Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 59: IF - Ba nuôi (1)
Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:56:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Tưởng Thính Nam đại học, nhặt Nguyễn Ngôn trong một đêm đông giá rét.
Nói là nhặt thì cũng hẳn chính xác. Khi đó, đang phụ việc tại một quán đồ nướng ở cổng khu tập thể. Lúc tan làm về nhà, bắt gặp một đứa trẻ đang kéo lê một chiếc bao tải lớn.
Đứa nhỏ chừng mười tuổi, sức lực chẳng bao nhiêu, kéo cái bao tải mà lảo đảo loạng choạng. Dưới ánh đèn đường, thấp thoáng thấy khuôn mặt nhỏ nanh chỉ bằng bàn tay của đứa bé lem luốc những vệt đen trắng xen lẫn.
Tưởng Thính Nam vốn hạng lòng bao dung thích làm việc thiện. Ban đầu định liếc qua một cái bỏ , thế nhưng thiếu niên bỗng dừng , ngước mắt . Dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt bé đen lánh như những viên bi đen thường chơi lúc nhỏ.
Anh bỗng dưng khựng . Một lớn một nhỏ cứ thế im đầy dè chừng. Cuối cùng, Tưởng Thính Nam thở dài, ngoắc tay một cái. Cậu thiếu niên lập tức như một chú ch.ó nhỏ, quẳng bao tải sang một bên, lon ton chạy tới.
Hai bệt xuống bậc thềm. Quán còn thừa vài xiên thịt, ông chủ cho Tưởng Thính Nam mang về. Anh mở túi giấy, đưa cho bé. Đứa nhỏ chắc là đói lả , cúi đầu ăn ngon lành. Tưởng Thính Nam tranh thủ lúc âm thầm quan sát: Trời dần trở lạnh, mà bé vẫn mặc áo đơn, ống quần ngắn ngủn lộ cổ chân đông đến đỏ ửng.
Tưởng Thính Nam khẽ chau mày. Nhà cha ? Sao để mặc đứa trẻ thế đường? Tuy nhiên bé ngoan, dù bụng đói cồn cào cũng chỉ ăn vài xiên lưu luyến l.i.ế.m môi:
"Cảm ơn ạ."
Vẻ mặt Tưởng Thính Nam chút biểu cảm:
"Tôi đói, cho em ăn hết đấy."
Sợ đứa trẻ dám ăn tiếp, dậy phủi bụi quần:
"Tôi đây."
Đi đến ngã tư đường, Tưởng Thính Nam khựng . Anh đầu, thấy đứa nhỏ vẫn ngoan ngoãn bậc thềm, ăn tiếp mà cứ ngẩn theo bóng . Trái tim bỗng hẫng một nhịp. Anh thở hắt một bỏ .
Ngày hôm ở quán nướng, Tưởng Thính Nam vờ như vô tình hỏi thăm một câu. Ông chủ quán thở dài:
"Đứa nhỏ đó cũng tội nghiệp lắm."
Đứa bé tên là Nguyễn Ngôn, là con nuôi nhận về từ viện mồ hôi nên mới đổi tên. Ngặt nỗi hai năm thì cha nuôi mang thai, sinh một đứa em trai. Kể từ đó, cuộc sống của Nguyễn Ngôn chẳng khác nào địa ngục.
Ban ngày họ cho ở trong nhà vì ngứa mắt, tội nghiệp đứa trẻ mới lớn xách bao tải nhặt rác, tiền bán còn nộp hết. Tổ dân phố đến chuyện nhiều nhưng họ vẫn chứng nào tật nấy, còn lớn tiếng bảo để Nguyễn Ngôn c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét là nhân từ lắm .
Nghe xong, sắc mặt Tưởng Thính Nam u ám đến đáng sợ. Anh từng thấy ai độc ác đến thế. Suốt cả buổi chiều làm việc, trong đầu chỉ là hình ảnh thiếu niên đêm qua.
