Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 57: IF - Tiểu hoàng đế và Tướng quân (4)

Cập nhật lúc: 2026-04-30 07:45:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm thần tử, vốn dĩ là để phò tá quân chủ. Thay quân chủ mưu tính, vì quân chủ phân ưu. sách lược nào bảo rằng... còn làm cả chuyện .

Nguyễn Ngôn sập nhỏ, Tưởng Thính Nam nửa quỳ mặt . Chiếc long bào nửa che nửa đậy lúc mang theo phong vị tình tứ khó thành lời. Tưởng Thính Nam thậm chí còn mang tâm trạng mà thưởng thức cảnh xuân .

Ừm, thanh tú, xinh , giống hệt bảo bối . Chẳng bù cho thứ của , lúc nào cũng hung hăng dữ tợn.

Hắn cúi đầu hôn nhẹ một cái. Sự đụng chạm đột ngột khiến hình Nguyễn Ngôn run lên, theo bản năng lùi phía , nhưng Tưởng Thính Nam ấn chặt gốc đùi , khiến trốn cũng xong. Nguyễn Ngôn giống như một chú thú nhỏ ngây thơ, rơi lồng giam mới đường chạy trốn.

Thật ngốc nghếch.

Tưởng Thính Nam cúi đầu xuống. Hắn thích hầu hạ Ngôn Ngôn. Từ việc ăn mặc đến của Ngôn Ngôn, đều một tay lo liệu, bao gồm cả chuyện ở giường... Điều khiến tận sâu trong lòng Tưởng Thính Nam dâng lên một cảm giác thỏa mãn tột độ.

Trong căn phòng yên tĩnh, tĩnh đến mức dường như chỉ còn thấy tiếng thở và tiếng nuốt nước bọt. Nguyễn Ngôn cứ mãi nhưng phát tiếng động nào, chỉ bàng hoàng mở to đôi mắt, để mặc những giọt nước mắt lớn cứ thế lã chã rơi xuống. Có lẽ vì buồn bã sợ hãi, mà là vì... sướng đến phát .

Tưởng Thính Nam hầu hạ chu đáo, cuối cùng lau dọn nơi đó sạch sẽ chỉnh long bào cho . Ngoại trừ đuôi mắt Nguyễn Ngôn ửng đỏ thì chuyện trông cứ như từng xảy . Nguyễn Ngôn dường như vẫn hồn, tuy nữa nhưng mũi vẫn còn sụt sịt, trông vô cùng đáng thương.

Tưởng Thính Nam, bình thường ở mặt Nguyễn Ngôn thì vẻ dễ chuyện, nhưng thực chất bụng đầy rẫy những ý nghĩ xa. Hắn ghé sát gần, dỗ dành hỏi:

"Có thoải mái ?"

Nguyễn Ngôn chớp mắt hai cái, vội đưa tay bịt miệng Tưởng Thính Nam :

"Thối!"

Tưởng Thính Nam: "..."

là đồ nhỏ mọn, đến thứ của mà cũng chê.

Cuối cùng, Tưởng Thính Nam sai cung nhân mang nước nóng đến với lý do bệ hạ lỡ tay làm đổ bình rượu nên ướt hết y phục. Còn việc hầu hạ bệ hạ tắm rửa đồ, đương nhiên nhiệm vụ thuộc về đại tướng quân.

Rượu hoa quả tuy ngon nhưng dư vị khi say khó chịu. May ngày hôm là ngày nghỉ nên cần lên triều. Cậu mơ màng ngủ đến tận trưa mới tỉnh dậy. Nguyễn Ngôn chống tay dậy, đưa tay day day thái dương gọi:

"Người !"

Bình thường nếu lệnh của , đám cung nhân sẽ dám tự ý phòng.

"Kẽo kẹt."

Cửa phòng đẩy , một bóng sải bước tới:

"Bệ hạ tỉnh ?"

