Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 52: Tiền kiếp
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:43:31
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
① [Về chuyện yêu đương thuần khiết]
Việc Nguyễn Ngôn nhận chiếc nhẫn quả thực chút bốc đồng. Tính tính , và Tưởng Thính Nam quen đầy hai tháng, mà đồng ý lời cầu hôn của một cách khó hiểu như thế ?
Tối về đến nhà, Nguyễn Ngôn thấy chột như kẻ trộm, vội vàng đút tay túi áo vì sợ Hàn Thu đang ở phòng khách sẽ thấy. Dù đây cũng ngày ngày "túm năm tụm ba" với Hàn Thu để Tưởng Thính Nam, thế mà chớp mắt một cái đeo nhẫn của tay .
May mà hôm nay Hàn Thu ngủ sớm, phòng khách ai.
Nguyễn Ngôn rón rén về phòng ngủ, cúi đầu chiếc nhẫn lấp lánh tay, cảm giác vẫn còn chút chân thực. Mình cứ thế mà đồng ý ? Tưởng Thính Nam còn theo đuổi hồn cơ mà.
Nguyễn Ngôn càng nghĩ càng thấy lỗ vốn, đúng lúc Tưởng Thính Nam gửi tin nhắn đến.
Kẻ đắc thắng: [Bà xã, nhớ em.]
Hai mới chia tay đầy mười phút. Và dựa sự hiểu của Nguyễn Ngôn về Tưởng Thính Nam, giờ chắc chắn vẫn về , hẳn là đang đỗ xe ngay lầu.
quan trọng nhất chính là!!! Sao tự tiện nâng cấp danh xưng lên thế !! Ngay cả "bà xã" cũng gọi ?!!
Nhìn thấy xưng hô , Nguyễn Ngôn thấy mặt nóng bừng lên từng đợt, hít hà mấy thật sâu, trong lòng thẹn giận. Không , để Tưởng Thính Nam hời quá !
Nguyễn Ngôn dậy tới tủ quần áo tìm kiếm, cuối cùng lôi một chiếc quần ngủ ngắn, loại mà đặc biệt mua để mặc buổi tối mấy hôm trời nóng. Cậu quần ngắn , tắt đèn lớn , chỉ để một chiếc đèn ngủ nhỏ. Sau đó lên giường, mở máy ảnh .
Nguyễn Ngôn nỗ lực căn chỉnh góc độ, tự chụp cho mấy tấm ảnh, chọn một tấm ưng ý nhất gửi cho Tưởng Thính Nam. Cậu đếm thời gian, qua một phút là lập tức thu hồi ảnh ngay. Tiếp đó, gửi sang một câu .
...
Và đúng như Nguyễn Ngôn dự đoán. Dưới sân khu nhà đang đỗ một chiếc xe màu đen. Tưởng Thính Nam đương nhiên dễ dàng rời như . Hôm nay bà xã đeo nhẫn của , nghĩa là đồng ý lời cầu hôn, khiến xúc động đến mức tim vẫn còn đập loạn nhịp.
Đang định thêm gì đó với , ngờ Nguyễn Ngôn gửi một bức ảnh qua.
Khoảnh khắc nhấp xem ảnh, Tưởng Thính Nam chỉ thấy m.á.u xông thẳng lên não, thở lập tức trở nên nặng nề. Trong ảnh, Nguyễn Ngôn giường, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên cơ thể, mặc một chiếc quần ngắn, để lộ một mảng lớn da thịt trắng ngần ở đùi. Không do tư thế mà vạt áo cuộn lên, lộ cả vùng bụng nhỏ mềm mại trắng trẻo, mà Tưởng Thính Nam nóng hết cả mắt, chỉ vùi đầu đó mà c.ắ.n thật mạnh mấy cái cho bõ ghét.
Anh theo bản năng định nhấn lưu , nhưng hệ thống báo lưu thất bại. Tưởng Thính Nam khựng , nhấn thoát khỏi ảnh, ngờ trơ mắt bức ảnh biến mất ngay mặt, ngay đó là một dòng chữ nhảy :
"Ngại quá mất, em gửi nhầm ."
