Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 44: Tuần trăng mật
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:07:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thính Nam mà, chẳng ngụy trang là cái gì cả. Hoặc lẽ, vốn dĩ khinh thường việc giả vờ giả vịt. Đặc biệt là khi đối mặt với Nguyễn Ngôn.
Chạng vạng, trong khi các quan khách khác vẫn còn đang náo nhiệt ở trang viên, Tưởng Thính Nam và Nguyễn Ngôn sớm rút lui về phòng ngủ. Biết đây là đêm tân hôn của họ, những khác đều thức thời mà đến làm phiền.
Lúc sắp xếp phòng ốc, Tưởng Thính Nam đặc biệt "tâm cơ" khi dành riêng một tầng lầu cho và Nguyễn Ngôn. Nói cách khác, cả tầng chỉ hai họ, thể tùy ý, phóng túng mà tận hưởng đêm tân hôn chút kiêng dè.
Cửa phòng khép , Nguyễn Ngôn nhịn mà cằn nhằn: “Tưởng Thính Nam, thể giả vờ một chút ? Ở bên ngoài bàn chuyện làm ăn cũng thế ? Không 'Thái Sơn sụp đổ mặt vẫn đổi sắc' ? Anh xem, ánh mắt cứ như đang 'ăn tươi nuốt sống' em .”
Từ lúc hôn lễ bắt đầu đến giờ, ánh mắt Tưởng Thính Nam thực sự chẳng thèm che giấu, cứ chói lọi mà đóng đinh Nguyễn Ngôn.
Tưởng Thính Nam khẽ : “Nói năng văn vẻ thế làm gì hả bảo bối, đúng là đang dùng ánh mắt để 'làm' em đấy.”
Nguyễn Ngôn: “……”
Cậu nỗ lực khuyên nhủ: “Tưởng Thính Nam, hiểu tầm quan trọng của đêm tân hôn ? Anh thể giống như đây, cứ làm em thấy 'tiếng gà gáy' là biến sắc .”
Nguyễn Ngôn đang nhắc đến " đầu tiên" của kiếp . Khi đó Tưởng Thính Nam vốn định dọa , định bụng chỉ lướt qua thôi, nhưng căn bản là nhịn nổi. Giống như một ngọn núi lửa kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng tìm điểm bùng phát, làm mà kìm cho ?
Đừng , cũng trụ nổi qua hiệp thứ hai . Mà chỉ hiệp hai, đêm đó nhanh chóng thêm hiệp ba, hiệp bốn. Cuối cùng Tưởng Thính Nam cũng mặc kệ tất cả, dù vợ cũng bắt đầu lải nhải mắng mỏ , chi bằng cứ ăn cho thật sướng cái .
Vận khí thì sáng mai vợ cũng chỉ tặng cho một cái tát là cùng. Chính đó khiến Nguyễn Ngôn sợ tới mức ngày hôm bắt đầu nghiên cứu xem làm để ly hôn. Nói ngoa, gần như làm cho ngất .
Còn hiện tại, ánh mắt Tưởng Thính Nam dường như còn đáng sợ hơn lúc , giống như một con sói đói lâu ngày cuối cùng cũng thấy miếng thịt, đang nghiên cứu xem nên bắt đầu c.ắ.n từ chỗ nào cho hợp lý.
“Tưởng Thính Nam, em thấy nên dịu dàng một chút. Vào một ngày đặc biệt thế , chúng nên để những kỷ niệm đẽ.”
Tưởng Thính Nam lúc bắt đầu cởi đồ. Chiếc áo sơ mi đặt may riêng giá sáu con vứt xuống đất như rác rưởi. Anh sải bước tiến về phía Nguyễn Ngôn: “Cứ lải nhải cái gì thế, làm việc chính sự thôi.”
“……” Nguyễn Ngôn tức đến mức vò đầu : “Tai nhét lông gà ...”
