Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 56: IF - Tiểu hoàng đế và Tướng quân (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-30 07:45:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn vẫn Tưởng Thính Nam đang nuôi dưỡng mưu đồ đại nghịch bất đạo đến mức nào, bằng nhất định sẽ gào lên là "loạn thần tặc tử" sai tống giam đại lao ngay lập tức.

Chỉ là hiện tại, đang kẻ khác cưỡng ép giữ chặt trong lòng, động đậy xong. Cái tên "Tưởng tặc" thật quá đáng, dám sỉ nhục như thế giữa thanh thiên bạch nhật.

"Uống thêm chút canh nữa , Ngôn Ngôn."

Tên giặc họ Tưởng dỗ dành vị tiểu hoàng đế, đưa thìa canh sát tận môi.

Tiểu hoàng đế thà c.h.ế.t chịu khuất phục: "Trẫm ... ưm!"

Thìa canh đút thẳng miệng.

Nguyễn Ngôn tức đến đỏ bừng mặt, nhưng kỳ lạ , vị canh hợp khẩu vị của . Khi đại não còn kịp phản ứng thì cơ thể nhanh hơn một bước, "ực" một cái nuốt trọn bát canh.

Cũng... cũng ngon đấy chứ. Cậu vô thức l.i.ế.m liếm đôi môi.

Đến khi nhận làm hành động mất mặt gì, Nguyễn Ngôn nổi trận lôi đình: "Tưởng Thính Nam, ngươi đừng tưởng ngươi..."

Lại một thìa cơm chiên nữa đưa tới.

Tay nghề làm cơm chiên của Tưởng Thính Nam vốn là kết quả từ những năm tháng hầu hạ Nguyễn Ngôn mà . Nguyễn Ngôn vốn kén ăn, ngự đầu bếp làm bao nhiêu món cũng chẳng màng, thế là Tưởng Thính Nam gom hết những nguyên liệu hiếm hoi mà chịu ăn đem chiên cùng với cơm, tạo thành một món thập cẩm. Chẳng ngờ Nguyễn Ngôn thích ăn đến lạ kỳ.

Đáng ghét! Tưởng Thính Nam đút cho thứ gì lạ hoắc thế . Không định mưu hại nữa. Thế nhưng theo bản năng, nhai vài cái liền thấy cơm chiên thơm nồng, còn cả sò điệp khô mà yêu thích nhất.

Cứ như , Nguyễn Ngôn đầu óc cuồng, Tưởng Thính Nam dỗ khuyên mà ăn đến no căng bụng. Cuối cùng, Tưởng Thính Nam còn đưa tay xoa xoa cái bụng nhỏ của , xác nhận độ tròn trĩnh khiến hài lòng mới chịu gật đầu. Hắn cầm khăn tay lau khóe miệng cho Nguyễn Ngôn, cho uống một tách hoa nhài.

Nguyễn Ngôn lúc buông xuôi sự kháng cự, mềm nhũn tựa lòng Tưởng Thính Nam, chỉ đuôi mắt vẫn đỏ hoe như tô son, là do thẹn do tức.

Tên Tưởng Thính Nam to gan lớn mật.

Trẫm nhất định sẽ tha cho !!

Trong lòng Nguyễn Ngôn cứ lẩm bẩm lặp lặp câu , nhưng cụ thể là tha thế nào thì chẳng nghĩ .

May Tưởng Thính Nam cũng điểm dừng, làm gì quá đáng hơn. Hắn nhẹ nhàng đặt xuống giúp chỉnh cổ áo. Nhìn đôi môi đỏ mọng nhấp của bé cưng, cố nén khao khát hôn lên đó, hít sâu một : "Tối nay về nhớ nghỉ ngơi sớm. Đêm qua làm phiền của , tối nay hãy ngủ thật ngon nhé."

Nguyễn Ngôn nhíu mày, vô thức đáp : "Ngủ nghê gì chứ, còn một đống tấu chương đang chờ phê duyệt kìa, Đại tư mã..."

Lời khỏi miệng hối hận đến mức c.ắ.n lưỡi một cái. Thật là, chuyện với Tưởng Thính Nam làm gì .

Tưởng Thính Nam khẽ nhíu mày nhưng để lộ ngoài. Hắn xót xa cho những năm tháng Nguyễn Ngôn một gánh vác, giờ trở , sẽ để ai làm khó Ngôn Ngôn của nữa. Có điều, những lời thích hợp để lúc . Hắn vốn là ít , nhưng sẽ làm.