Tưởng Thính Nam cứng đờ , dòng m.á.u nóng rực dần trở nên lạnh ngắt. Cổ họng như thứ gì đó chặn , bàn tay cầm điện thoại cũng run lên bần bật.
Thong dong gửi xong câu đó, Nguyễn Ngôn vẫn chẳng hề chọc tức đến mức nào, quẳng điện thoại sang một bên, ngân nga hát đồ tắm rửa. Ai dè mới tắm xong bước thấy tiếng gõ cửa.
Nguyễn Ngôn ngẩn . Muộn thế là ai chứ?
Nghĩ đến việc Hàn Thu còn đang ngủ, sợ làm thức giấc, Nguyễn Ngôn vội vàng xỏ dép lê chạy mở cửa. Nào ngờ ngay khoảnh khắc nhấn tay nắm cửa, cánh cửa một lực mạnh từ bên ngoài kéo toạc . Nguyễn Ngôn còn kịp phản ứng một cánh tay ôm chặt lấy eo, dùng sức kéo mạnh lòng, ôm chặt cứng.
Hơi thở nóng rực của đàn ông phả ngay bên tai kèm theo cảm giác nhồn nhột, khiến Nguyễn Ngôn nhịn mà rùng một cái. Giọng nghiến răng nghiến lợi của Tưởng Thính Nam truyền đến:
"Bà xã, ảnh đó em định gửi cho ai hả?"
"Anh..."
Lời còn dứt thấy tiếng động lầm rầm từ phòng Hàn Thu vọng . Nguyễn Ngôn giật lo sợ, kịp giải thích gì thêm, vội vã lôi kéo Tưởng Thính Nam về phòng .
Vừa đóng cửa thấy Hàn Thu hỏi: "Tiểu Ngôn, ai gõ cửa ?"
Nguyễn Ngôn một tay bịt miệng Tưởng Thính Nam, vội vàng đáp: "Là đồ tớ đặt giao tới thôi, gì , ngủ tiếp ."
Hàn Thu gì thêm, ánh đèn phòng khách nhanh chóng tắt ngấm.
Sự căng thẳng của Nguyễn Ngôn mới vơi bớt thì ngay đó trợn tròn mắt. Tưởng Thính Nam... Tưởng Thính Nam thế mà l.i.ế.m lòng bàn tay .
Nguyễn Ngôn đỏ bừng mặt, định rụt tay về nhưng Tưởng Thính Nam nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cổ tay , giọng khàn đặc: "Rốt cuộc tấm ảnh đó em định gửi cho ai?"
Bị bệnh ! Nửa đêm xông lên đây chỉ vì một tấm ảnh.
Nguyễn Ngôn mặt , hừ hừ: "Em thích gửi cho ai thì gửi."
Dứt lời, Tưởng Thính Nam bỗng buông cổ tay , đó là bóp chặt lấy eo Nguyễn Ngôn, một tay đỡ lấy m.ô.n.g bế bổng lên, ép cánh cửa.
"Làm gì thế!" Nguyễn Ngôn lườm . Cậu bây giờ chẳng sợ nữa, Tưởng Thính Nam mặt chỉ là con hổ giấy, thì hung dữ nhưng thực chất chạm nhẹ là thủng ngay.
"Anh định đ.á.n.h em đấy ?"
Tưởng Thính Nam tức đến mức hộc máu. Anh nào dám đánh, nỡ chạm một đầu ngón tay của Nguyễn Ngôn cơ chứ. À , thực cũng hẳn... Bây giờ đang cái đồ ranh con chọc tức đến mức mê đầu óc, quả thực lột quần mà đ.á.n.h thật đau cái m.ô.n.g hư hỏng .
chiếc nhẫn mới trao ngày hôm nay, Tưởng Thính Nam dám làm gì quá mức. Hai giằng co một hồi, cuối cùng vẫn buông tay để xuống, giọng buồn bực:
"Em ngủ sớm . Xin bé cưng, nên hỏi quá nhiều, em gửi cho ai là quyền tự do của em."