Lời dứt, Nguyễn Ngôn Tưởng Thính Nam vác lên vai ném thẳng xuống giường. Đệm giường êm, Nguyễn Ngôn cảm giác như lún một đám bọt biển mềm mại. nhanh đó, thở nam tính áp sát lấy . Lồng n.g.ự.c nóng rực, dán chặt Nguyễn Ngôn khiến cảm thấy như sắp tan chảy.
Do lúc ở hôn lễ uống chút rượu, Nguyễn Ngôn cảm thấy bây giờ cơn say mới thực sự thấm , làm đầu óc cứ ong ong, choáng váng. Cậu vội vàng chống tay lên n.g.ự.c Tưởng Thính Nam thương lượng: “Hay là bàn bạc chút chồng ơi, để ngày mai ?”
Tưởng Thính Nam sa sầm mặt , vẻ mặt hệt như đang : "Em đang sủa cái gì thế?".
“Em... em... em uống nhiều quá, '' vững thì làm bây giờ.”
Tưởng Thính Nam dường như cảm thấy Nguyễn Ngôn đang kể chuyện , thế mà bật : “Có , cũng ảnh hưởng gì.”
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt. Nhục nhã! Quá sức nhục nhã!!!
Nguyễn Ngôn phô diễn "hùng phong" cho Tưởng Thính Nam lác mắt, tiếc là mặt kẻ "hùng của các loài hùng" , cơ hội. Cậu chỉ thể ôm cái bụng nhỏ nhô lên mà thút thít lóc gọi "chồng ơi" t.h.ả.m thiết.
Ngày hôm , và bạn bè lượt về. Tưởng Thính Nam là tiễn họ. Đối với việc thấy bóng dáng Nguyễn Ngôn , dường như đều tỏ "thấu hiểu".
Chỉ bà Lưu Trân là con rể với vẻ ngập ngừng, định gì đó nhưng cuối cùng thôi. Tưởng Thính Nam mỉm , chủ động lên tiếng: “Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc Ngôn Ngôn thật ạ.”
Bà Lưu Trân rốt cuộc thêm gì nữa, chỉ lắc đầu rời .
Đợi đến khi Nguyễn Ngôn thể xuống giường bình thường thì là chuyện của ngày thứ ba. Việc đầu tiên làm chính là đuổi theo Tưởng Thính Nam tẩn cho một trận tơi bời. Tưởng Thính Nam dám trốn, để mặc cho vợ trút giận xong mới nịnh nọt lên tiếng:
“Bảo bối, để xoa bóp eo cho em nhé, sẵn tiện làm cho em một gói SPA tinh dầu luôn.”
Nguyễn Ngôn lạnh: “Lại định tìm cách tự thưởng cho bản đấy ?”
Tưởng Thính Nam làm vẻ mặt vô tội: “Anh mà.”
Nguyễn Ngôn tức giận lắm, ở bên lâu như mà vẫn chẳng thể dạy cho Tưởng Thính Nam hiểu thế nào là khái niệm "phát triển bền vững". Cậu duỗi chân , đá nhẹ n.g.ự.c lệnh: “Cắt móng tay cho em.”
“Tuân lệnh.”
Nguyễn Ngôn oai ghế, cầm điện thoại lướt video. Không ngờ clip tiếp theo là tin tức kinh tế tài chính, mà nhân vật chính ai khác chính là Tưởng Thính Nam.
Người dẫn chương trình ca ngợi Tưởng tổng là một huyền thoại trong ngành, khởi nghiệp khi còn trẻ và hiện là gương mặt mới sáng giá nhất giới thương trường.
Nguyễn Ngôn loáng thoáng mấy lời tán dương đó, vắt vẻo cái chân chờ cắt móng tay, cái miệng nhỏ nhịn mà liến thoắng: “Em cùng nếm mật gai suốt nửa năm trời đấy nhé. Lần phỏng vấn, nhất định chi tiết để làm nổi bật đức tính của em đấy.”
