Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 62: IF - Ba nuôi (Kết thúc)
Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:57:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thính Nam tiếp tục im lặng.
Khuôn mặt Nguyễn Ngôn thì đỏ bừng lên với tốc độ chóng mặt. Cuối cùng chịu nổi nữa, vớ lấy cái gối ôm sàn ném thẳng Tưởng Thính Nam.
"Ra ngoài ngay cho em!"
Cuối cùng Tưởng Thính Nam Nguyễn Ngôn đuổi khỏi phòng. Anh ngoài cửa lặng một lúc, bất chợt mỉm .
Đây hẳn là chuyện . Từ cái thoáng qua vội vàng lúc nãy, nếu nhầm, hình ảnh màn hình là hai đàn ông. Ít nhất, Ngôn Ngôn thích nam giới.
Chỉ vài phút , Tưởng Thính Nam gõ cửa: "Ngôn Ngôn, ngoan nào, thể bỏ bữa tối ."
Lần Nguyễn Ngôn trực tiếp mở cửa bước , nhưng sắc mặt cực kỳ khó coi, chẳng thèm lấy một cái, thẳng xuống lầu. Tưởng Thính Nam vội vàng theo: "Ngôn Ngôn, là sai, nên tự ý động đồ của em."
Nguyễn Ngôn đanh mặt , thèm lời nào.
Tưởng Thính Nam thực sự đang tự cảnh tỉnh. Những năm qua mải mê kiếm tiền, sự quan tâm dành cho Ngôn Ngôn vẫn đủ. Sao quên mất rằng Ngôn Ngôn lớn , nhu cầu cũng là chuyện bình thường. Anh định mở miệng gì đó, nhưng thấy vành tai đỏ rực của , im lặng.
Bảo bối đang thẹn thùng.
Bữa tối là những món Nguyễn Ngôn thích. Tưởng Thính Nam gỡ xương cá, đặt miếng thịt mềm nhất bát : "Ăn nhiều cá , cho mắt đấy."
Bao năm qua vẫn luôn như , Tưởng Thính Nam thuần túy là kiểu phụ truyền thống, dỗ ăn gì là sẽ những lời như thế. Kết quả là Nguyễn Ngôn xù lông, đập đôi đũa xuống bàn:
"Tưởng Thính Nam, đang mỉa mai em! Anh bảo em xem bậy bạ nên mới cần bổ mắt đúng !"
Tưởng Thính Nam: "?"
Anh kêu oan t.h.ả.m thiết: "Anh ý đó mà bảo bối."
Anh cũng chẳng hiểu , mỗi năng t.ử tế, lọt tai Nguyễn Ngôn thành ý vị khác hẳn. Lời ý cũng biến thành khiêu khích. Nguyễn Ngôn tức c.h.ế.t , tất cả đều tại Tưởng Thính Nam!
Cậu hung dữ quát: "Là biến thái , hồi sáng còn... đỉnh em!"
Tưởng Thính Nam khẽ ho khụ khụ hai tiếng. Đứa nhỏ đúng là thích "đánh thẳng" quá mà!
"Anh! Hay là dạy em !" Đôi mắt Nguyễn Ngôn bỗng sáng quắc , "Em nhận , em thích con trai, em cũng sẽ kết hôn với một đàn ông khác. em chẳng gì cả, dạy em ."
"Dù trông cũng vẻ sành sỏi."
Đầu óc Tưởng Thính Nam bây giờ chỉ vang vọng câu "kết hôn với một đàn ông khác". Anh nổi trận lôi đình: "Em định kết hôn với ai?"
Nguyễn Ngôn nhún vai, cố tình : "Thì đợi gặp hợp ý kết hôn."
Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối sầm , nghiến răng : "Em hứa với thế nào? Không bảo cả hai chúng đều kết hôn ?"
Nguyễn Ngôn vô tội chớp mắt: "Làm ơn , là em bảo thề, chứ em thề ."
Tưởng Thính Nam tức đến mức thốt nên lời. Anh nhận , cái đồ tiểu hỗn đản sinh là để khắc !
Im lặng ròng rã một phút, Tưởng Thính Nam lạnh một tiếng, cũng đặt đũa xuống: "Được thôi, ăn xong phòng tắm đợi . Bước đầu tiên: chúng bắt đầu từ việc tắm rửa."
Nguyễn Ngôn chớp mắt: "Em tắm mà."
Tưởng Thính Nam lạnh lùng đáp: "Em học ?"