Sao đổi cách xưng hô về ... Tưởng Thính Nam làm khiến Nguyễn Ngôn bỗng thấy áy náy. Cậu c.ắ.n môi, đưa chân đá nhẹ ống chân : "Em... em đùa chút thôi, em thì gửi cho ai chứ."
Trong lòng Tưởng Thính Nam sướng rơn, nhưng bên ngoài vẫn giả vờ buồn bã, nụ trông cay đắng: "Được, bé cưng gì cũng tin."
Nghe Nguyễn Ngôn cuống lên. Không chứ... Tưởng Thính Nam ý gì đây?
"Thật mà, khổ quá ." Nguyễn Ngôn níu lấy cánh tay của Tưởng Thính Nam, "Hay là thế , tối nay ngủ đây , cứ giám sát em, xem em gửi ảnh cho ai khác ."
Tưởng Thính Nam mơ cũng chẳng dám nghĩ chuyện như đến với . Ban đầu chỉ Nguyễn Ngôn vài câu dỗ dành ngọt ngào, nào ngờ trúng độc đắc thế .
Tưởng Thính Nam khẽ ho một tiếng, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Như tiện ? Thôi , là em thì thể ở một đêm."
là cực kỳ diễn.
Giường của Nguyễn Ngôn nhỏ, bình thường một thì thừa thãi, chẳng hiểu hôm nay thêm một Tưởng Thính Nam trở nên chật chội vô cùng. Đó là kể vì Tưởng Thính Nam mặc đồ ngủ của Nguyễn Ngôn nên chỉ đành gượng ép mặc tạm một chiếc quần, còn nửa thì để trần.
Chỉ cần nhích gần một chút là dường như thể cảm nhận nóng rực từ cơ thể đàn ông tỏa . Nguyễn Ngôn chỉ hận thể dán chặt lên tường.
Chưa đầy hai phút , giọng trầm thấp của Tưởng Thính Nam vang lên: "Bà xã, nếu em ngủ cùng thì là , em đừng làm thế. Nếu bức tường , chắc em định ngủ xuyên sang phòng bên cạnh luôn đấy."
Nguyễn Ngôn ngượng ngùng: "Không , ... Em... em nóng thôi, chẳng áp tường thì mát hơn ."
Tưởng Thính Nam vội vàng dậy: "Thế em chiếc quần ngắn lúc nãy , chắc sẽ mát hơn đấy."
Nguyễn Ngôn thật sự tặng cho một cái tát. Cậu nhắm tịt mắt, xoay lăn thẳng về phía Tưởng Thính Nam, tự nhét lòng : "Ngủ ngủ ngủ! Em hết nóng , !"
Tưởng Thính Nam thỏa mãn ôm lấy bà xã lòng. Ngày hôm nay trôi qua cứ như một giấc mơ . Đầu tiên là hẹn hò thành công, cùng bà xã xem phim. Ngay đó, bà xã chấp nhận lời cầu hôn, nhận nhẫn của , và giờ đây thậm chí còn mời ngủ cùng.
Tưởng Thính Nam bươn chải bao năm nay, tiền tài địa vị đều đủ, nhưng bao giờ thấy tự kiêu cả. Vậy mà giờ đây, đầu tiên cảm thấy là một đàn ông thành đạt. Một đàn ông thành đạt giường của bà xã.
Thế nhưng chỉ vài phút , Tưởng Thính Nam bắt đầu hối hận. Nhịn bấy lâu nay, bình thường chỉ cần vài cử chỉ mật thôi đủ thử thách giới hạn của , huống chi giờ còn ôm bé cưng chung một chỗ. Máu trong chia làm hai ngả, một nửa xông thẳng lên não, nửa còn thì cứ lao thẳng xuống .
Không đúng, đúng chút nào...
Trong lòng Nguyễn Ngôn cũng đang đấu tranh dữ dội. Đều là thanh niên trai tráng đang tuổi hừng hực thế , Tưởng Thính Nam chẳng chút phản ứng nào ! Chẳng lẽ là ... " làm ăn gì "?