Tưởng Thính Nam trầm giọng: “Khổ cho em , bảo bối.”
Nếu Ngôn Ngôn, cũng thể leo lên vị trí nhanh đến thế. Kể từ ngày "tinh linh nhỏ" dỗi nhào lòng , niềm tin sống của Tưởng Thính Nam chỉ gói gọn trong một điều duy nhất: Kiếm tiền để nuôi Ngôn Ngôn.
Hai cũng nán trang viên quá lâu. Ngay hôm , họ rời Ireland để bắt đầu chuyến hành trình tuần trăng mật tại Ý.
Kiếp họ nhiều nơi, nên Nguyễn Ngôn còn quá háo hức với việc di chuyển nhiều, chỉ tìm một thị trấn xinh để nghỉ ngơi một thời gian.
Cuối cùng, họ chọn thị trấn Amalfi cạnh bờ biển cùng tên, nơi phong cảnh như tranh vẽ. Tưởng Thính Nam vốn định đặt một căn biệt thự sát biển, nhưng Nguyễn Ngôn gạt .
Bờ Biển Amalfi - Chiêm Ngưỡng Bờ Biển Đẹp Nhất Nước Ý - Công ty TNHH Du ...
“Chỉ hai đứa ở thì chán c.h.ế.t, ở đây nhiều homestay của dân địa phương mà.”
Thế là Nguyễn Ngôn tự lên mạng đặt phòng. Bình thường du lịch, thứ từ ăn ở đến đều do một tay Tưởng Thính Nam lo liệu chu , Nguyễn Ngôn chỉ việc hưởng thụ.
Hiếm khi thấy vợ hứng thú tự làm, Tưởng Thính Nam nỡ làm mất vui, nhưng vẫn âm thầm sắp xếp đặt sẵn phòng khách sạn cao cấp, phòng hờ trường hợp đến nơi Nguyễn Ngôn thấy chỗ đó thì vẫn biệt thự để ở.
Bất kể Nguyễn Ngôn làm dở, Tưởng Thính Nam luôn là thu dọn tàn cuộc và bảo vệ .
Thật bất ngờ là một hồi di chuyển vất vả đến thị trấn, căn phòng Nguyễn Ngôn đặt khá . Đó là một căn gác mái nhỏ hai tầng, họ ở tầng hai, chỉ cần đẩy cửa sổ là thể thấy biển xanh mênh mông. Bà chủ nhà góa chồng nhiều năm, sống một ở tầng một.
Nguyễn Ngôn tiếng Ý, còn Tưởng Thính Nam đây từng công tác vài nên một chút, thế là trọng trách giao tiếp đối ngoại rơi hết lên vai .
Vì ở đây thang máy, Tưởng Thính Nam tự khuân vác hành lý hai chuyến, còn Nguyễn Ngôn thì ở nhà ăn bánh quy "tám chuyện" với bà chủ. Vì chẳng hiểu gì nên bất kể bà gì, Nguyễn Ngôn cũng chỉ mỉm gật đầu lia lịa.
Cuối cùng, Tưởng Thính Nam hai họ "ông gà bà vịt" mãi cũng nhịn nữa, đành gọi : “Bảo bối, lên bộ đồ nào mát mẻ chút , ăn tối.”
Nguyễn Ngôn "" một tiếng, ngoan ngoãn lên lầu. Bà chủ nhà theo hỏi Tưởng Thính Nam bằng tiếng Ý: “Hai kết hôn ?” Bà để ý thấy chiếc nhẫn tay họ.
Tưởng Thính Nam mỉm , khẽ vuốt ve chiếc nhẫn của và thản nhiên thừa nhận: “Vâng, chúng cháu đang tuần trăng mật ạ.”
Bà chủ nhà cảm thán: “Thật quá, hai đứa chắc hẳn yêu lắm. Lúc ở bên , mắt lúc nào cũng chỉ mỗi thôi.”