"Nguyễn Ngôn."
Anh thầm gọi cái tên trong lòng.
Lại một đêm tan làm, Tưởng Thính Nam đặc biệt vòng qua con đường cũ. Quả nhiên, thấy Nguyễn Ngôn đang xách bao tải lảng vảng quanh đó. Anh khựng , bước tới hỏi:
"Sao về nhà?"
Nguyễn Ngôn thấy thì mắt sáng rực lên, ngoan ngoãn gọi một tiếng "Anh ơi", giọng thấp xuống:
"Vẫn đến giờ, bố cho em về."
Tưởng Thính Nam siết chặt nắm đấm, nén cơn giận:
"Thế bao giờ mới đến giờ? Em đồng hồ điện thoại, giờ bằng cách nào?"
Nguyễn Ngôn híp mắt , chỉ tay cột đèn đường:
"Đèn tắt là em về nhà ạ."
Tưởng Thính Nam còn lời nào để diễn tả tâm trạng lúc , cứ như một tảng đá nặng trịch đè lên lồng ngực. Hầu kết lăn lộn, dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó, giọng trầm xuống:
"Hôm nay mang thịt xiên."
Nguyễn Ngôn lắc đầu, từ trong túi áo móc thứ gì đó đưa đến mặt Tưởng Thính Nam. Trong lòng bàn tay nhỏ xíu là một viên kẹo. Cậu nhỏ giọng :
"Cho , cảm ơn hôm qua cho em ăn đồ ngon."
Giọng nhẹ bẫng, như thể sợ đôi vợ chồng độc ác lầu thấy. Tưởng Thính Nam lặng một lúc nhận lấy viên kẹo, bóc vỏ nhưng đưa đến bên môi Nguyễn Ngôn. Không đứa trẻ nào cưỡng sự hấp dẫn của kẹo ngọt, nhất là một chẳng bao giờ ăn đồ ngon như Nguyễn Ngôn, theo bản năng há miệng ngậm lấy.
"Ăn ." Tưởng Thính Nam nắm lấy tay Nguyễn Ngôn: "Về nhà với ."
Đó là đêm đầu tiên Tưởng Thính Nam đưa Nguyễn Ngôn về nhà. Thực tế lúc , chính nuôi còn vất vả. Cha qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe , đối phương là kẻ nợ nần chồng chất thể bồi thường lấy một xu. Tiền tiết kiệm trong nhà chi hết cho viện phí, giờ chỉ còn căn nhà trống.
dù thế nào, nơi vẫn hơn việc Nguyễn Ngôn lang thang ngoài đường. Về đến nhà, đẩy đứa nhỏ phòng tắm, bảo tắm nước nóng cho thật sạch tìm trong tủ quần áo mấy bộ đồ cũ của cho mặc. Quần áo quá rộng so với hình nhỏ bé, ống tay và ống chân đều xắn lên mấy vòng.
Trong nhà chẳng gì ăn, Tưởng Thính Nam nấu cho Nguyễn Ngôn một bát mì sợi, tuy thanh đạm nhưng ăn ngon lành. Nhà hai phòng ngủ, dọn dẹp một phòng cho ở, thế nhưng Nguyễn Ngôn cứ lon ton bám đuôi :
"Anh ơi, em sợ lắm, em ngủ cùng ."
Tưởng Thính Nam nhíu mày định từ chối vì thói quen ngủ chung giường với khác. bộ dạng tha thiết của , lời từ chối đến cửa miệng nuốt ngược trong. Anh bảo:
"Được ."
Dường như chỉ trong một khoảnh khắc, Tưởng Thính Nam quyết định sẽ nuôi nấng đứa trẻ . Chính cũng lấy dũng khí từ khi mà bản còn đang chật vật. một khi định chuyện gì, chắc canh sẽ làm đến cùng.