Nguyễn Ngôn bỗng giác ngộ . Hóa Tưởng Thính Nam là kiểu yêu đương thuần khiết (Platonic)!!
Có chút đáng tiếc nha, dù dáng của Tưởng Thính Nam trông như tạc mà. Nếu hai định bên cả đời, mà ngày nào cũng chỉ đắp chăn tâm sự kiểu "ngủ chay" thế ... thì cũng lắm.
Nguyễn Ngôn lật , đưa tay chọc chọc lồng n.g.ự.c Tưởng Thính Nam: "Thật , em cũng kiểu bảo thủ quá , mà."
Tưởng Thính Nam nhịn đến mức sắp hộc m.á.u đến nơi, nhắm nghiền mắt, quờ quạng tóm lấy bàn tay đang làm loạn của Nguyễn Ngôn.
"Anh , bé cưng, nhưng bảo thủ. Nhất định kết hôn mới chạm em."
"..."
Tưởng Thính Nam quá hiểu cái bản tính của , nếu thực sự "ăn mặn" thì chắc chắn sẽ kìm chế nổi. Đến lúc đó làm bà xã thê t.h.ả.m quá, lỡ nổi giận chịu kết hôn với nữa thì . Không , thể để chuyện đó xảy !
Anh siết chặt vòng tay ôm Nguyễn Ngôn, nhấn mạnh từng chữ như đang tự thôi miên chính : "Nhất định đợi đến lúc kết hôn mới ."
Nói xong, sợ Nguyễn Ngôn giận, vội vàng bổ sung: "Bé cưng, nếu em ... thể dùng miệng giúp em."
Nguyễn Ngôn thực sự thể chịu đựng thêm nữa, dồn hết sức bình sinh tung một cước đá văng xuống giường. Tưởng Thính Nam ngã nhào xuống đất, còn kịp phản ứng gì thì một chiếc gối đập thẳng mặt.
"Anh xuống đất mà ngủ !"
② [Về chuyện đám cưới]
Hai đăng ký kết hôn, nhưng Nguyễn Ngôn tổ chức rầm rộ. Dù vẫn đang là nhân viên của Thịnh Ngôn, thế nên đề nghị là thôi tổ chức đám cưới nữa, chỉ cần mời gia đình và bạn bè thiết đến nhà ăn một bữa cơm là .
Tưởng Thính Nam dĩ nhiên là lời bà xã .
Thế nhưng điều đó cũng chẳng ngăn việc cứ ôm một bụng oán hận. Anh cứ thỉnh thoảng cố ý hoặc vô tình nhắc mặt Nguyễn Ngôn rằng ai đó tổ chức đám cưới ở hòn đảo nọ, trông đẽ và lộng lẫy .
Nguyễn Ngôn ghế sofa, ăn khoai tây chiên giòn rụm hỏi: "Sao thế, mời ?"
Tưởng Thính Nam xong mà nghẹn đắng ở cổ họng.
" Tưởng tổng, em định xin nghỉ việc đây."
Nghe thấy câu , sắc mặt Tưởng Thính Nam lập tức chuyển từ u ám sang rạng rỡ. Anh sớm để Nguyễn Ngôn làm nữa , chẳng lý nào làm ông chủ mà để bà xã làm nhân viên, ngày nào cũng dậy sớm làm vất vả như thế.
"Bé cưng của mà ngoan thế."
Tưởng Thính Nam bước tới ôm chầm lấy bà xã, cúi đầu hôn lấy hôn để lên mặt .
chẳng bao lâu , Tưởng Thính Nam bắt đầu thấy hối hận ngấm ngầm. Nếu như , ngày nào bà xã cũng ăn trưa cùng , còn thể ôm ngủ trưa một lát.
Giờ thì . Cả ngày chẳng thấy mặt bà xã đành, nhắn tin thì lúc trả lời lúc , thậm chí nhắn nhiều quá còn chẳng thèm hồi âm luôn.