Sống lưng Nguyễn Ngôn cứng đờ, mạnh dạn ngẩng đầu lên quát:

"Tưởng Thính Nam! Ai cho phép ngươi đây?"

Tưởng Thính Nam mỉm :

"Bệ hạ chẳng đang gọi , ngài rõ là cho phép ai ."

Hắn thản nhiên quan sát xung quanh căn phòng mà Ngôn Ngôn ở suốt năm năm qua. Nơi giống như một chiếc ổ mèo khổng lồ, Ngôn Ngôn đem tất cả những thứ thích dời đến bên cạnh giường ngủ. Tưởng Thính Nam thấy hai hòm đồ gửi tới đều Nguyễn Ngôn cất giữ cẩn thận. Khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

Thế nhưng khi ánh mắt di chuyển phía , bỗng khựng . Trên giường, thấy con búp bê bông mà năm xưa chính tay làm cho Nguyễn Ngôn.

Nguyễn Ngôn sinh là thái tử, thứ gì mà chẳng ? Ngay cả những viên đông châu quý giá cũng chỉ coi như quân cờ để nghịch phá. Thế mà khi , cứ nhất quyết đòi Tưởng Thính Nam làm cho một con búp bê bông. Trong cung thiếu gì tú nương khéo léo, bắt Tưởng Thính Nam làm bằng .

Tưởng Thính Nam vốn là kẻ "cuồng Ngôn Ngôn" chính hiệu, cũng chiều. Tuy nhiên, việc thêu thùa thì mù tịt. Hắn theo tú nương để học hỏi. Mười đầu ngón tay của vốn quen múa đao cầm súng, nay cầm nổi cây kim thêu bé xíu. Khó khăn lắm mới khâu xong một thứ hình thù kỳ quái, mười đầu ngón tay thì đ.â.m nát như cái sàng.

Cứ ngỡ Nguyễn Ngôn sẽ chê bai, nào ngờ lập tức ôm chặt lấy nó, tối hôm đó còn đá luôn Tưởng Thính Nam xuống giường để ôm búp bê ngủ. Lúc đó Tưởng Thính Nam chỉ vuốt mặt tự hỏi:

"Bảo bối, cần ca ca ngủ cùng ?"

Nguyễn Ngôn ôm búp bê đáp:

"Không cần nữa ."

Tưởng Thính Nam: "..."

là tự đập vỡ bát cơm của mà.

Đã bao nhiêu năm trôi qua , thế mà con búp bê vẫn còn đây. Tuy vẻ ngoài cũ kỹ nhưng thể thấy nó chủ nhân vô cùng trân trọng nên vẫn giữ hình dáng nguyên vẹn, đặt ngay ngắn bên gối. Nhận ánh mắt của Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn lập tức xù lông như mèo nhỏ, lườm cháy mặt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-57-if-tieu-hoang-de-va-tuong-quan-4.html.]

"Ngươi cái gì đấy!"

Tưởng Thính Nam thu hồi suy nghĩ, im lặng một lát bảo:

"Ngôn Ngôn đối với hung dữ như thế, ôm khư khư con búp bê làm là ?"

Nguyễn Ngôn sững . Thứ ... thứ là do Tưởng Thính Nam làm ư? Cậu theo bản năng phản bác:

"Ngươi đừng lừa , trẫm tin lời ngươi !!"

Lời tuy hung hãn nhưng tim Nguyễn Ngôn đập nhanh, tự nhiên mà siết chặt lấy tấm chăn gấm . Tưởng Thính Nam tiến gần, rũ mắt xuống Nguyễn Ngôn từ cao:

" là đồ tiểu hỗn đản ăn xong là phủi tay. Tối qua hầu hạ thoải mái , mà giờ trở mặt nhận ?"

"Tối qua?"

Đầu óc vẫn còn đau vì dư âm của rượu, Nguyễn Ngôn cố gắng nhớ . Những mảnh ký ức vụn vặt bắt đầu hiện trong tâm trí. Cậu uống say, đó Tưởng Thính Nam ôm lấy mà hôn... đó...