Đêm đó giường, Tưởng Thính Nam suy nghĩ nhiều. Anh thể tiếp tục làm thuê ở quán nướng nữa, tiền lương quá ít ỏi. Anh tìm cách kiếm nhiều tiền hơn. Anh mặc đồ cũ cũng , nhưng Ngôn Ngôn thì . Một khi quyết định nuôi, nhất định nuôi cho thật , những gì đứa trẻ khác , Ngôn Ngôn nhà cũng .
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy một cái đầu bù xù rúc lồng n.g.ự.c , kèm theo đó là tiếng lầm bầm trong mơ:
"Anh ơi..."
Tưởng Thính Nam khẽ nhếch môi, dém góc chăn cho Nguyễn Ngôn vỗ nhẹ lưng :
"Có ở đây ."
...
"Chát!"
Một chiếc bình hoa trị giá bảy con đấu giá tuần cứ thế rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Sắc mặt Tưởng Thính Nam cuối cùng cũng biến chuyển, khẽ nhíu mày:
"Mảnh vỡ quẹt tay em thì làm ? Cứ hễ nổi giận là ném đồ, cái thói là ai chiều hư em hả."
Quản gia bên cạnh im lặng tiếng.
Còn ai đây nữa, chẳng là chiều hư .
Tám năm trôi qua, vóc dáng Nguyễn Ngôn trổ mã, giống như mầm non vươn thành cành liễu mảnh mai. Cậu vốn dĩ chút thịt má trẻ con, da dẻ trắng, đôi mắt qua bao năm càng thêm xinh , đen lánh. Thường ngày chỉ cần chớp chớp mắt Tưởng Thính Nam làm nũng là chẳng việc gì thành công.
Nguyễn Ngôn nhảy từ bậc thềm xuống, lao thẳng lòng Tưởng Thính Nam một cách chuẩn xác:
"Ba nuôi, ba nuôi của con, ba cứ cho con mà."
Nghe thấy cách xưng hô , gân xanh trán Tưởng Thính Nam giật liên hồi. Anh giơ tay định đ.á.n.h m.ô.n.g , nhưng nể tình quản gia đang thu dọn tàn cuộc bên cạnh, nghĩ bụng Ngôn Ngôn lớn cũng cần giữ thể diện nên đành nhịn xuống.
"Đừng gọi bậy."
"Sao cơ?" Nguyễn Ngôn bĩu môi, "Bên ngoài ai chẳng thế, còn báo chí bảo con là con riêng của ba kìa."
Tưởng Thính Nam xong, sắc mặt sa sầm xuống.
"Tòa soạn nào, tên cho ."
"Làm gì ạ?" Nguyễn Ngôn giơ tay túm tóc Tưởng Thính Nam, "Làm ba nuôi của con khiến ba thấy chịu thiệt ?"
Tưởng Thính Nam làm cho hết cách.
Mấy tờ báo lá cải vô lương tâm bên ngoài bậy bạ, hai tính tính cũng chỉ cách tám tuổi, lấy con riêng cơ chứ. Đợi ngày mai sẽ bảo bộ phận quan hệ công chúng kiểm tra, phong tỏa sạch sành sanh bọn chúng.
Nghĩ thì nghĩ , nhưng đối mặt với Nguyễn Ngôn, hạ giọng:
"Em ngoan , đua xe nguy hiểm lắm, chúng ."
Những năm gần đây, Tưởng Thính Nam sự nghiệp thành đạt, đơn thương độc mã xông pha ở thành phố S lên tận đỉnh kim tháp. Mấy năm còn thấy trẻ mà coi thường, nay ai gặp chẳng cung kính, khách khí gọi một tiếng "Tưởng tổng".
Tưởng Thính Nam dạo gần đây hành sự cũng ngày càng lạnh lùng tuyệt tình. Trên thương trường vốn dĩ cá lớn nuốt cá bé, chẳng nể mặt ai bao giờ, tay luôn là kẻ tàn nhẫn nhất.