Bước khỏi thiên điện, gió ngoài trời thổi qua khiến Nguyễn Ngôn mới chút tỉnh táo .

Chuyện gì thế ! Có Tưởng Thính Nam hạ cổ với !! Sao thể bỏ qua cho dễ dàng như chứ? Nguyễn Ngôn tức tối giậm chân.

Ngày mai! Nhất định ngày mai sẽ ăn cơm cùng nữa. Nhìn vết thương của cũng , ngày mai sẽ đuổi khỏi cung!

Ai dè sáng hôm lên triều, mới tin Đại tư mã trượt chân ngã cầu thang, trật cả lưng. Nguyễn Ngôn suýt chút nữa là bật thành tiếng. Lão già Đại tư mã cậy tuổi, chịu buông quyền, còn thường xuyên chống đối và lên mặt bề với , Nguyễn Ngôn sớm ngứa mắt lão .

Nguyễn Ngôn giả vờ hỏi han vài câu an ủi, thực chất trong lòng sảng khoái cực kỳ.

Ồ, nhưng còn một chuyện khác khiến thấy phiền. Hôm nay trong buổi chầu, kẻ nhắc đến chuyện tuyển tú.

"Rầm!"

Tưởng Thính Nam một chân đá văng cái bàn, sắc mặt tối sầm như nhỏ nước. Đồ đạc bàn rơi vãi tung tóe khắp sàn. Lý Hàm một bên im lặng, thầm nghĩ: Hoàng đế tuyển tú, Ngài nổi giận cái nỗi gì?

Hắn đành bấm bụng khuyên ngăn: "Bệ hạ từ chối mà."

Đám khốn khiếp , định làm hư bé con nhà . Ngôn Ngôn mới bao nhiêu tuổi , mới mười tám mười chín mà dám đòi cho tuyển tú. Tưởng Thính Nam lúc quên mất chính cũng đang âm thầm mưu đồ lôi lên giường.

Hắn chống nạnh, mặt đầy vẻ bực dọc, tới lui như một con mãnh thú nhốt trong lồng. Mặc dù Ngôn Ngôn từ chối, nhưng chuyện khiến Tưởng Thính Nam nhận rằng thể cứ ung dung chờ "nước chảy đá mòn" nữa. Hắn thêm một mồi lửa mới .

Cùng lúc đó, chuyện tuyển tú cũng khiến Nguyễn Ngôn thấy phiền lòng. Cậu vốn chẳng màng gì đến chuyện đó. Vừa bãi triều, còn kịp về tẩm cung, thái giám báo rằng Tướng quân đang đợi tới dùng bữa .

Nguyễn Ngôn tức đến nỗi từng sợi tóc như dựng cả lên.

"Không ăn!" Nguyễn Ngôn hùng hổ tuyên bố, "Trẫm dựa cái gì mà ngày nào cũng bồi dùng bữa? Hắn là Hoàng hậu chắc?"

Tiểu thái giám cúi gầm mặt, im re dám ho he nửa lời. Ai ngờ lời dứt, giọng trầm thấp của nam nhân từ phía lững lờ truyền tới:

"Hóa Bệ hạ để thần làm Hoàng hậu?"

Nguyễn Ngôn: "?"

Cậu bàng hoàng Tưởng Thính Nam hiện lù lù như quỷ ám, quanh quất một hồi cáu kỉnh: "Ngươi dám lén trẫm chuyện!"

Tưởng Thính Nam khẽ nhếch môi: "Thần đây đường đường chính chính, là tại Bệ hạ thấy thần đấy chứ."

Sao nào gặp mặt tên cũng khiến tức đến nhảy dựng lên thế !

Nguyễn Ngôn sa sầm mặt, định lệnh đuổi thẳng cổ Tưởng Thính Nam khỏi cung, thì dịu giọng: "Thần chuẩn một nồi lẩu ở phía , Bệ hạ nếm thử món lạ với thần ."

Lời định Nguyễn Ngôn nuốt ngược trong, ngơ ngác: "Lẩu?"

"Vâng, là món ngon đặc trưng của vùng biên viễn phía Bắc. Vốn là để chống chọi với cái lạnh thấu xương, giờ tuy trời lạnh lắm nhưng khí ôn hòa thế , ăn cũng ."

