.n.h trống lảng: "Tối nay ăn lẩu nhé?"

Nguyễn Ngôn lập tức thu hút sự chú ý: "Được đó, đó!"

Cậu nhanh nhảu hỏi tiếp: "Anh xem con sẽ giống em giống ?"

Tưởng Thính Nam bất lực: "Giống ai cũng ."

Nguyễn Ngôn khựng nữa, tỏ vẻ vui: "Sao trả lời qua loa cho xong chuyện thế? Thật vốn dĩ chẳng thích đứa bé đúng ?"

Tưởng Thính Nam hết cách, vội vàng đổi giọng: "Giống em , giống em thì sẽ xinh ."

Nguyễn Ngôn đổi sắc mặt nhanh như lật bánh tráng, hớn hở: "Tất nhiên !"

Đi mấy bước, chợt "Á" lên một tiếng: "Con đạp em !"

Tưởng Thính Nam: "......"

Mới bé tí thế đạp , chắc là Na Tra đầu t.h.a.i đấy chứ.

Đôi mắt Nguyễn Ngôn sáng rực lên hỏi Tưởng Thính Nam: "Bác sĩ bảo là con lớn nhanh ? Bụng em đều nhô lên ."

Tưởng Thính Nam trực tiếp đ.â.m thủng bong bóng mộng mơ của : "Bác sĩ bảo em béo lên đấy."

Chú thỏ con đả kích đến mức sững sờ, kinh ngạc há hốc cả mồm: "Cái... cái gì cơ?"

"Bây giờ chắc con cũng đạp em ."

Tưởng Thính Nam thẳng thừng tiếp: "Chắc là nhu động ruột* thôi."

"TƯỞNG!! THÍNH!! NAM!!"

*Nhu động ruột là quá trình co bóp của các cơ trơn trong hệ tiêu hóa, giúp thức ăn di chuyển từ thực quản đến hậu môn.

Loading...