“Tất nhiên ạ, cháu yêu em nhiều.”
Trong lúc trò chuyện, Nguyễn Ngôn xong quần áo xuống. Cậu mặc một chiếc áo thun trắng cùng quần jeans đơn giản, tóc tai đ.á.n.h rối tự nhiên trông cực kỳ sảng khoái và đậm chất thanh xuân.
Bất kể bao lâu trôi qua, mỗi ngắm Ngôn Ngôn, trái tim Tưởng Thính Nam vẫn luôn rung động như thuở ban đầu. Tim đập loạn nhịp, thầm nhạo chính từng tuổi mà vẫn như gã trai mới lớn. Anh tiến nắm lấy tay Nguyễn Ngôn, nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay , thấp giọng gọi: “Bảo bối.”
Mùa hè ở miền Nam nước Ý, ngay cả làn gió cũng mang theo hương chanh thanh mát. Nguyễn Ngôn híp mắt chào tạm biệt bà chủ nhà nắm tay Tưởng Thính Nam cửa. Vừa bước ngoài, nhịn mà kiễng chân lên, vụng về hôn một cái cằm .
Tưởng Thính Nam nhướng mày. Lúc ở trong nước, bao giờ thấy Nguyễn Ngôn bạo dạn thế . Có lẽ do khí phóng khoáng nơi đây tác động, Nguyễn Ngôn hận thể lôi Tưởng Thính Nam làm một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy ngay tại chỗ.
Thế mà Tưởng Thính Nam đẩy ... đẩy... ...
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt . Cái khác gì sói bắt đầu chuyển sang ăn chay chứ? Tưởng Thính Nam bất đắc dĩ mở lời: “Đừng ở chỗ ...”
Nguyễn Ngôn nhịn mắng: “Anh còn giả vờ cái gì chứ!”
“... Anh sợ... phản ứng.”
“...”
Lần đến lượt Nguyễn Ngôn im lặng. Cậu giả vờ như chuyện gì mà tiếp về phía , đưa tay quạt quạt: “Ai nha nóng quá , Tưởng Thính Nam, em ăn kem Gelato vị hạt dẻ !”
Kem Ý Gelato là gì? Cách làm kem ý gelato chuẩn vị đơn giản
Ngày thường Tưởng Thính Nam quản nghiêm, mấy khi cho ăn kem lạnh, nhưng chơi thì cũng làm mất hứng.
Anh lên phía tìm một cửa tiệm mua cho . Tiệm khá đông khách, xếp hàng một lúc lâu. Khi Tưởng Thính Nam , thấy Nguyễn Ngôn đang nhiệt tình chào hỏi một chú mèo hoang bên đường.
Chuyến , họ gửi Tiểu Hắc cho Lý Hàm nữa mà đem sang nhà bà Lưu Trân. Dù cũng than ở nhà một buồn chán, Tiểu Hắc sang quậy phá cho khí thêm náo nhiệt cũng .
Tưởng Thính Nam bên cạnh, Nguyễn Ngôn dùng thứ tiếng Anh pha tạp tiếng Trung để chào hỏi mèo, mới thản nhiên bồi một câu: "Có lẽ nó chỉ hiểu tiếng Ý thôi."
Nguyễn Ngôn nhíu mày ngẩng đầu phản pháo: "Mèo là biên giới!"
Tưởng Thính Nam bật . Anh lấy khăn ướt lau tay cho Nguyễn Ngôn xong xuôi mới đưa cây kem Gelato cho .
Nguyễn Ngôn hạnh phúc híp mắt như một chú mèo nhỏ, thè lưỡi l.i.ế.m kem từng ngụm một. Nhìn động tác của , Tưởng Thính Nam chỉ cảm thấy gân xanh nơi thái dương giật liên hồi. Anh dời mắt chỗ khác mặc kệ , nhưng tầm mắt cứ như dán chặt đó, cách nào dứt .
