Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 49: Tiền kiếp - Tỏ ra yếu thế một chút có thể tăng thiện cảm.
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:42:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm lúc mới đến công ty, Nguyễn Ngôn chỉ thấy khó chịu trong bụng. Thế nhưng chỗ bao lâu, cơn đau dày bắt đầu kéo đến dồn dập.
Gương mặt dần trở nên nhợt nhạt, c.ắ.n chặt môi, một tay ôm lấy bụng gục xuống bàn.
Cứu mạng...
Chẳng lẽ đúng là tại hộp sữa lạnh đêm qua thật ? Lúc , một hình ảnh đúng lúc chút nào bỗng hiện lên trong đầu : Tưởng Thính Nam.
Chẳng vì , trong lòng Nguyễn Ngôn bỗng dâng lên mấy phần tủi chua xót. Ngay cả chính cũng rõ cảm giác từ mà . Những năm tháng học đại học xa nhà, đôi khi thể khỏe gặp chuyện phiền lòng, dù tính cách mềm mỏng nhè, nhưng nào Nguyễn Ngôn cũng nghiến răng tự chịu đựng. Cậu bận rộn và vất vả nên chẳng bao giờ than vãn với bà.
Vậy mà bây giờ... làm thế ?
Rất nhanh đó, đồng nghiệp bên cạnh phát hiện sự bất thường của Nguyễn Ngôn, bèn lo lắng tiến hỏi: "Tiểu Ngôn, em chứ?"
Cả vùng bụng Nguyễn Ngôn như một bàn tay khổng lồ siết chặt, đau đến quặn thắt. Cậu khó khăn hít hà vài , cố gắng vịn bàn dậy: "Để em xin phép chủ quản nghỉ một lát."
"Được , em mau , trông em xanh xao lắm đấy."
Chủ quản của Nguyễn Ngôn tháng nhận một khoản tiền thưởng, lúc đang ngân nga hát nhỏ hưởng thụ tâm trạng thư thái.
Xem vận may của ông tệ, phân cho một "vị phật lớn" như thế tổ. Chỉ cần ông chăm sóc cho tổ tông nhỏ , chuyện thăng chức tăng lương chẳng sớm muộn gì cũng tới ?
Giây tiếp theo, tiếng gõ cửa. Chủ quản thong thả lên tiếng: "Vào ."
Nguyễn Ngôn với gương mặt trắng bệch, bước chân lảo đảo : "Chủ quản, em thấy khỏe, em xin phép nghỉ một buổi ạ?"
Chủ quản ngẩn , trợn tròn mắt, gần như là chạy vội tới đỡ lấy Nguyễn Ngôn: "Không khỏe chỗ nào? Nghỉ, nghỉ ngay chứ! Hay là để đưa về... Không , gọi điện thoại ."
Đâu đến lượt ông đưa về, ông xin chỉ thị cái .
Nguyễn Ngôn xua tay: "Không cần chủ quản, em về đây."
"Ơ ..." Chủ quản theo bóng lưng Nguyễn Ngôn mà cuống hết cả lên, vội vàng gọi điện cho Giám đốc Trịnh.
...
Nguyễn Ngôn loạng choạng bước ngoài. Dạ dày ngày càng đau dữ dội, cứ vài bước dừng thở dốc.
Vừa bước khỏi cổng công ty, bỗng thấy tiếng bước chân dồn dập phía . Ngay đó, eo Nguyễn Ngôn một cánh tay ôm lấy, cả xoay chuyển, giây tiếp theo, bế thốc lên, mặt đối mặt trong vòng tay của một .
Thủ phạm ai khác chính là "tiếng chuông đêm khuya" hôm qua.
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Tưởng Thính Nam? Anh... làm cái gì thế!"
Sắc mặt Tưởng Thính Nam vô cùng khó coi. Một tay đỡ m.ô.n.g Nguyễn Ngôn, tay siết chặt eo , sải bước thẳng: "Đến bệnh viện."