Vừa mô tả, Tưởng Thính Nam to gan lớn mật nắm lấy tay Nguyễn Ngôn. Hắn âm thầm luồn ngón tay kẽ tay , mười ngón đan chặt lấy rời: "Bệ hạ cứ nếm thử là ngay."

Thế là Nguyễn Ngôn, sức kháng cự, cứ thế Tưởng Thính Nam kéo mất dạng.

Tại hậu viện thiên điện, Tưởng Thính Nam sai chuẩn một nồi lẩu đồng. Lúc nước sôi sùng sục, nóng bốc lên nghi ngút, bên cạnh là những đĩa thịt và rau củ thái lát gọn gàng.

Nguyễn Ngôn từ nhỏ lớn lên trong cung, đồ ăn thức uống loại tinh xảo cầu kỳ, từng thấy cách ăn uống nào "nguyên thủy" thế .

Tưởng Thính Nam giải thích: "Vùng biên viễn phía Bắc nghèo khó, bá tánh bận rộn mưu sinh, thời gian chuẩn cơm bửa cầu kỳ nên thường dùng lẩu nhúng. Thứ nhất là tiện lợi, thứ hai là nóng sốt, ăn thấy ấm cả ."

Nguyễn Ngôn khựng một chút, giọng trầm xuống: "Phương Bắc khắc nghiệt, đời sống nhân dân dễ dàng gì. Ngoài yếu tố chiến tranh, còn vì đất đai nơi đó thích hợp canh tác, chỉ thể chăn cừu kiếm sống."

Ngôn Ngôn thực sự là một vị minh quân. Tưởng Thính Nam thầm nghĩ. Cậu đủ lương thiện, luôn canh cánh trong lòng nỗi lo cho bá tánh.

Hắn khẽ "ừm" một tiếng, gắp miếng thịt và rau thả nồi: "Thực một chuyện thần luôn bàn với Bệ hạ. Hiện biên cương bình định, đây là lúc thích hợp để mở cửa thông thương, lập chợ giao lưu buôn bán (hỗ thị) ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-56-if-tieu-hoang-de-va-tuong-quan-3.html.]

Nguyễn Ngôn chớp mắt: "Chuyện hỗ thị trẫm cũng từng nghĩ tới, nhưng Đại tư mã bọn man di ngoại tộc xứng giao thiệp với thiên triều."

Tưởng Thính Nam hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Đợi lão xuống suối vàng sẽ rõ. Cái thứ lão già lẩm cẩm, chỉ chỉ tay năm ngón."

Sống trong quân doanh lâu ngày, Tưởng Thính Nam năng chẳng mấy kiêng dè, những lời thô thiển hơn cũng từng phun . Nguyễn Ngôn , khóe môi nhịn mà khẽ cong lên, vẻ mặt như nhưng cố sức kìm chế.

Tưởng Thính Nam : "Muốn thì cứ , nhịn làm gì?"

"Không ."

"Sao cơ?"

Nguyễn Ngôn siết chặt đôi đũa, khẽ cúi đầu: "Trẫm là Hoàng đế, giữ thái độ điềm tĩnh, để lộ vui giận mặt, thể ."

Tưởng Thính Nam bỗng nhiên im bặt. Cảm giác như thứ gì đó nghẹn nơi lồng ngực, đau âm ỉ. Hắn hít sâu một : "Ngôn Ngôn, ai với những lời đó?"

Hàng mi Nguyễn Ngôn khẽ rung động: "Không cần ai , trẫm trưởng thành , đương nhiên làm một vị hoàng đế ."

"Hoàng đế cái con khỉ!" Tưởng Thính Nam cau mày, giọng trầm hẳn xuống, "Thế thì chẳng khác nào quân bài bù !"

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt : "Ngươi... ngươi mắng trẫm?"

"Không , ." Tưởng Thính Nam vội vàng hạ giọng dỗ dành, "Thần nỡ mắng Ngôn Ngôn, thần chỉ là Ngôn Ngôn sống mà vui vẻ."

Nguyễn Ngôn mím môi, đáp lời. Một lúc , thấy giọng Tưởng Thính Nam nhỏ: "Biết thế , năm đó thật sự nên để cung một ."

Chỉ là khi đó, làm gì lựa chọn thứ hai cơ chứ. Nguyễn Ngôn sững trong giây lát, vờ như thấy câu : "Ăn... ăn ."