Cũng chỉ ở chỗ Nguyễn Ngôn, mới thấy bộ mặt tươi của .
"Con cầu xin ba thế mà ba vẫn đồng ý!"
Nguyễn Ngôn bật dậy khỏi :
"Tưởng Thính Nam, uy quyền của ngài lớn thật đấy nhỉ."
Chẳng dạo Ngôn Ngôn xem bộ phim truyền hình nào nữa. Tưởng Thính Nam nhắm mắt , giọng điệu vô cùng lạnh lùng:
"Anh bảo là ."
Nguyễn Ngôn cuống quýt định nhảy dựng lên:
"Con hẹn với , con mà bọn họ sẽ nhạo con mất."
Tưởng Thính Nam đưa tay :
"Đưa điện thoại đây, em hẹn với ai sẽ gọi điện chuyện với kẻ đó, xem ai dám em."
là lời tuyên bố của ác ma. Lần nữa Nguyễn Ngôn cùng mấy bar uống say, chính Tưởng Thính Nam đón về, đó suốt hai tháng trời chẳng còn ai dám rủ uống rượu nữa.
Nguyễn Ngôn đấu Tưởng Thính Nam, tức giận hừ hừ hai tiếng về phòng. Tưởng Thính Nam sofa thở dài, cảm thấy trẻ con lớn thật khó quản. Anh cầm điện thoại gọi cho thư ký, bảo đặt thêm một chiếc xe đua đời mới nhất đem đến để dỗ dành Nguyễn Ngôn.
Tối nay Tưởng Thính Nam còn một buổi tiệc rượu, thấy thời gian cũng sấp sỉ , quần áo chuẩn . Trước khi còn dặn dò quản gia trông chừng Nguyễn Ngôn ăn cơm tối cho đàng hoàng. Quản gia gật đầu lệnh.
Kết quả là Tưởng Thính Nam , Nguyễn Ngôn lén lút lẻn . Quản gia canh ở cửa chờ , khổ tâm khuyên bảo:
"Cậu chủ nhỏ , đừng chọc giận nữa."
Nguyễn Ngôn chớp mắt:
"Gì ạ, ba nuôi quên mang thuốc, con đưa cho ba thôi."
Cậu giơ tay lên, trong tay đúng là cầm một lọ t.h.u.ố.c giải rượu thật.
Quản gia do dự:
"Vậy để tài xế đưa ."
"Vẽ chuyện làm gì ạ, con lái xe." Nguyễn Ngôn xua tay, "Con về ngay thôi mà."
Nói đoạn, chạy biến ngoài.
cái "về ngay" là chạy mất hút luôn.
Tại Câu lạc bộ đua xe Tây Sơn.
Một nhóm vây quanh ở đó, Nguyễn Ngôn là đến cuối cùng. Lâm Đông hì hì khoác vai :
"Cứ tưởng ba nuôi cho khỏi cửa chứ."
"Đi c.h.ế.t ." Nguyễn Ngôn lườm gã một cái, "Hôm nay gọi là 'ba nuôi' mà còn giận kìa, bảo khai tên mấy đứa dám trêu chọc bên ngoài để xử lý từng đứa một."
Lâm Đông đổi sắc mặt, vội vàng xin tha:
"Tha cho thiếu gia ơi, cái công ty nhỏ bé nhà chịu nổi một đầu ngón tay của Tưởng tổng ."
Nguyễn Ngôn hừ lạnh một tiếng. Tất nhiên , trai của chắc canh là lợi hại nhất.
Chưa kịp thêm gì thì phía đối diện vang lên tiếng động cơ gầm rú. Lâm Đông hất hàm:
"Đến kìa, cái tên đó lúc nào cũng làm màu, nào cũng gây náo động lớn thế đấy."