"Học học học!" Nguyễn Ngôn lùa vội bát cơm chạy tót lên lầu, "Em đây!"
Tưởng Thính Nam tại chỗ, nỗ lực bình tâm . Theo những gì về Ngôn Ngôn, sẽ đột ngột đưa yêu cầu , chắc canh là đối tượng kết hôn . Sắc mặt vô cùng đáng sợ, nắm chặt nắm đấm.
Là kẻ nào?! Đây là bảo bối của , nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa bao nhiêu năm, giờ kẻ khác hái mất ?
Nằm mơ !
Anh dậy lên lầu. Trong phòng tắm, Nguyễn Ngôn đang chổng m.ô.n.g xả nước bồn, ném cả viên bath bomb . Cậu lúc nào cũng , tắm thôi mà cứ như phù thủy pha chế t.h.u.ố.c , hết viên sủi đến tinh dầu.
Tưởng Thính Nam lưng hồi lâu, cuối cùng giáng một cái tát m.ô.n.g Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn giật thót phắt , suýt nữa thì ngã nhào bồn tắm. May mà kịp đưa tay kéo .
Cậu trợn mắt: "Anh làm gì thế!"
Tưởng Thính Nam mặt biến sắc: "Trong thế giới nam - nam, động tác của em chính là lời mời gọi t.ì.n.h d.ụ.c đối với ."
. Đâu chỉ chổng mông. Chỉ cần Nguyễn Ngôn hít thở một cái, Tưởng Thính Nam cũng thấy đó là lời mời gọi.
Nguyễn Ngôn hừ một tiếng, hất cằm: "Vậy dạy , để xem cái gì."
Tưởng Thính Nam khẽ nhếch môi, bàn tay lớn vòng qua eo trượt dần xuống, cho đến khi cả bàn tay nâng trọn lấy m.ô.n.g Nguyễn Ngôn.
"Vậy xem em học từ ."
"Nắm tay, hôn môi, là..."
Chưa đợi xong, Nguyễn Ngôn kiễng chân lên, trực tiếp hôn môi Tưởng Thính Nam. Cậu chỉ khẽ chạm một cái, cả cứng đờ, hầu kết lăn lên lộn xuống liên tục.
Nguyễn Ngôn nhanh chóng lùi vị trí cũ, ngơ ngác hỏi: "Sau em với chồng em cũng thiết thế ạ?"
Câu lập tức khiến mặt Tưởng Thính Nam đen như đ.í.t nồi.
Anh sa sầm mặt, tay dùng lực trực tiếp kéo Nguyễn Ngôn lòng, cúi đầu hung hăng hôn xuống. Cái đồ tiểu hỗn đản thiếu dạy dỗ !
Tưởng Thính Nam hôn bạo, cố ý cho Nguyễn Ngôn nếm mùi khổ sở để dám bậy nữa. Dám nhắc đến đàn ông khác mặt cơ đấy!
"Ưm..."
Nguyễn Ngôn cảm thấy sắp thở nổi nữa, đầu lưỡi tê dại đến mức gần như mất cảm giác. Cậu dùng tay đẩy , nhưng ngược tóm chặt lấy cổ tay. Đợi đến khi Tưởng Thính Nam chịu buông , cả khuôn mặt Nguyễn Ngôn đỏ bừng, dốc sức hít hà khí.
Tưởng Thính Nam buồn hỏi: "Đến thở cũng ?"
Nguyễn Ngôn đỏ hoe mắt trừng . Đôi mắt đen xinh ửng hồng, phủ một lớp sương nước mỏng manh. Chỉ một cái đó thôi suýt chút nữa làm Tưởng Thính Nam "phát hỏa" tại chỗ.
"Đồ ngốc." Giọng trầm xuống, chút khàn khàn, "Dạy em nữa."
Chưa kịp để Nguyễn Ngôn phản ứng, một nữa hôn tới. Lần hôn dịu dàng, từng chút một mơn trớn cơ thể , thỉnh thoảng còn dừng để lấy . Nguyễn Ngôn dần còn kháng cự, đôi chân bắt đầu mềm nhũn, nếu đỡ thì ngã quỵ xuống sàn từ lâu.
Sau hai nụ hôn sâu, môi Nguyễn Ngôn sưng vù cả lên. Tưởng Thính Nam rũ mắt , giả nhân giả nghĩa thốt một câu: "Thật đáng thương quá , bảo bối."