Vốn dĩ Tưởng Thính Nam còn sợ món lẩu đơn giản quá Nguyễn Ngôn ăn quen, nhưng ngờ đón nhận , ăn còn nhiều hơn bình thường.

Tưởng Thính Nam thói quen "ăn ngủ lời", lúc dùng bữa kể cho về phong tục tập quán ở phương Bắc. Nguyễn Ngôn chăm chú, đôi mắt sáng rực lên.

"Người ở đó thích uống rượu lắm, nhất là các loại rượu trái cây, vị ngọt lịm."

Nghe đến câu , Nguyễn Ngôn vô thức l.i.ế.m liếm môi. Tưởng Thính Nam bật : "Ngôn Ngôn uống? Ta mang mấy vò về đấy, đang để ở phủ, lát nữa sai mang ngay."

Nguyễn Ngôn bấy giờ mới nhớ , mục đích ban đầu của là đuổi Tưởng Thính Nam khỏi cung, cuối cùng mơ hồ ăn uống với thế . Chỉ là ăn cũng ăn xong , giờ mà đuổi thì hình như quá đáng.

Nguyễn Ngôn âm thầm suy nghĩ, nuốt lời định xuống.

Thôi kệ.

Để !

Lần trẫm sẽ trực tiếp hạ chỉ, buộc Tưởng Thính Nam xuất cung!

Thế nhưng cứ hết " " đến " " khác. Tưởng Thính Nam cứ thế ở lỳ trong cung hơn nửa tháng trời, thong dong tự tại. Việc chính mỗi ngày của là canh chừng tiểu hoàng đế ăn cơm. Nguyễn Ngôn cuối cùng cũng quen dần với việc hễ đến giờ cơm là Tưởng Thính Nam "xách" .

Tưởng Thính Nam mỗi ngày đều như "bắt mèo" khắp hoàng cung .

Khi thì ở thư phòng, lúc ở ngự hoa viên… Tưởng Thính Nam luôn thể tóm gọn chú mèo nhỏ đang tìm cách trốn cơm về một cách chính xác tuyệt đối. Sau mười mấy ngày, Nguyễn Ngôn vẫn gầy như thế, nhưng ít nhất đôi má tròn trịa hơn một chút. Điều khiến Tưởng Thính Nam vô cùng phấn khích, hận thể ngay một cuốn "bí kíp nuôi mèo".

Bữa tối nay là món thịt nai nướng. Hai ngay tại sân nướng thịt, còn sai ngự đầu bếp chuẩn thêm một ít thịt và rau củ khác. Tưởng Thính Nam mang tới hai bầu rượu.

"Rượu trái cây phương Bắc từng kể đây, hôm nay hãy nếm thử ."

Hắn từ xa, Nguyễn Ngôn đang bên chậu than, ngoan ngoãn ngẩng đầu . Ánh lửa bập bùng khiến đôi mắt sáng lung linh. Tưởng Thính Nam chỉ lao ngay tới ôm chặt lấy mà hôn cho thỏa thích. Bé cưng của mà ngoan thế .

Nghe thấy rượu uống, Nguyễn Ngôn tỏ hào hứng. Cậu còn đặc biệt sai lấy một chiếc chén lớn, rót đầy tràn. Tưởng Thính Nam lên tiếng nhắc nhở: "Rượu hậu vị mạnh lắm đấy."

Nguyễn Ngôn chẳng mảy may để tâm: "Ngươi coi thường trẫm ? Tửu lượng của trẫm tệ ."

Tưởng Thính Nam nhướn mày, thêm gì nữa. Thực Nguyễn Ngôn ít khi uống rượu, thỉnh thoảng cung yến cũng chỉ nhấp môi cho lệ, tuyệt đối để thất lễ mặt .

hôm nay Tưởng Thính Nam ở bên cạnh cảm thấy đặc biệt thư thái. Cậu còn giữ dáng vẻ uy nghiêm, cứng nhắc thường ngày mà lười biếng dựa ghế, ghé sát chạm ly với Tưởng Thính Nam ngửa cổ uống cạn một .

Rượu thơm và ngọt, mang theo vị chua thanh của trái cây. Nguyễn Ngôn chép miệng đầy tiếc nuối: "Thật khó tin là vùng phương Bắc hoang vu thể nấu loại rượu ngọt ngào thế ."