Đôi mắt Nguyễn Ngôn chợt trợn tròn. Tưởng Thính Nam hôn ?! Không thể nào!!! Không, chỉ . Sau đó Tưởng Thính Nam còn dỗ dành đưa tới thiên điện, quỳ giữa hai chân ...

Hơi thở Nguyễn Ngôn trở nên gấp gáp, cả khuôn mặt đỏ bừng lên như gấc chín.

"Nhớ ?"

Nụ của Tưởng Thính Nam vẫn còn treo khóe môi. Nguyễn Ngôn bỗng cầm lấy gối ném thẳng :

"Tưởng Thính Nam! Ngươi thật quá to gan! Ta... Trẫm sẽ tha cho ngươi!!"

Tưởng Thính Nam một tay bắt gọn chiếc gối, trong lòng thầm tiếc nuối bảo bối vung tay tát một cái luôn cho .

"Ta sai , là lỗ mãng, tạ với Ngôn Ngôn ?"

Nguyễn Ngôn c.ắ.n chặt răng, là vì thẹn vì giận mà đôi môi cứ run rẩy. Cậu đưa tay chỉ thẳng cửa:

"Ngươi cút ngoài cho ! Không, ngươi khỏi cung ngay! Ngươi cút khỏi cung !! Ta cho phép ngươi ở trong cung nữa!"

Vẻ uy nghiêm đế vương dáng vẻ lớn mà dày công ngụy tạo bấy lâu nay, giờ đây sụp đổ. Nguyễn Ngôn giống như một chú mèo nhỏ đang nhảy dựng lên vì tức giận, xù lông múa vuốt.

Tưởng Thính Nam cố nhịn , trêu chọc thêm nữa:

"Được , đây. Đệ nhớ ăn cơm cho ngoan, ngày mai thăm ."

Hắn cũng nên khỏi cung một chuyến, ở trong lâu như , việc bên ngoài chất đống thành núi, cần giải quyết thôi. Đáp Tưởng Thính Nam là một chiếc gối khác Nguyễn Ngôn ném tới một cách hung hãn.

Tưởng Thính Nam , căn phòng liền khôi phục vẻ yên tĩnh vốn . Nguyễn Ngôn tức giận loanh quanh trong phòng, thầm nghĩ tuyệt đối thể dễ dàng bỏ qua cho .

Thế mà...

Thế mà dám ăn "long căn" của hoàng thượng!

Còn thể thống gì nữa!!!

Cậu cất cao giọng:

"Người !!!"

Cung nhân vội vàng đẩy cửa bước , chỉ thấy hoàng đế đang sa sầm mặt mày, khí thế như lôi c.h.é.m đầu đến nơi.

"Ngươi hãy bảo thái y bốc cho đại tướng quân một thang t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải hỏa, nhớ dặn là bỏ thật nhiều hoàng liên ! Ngươi đích đem đến tướng quân phủ, nhất định canh chừng bắt tướng quân uống hết mới về!!"

Lý Hàm rốt cuộc cũng trông Tưởng Thính Nam trở về. Trong tướng quân phủ cả đống việc đang chờ, nếu còn về, khi liều xông cung mất.

Tưởng Thính Nam trông vẻ đang vui, dáng vẻ thong dong tự tại, cứ như tìm món bảo bối quý giá nào đó. Hắn đang cùng Lý Hàm bàn việc ở nghị sự sảnh thì bên ngoài báo, rằng hoàng đế phái cung nhân đến tướng quân phủ.

Tưởng Thính Nam khẽ nhếch môi.

"Ngôn Ngôn nhà chỉ cái miệng cứng thôi, thực chất là nỡ rời xa đây mà. Chẳng , mới , đuổi theo ."

Hắn tâm trạng cực , phất tay lệnh:

“Mau mời cung nhân .”

Loading...