Nguyễn Ngôn lập tức vùng vẫy: "Tôi bệnh viện! Anh... thả xuống, thì đưa ga tàu điện ngầm cũng ."
Tưởng Thính Nam thật sự sắp phát điên vì tức . Sao bướng bỉnh thế ! Đã đến nước mà còn đòi tàu điện ngầm? Chẳng cần hỏi cũng , hộp sữa lạnh đêm qua chắc chắn chui tọt bụng ! là chẳng tự chăm sóc bản gì cả.
Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lên nên dĩ nhiên chẳng thấy gương mặt âm trầm của đàn ông, vẫn ngừng nháo nhào: "Anh buông ... Á!"
Một tiếng "chát" giòn giã vang lên kèm theo một tiếng kêu kinh ngạc.
Anh ... Tưởng Thính Nam... dám đ.á.n.h m.ô.n.g ?!
"Còn quậy nữa ?" Giọng Tưởng Thính Nam trầm xuống: "Ngoan nào, đưa em bệnh viện."
Lần mặt Nguyễn Ngôn còn trắng bệch nữa, đó là đỏ bừng lên. Từ tai đến má xuống tận cổ đều đỏ lựng thành một mảng. Cậu c.ắ.n môi, vành mắt đỏ hoe, hờn dỗi lườm Tưởng Thính Nam một cái.
Cái liếc mắt suýt chút nữa khiến Tưởng Thính Nam " phản ứng". Người đàn ông hít một thật sâu: "Đừng làm nũng, làm nũng cũng vô dụng thôi."
Nguyễn Ngôn thật sự tức đến mức thốt nên lời. Vùng vẫy thoát, đàn ông ôm quá chặt, cánh tay như gọng kìm sắt khóa bên eo, mà hễ động đậy là đ.á.n.h mông...
Nguyễn Ngôn đành buông xuôi. Chỉ điều đây là ngay cổng công ty, thật sự sợ đồng nghiệp thấy, nên đành nghiến răng vùi đầu hõm cổ đàn ông.
là chú mèo "giấu đầu hở đuôi"!
Tưởng Thính Nam khựng một nhịp, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập loạn liên hồi.
Vợ mà đáng yêu thế !!!
Nguyễn Ngôn vốn dĩ chỉ đau dày, nhưng Tưởng Thính Nam chọc cho tức đến mức đầu óc cũng cuồng theo. Cậu vùi cả khuôn mặt lòng , gần như bao vây bởi mùi bạc hà thanh nhạt . Người đàn ông sải bước nhanh, vội vã nhưng bế cực kỳ vững chãi, hề xóc nảy một chút nào.
Dần dần, Nguyễn Ngôn mơ màng chìm giấc ngủ. May mà , cuối cùng cũng "tiếng chuông đêm khuya" nào quấy rầy giấc mộng của nữa.
Nguyễn Ngôn ngủ bao lâu, chỉ thấy lúc tỉnh dậy, căn phòng tối mờ, lẽ là buổi hoàng hôn. Cậu theo bản năng quơ tay sang bên cạnh để tìm điện thoại. Điện thoại thì thấy , nhưng cổ tay một bàn tay lớn nắm chặt lấy.
"Ma nam" phương nào thế ?
Nguyễn Ngôn giật thót . Trong phòng quá tối, lúc nãy sang bên cạnh, hóa Tưởng Thính Nam vẫn luôn chiếc ghế kê sát giường của .
"Tỉnh ? Còn chỗ nào thấy khỏe ?" Giọng đàn ông chút khàn khàn.
"Không ." Nguyễn Ngôn lý nhí đáp, đồng thời nỗ lực rút tay . Tưởng Thính Nam nắm cổ tay chặt, ý định buông .
Nguyễn Ngôn chớp mắt, cố ý kêu khẽ một tiếng: "Đau..."
Ngay giây tiếp theo, Tưởng Thính Nam quả nhiên buông tay tức khắc. Nguyễn Ngôn mím môi, tâm trạng chút phức tạp, nên gì. Trong nhất thời, căn phòng rơi im lặng.
Bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, là Tưởng Thính Nam dậy. Một cách vô thức, Nguyễn Ngôn bỗng thấy căng thẳng, định làm trò gì. Cho đến khi mắt tối sầm — bàn tay đàn ông che lên mắt .
Tưởng Thính Nam trầm giọng: "Tôi bật đèn, sẽ chói mắt đấy, để một lát cho quen ."
Giây tiếp theo, căn phòng bỗng chốc sáng trưng. Qua kẽ ngón tay của đàn ông, Nguyễn Ngôn mơ màng thấy ánh sáng hắt , chớp mắt, lầm bầm: "Được mà."
Tưởng Thính Nam cố ý áp sát lòng bàn tay, cảm nhận sự ngứa ngáy khi hàng mi của "vợ" khẽ chớp động. Cảm giác tê dại khiến trái tim cũng run rẩy theo. Nghe thấy lời Nguyễn Ngôn, tiếc nuối thu tay về, giả vờ nắm tay thành quyền đặt lên môi ho một tiếng mới : "Bác sĩ bảo em do ăn uống điều độ, cộng thêm cảm xúc d.a.o động lớn, gần đây ăn thanh đạm một chút."
Nghe đến câu "cảm xúc d.a.o động lớn", Nguyễn Ngôn mất tự nhiên mà sang chỗ khác. Cũng đến mức đó... chỉ dọa sợ thôi mà.
Nguyễn Ngôn yếu ớt "" một tiếng: "Cảm ơn Tưởng... tổng, về đây, tiền t.h.u.ố.c men sẽ chuyển cho ."
Từng chữ từng câu mà Tưởng Thính Nam "đăng xuất" ngay lập tức.
Lúc đèn sáng lên, Nguyễn Ngôn mới rõ phòng bệnh đang ở. Đây mà là phòng bệnh ? Chẳng khác gì một căn hộ trang trí xa hoa cả. Ấn tượng của Nguyễn Ngôn về phòng bệnh bệnh viện vẫn còn dừng ở những căn phòng đơn chật hẹp nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Ở đây chắc là tốn nhiều tiền lắm nhỉ.
Nghĩ đến tiền, Nguyễn Ngôn lập tức dậy định rời . Có lẽ hành động kích thích Tưởng Thính Nam, đột ngột đưa tay ấn lên vai Nguyễn Ngôn, cho dậy.
Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lườm một cái. Hành động của Tưởng Thính Nam mạnh mẽ, nhưng giọng hạ thấp hết mức, thậm chí còn mang theo ý vị dụ dỗ: "Cứ ở đây vài ngày , sắp xếp chuyên gia dinh dưỡng đến điều dưỡng cơ thể cho em."
"Tôi thì ở viện làm gì? Với cả còn làm nữa."
Tưởng Thính Nam lập tức đáp: "Cho em nghỉ phép, vẫn tính lương, gấp đôi lương luôn."
Nguyễn Ngôn: "..." Tính nghỉ phép còn kiếm nhiều tiền hơn làm. "Không thèm, chỉ lấy tiền lương của thôi."
Gương mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Ngôn đanh , lặp nữa: "Buông tay."
Tưởng Thính Nam thật sự chẳng cách nào với . Anh cụp mắt xuống, nhớ lời của "vị cố vấn tình yêu" chặn từng : Biết cách tỏ yếu thế một chút thể tăng thiện cảm.
"Đi ăn cơm , còn nợ em một bữa tối, ăn xong đưa em về nhà." Tưởng Thính Nam nhỏ giọng .
Nguyễn Ngôn vốn chuẩn tinh thần đấu tranh tới cùng với Tưởng Thính Nam, ngờ đột nhiên đổi thái độ, điều trái khiến chút lúng túng. Chẳng lẽ ngủ ở đây cả buổi chiều ? Vậy là Tưởng Thính Nam cứ trông suốt như thế?
Nguyễn Ngôn khẽ c.ắ.n môi, đó giọng nhỏ như muỗi kêu: "Được ."