Cuối cùng nhịn lên tiếng: "Ăn cho t.ử tế , đừng l.i.ế.m nữa."
Nguyễn Ngôn vẻ mặt vô tội: "Làm chứ, lạnh quá nên em chỉ l.i.ế.m thôi, liên quan gì đến !"
Tưởng Thính Nam bất đắc dĩ: "Được , ăn ."
Nguyễn Ngôn chỉ ăn một nửa là chán, Tưởng Thính Nam liền thỏa mãn xử nốt phần còn . Anh thản nhiên ăn tiếp lên chính dấu vết mà vợ cắn, thầm nghĩ hương vị cũng tệ chút nào.
Đang là mùa chanh bội thu, thị trấn Amalfi vốn nổi tiếng với chanh nên bên đường cũng thấy những trái chanh vàng ươm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-44-tuan-trang-mat.html.]
Hai tùy tiện ghé một nhà hàng trang trí , Nguyễn Ngôn cứ cầm điện thoại chụp ảnh ngừng. Cậu chợt nhớ công việc làm Vlog , bèn đưa điện thoại bắt Tưởng Thính Nam phim cho .
Tưởng Thính Nam dựng máy lên, thấy Nguyễn Ngôn ngay ngắn bắt đầu giới thiệu từng món ăn mặt. Gặp chỗ nào hiểu, xoay sang hỏi . Cuối cùng, vì cứ vấp lên vấp xuống nên dứt khoát bỏ cuộc.
Tưởng Thính Nam trả điện thoại cho mà gì. Nguyễn Ngôn đột nhiên nhận điều gì đó, bèn hỏi: "Tưởng Thính Nam, hồi em làm Blogger video, vui lắm ?"
Tưởng Thính Nam khựng , dường như chút do dự nhưng cuối cùng vẫn dứt khoát gật đầu: "Anh thích việc quá nhiều thấy em, hơn nữa đám đó còn ở bình luận gọi em là bảo bối."
"Anh thích ai khác gọi em là bảo bối cả."
Nguyễn Ngôn khoái chí: "Sao ? Anh cũng xem em livestream ?"
Vớ vẩn... Tưởng Thính Nam đương nhiên là xem . Thậm chí đôi khi còn thấy đám trong bình luận gọi Nguyễn Ngôn là "vợ".
Lúc đó Tưởng Thính Nam giận đến mức thể kiềm chế nổi. từ đầu đến cuối từng phàn nàn với Nguyễn Ngôn, cũng hạn chế hành động của . Bởi vì tôn chỉ duy nhất của là luôn đặt cảm xúc của Nguyễn Ngôn lên hàng đầu.
Nguyễn Ngôn hề giận, vì câu trả lời vốn trong dự tính của . Cậu híp mắt: "Tưởng Thính Nam, thật là hẹp hòi quá ."
Tưởng Thính Nam "ừ" một tiếng: "Phải, hẹp hòi thế đấy."
là vô lý hùng hồn.
Rượu Limoncello ở trấn nổi tiếng. Nguyễn Ngôn uống hai ly nhanh chóng mê mẩn cái vị chua chua ngọt ngọt . Rượu chanh pha thêm đá và soda càng dễ uống. Cậu uống đến hăng máu, ăn tối xong vẫn thấy đủ, gần đó một quán bar bán Limoncello chính tông nhất liền kéo Tưởng Thính Nam ngay.
Quán bar thuộc kiểu náo nhiệt ồn ào. Trong phòng bật nhạc êm dịu, ánh đèn mờ ảo. Trong gian , cảm giác như cần uống rượu thấy say . Limoncello ở đây nồng độ khá cao, nhưng Nguyễn Ngôn vẫn vung tay gọi hẳn mấy bình. Tưởng Thính Nam cản , tuần trăng mật mà, ở bên cạnh trông chừng thì chắc chắn xảy chuyện gì, chỉ cần Ngôn Ngôn vui là .