Lúc Nguyễn Ngôn mới thấy hối hận, chớp mắt lí nhí: "Em... em học nữa ."
Tưởng Thính Nam bật : "Học phí cũng đóng , thể bảo học là học ."
Anh trực tiếp lướt qua tới , đưa tay thử nước trong bồn: "Lại đây tắm ."
... Sao thể chuyển đổi chủ đề nhanh đến thế chứ? Nguyễn Ngôn cảm thấy đúng là tự đào hố chôn mà. Cậu hít sâu một , nghiến răng cởi áo choàng tắm, bước chân bồn.
Nguyễn Ngôn thích mùi hương ngọt ngào, chọn viên sủi vị dâu tây, cả phòng tắm tràn ngập mùi hương dịu ngọt. Tưởng Thính Nam bên mép bồn, vẻ mặt hờ hững đưa tay chạm mặt : "Bảo bối, em thật cho , em thích ?"
Nguyễn Ngôn ngâm trong nước, chỉ chớp mắt : "Em vẫn chắc chắn nữa."
Lòng Tưởng Thính Nam như tảng đá lớn đè nặng, nghẹn ứ thôi. Sắc mặt lạnh dần, giọng khàn đặc: "Là ai?"
Nguyễn Ngôn thong thả đáp: "Giờ vẫn ạ."
Tưởng Thính Nam lúc thực sự nảy sinh ý định " xử lý kẻ đó". Anh hít sâu một , rũ mắt che giấu cảm xúc tiêu cực đáy mắt. Anh để ngâm quá lâu, bế khỏi nước, dùng khăn tắm lau khô từng chút một. Cho đến khi lau tới phía , đột ngột quỳ một gối xuống.
Trong chớp mắt, Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, lùi mà dám, chỉ hoảng hốt kêu lên: "Tưởng Thính Nam!"
Động tác của dừng . Tóc ngắn, cọ sát da thịt gây nên cảm giác ngứa ngáy tê dại. Nguyễn Ngôn bây giờ hối hận muôn phần, rõ ràng là loại nào mà còn dám trêu chọc.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút cực kỳ chậm chạp. Cho đến cuối cùng, Tưởng Thính Nam nuốt khan một cái, giúp vệ sinh sạch sẽ chỗ đó mới bế ngoài. Nguyễn Ngôn vùi mặt hõm cổ , cảm thấy cả đang nóng ran như phát sốt.
Anh bế về phòng ngủ, từ cao xuống: "Buổi học hôm nay kết thúc ở đây, ngày mai tiếp tục."
Cái gì???
Nguyễn Ngôn lập tức trừng mắt: "Không ! Em học nữa!"
Tưởng Thính Nam đúng sai, tắt đèn, chỉ để chiếc đèn ngủ nhỏ bên giường, giọng trầm thấp: "Ngủ sớm , bảo bối."
Nguyễn Ngôn dám ho he thêm lời nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-62-if-ba-nuoi-ket-thuc.html.]
Cánh cửa khép , Nguyễn Ngôn mới dám từ trong chăn thò đầu , ôm lấy gối ôm lăn lộn mấy vòng giường.
A a a!!!
Đây chính là đam mỹ ngoài đời thực ?
Tưởng Thính Nam thế mà dùng miệng giúp ...
Biến thái quá!
mà... cảm giác chút sướng là thế nào nhỉ!!!
Thế nhưng mấy cái video xem giống thế . Nguyễn Ngôn đưa tay sờ sờ m.ô.n.g . Chẳng lẽ Tưởng Thính Nam dùng chỗ ?
Cách một cánh cửa, Tưởng Thính Nam khẽ nhắm mắt.
Anh điên , đang làm cái gì thế ? Anh đang dạy Ngôn Ngôn những thứ ?! Chỉ để Ngôn Ngôn làm với những đàn ông khác?
Tưởng Thính Nam dám tưởng tượng nổi. Nếu Ngôn Ngôn thực sự kết hôn, sẽ làm những chuyện cho chồng ? Nghĩ đến đó thôi là xé xác gã đàn ông .
mà... những xung quanh Ngôn Ngôn đều rõ, thể là ai chứ? Tên Lâm Đông ? Hay là mấy tên mẫu nam trong quán bar?
Tưởng Thính Nam bên trằn trọc cả đêm ngủ , còn Nguyễn Ngôn thì ngủ ngon, dang tay dang chân như một chú mèo nhỏ phơi bụng.