Tưởng Thính Nam chỉ còn cách đem hết đống oán khí tích tụ cả ngày dồn buổi tối. Thế nhưng mỗi khi làm quá tay, bà xã mắng chửi, đ.á.n.h , bảo cái đồ cả đời ăn thịt chắc, đó là đuổi thẳng phòng sách mà ngủ.
Tưởng Thính Nam thể chịu đựng thêm nữa, nắm chặt lấy tay bà xã: "Anh ! Anh là chồng em, dựa cái gì mà ngủ ở phòng sách?"
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Tưởng Thính Nam, dám quát em ? Chúng mới cưới bao lâu mà dùng thái độ đối xử với em !"
"Anh ... Bé cưng, bé cưng ơi sai , em đừng mà. Anh , ngủ phòng sách ngay đây. Em đừng nhé, bắt chuồng ch.ó ngoài vườn ngủ cũng mà."
...
③ [Về chuyện quán bar]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-52-tien-kiep.html.]
Nguyễn Ngôn còn trẻ, ham chơi là chuyện hết sức bình thường. Tưởng Thính Nam thường xuyên tự an ủi như .
Dạo gần đây, Ngôn Ngôn đ.â.m thích bar. Thế là một tháng khi đến nửa thời gian, Tưởng Thính Nam đến tận nơi để "xách cổ" về.
Ban đầu Nguyễn Ngôn còn uống rượu. Tưởng Thính Nam vốn quản thúc quá nhiều, nhưng nếu uống đến mức say khướt thì quá nguy hiểm. Vì chuyện mà Tưởng Thính Nam dùng tới "biện pháp mạnh".
Nguyễn Ngôn xoa cái m.ô.n.g đỏ ửng , mắng c.h.ử.i Tưởng Thính Nam là đồ bạo hành gia đình. Cậu nức nở rơi nước mắt:
"Anh quá tàn nhẫn, là đồ nhẫn tâm. Sao thể đ.á.n.h vợ cơ chứ? Được , cứ cho là quan tâm đến em , nhưng chẳng lẽ thương cái m.ô.n.g của em ? Lúc bình thường vẫn 'dùng' nó ? Dùng cho sướng xong còn đánh, chẳng ai như cả..."
Nói cái gì mà lộn xộn hết cả lên .
Tưởng Thính Nam đeo chiếc đồng hồ tháo . Nhìn Nguyễn Ngôn lóc thê thảm, kìm lòng mà xót xa, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị:
"Khóc cũng vô ích. Nếu em còn dám uống say ở quán bar, sẽ đ.á.n.h nặng hơn nữa."
Nguyễn Ngôn dám ho he gì thêm, chỉ gục đầu sụt sùi thấp thỏm, dáng vẻ đáng thương vô cùng. Chưa đầy một phút , Tưởng Thính Nam chịu nổi nữa, vội vàng bước tới bế lên dỗ dành:
"Anh sai bé cưng, đừng nữa, hỏng mắt bây giờ. Để xoa cho em nhé, là do dữ quá, sai ."
Kể từ đó, mỗi khi đến quán bar, Nguyễn Ngôn chỉ uống nước trái cây. Thế nhưng Tưởng Thính Nam vẫn hài lòng lắm. Dù quán bar cũng là nơi "ngư long hỗn tạp", hạng nào cũng . Ngộ nhỡ kẻ nào mắt mà dám đến mồi chài vợ thì ?
Thế là Tưởng Thính Nam lén cài định vị điện thoại của vợ, thậm chí còn mua đứt luôn mấy quán bar mà Nguyễn Ngôn lui tới, để đảm bảo hành tung của đều tầm mắt của .
Cho đến một , Nguyễn Ngôn gọi điện bảo đến đón .
Tưởng Thính Nam - vốn dĩ đậu xe ngay cửa quán bar từ lâu - vẫn giả vờ hỏi: "Được, qua ngay đây, bé cưng đang ở quán nào thế?"
Đầu dây bên vô cùng ồn ào, nhưng giọng của Nguyễn Ngôn vẫn truyền đến rõ mồn một: "Anh còn diễn cái gì nữa hả? Anh định vị một cái là !"