Sắc mặt nãy giờ vẫn khó coi của Tưởng Thính Nam cuối cùng cũng giãn đôi chút. Anh định cúi xuống giày cho Nguyễn Ngôn, làm sợ tới mức thực hiện động tác "tốc độ ánh sáng", chỉ hai giây xỏ chân giày xong xuôi.
Tưởng Thính Nam cảm thấy vô cùng đáng tiếc, đành chuyển sang mục tiêu thứ hai là khoác áo cho Nguyễn Ngôn.
Sau khi khỏi phòng bệnh Nguyễn Ngôn mới , đây là bệnh viện tư nhân thuộc quyền sở hữu của Tưởng Thính Nam — nơi mà từng đến khám sức khỏe khi mới làm. Nguyễn Ngôn thầm nghĩ, Tưởng Thính Nam rốt cuộc bao nhiêu tiền nhỉ, cảm giác đúng kiểu sếp tổng bá đạo trong tiểu thuyết, vẫy tay một cái là thể khiến đối thủ "tán gia bại sản".
Loại chắc chắn là đầy bụng mưu mô tính toán, liệu chân tình ?
Nguyễn Ngôn nhịn sang liếc Tưởng Thính Nam một cái, thấy vẫn luôn với ánh mắt thâm trầm, chẳng đang "tính toán" cái gì. Nguyễn Ngôn lập tức cam lòng yếu thế, trợn tròn đôi mắt ngược .
Trong khi đó, Tưởng Thính Nam "đầy bụng tính toán" lúc đang nghĩ: Bảo bối đáng yêu quá, gáy tròn tròn, mắt cũng tròn tròn, còn lườm nữa chứ.
...
Tưởng Thính Nam đưa Nguyễn Ngôn đến một nhà hàng gia đình riêng biệt (private kitchen). Dạ dày Nguyễn Ngôn còn yếu, Tưởng Thính Nam chỉ gọi vài món thanh đạm và món canh bồi bổ. Cuối cùng, lẽ thấy Nguyễn Ngôn chăm chú trông tội nghiệp quá, mới gọi thêm cho một chiếc bánh ngọt nhỏ.
Nguyễn Ngôn vốn thích ăn đậm đà, ngày thường mê đồ cay, vốn dĩ một bàn thanh đạm là chẳng ăn , chỉ đụng đũa vài cái, nhưng chiếc bánh ngọt cuối cùng thì ăn sạch bách.
Tưởng Thính Nam múc cho một bát canh: "Uống thêm một chút , cái cho dày."
Nguyễn Ngôn uống, nhưng gì, chỉ vươn ngón tay , từng chút từng chút một đẩy cái bát về phía Tưởng Thính Nam.
Tưởng Thính Nam hành động chọc , cảm thấy giống như một chú mèo nhỏ thích uống nước, cứ thò vuốt gạt cái ly . Tuy nhiên vẫn giữ giọng nghiêm nghị, vẻ thể thương lượng: "Phải uống, uống là đưa em về nhà."
Nguyễn Ngôn nhíu mày, mặt mũi nhăn nhó như sắp đ.á.n.h trận, cuối cùng bưng bát lên với khí thế "tình sâu nghĩa nặng, uống cạn một ". Cậu uống một ngụm, động tác bỗng khựng .
Ơ? Hình như cũng ngon?
Nguyễn Ngôn thò lưỡi l.i.ế.m môi, trông bát canh như canh nấm, uống thấy ngọt thanh. Cậu nhanh chóng uống cạn bát canh chỉ trong vài ngụm.
Ánh mắt Tưởng Thính Nam từ đầu đến cuối đều dán chặt lên Nguyễn Ngôn. Khi thấy cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m môi, yết hầu cũng tự chủ mà trượt lên trượt xuống, cứ như thể "vợ" đang l.i.ế.m chính môi .
Ăn xong, Tưởng Thính Nam gì thêm, giữ đúng lời hứa đưa Nguyễn Ngôn về.