Tưởng Thính Nam dùng d.a.o cắt vài lát thịt để đĩa đưa cho : "Nếm thử xem nào."

Nguyễn Ngôn ghé ăn một miếng. Thịt tẩm ướp đậm đà, nướng lên thơm phức, lớp vỏ ngoài giòn sần sật.

"Ở trong quân đội các cũng nướng thịt thế ?"

Tưởng Thính Nam khẽ ừm một tiếng: "Thỉnh thoảng cũng săn để cải thiện bữa ăn."

Nguyễn Ngôn ngước : "Sống ở biên cương chắc là khổ lắm nhỉ?"

"Cũng tạm." Tưởng Thính Nam khựng , giọng trầm xuống: "Chỉ là... nhớ ."

Nguyễn Ngôn mở to mắt. Lại nữa … Hắn những lời kỳ lạ như thế. Cậu ngoảnh mặt chỗ khác đáp lời, uống thêm một chén rượu nữa.

Quả đúng như lời Tưởng Thính Nam , rượu mạnh. Chỉ hai chén, Nguyễn Ngôn bắt đầu thấy lâng lâng. Cậu dậy, lảo đảo bước về phía Tưởng Thính Nam, giữa đường suýt nữa thì chân nọ đá chân mà ngã nhào, may mà nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy. Hắn nhân cơ hội đó kéo thẳng lòng.

Bé cưng uống rượu xong, cả tỏa mùi hương ngọt lịm. Yết hầu Tưởng Thính Nam trượt lên trượt xuống, cảm thấy sự nhẫn nại của chạm tới giới hạn. Vậy mà Nguyễn Ngôn còn thấy nguy hiểm, cứ thế rúc tới rúc lui trong lòng , lầm bầm: "Tưởng Thính Nam, ngươi đáng ghét lắm ? Cứ với trẫm những chuyện trẫm chẳng nhớ nổi, làm trẫm buồn!"

Tưởng Thính Nam làm chịu nổi khi bé con bảo ghét , vội vàng dỗ dành: "Đừng thế Ngôn Ngôn, đừng là ghét ." Nghe mà c.h.ế.t .

Thế nhưng giây tiếp theo, Nguyễn Ngôn bỗng xích gần, vòng tay ôm lấy cổ : "Ca ơi?"

Nghe thấy tiếng gọi , tim Tưởng Thính Nam run b.ắ.n lên. Hắn cuống quýt đáp : "Bé cưng, ca đây, ca ca của đây."

Nguyễn Ngôn gì nữa, chỉ dùng đôi mắt đen láy, sáng rực trân trân. Lúc đây, Tưởng Thính Nam thể nhẫn nhịn thêm nữa, siết chặt eo Nguyễn Ngôn, cúi đầu hôn xuống.

Dưới tác động của men, nụ hôn của mãnh liệt hơn hẳn bình thường, cứ như nuốt trọn Nguyễn Ngôn bụng. Nguyễn Ngôn lúc đầu còn ngơ ngác, đó chịu nổi định lùi , tay đẩy nhẹ lồng n.g.ự.c .

Tưởng Thính Nam nhịn bao nhiêu năm , giờ vất vả lắm mới hôn thương, làm chuyện buông tay. Hắn dứt khoát bế bổng lên mà hôn, bàn tay to lớn nâng đỡ lấy , giống như một con sói đói thế nào là đủ.

Đến khi chịu buông tha, đôi môi của Nguyễn Ngôn đỏ mọng và sưng tấy lên trông thật đáng thương. Cả gò má và đôi mắt của cũng đỏ rực, chẳng là do say rượu vì lý do nào khác.

Thịt nai vốn tính nóng, thêm chút rượu . Nguyễn Ngôn bình thường ở trong cung ít khi tự giải tỏa, lúc kích thích như , tránh khỏi phản ứng sinh lý. Tưởng Thính Nam chằm chằm nơi đó, khẽ trầm thấp.

Nếu là bình thường, Nguyễn Ngôn chắc chắn sẽ xù lông lên, nhưng bây giờ say khướt, cả mềm nhũn như nước, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ. Cậu hề tức giận, ngược còn chớp chớp mắt, nấc lên một tiếng: "Tưởng Thính Nam, trẫm khó chịu."

Giọng Tưởng Thính Nam khàn đặc: "Bệ hạ, để thần hầu hạ Ngài."

Loading...