Tưởng Thính Nam: "..."
Nguyễn Ngôn mở điện thoại lên: "Để em xem định vị của đang ở nào. Ồ, ông xã, đến nơi cơ ."
"..."
Đây đúng là phiên bản đời thực của "Ông bà Smith" còn gì!
④ [Về chuyện Hot mạng xã hội Ngôn Ngôn]
Chỉ mới 23 tuổi mà sống cuộc đời cần làm, chỉ ăn uống và chơi bời, Nguyễn Ngôn thấy phiền lòng lắm. Nỗi phiền muộn cũng giống như việc trăn trở tại tiền trong thẻ của Tưởng Thính Nam quẹt mãi mà hết .
Mấy hôm mua một chiếc chuyên cơ riêng, là cùng chọn với Tưởng Thính Nam. Thân máy bay lớn lắm nhưng đường nét mượt mà, Nguyễn Ngôn thấy ngoại hình , chỉ Tưởng Thính Nam là chê nó quá rẻ, còn hỏi mua thêm chiếc nữa .
"Anh định chơi trò mua một tặng một đấy ? Hay là định lúc đó trời hai chiếc máy bay, một cái của , một cái của em?"
Tưởng Thính Nam xong lập tức dập tắt ngay ý định đó. Anh chắc chắn là cùng với bà xã .
Cuộc sống của giàu thực sự quá đỗi nhàm chán, ngoài tiêu tiền thì chẳng làm gì cho hết ngày. Cho đến gần đây, Nguyễn Ngôn thường xuyên lướt thấy đủ loại vlog mạng, bèn vỗ bàn cái rầm.
Mình cũng thể vlog mà! Vừa còn g.i.ế.c thời gian!
Và thế là, những ngày tháng khổ thấu của Tưởng Thính Nam bắt đầu. Bởi vì ngay từ đầu, Nguyễn Ngôn chọn theo con đường vlogger "năng lượng tích cực".
Năm giờ sáng, chuông báo thức vang lên.
Nguyễn Ngôn đang ngủ say như c.h.ế.t, làm phiền thì bực bội vô cùng. Cậu tung một cước đá thẳng Tưởng Thính Nam: "Nếu điện thoại của còn reo sớm thế nữa thì cút phòng sách mà ngủ ! Bận bận bận, chẳng ngày nào cũng bận cái gì nữa!"
Tưởng Thính Nam đá mắng, vội vàng bò dậy tìm điện thoại. Nhấn một hồi mới phát hiện đó là chuông báo thức từ điện thoại của Nguyễn Ngôn.
Anh đưa điện thoại qua: "Bé cưng, là của em..."
Nguyễn Ngôn mơ màng đón lấy, áp tai "Alo" nửa ngày: "Ai đấy, ai thế..."
"Là báo thức đấy." Tưởng Thính Nam bụng nhắc nhở.
Nguyễn Ngôn lúc mới nhớ hôm nay vlog. Cậu chống đỡ cái đầu bù xù như tổ quạ dậy, buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ dính chặt , giang tay đòi Tưởng Thính Nam bế vệ sinh cá nhân.
Chờ đến khi sửa soạn xong xuôi, Nguyễn Ngôn chui tọt chăn, bảo Tưởng Thính Nam dựng sẵn máy .
Cậu giả vờ như mới thức dậy, bật dậy từ giường, ngáp một cái thật dài cầm điện thoại lên thời gian.
"A, năm giờ rưỡi , dậy muộn một chút."
Tưởng Thính Nam nhịn , "phì" một tiếng thành tiếng.
Nguyễn Ngôn tức giận quẳng cái gối sang: "Anh cái gì mà ! Cảm xúc em đang dâng trào thì làm bay sạch ."
Tưởng Thính Nam vội vàng nghiêm túc trở : "Không nữa, nữa mà, bé cưng làm nữa ."