Dẫn đầu đoàn xe đối diện là Giả Thành, bố là trùm giàu xổi, kéo theo cả thằng con cũng mang cái vẻ ngông cuồng coi trời bằng vung. Hắn và Nguyễn Ngôn vốn chẳng quen gì, ngặt nỗi mấy hôm chút xích mích nên hôm nay mới định ngày đua xe ở đây để phân tanhg bại.
Đều là thiếu niên mười tám mười chín tuổi, m.á.u nóng bừng bừng, gan ai cũng to hơn khác. Nguyễn Ngôn hừ lạnh, lên xe.
Cậu hề rằng lúc , Tưởng Thính Nam đang đường đến "tóm cổ" .
Đêm khuya, chiếc Maybach màu đen lao vun vút đường. Tưởng Thính Nam định vị trong điện thoại, giọng trầm xuống:
"Nhanh hơn chút nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-59-if-ba-nuoi-1.html.]
Tài xế mồ hôi đầm đìa, gần như nhấn kịch sàn chân ga.
Mười mấy phút , Tưởng Thính Nam đang ở buổi tiệc thì nhận điện thoại của quản gia, chủ nhỏ đưa t.h.u.ố.c giải rượu cho mà giờ vẫn thấy về. Tưởng Thính Nam sa sầm mặt:
"Em lúc nào?"
"Đã... gần bốn mươi phút ạ."
Chẳng cần nghĩ cũng chắc canh là trốn chơi . Tưởng Thính Nam lập tức rời khỏi buổi tiệc với bước chân vội vã. Anh mở định vị, cái chấm đỏ nhấp nháy màn hình. Bên cạnh định vị hiển thị: Câu lạc bộ đua xe Tây Sơn.
Anh nghiến răng:
"Cái đồ tiểu hư hỏng đáng ăn đòn."
Giữa đường , Tưởng Thính Nam gọi điện cho quản gia, bảo từ giờ phút cho tất cả nghỉ phép, bao gồm cả những giúp việc khác trong nhà, tất cả rời khỏi biệt thự, đến ngày mới làm việc.
Quản gia lời, cúp máy xong liền thở dài. Cậu chủ nhỏ sắp gặp họa . Lần xảy chuyện là hai năm , Nguyễn Ngôn lén uống rượu leo lên du thuyền chơi, suýt nữa thì ngã xuống biển. Nhớ đó, suốt mấy ngày trời chủ nhỏ chẳng dám xuống ghế.
Nguyễn Ngôn vẫn sắp đại họa ập đầu.
Khi con tham gia môn thể thao mạo hiểm, hormone adrenaline sẽ tiết mạnh mẽ mang cảm giác hưng phấn cực độ. Sau mười mấy vòng chạy quanh đường núi, Nguyễn Ngôn bước khỏi xe, tháo mũ bảo hiểm mỉm :
"Giả Thành, nhận thua ..."
Nụ bỗng cứng đờ môi.
Cậu thấy Lâm Đông và mấy đều đang nghiêm chỉnh một bên, cúi gầm mặt dám thở mạnh, trông chẳng khác nào đám chim cút.
Hỏng ...
Nguyễn Ngôn dời tầm mắt sang bên cạnh, thấy ở chính giữa đặt một chiếc ghế, Tưởng Thính Nam đang lười biếng đó, miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, dường như chỉ đang mượn mùi t.h.u.ố.c lá để dập tắt cơn giận dữ trong lòng.
Anh bỏ dở buổi tiệc chạy đến đây, vẫn mặc bộ âu phục chỉnh tề, trông vẻ lạc quẻ trong môi trường , nhưng dường như tất cả đều đang lấy làm trung tâm. Ánh mắt đen tối của cứ thế khóa chặt Nguyễn Ngôn.
Nguyễn Ngôn mím môi, cảm thấy bắp chân run rẩy.