Gió đêm lạnh, lúc xuống xe, Tưởng Thính Nam nhường áo khoác cho Nguyễn Ngôn nhưng từ chối: "Anh sắp lái xe lên tận cửa nhà luôn , vài bước là tới nơi thôi."
Tưởng Thính Nam khựng một chút, trầm giọng : "Ngôn Ngôn, chuyện ngày hôm đó quá bốc đồng. Tôi ép buộc làm em khó xử, chỉ là em hiểu lầm . Tôi hề ý định trêu đùa chơi bời gì cả, thực lòng cùng em..."
"Tưởng Thính Nam!" Nguyễn Ngôn vội vàng ngắt lời , sợ thốt mấy câu như kết hôn nọ. "Muộn , lên nhà đây."
Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối sầm , mím môi, cuối cùng chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Nguyễn Ngôn như đại xá, vội vàng lưng thẳng. Chỉ là khi bước đến cửa cầu thang, kìm mà đầu một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-49-tien-kiep-to-ra-yeu-the-mot-chut-co-the-tang-thien-cam.html.]
Tưởng Thính Nam vẫn bên cạnh xe, phần lớn bóng hình ẩn khuất trong màn đêm, nhất thời rõ thần sắc, chỉ thấy bóng dáng vài phần cô độc.
Nguyễn Ngôn mím môi, vài giây mới bước trong.
Hàn Thu hôm nay teambuilding công ty nên vẫn về. Nguyễn Ngôn tắm rửa xong, bộ đồ ngủ ườn giường. Cậu mở điện thoại lên thấy tin nhắn WeChat của Tưởng Thính Nam nhảy .
KFC: 【Ngôn Ngôn, sáng mai đưa em đến công ty nhé?】
Nguyễn Ngôn thật sự hết cách với cái ông Tưởng Thính Nam ! là hối hận vì lôi khỏi danh sách đen mà. Theo bản năng, định từ chối, ba chữ 【Không cần 】 gõ sẵn khung chat , nhưng chợt nhớ đến dáng vẻ của lúc đưa về hôm nay, khẽ c.ắ.n môi, cuối cùng xóa ba chữ đó .
Cậu "hu hu" hai tiếng, ôm điện thoại lăn lộn giường. Nào ở phía bên , Tưởng Thính Nam chằm chằm dòng chữ 【Đối phương đang nhập...】 mà lo sốt vó.
Mãi gần mười phút , Nguyễn Ngôn mới gửi qua một chiếc meme mèo con áp sát mặt màn hình.
Tưởng Thính Nam nhíu mày. Ý gì đây? ngón tay vẫn nhanh nhảu lưu cái meme đó , suy nghĩ một hồi gửi y hệt tấm ảnh đó ngược cho Nguyễn Ngôn. Lần Nguyễn Ngôn lề mề nữa, trả lời nhanh.
【Lại bắt chước .】
【Đồ bắt chước.】
Khóe môi Tưởng Thính Nam khẽ nhếch lên, miệng thì cứng nhưng tay thì mềm.
【Tôi .】
【Thế dòng trạng thái trang cá nhân chẳng là bắt chước ?】
Hóa "vợ" thấy . Tưởng Thính Nam vốn da mặt dày, chẳng bao giờ ngại là gì.
【Ừ.】
【Vì thích em nên mới bắt chước em.】
【Bảo bối, em đáng yêu quá.】
Nguyễn Ngôn ngất xỉu luôn cho . Cậu như một chú chuột chũi, đào một cái hố chăn vùi điện thoại , đó lấy gối đè lên.
An nghỉ nhé, điện thoại của . Cậu thật sự sợ cái kiểu cứ hai câu là tỏ tình một câu của Tưởng Thính Nam.
Mãi đợi tin nhắn trả lời của "vợ", Tưởng Thính Nam cau mày, thậm chí còn tắt nguồn khởi động điện thoại, nhưng vẫn chẳng thấy gì, cuối cùng đành gửi thêm một tin nữa.