Hôm gần đến trưa mới lờ đờ bò dậy, nhắm mắt vệ sinh cá nhân, đó mơ màng xuống lầu ăn sáng... , ăn trưa. Tưởng Thính Nam đang sofa xem tin tức tài chính.
Nguyễn Ngôn thấy thì ngẩn một chút: "Hôm nay ngày làm ?"
Tưởng Thính Nam giọng lạnh nhạt: "Anh là ông chủ, nghỉ thì nghỉ."
"Oa, ngầu thế." Nguyễn Ngôn híp mắt, "Vậy lát nữa ông chủ đưa em công viên giải trí chơi ."
Tưởng Thính Nam cố ý giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Tại , em chồng ?"
Nguyễn Ngôn: "...???"
Cậu nhíu mày, chống nạnh: "Này! Anh làm thế, Tưởng Thính Nam, ăn t.h.u.ố.c nổ !"
Khoan ... Nói như thì... Đêm qua Tưởng Thính Nam đúng là "ăn" thật.
Mặt Nguyễn Ngôn bỗng đỏ bừng. Cậu tức giận lườm một cái, thèm chấp nữa, phòng ăn.
Vừa xong Tưởng Thính Nam hối hận. Bao nhiêu năm qua bao giờ nỡ gắt gỏng với Nguyễn Ngôn . Thấy giận, phản ứng đầu tiên trong đầu là dỗ dành.
"Đi công viên nào? Cái mới xây của tập đoàn nhé? Dạo đang chạy thử nghiệm, em thích đông , sẽ bảo họ bao trọn gói cho em."
Anh lẳng lặng xuống bên cạnh Nguyễn Ngôn, thấp giọng dỗ dành. Nguyễn Ngôn húp một ngụm canh, hừ một tiếng: "Thôi , Tưởng tổng bận rộn như , dám làm phiền . Em để chồng em đưa ."
"..."
Toàn những câu khiến Tưởng Thính Nam hộc máu.
Anh vội vàng chữa cháy: "Anh linh tinh thôi, bảo bối nhà còn nhỏ mà, vội kết hôn."
Nguyễn Ngôn câu thì liếc một cái: "Thật ? Anh thật sự nghĩ thế?"
Tưởng Thính Nam gật đầu lia lịa: "Bảo bối cả đời kết hôn cũng chẳng cả."
Nguyễn Ngôn "ồ" một tiếng đầy ẩn ý.
Sau bữa trưa, Tưởng Thính Nam vẫn lái xe đưa Nguyễn Ngôn chơi. Nguyễn Ngôn bảo thích đông vui náo nhiệt, chỉ hai thì chán c.h.ế.t.
Vừa cổng, vị quản lý nhận thông báo gấp đợi sẵn, niềm nở chào Tưởng tổng đưa cho họ hai chiếc vòng tay.
Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Làm mấy cái thứ trẻ con làm gì?"
Quay đầu thấy Nguyễn Ngôn đeo , lập tức đổi giọng: "Nhìn kỹ thì cũng thấy khá dễ thương."
Quản lý: "..." Chú hề trong công viên chắc nên nghỉ việc , "chú hề" đích thực ở đây .
Tưởng Thính Nam làm bộ làm tịch đưa vòng tay cho Nguyễn Ngôn: "Anh tự bấm , bảo bối đeo hộ với."
Nguyễn Ngôn thật sự ngoan ngoãn đeo hộ . Tưởng Thính Nam nhếch môi thầm. Bảo bối nhà đúng là quá ngoan, nhất định giữ cho kỹ. Đứa nào dám đến cướp là xử .
Nguyễn Ngôn công viên giải trí nhiều . Hồi nhỏ thì khỏi , cặp vợ chồng lòng lang thú đời nào đưa . Đến khi ở với Tưởng Thính Nam, lúc đó quá bận, còn Nguyễn Ngôn thì quá hiểu chuyện, bao giờ chủ động đòi hỏi gì.
Mãi đến khi nghiệp cấp ba, một Tưởng Thính Nam vô tình thấy tờ rơi công viên giải trí trong nhà. Lúc đó mới nhận chăm sóc Ngôn Ngôn đủ . Anh chỉ mải kiếm tiền để cho cuộc sống vật chất, nhưng để thiếu thốn nhiều thứ của tuổi thơ.
Công viên giải trí hiện tại chính là món quà mà tên tặng cho Nguyễn Ngôn.
Vừa cổng, trò chơi đầu tiên là ném phi tiêu. Phi tiêu trúng càng nhiều bong bóng thì quà càng xịn. Giải đặc biệt là một cặp cốc đôi bản giới hạn.