Không... thể nào chứ. Cậu than thầm trong lòng. Sao đen đủi đến mức tóm sống tại trận thế . Vốn dĩ Nguyễn Ngôn tính toán thời gian chuẩn, định bụng đua xong sẽ về ngay, khi buổi tiệc của Tưởng Thính Nam kết thúc để chuyện thiên y vô phùng. Giờ chẳng khâu nào xảy vấn đề .
Vẻ mặt của Tưởng Thính Nam trông vẻ bình tĩnh, nhưng Nguyễn Ngôn lúc đàn ông đó đang ở trạng thái thịnh nộ. Dẫu cũng ở bên bao nhiêu năm, chỉ cần một thần sắc nhỏ của Tưởng Thính Nam là thể đoán tâm trạng của ngay.
Cậu l.i.ế.m liếm môi, trong đầu chỉ hiện lên mấy chữ:
Phen xong đời .
Nguyễn Ngôn cam chịu cúi gầm mặt, tiến về phía Tưởng Thính Nam:
"Anh..."
Tưởng Thính Nam nắm lấy tay , lúc Nguyễn Ngôn mới cảm nhận tay của đang run rẩy. Trái tim hẫng một nhịp, ngước mắt . Tưởng Thính Nam nhiều, chỉ một cái dời mắt .
Ngay đó, dậy bước về phía Giả Thành.
Tốc độ của Giả Thành chậm hơn Nguyễn Ngôn khá nhiều, c.h.ử.i thề lầm bầm bước xuống xe thì giây tiếp theo, đột nhiên túm lấy cổ , đập mạnh thành xe.
Một cái, hai cái...
Giả Thành giãy giụa la hét nhưng chẳng ai đến cứu. Đợi đến khi Tưởng Thính Nam buông tay, Giả Thành như một sợi bún, chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, trán rách chảy m.á.u ròng ròng.
Tưởng Thính Nam xuống với giọng điệu hờ hững:
"Ba ngày , là mày cố ý chèn xe của Ngôn Ngôn đường? Là mày cố ý đề nghị đến đây đua xe? Địa điểm, thời gian đều do mày chọn, mày định giở trò gì?"
Giả Thành ôm đầu, lúc còn rõ mặt là ai, tưởng là bạn của Nguyễn Ngôn nên mồm vẫn còn văng tục. Tưởng Thính Nam mỉm , cúi xuống vỗ vỗ mặt , nhưng giọng lạnh như đóng băng:
"Mày nên thấy may mắn vì hôm nay Ngôn Ngôn , nếu , mày đoán xem tao dám ném thẳng mày xuống vực thẳm ?"
Câu làm Giả Thành rùng kinh hãi, cố mở mắt trong làn m.á.u tươi, thấy Tưởng Thính Nam mặt thì sợ đến run bần bật, lùi phía .
Tưởng Thính Nam rút khăn tay lau vết m.á.u dính tay , đó tùy tiện ném khăn lên Giả Thành:
"Nếu cần tiền t.h.u.ố.c men, ngày mai bảo cha đến tìm ."
Giả Thành lí nhí, một chữ cũng dám .
Sau đó Tưởng Thính Nam chẳng thèm để ý đến nữa, sang gọi Nguyễn Ngôn:
"Ngôn Ngôn, chơi đủ thì chúng về nhà thôi."
Dù cho Tưởng Thính Nam giận đến mức nào, cũng tuyệt đối để Nguyễn Ngôn mất mặt ở bên ngoài. Nguyễn Ngôn lúc ngoan ngoãn vô cùng, vội vàng theo:
"Đến đây, đến đây ạ."
Cậu sang nở một nụ với Lâm Đông mà trông còn t.h.ả.m hơn cả , đó leo lên xe.
Suốt quãng đường, khí trong xe vô cùng yên lặng. Có mấy Nguyễn Ngôn định gì đó nhưng cuối cùng nuốt trong.
Thôi, đừng nghĩ cách kiếm cớ biện minh nữa thì hơn.
Nếu kết cục sẽ còn t.h.ả.m hại hơn.