Part 2: Tại nhà bếp
Tưởng Thính Nam ép xong nước hoa quả, chiên trứng, còn khéo léo trang trí một bát sữa chua ngũ cốc cực kỳ mắt. Sau khi thứ sẵn sàng, bày biện chỉn chu lên bàn ăn.
Nguyễn Ngôn hướng ống kính qua một lượt, về phía : "Dạo đang cai tinh bột, bữa sáng thường chỉ ăn thế thôi. Ồ, cũng uống một ly Americano đá để giảm sưng mặt nữa."
Cậu bưng ly cà phê lên, đối diện ống kính hớp một ngụm thật lớn. Ngay giây tiếp theo, đôi lông mày nhíu chặt , liên tục thè lưỡi: "Tưởng Thính Nam, em sắp trúng độc c.h.ế.t , đắng c.h.ế.t ! Mau mang sữa của em đây!"
Quay phim xong xuôi, đống đồ ăn sáng đều đẩy hết cho Tưởng Thính Nam, còn Nguyễn Ngôn thì bắt đầu tống tiểu long bao nhân gạch cua miệng. Tưởng Thính Nam đặc biệt gói bánh nhỏ một chút, hai miếng là hết một cái, khiến Nguyễn Ngôn ăn đến là thỏa mãn.
Bình thường Nguyễn Ngôn kén ăn, tiểu long bao nhân gạch cua là món hiếm hoi mà cực kỳ thích. Vì thế Tưởng Thính Nam cất công mời đầu bếp nổi tiếng về dạy, chỉ cần thời gian là đích bếp làm cho bà xã ăn.
Ăn no nê, Nguyễn Ngôn lau miệng, dõng dạc tuyên bố:
"Tiếp theo, em sẽ tập gym!"
Phòng tập gym ngay ở tầng . Tưởng Thính Nam tuy mấy tin tưởng, nhưng cũng chẳng dám đưa lời góp ý nào với bà xã. Nếu đặt thời cổ đại, Nguyễn Ngôn chắc chắn là một vị hôn quân, còn Tưởng Thính Nam chính là gã gian thần nịnh hót hơn kém.
Phòng gym bình thường chỉ một Tưởng Thính Nam lui tới. Với cái tính lười biếng, thể là , thể là của Nguyễn Ngôn, sẽ chẳng bao giờ thèm đặt chân đây.
Tưởng Thính Nam bảo thử máy chạy bộ đơn giản nhất, giúp Nguyễn Ngôn điều chỉnh tốc độ và độ dốc: "Bé cưng chạy thử xem nào."
Nguyễn Ngôn vài bước kêu mệt, thúc giục Tưởng Thính Nam mau phim cho .
Ống kính mở , Nguyễn Ngôn lập tức quản lý biểu cảm cực , mỉm : "Tiếp theo đây, sẽ dành 40 phút để chạy bộ trong phòng tập nhé."
Thế nhưng còn đầy 4 phút, Nguyễn Ngôn trượt khỏi máy chạy bộ, vật một bên.
"Mệt c.h.ế.t mất thôi, là em đổi qua kiểu vlog ' lười năng lượng thấp' nhé, cái đó vẻ hợp với em hơn."
...
Sau một ngày trời lăn lộn, cuối cùng Nguyễn Ngôn cũng đăng video lên. Tối đến, giường ôm điện thoại, mơ mộng đến sáng mai thức dậy video sẽ cực kỳ hot, vô sẽ bình luận: "Giỏi quá, năng lượng tràn trề quá !"
Trong khi đó ở một bên khác, Tưởng Thính Nam đang cuống cuồng tìm trợ lý:
"Mau mua 'thủy quân' ."
⑤ Về chuyện "Vụng trộm"
Tưởng Thính Nam hôm nay tan làm sớm. Anh gửi tin nhắn cho Nguyễn Ngôn, rằng buổi tiệc rượu nên sẽ về muộn. Sau đó, một lái xe đến một khách sạn ở ngoại ô. Nơi vị trí hẻo lánh, theo một nghĩa nào đó thì tỏ vô cùng "an ".