Những thứ nguy hiểm luôn vẻ ngoài xinh để mê hoặc lòng , và Limoncello cũng ngoại lệ. Vị ngon ngọt khiến quên mất nồng độ cồn của nó. Nguyễn Ngôn uống hết ly đến ly khác, chẳng mấy chốc từ ghế trượt dài xuống đất, may mà Tưởng Thính Nam vớt kịp.
Nguyễn Ngôn ngửa đầu Tưởng Thính Nam ngây ngô: "Chồng ơi, là chồng em thật hả?"
Tưởng Thính Nam thật chẳng cái tật cứ uống say là nhận chồng của Ngôn Ngôn bao giờ mới sửa .
"Đừng uống nữa." Tưởng Thính Nam cúi đầu hôn lên má : "Chúng về nhà thôi."
Anh pha chế ở quầy bar ngăn họ , lịch sự hỏi xem thể chụp một tấm ảnh của hai để treo lên tường . Tưởng Thính Nam liếc , đối diện là một bức tường ảnh nơi du khách khắp thế giới lưu kỷ niệm.
Anh mấy hứng thú, đang định từ chối thì Nguyễn Ngôn thấy hai chữ "chụp ảnh", radar trong liền bật lên, lập tức giơ tay: "Chụp ảnh, em chụp ảnh!"
Tưởng Thính Nam cạn lời, nhưng đành chịu thua, chỉ ôm chặt Nguyễn Ngôn: "Được , em lời, đừng quậy phá thì mới chụp."
Nhân viên quán bar cầm máy Polaroid nhắm chuẩn về phía họ. Nguyễn Ngôn giây còn nghiêm túc, giây khi đèn flash sáng lên rạng rỡ, lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Anh pha chế hài lòng với tấm hình, lập tức treo nó lên tường và giảm giá cho họ 20%. Tuy nhiên Tưởng Thính Nam từ chối giảm giá, còn đưa thêm tiền boa và nhờ gọi hộ một chiếc xe.
Khi xe đến, Tưởng Thính Nam đỡ Nguyễn Ngôn lên xe. Anh vuốt mặt , thấp giọng hỏi: "Có chóng mặt ? Có thấy khó chịu ở ?"
Nguyễn Ngôn lắc đầu gật đầu: "Không lắc lư thì chóng mặt."
"... Thế thì em yên đừng lắc nữa."
Về đến căn gác mái, lẽ bà chủ ngủ nhưng vẫn để đèn hành lang cho họ. Tưởng Thính Nam bế Nguyễn Ngôn, bước cầu thang gỗ, rón rén trở về phòng.
Vừa phòng, Nguyễn Ngôn phịch xuống ghế, cứ Tưởng Thính Nam hi hi mà lời nào. Tưởng Thính Nam nheo mắt, cảm thấy điềm chẳng lành. Chưa kịp để mở miệng, Nguyễn Ngôn lôi từ trong túi một bình rượu: "Chồng ơi! Chỗ rượu thừa em mang về đây nè!"
Tưởng Thính Nam bực buồn . Rượu gọi nhiều quá uống hết thì thôi, ai ngờ cái con sâu rượu còn lén xách về. Anh thèm để ý đến nữa, tự cởi áo khoác đồ.
Nguyễn Ngôn chịu buông tha, giơ bình rượu sát gần : "Anh uống mà chồng, hôm nay chẳng uống với em mấy gì cả."
Rượu độ cao nên Tưởng Thính Nam vốn cảm thấy nếu cả hai cùng say khướt ở bên ngoài thì an chút nào. nếu về đến phòng thì cũng .
Tưởng Thính Nam gật đầu, quần áo xong liền lấy hai cái ly sạch tới. Nguyễn Ngôn tung tẩy rót rượu, cụng ly với tự bưng ly uống một cách mỹ mãn. Tưởng Thính Nam thấy thích uống như , thầm nghĩ tìm cách vận chuyển một ít về nước mới .