˚‧º·(˚˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚
Chiếc xe dừng trong sân biệt thự, Tưởng Thính Nam vẫn như thường lệ, xuống xe để mở cửa cho Nguyễn Ngôn, chút dáng vẻ thịnh nộ nào.
Nguyễn Ngôn trong lòng thấp thỏm:
"Anh ơi, em..."
"Hửm?" Vừa đến nhà, Tưởng Thính Nam cởi áo khoác hỏi , "Có buổi tối ăn gì ? Anh nấu cho em bát mì nhé."
Tưởng Thính Nam nấu ư?
Nguyễn Ngôn quanh bốn phía, chẳng thấy bóng dáng một ai, lòng lạnh quá nửa. Cậu run giọng hỏi:
"Anh, bác quản gia và ạ?"
Tưởng Thính Nam thản nhiên đáp:
"Nghỉ phép ."
Nguyễn Ngôn mấp máy môi, định gì đó nhưng cuối cùng phản xạ cơ thể thắng tất cả, định chạy. Thế nhưng chạy đến cửa, dốc sức kéo mà cánh cửa vẫn im lìm nhúc nhích.
Cửa sớm khóa chặt .
Tưởng Thính Nam ung dung xắn tay áo lên:
"Bảo bối ăn mì gì? Mì rau củ ? Không nấu nhiều quá , muộn ăn nhiều khó tiêu."
Chỉ khi hai với , Tưởng Thính Nam mới thói quen gọi Nguyễn Ngôn là bảo bối. Nguyễn Ngôn sắp đến nơi:
"Anh ơi, em giải thích, em... vốn dĩ em định ."
"Ồ? Có bắt cóc em đến đó ?"
Nguyễn Ngôn im bặt.
Tưởng Thính Nam cũng thêm nữa, bếp nấu mì. Do thói quen chăm bẵm Ngôn Ngôn từ nhỏ ăn sâu máu, quản chặt chuyện ăn uống của , thiếu một bữa cũng xong.
Mì rau củ là món Tưởng Thính Nam thường làm cho Nguyễn Ngôn khi còn nhỏ, nguyên liệu đơn giản, làm cũng nhanh. Anh nấu quá nhiều, bưng một bát nhỏ đến mặt , còn ép thêm một ly nước táo.
Nguyễn Ngôn cứ ngỡ sẽ chẳng tâm trạng nào mà ăn, ngờ mùi thơm xộc mũi, cái bụng lập tức bắt đầu biểu tình. Cậu chọc vỡ quả trứng ốp bên , lòng đào vàng óng chảy .
Hồi nhỏ Nguyễn Ngôn thích ăn trứng lòng đào nhất, Tưởng Thính Nam vì dỗ vui nên đặc biệt học, canh lửa chuẩn.
Vùi đầu ăn sạch cả bát mì, dù tay nghề của đúng là ngon nhưng Nguyễn Ngôn cũng ý lấy lòng, thậm chí còn định chủ động rửa bát, nhưng Tưởng Thính Nam nhíu mày ngăn .
"Từ bao giờ mà đến lượt em rửa bát thế."
Ngay cả hồi nhỏ, lúc cuộc sống khó khăn nhất, Tưởng Thính Nam cũng từng để Nguyễn Ngôn động tay việc nhà. như lời hứa tự dành cho chính năm xưa: nuôi thì nhất định nuôi cho thật .
Ồ, đ.á.n.h m.ô.n.g thì tính nhé. Đó là do đứa nhỏ quá nghịch ngợm thôi.
Lúc Tưởng Thính Nam xách lên lầu, Nguyễn Ngôn vẫn còn đang giãy giụa:
"Anh... Tưởng Thính Nam..."
"Em gọi ba nuôi cũng vô ích thôi."
Ném lên giường, Tưởng Thính Nam bắt đầu tháo đồng hồ, xắn tay áo lên cao hơn chút nữa, lộ cánh tay rắn chắc, lúc dùng sức sẽ nổi lên những đường gân mạnh mẽ.