Tại căn phòng tổng thống ở tầng cao nhất, Tưởng Thính Nam quẹt thẻ đẩy cửa bước . Anh mới trong, một bóng hình nhào tới, lao thẳng lòng .
"Anh Tưởng, đến muộn thế?"
Tưởng Thính Nam cúi đầu hôn nhẹ lên tóc : "Anh nhắn tin cho Nguyễn Ngôn , bảo hôm nay về muộn một chút để thể ở bên em lâu hơn."
Người ngước đầu lên hôn Tưởng Thính Nam. Hai dường như thể chờ đợi thêm nữa, ngay tại lối , họ hôn nồng nhiệt rời. Tưởng Thính Nam đưa tay cởi cúc áo của , đồng thời bế bổng sải bước bên trong, quần áo cứ thế rơi vãi dọc đường .
Ngay khi đặt xuống giường, Tưởng Thính Nam chợt phát hiện đang .
"Khóc cái gì?"
"Em thế nữa, cứ mãi lén lút vụng trộm thế ..."
Tưởng Thính Nam cau mày: "Chúng chẳng thỏa thuận từ đầu ? Nếu em quá nhiều, cho em ."
"Anh Tưởng, em cũng đường đường chính chính mà. Anh em ham tiền của , em chỉ ham con thôi, em chỉ ở bên thật ."
Tưởng Thính Nam chẳng còn kiên nhẫn để mấy lời , cúi đầu hôn xuống: "Rốt cuộc làm ?"
"Lần nào tìm em cũng chỉ mấy chuyện , rốt cuộc coi em là cái gì hả?" Cậu cúi đầu sụt sùi.
Hứng thú của Tưởng Thính Nam dập tắt sạch sành sanh, lạnh mặt: "Không làm thì đây."
Anh hề lừa , thực sự dậy định lấy quần áo. Người hoảng hốt, vội ôm chặt lấy eo : "Đừng mà Tưởng, làm, làm thế nào cũng , là em nên tham lam..."
"Em chỉ là ly hôn với ... Á!"
"Tưởng Thính Nam! Sao đ.á.n.h hả!"
Bờ m.ô.n.g đột nhiên ăn một cái tát rõ đau, Nguyễn Ngôn tức đến trợn tròn mắt: "Trong kịch bản em đoạn , đừng tự ý thêm diễn hả?"
Tưởng Thính Nam lạnh lùng thốt: "Trong kịch bản của em cũng hề nhắc đến hai chữ 'ly hôn', em mà còn nữa là đ.á.n.h tiếp đấy."
Nguyễn Ngôn tức tối bật dậy: "Không khí đang cao trào đến thế , hiểu gì về nghệ thuật hả?"
"Không hiểu." Tưởng Thính Nam đáp, "Anh chỉ là lọt tai hai chữ đó thôi."
Nguyễn Ngôn tức vơ lấy cái gối đập : "Anh diễn tiếp thì bảo? Thù lao em cũng trả , đừng mà giở trò quỵt nợ."
Để buổi diễn ngày hôm nay, Nguyễn Ngôn năn nỉ Tưởng Thính Nam suốt hai ngày trời, thậm chí còn phá lệ đồng ý dùng tư thế khiến hổ nhất. Ai mà ngờ cái gã , ăn sạch sành sanh xong định giở quẻ nhận nợ.
Tưởng Thính Nam thong thả lên tiếng: "Thế thì làm đây? Hay là chúng cứ theo tư thế đó làm thêm hiệp nữa, coi như trả thù lao cho em nhé?"
Đồ hổ!
Nguyễn Ngôn hậm hực, như chợt nhớ điều gì, ung dung vật giường: "Thôi bỏ , về . Anh chơi với em thì em tìm khác chơi cùng."
Sắc mặt Tưởng Thính Nam lập tức sa sầm: "Em thế là ý gì? Người khác nào?"
"Cái đó thì mướn quản... Á! Anh đ.á.n.h ! Tưởng Thính Nam, là kẻ cuồng bạo lực hả!!"
"Không chỉ đ.á.n.h em , 'Anh Tưởng' của em còn định xử em luôn đây!"