Hai chữ "tình nhân" lập tức thu hút sự chú ý của Nguyễn Ngôn. Cậu kéo kéo cánh tay : "Em cặp cốc ."
Tưởng Thính Nam liếc qua, sắc mặt lập tức khó coi. Đồ đôi ? Nguyễn Ngôn định dùng với ai?
Anh mím môi định từ chối, thì thấy Nguyễn Ngôn "Oa" một tiếng: "Bạn nam giỏi quá kìa. Haiz, thôi Tưởng Thính Nam, chắc cũng chẳng thắng nổi , thôi, mấy món khác em hứng thú."
Một chiêu khích tướng cực kỳ lộ liễu.
Tưởng Thính Nam chính là gã "chú hề" sẵn sàng dính bẫy.
Vòng mặt trời thật .
Vòng mặt trời chuyển động chậm.
Thế nhưng Tưởng Thính Nam vẫn thấy lạ, Ngôn Ngôn giờ vốn thích những trò cảm giác mạnh, mấy đến đây đều chẳng thèm liếc vòng lấy một cái, hôm nay tự dưng .
Khi ánh đèn của công viên giải trí bắt đầu lung linh rực rỡ, hai xếp hàng bước lên cabin. Căn phòng kính nhỏ xíu, hai đối diện . Nguyễn Ngôn khung cảnh ánh sáng bên ngoài cửa sổ, bỗng cất lời:
"Anh , em nhà cũng hôn môi ạ?"
Mèo nhỏ cứ thế mà "đánh thẳng" một cú, khiến Tưởng Thính Nam đờ vì choáng váng. Anh khựng : "Ngôn Ngôn..."
"Anh trai nhà , cũng sẽ 'phản ứng' với em trai ?" Nguyễn Ngôn khẽ nghiêng đầu hỏi, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.
Sắc mặt Tưởng Thính Nam trong phút chốc trắng bệch. Anh tưởng rằng Nguyễn Ngôn đang chỉ trích . Thế nhưng giây tiếp theo, Nguyễn Ngôn khẽ đá bắp chân .
"Tưởng Thính Nam, thích em hả?"
Cú thực sự khiến Tưởng Thính Nam còn sức chống đỡ. "Bảo bối, em..."
Nguyễn Ngôn đầu chỗ khác: "Không thích thì thôi , coi như em hỏi."
Cái miệng như dán băng keo của Tưởng Thính Nam cuối cùng cũng khôi phục: "Thích! Không, bảo bối, yêu em."
Anh hận thể ôm chặt Nguyễn Ngôn lòng ngay lập tức, nhưng họ đang ở cabin, thể động tác quá lớn. Anh chỉ đành nhẫn nhịn, lặp một nữa: "Bảo bối, yêu em, thực sự yêu em."
Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng cong mắt : "Thích mà , Tưởng Thính Nam, diễn sâu thật đấy."
"Không , bảo bối, sợ em thích ." Giọng khàn đặc.
Nguyễn Ngôn thở dài: "Anh... Tưởng Thính Nam, tất nhiên là em thích , còn kết hôn với nữa cơ, nhưng thề thốt bảo kết hôn. Hôm nay cứ ép em kết hôn, hết cách , em thấy danh phận cũng quan trọng lắm, là cứ thế ..."
"Không !" Tưởng Thính Nam đột ngột cao giọng ngắt lời , "Phải kết hôn!"
Nhìn thấy đôi mắt trợn tròn của Nguyễn Ngôn, lập tức mềm nhũn xuống ngay đó: "Bảo bối, kết hôn chứ, danh phận mà."
Nguyễn Ngôn nhịn mà bật . Cậu ngoắc ngoắc ngón tay với , đó chủ động rướn tới, hôn lên môi Tưởng Thính Nam.
"Ở nơi cao nhất của vòng mặt trời, hôn đấy nhé."
"Tưởng Thính Nam, ở bên . Chúng vốn dĩ nên ở bên mà, dù thế giới , em chỉ , và cũng chỉ em, ?"
Tưởng Thính Nam dùng lực ôm chặt lấy Nguyễn Ngôn, cúi đầu, những nụ hôn nóng bỏng, dày đặc rơi xuống mi mắt, chóp mũi và đôi môi của . Anh trịnh trọng lên tiếng:
"Tất nhiên , bảo bối."
"Anh mãi mãi yêu em."