Nếu bàn tay sắp tiếp xúc mật với m.ô.n.g thì mấy, Nguyễn Ngôn đau khổ nghĩ.
"Chát!"
Mỗi một cái tát xuống là một câu mắng:
"Biết nguy hiểm hả! Phóng xe nhanh như thế, bên cạnh là vực thẳm, vạn nhất chuyện gì..."
Cổ họng nghẹn , tiếp nữa.
Mông đau rát như lửa đốt, nhưng lúc Nguyễn Ngôn nhớ đến dáng vẻ bàn tay run rẩy hồi nãy. Một luồng cảm giác tội dâng lên trong lòng. Cậu vùi mặt gối, giọng lí nhí:
"Em mà, ơi, em dám thế nữa ."
Tưởng Thính Nam thực sự hết cách với vị tổ tông nhỏ , đ.á.n.h nỡ, mắng xong, đ.á.n.h hai cái bản còn xót hơn. Anh nén giận đ.á.n.h bồi thêm vài cái nữa, cuối cùng vẫn kéo lòng ôm ấp, bàn tay lớn giúp xoa xoa chỗ đau.
"Bảo bối, em ngoan một chút . Bình thường em cái gì chẳng cho, chơi gì chẳng , chỉ riêng một điều thôi: những thứ nguy hiểm tuyệt đối chạm ."
Nguyễn Ngôn giơ tay ôm cổ :
"Em ca ca."
Cậu áp má má Tưởng Thính Nam, cứ như chú mèo nhỏ mà cọ qua cọ :
"Anh đừng giận em nữa mà, ba nuôi, con gọi là ba nuôi ?"
Tưởng Thính Nam thực sự bó tay:
"Đồ tiểu hỗn đản!"
Nguyễn Ngôn đang cởi quần, bàn tay lớn của vẫn đang xoa nắn ở đó, mấy cái, Tưởng Thính Nam cảm thấy gì đó . Hơi thở nặng nề hơn, buông :
"Được , ngủ sớm ."
Thế nhưng Nguyễn Ngôn vẫn chịu buông tay, cứ nhất quyết đòi ôm :
"Anh, tối nay em ngủ cùng !"
Tưởng Thính Nam nghiến răng:
"Không , em ngoan ngoãn tự ngủ , lớn bằng ngần còn đòi ngủ cùng ."
"Lớn thì chứ, em lớn cần em nữa !"
Vẻ nũng nịu ăn vạ của Nguyễn Ngôn bây giờ thấy dáng vẻ nhút nhát mặt năm xưa. Nói cho cùng, chẳng cũng do một tay Tưởng Thính Nam chiều hư mà thành .
Phản ứng cơ thể ngày càng rõ rệt, thể cứ thế mãi. Anh dứt khoát dậy, cố ý nghiêm mặt:
"Ngủ cho t.ử tế !"
Nói xong bỏ , bóng lưng phần giống như đang chạy trốn.
Nguyễn Ngôn tức điên , trực tiếp ném cái gối theo:
"Đánh cũng đ.á.n.h , Tưởng Thính Nam, còn bày đặt làm mặt lạnh với em đấy !"
Quả nhiên. Ngoan ngoãn quá năm phút. Đây đúng là phiên bản "Ngôn Ngôn ngoan hiền" thời hạn mà.
Thật chẳng ai , chỉ cách một cánh cửa, Tưởng Thính Nam đang tựa lưng phiến gỗ, khó khăn mà hít hà từng ngụm khí lạnh. Anh đưa tay giật mạnh chiếc cà vạt, nới lỏng để hít thở dễ dàng hơn chút ít, nhưng chút nỗ lực đó cũng chỉ như muối bỏ bể.
Chẳng trách , dù thì ở phía ... cũng cộm lên một khối to tướng .