【Ngủ ngon nhé, bảo bối.】
Ngôn Ngôn cho phép gọi thế . Tưởng Thính Nam cứ tự nâng cấp danh xưng thế nhỉ?
Nguyễn Ngôn tức tối tung một bộ "liên đấm" trung giường. Chắc là đêm qua trong mơ mải mê luyện tập đấu võ với Tưởng Thính Nam nên sáng Nguyễn Ngôn thấy đầu đuôi đảo ngược, chăn màn thì đất. Cậu ngủ đến mức đầu óc cuồng.
Kiếp làm thuê, hồn làm thuê. Nguyễn Ngôn rũ rượi, nhắm nghiền mắt vệ sinh cá nhân. Hàn Thu gì cũng gật đầu trong cơn ngái ngủ. Hàn Thu bất lực, đành chặn nhét một túi bánh mì túi áo.
Nguyễn Ngôn loạng choạng bước ngoài, lúc chuẩn rẽ ở góc đường thì bỗng thấy gọi .
"Ngôn Ngôn."
Nguyễn Ngôn khựng , đầu thấy Tưởng Thính Nam đang bên cạnh xe, vẫy vẫy tay với . Nguyễn Ngôn do dự một chút cũng bước tới.
Tưởng Thính Nam hành động tự nhiên, đưa tay xoa nhẹ mái tóc của Nguyễn Ngôn, còn giúp chỉnh cổ áo. Không vì Nguyễn Ngôn còn đang ngái ngủ mà chẳng hề né tránh, cứ đờ đẫn Tưởng Thính Nam, hồi lâu mới hỏi một câu: "Sao ở đây?"
"Vẫn tỉnh ngủ ?" Tưởng Thính Nam khẽ , "Hôm qua chẳng là đến đón em ? Lên xe , xe ăn chút gì đó."
Hôm nay Tưởng Thính Nam lái một chiếc xe công vụ độ đặc biệt, phía giống như xe chuyên dụng của nghệ sĩ, thể ngủ cũng thể ăn uống. Lúc trong xe, Nguyễn Ngôn vẫn thấy chút chân thực.
Cậu tự hỏi chính : Mình và Tưởng Thính Nam đang yêu ? Hay là đêm qua ngủ mơ đồng ý lời mời kết hôn của ? Dù tính những chuyện đó, thì hôm qua đồng ý để đến đón nhỉ?
Sao hành động của Tưởng Thính Nam thuộc như thể hai kết hôn .
Trong lúc Nguyễn Ngôn còn đang ngẩn ngơ, Tưởng Thính Nam bày từng hộp thức ăn lên bàn: "Dạ dày em , bỏ bữa sáng. Biết buổi sáng em ăn ngon miệng nhưng cố ăn một chút nhé, ?"
Chiếc bàn nhỏ mặt gần như bày kín chỗ, đủ cả món Á lẫn món Âu. Đặt ngay mặt Nguyễn Ngôn là một bát cháo gà xé phay nấu với nấm hương, cháo sánh mịn, tỏa hương thơm nức mũi.
Buổi sáng Nguyễn Ngôn thường chán ăn, phần lớn thời gian đều bỏ bữa, thỉnh thoảng lắm mới ăn vài lát bánh mì hoặc uống sữa. Gần như bao giờ ăn sáng một cách trịnh trọng thế . Lời từ chối lên đến cửa miệng nuốt ngược trong. Cơm bưng nước rót đến tận mặt , ăn thì bất lịch sự quá.
Nguyễn Ngôn nuốt ngược những lời định trong, cầm lấy đũa vùi đầu ăn.
Trong biệt thự đầu bếp riêng, nhưng Tưởng Thính Nam vẫn dậy từ năm giờ sáng để tự tay xuống bếp. Anh luôn cảm thấy việc thể nấu cơm cho "vợ" ăn là một điều vô cùng đáng tự hào.
Nguyễn Ngôn ăn nhiều, nhanh buông đũa. Tưởng Thính Nam khẽ quét mắt một lượt, thầm ghi nhớ những món mà ăn nhiều hơn một chút. Thấy thức ăn còn thừa khá nhiều, Nguyễn Ngôn chút ngại ngùng. Lãng phí thức ăn là điều nên, nhưng kịp để gì, Tưởng Thính Nam thuần thục cầm đũa lên, bắt đầu ăn nốt những phần Nguyễn Ngôn để . Ngay cả nửa bát cháo thừa của , cũng uống cạn.
Nguyễn Ngôn đến ngây : "Anh... sáng nay ăn gì ?"
Tưởng Thính Nam ăn từng miếng nhỏ nhẹ như Nguyễn Ngôn, chỉ loáng một cái dọn sạch chỗ thức ăn thừa của , giọng điệu tự nhiên: "Giờ ăn đây."
Nguyễn Ngôn: "..."
Cậu đỏ bừng mặt: "Anh... ăn đồ thừa của ."
Tưởng Thính Nam ngước mắt , vẻ mặt cứ như "thì ". là lý lẽ vững nhưng khí thế thì thừa.
...
Tưởng Thính Nam lái xe đưa đến công ty, nhưng khi còn cách một con phố, Nguyễn Ngôn đòi thả xuống. Tưởng Thính Nam sợ khác thấy, nhưng trong lòng vẫn khỏi khó chịu, chẳng lẽ đáng hổ thẹn đến mức thể để ai thấy ?
Thế nhưng nhịn nhịn, vẫn quyết định lời . Nếu bảo bối nổi giận, ngày mai chắc chắn sẽ cho đưa nữa.
Lúc Nguyễn Ngôn xuống xe, đang định bảo Tưởng Thính Nam ngày mai đừng đến đón , lời kịp thốt thì nhét một chiếc túi lòng.
"Hoa quả và đồ ăn vặt, mang chia cho đồng nghiệp ."
"Không cần , ..."
Tưởng Thính Nam nhanh tay hơn một bước, trực tiếp đóng cửa xe .
Nguyễn Ngôn "nổi giận nhẹ"! Rốt cuộc để cho hết câu hả!
Chẳng còn cách nào khác, đành xách túi đồ to đùng công ty. Vừa chỗ, lôi từng thứ : hoa quả cắt gọt gọn gàng xếp trong hộp, kèm theo đủ loại đồ ăn vặt chứa đầy cả một túi lớn.
Mỗi đồng nghiệp ngang qua đều dừng chỗ Nguyễn Ngôn cảm thán một câu, đó thuận tay "xin" chút đồ ăn mang . Nguyễn Ngôn giống như lớp trưởng lớp lá đang phát quà bánh ở trường mẫu giáo, cứ ai đến là chia một phần. Cuối cùng, chủ quản tới, Nguyễn Ngôn khựng một chút đưa cho ông một gói khoai tây chiên.
Chủ quản đón lấy với vẻ mặt phức tạp, hỏi xem sức khỏe khá hơn . Nguyễn Ngôn vội vàng đáp: "Em ạ."
Chủ quản thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: "Hay là cứ xin nghỉ thêm hai ngày về nhà mà nghỉ ngơi."
"Dạ thôi thôi." Nguyễn Ngôn xua tay. Đùa chắc, nào dám xin nghỉ. Nghỉ phép mà trả lương gấp đôi, nghĩ đến thôi thấy đáng sợ .
Chủ quản gì thêm, gật gật đầu rời .
May mà đó Tưởng Thính Nam bày thêm trò gì nữa, cũng nhắn tin cho . Nguyễn Ngôn khẽ thở phào, nhanh chóng dồn bộ tâm trí công việc.
Mãi đến gần trưa, Nguyễn Ngôn ôm một chồng tài liệu mà chủ quản nhờ mang sang cho Giám đốc Trịnh. Cho đến nay chủ quản vẫn "chống lưng" thực sự của Nguyễn Ngôn là ai, cứ ngỡ là Giám đốc Trịnh nên hết sức tạo cơ hội cho hai .
Trịnh Lâm thấy Nguyễn Ngôn thì thoáng sững , nhưng nhanh phản ứng , ho khan một tiếng: "Nguyễn Ngôn , những tài liệu đưa cho Tưởng tổng xem qua ."
Nguyễn Ngôn ngơ ngác: "Em ạ?" Như chẳng là báo cáo vượt cấp ?
Trịnh Lâm gật đầu chắc nịch: ", , nhất định là ."
là một màn chạy tiếp sức để đưa "Ngôn Ngôn" đến đích.
Nguyễn Ngôn còn cách nào, cuối cùng đành ôm tài liệu, nghiến răng lên văn phòng Chủ tịch ở tầng cao nhất. Văn phòng Chủ tịch bình thường chỉ các cấp quản lý cao cấp , là những gương mặt quen thuộc, đột nhiên thấy Nguyễn Ngôn bước , ai nấy đều ngẩn một lúc.
Một trợ lý tiến hỏi tìm ai. Nguyễn Ngôn đáp ở bộ phận kế hoạch, đến đưa tài liệu cho Tưởng tổng.
Trợ lý nhíu mày: "Ai cho mang lên đây? Bộ phận kế hoạch quy trình làm việc , ..."
Lời còn dứt, thư ký ở phía trong cùng lao vọt như một mũi tên: "Nguyễn Ngôn?"
Nguyễn Ngôn gặp bao giờ: "Anh là..."
"Tưởng tổng đang ở bên trong, cứ ." Thư ký vội vàng .
Nguyễn Ngôn , nhưng thì nhớ rõ "vị phật" lắm, vì từng vài giúp Chủ tịch lưu ý hành tung của .
Nguyễn Ngôn vốn tưởng thể bàn giao đống tài liệu là xong, thất vọng "ồ" một tiếng, gật đầu: "Cảm ơn ."
Nhìn Nguyễn Ngôn trực tiếp bước văn phòng của Tưởng tổng, trợ lý mới đến ngây : "Anh Lưu, là ai ạ?"
"Đừng hỏi nhiều, thấy đến thì tuyệt đối đừng ngăn cản là ."
Nguyễn Ngôn gõ cửa bước . Tưởng Thính Nam đang máy tính xem tài liệu. Khi làm việc, thỉnh thoảng đeo một chiếc kính chống ánh sáng xanh gọng vàng, trông vẻ tri thức và đầy vẻ cấm dục.
Người mà nửa ngày vẫn lên tiếng, Tưởng Thính Nam nhíu mày ngước . Vừa thấy đến là ai, ngẩn một lúc vội vàng dậy bước tới: "Bảo bối..."
Nguyễn Ngôn đặt xấp tài liệu lên bàn , ngắn gọn: "Ký tên."
Nghe qua cứ như là đang lệnh .
Tưởng Thính Nam bật : "Bảo bối, em đặc biệt đến thăm ?"
Nguyễn Ngôn cau mày, gương mặt nhỏ nhắn đanh : "Đừng gọi như thế."
Tưởng Thính Nam dáng vẻ của thì chỉ lao tới ôm chầm lấy, nhưng cố kiềm chế : "Bảo bối, trưa nay đến ăn cơm với nhé?"
Được , Tưởng Thính Nam đúng là lùng bùng tai thật .
Nguyễn Ngôn tức đến mức định bỏ , Tưởng Thính Nam vội vàng níu tay , dỗ dành: "Được , gọi thế nữa. Ngôn Ngôn, bảo đầu bếp đưa cơm đến , em qua đây chúng cùng ăn."
Nguyễn Ngôn từ chối: "Tôi xuống căn tin."
Tưởng Thính Nam lập tức đáp: "Vậy cũng ."
Dừng một chút, giọng thấp xuống đầy vẻ tủi : "Anh mà xuống căn tin thì đều tránh xa , chẳng ai ăn cơm cùng cả."
Hôm nay Tưởng tổng chọn phong cách " đào cam sả" ( xanh) ~