Nguyễn Ngôn chỉ uống một chén nổi nữa, còn đều bắt Tưởng Thính Nam uống sạch. Miệng cứ lải nhải bảo cái gì mà đây là cực khổ vác về nên nhất định uống hết. Tưởng Thính Nam mà cạn lời. Rượu đúng là Nguyễn Ngôn vác về sai, nhưng Nguyễn Ngôn là do vác về mà!
Bất quá từ chối yêu cầu của vợ, dứt khoát uống cạn chỗ còn . Công bằng mà , tửu lượng của Tưởng Thính Nam , dù cũng lăn lộn thương trường bao năm, chỉ là khi trọng sinh, tửu lượng còn như , bỗng nhiên uống nhiều thế cũng bắt đầu thấy váng đầu.
Bên , Nguyễn Ngôn loạng choạng phòng tắm. Dù đang say nhưng Tưởng Thính Nam vẫn yên tâm, theo đỡ . Hai kẻ say lướt khướt dìu tắm rửa xong xuôi. Anh trực tiếp bọc khăn tắm ném lên giường. Đang định tắt đèn thì Nguyễn Ngôn từ trong khăn tắm bò : "Chồng ơi chồng ơi, làm ?"
"..."
Nguyễn Ngôn chê Tưởng Thính Nam năng thẳng thừng quá mức, thực cũng chẳng kém cạnh gì. là nồi nào úp vung nấy.
Tưởng Thính Nam im lặng một thoáng: "Đêm nay?"
Chỉ hai chữ đó thôi làm Nguyễn Ngôn tức giận. Cậu trợn tròn mắt: "Ý gì hả Tưởng Thính Nam? Ngủ thì ngủ, còn chọn ngày lành tháng nữa ?"
"Không , bảo bối."
Nguyễn Ngôn hậm hực rúc lòng Tưởng Thính Nam. Hai tắm chung, mùi hương sữa tắm giống hệt hòa quyện , khó mà phân biệt ấm của ai. Cậu lên đùi , ngửa đầu chủ động hôn. Hiếm khi chủ động thế , mà Tưởng Thính Nam đáng ghét quý trọng.
chỉ một lúc , Nguyễn Ngôn phát hiện gì đó sai sai. Cậu sửng sốt thốt lên: "Tưởng Thính Nam, hỏng !"
Sao phản ứng gì thế ?!
Tưởng Thính Nam nhắm mắt: "Đừng chỉ , còn em thì ?"
Nguyễn Ngôn càng chấn kinh, cúi đầu tự kiểm tra chính : "Em... em..."
Dường như định gì, cúi đầu hôn lên môi , dùng âm thanh trầm khàn đáp: "Uống nhiều quá , , ngủ một giấc, ngày mai ..."
Chưa dứt câu, Nguyễn Ngôn đẩy . Cậu nghiêm túc tức giận: "Không , là hôm nay!"
Cậu cho phép " phản ứng" với . Điều đúng là làm khó mà. Sinh lý phản ứng cồn ức chế là chuyện bình thường, nhưng Nguyễn Ngôn là kiểu "chỉ trách trách ". Cậu thể "mềm oặt" nhưng Tưởng Thính Nam thì tuyệt đối . Cậu còn nhào tới định cởi quần .
Đầu Tưởng Thính Nam vẫn còn nhức nhối, nhưng ngăn cản, mặc kệ "giở trò" , hệt như đang dung túng cho một chú mèo nhỏ quậy phá.
Nguyễn Ngôn thất vọng "chiến trường", lầm bầm: "Anh quả nhiên yêu em nữa , kết hôn thế , kiếp ..."
Tưởng Thính Nam mấy lời luyên thuyên vô nghĩa đó, định kéo lòng ngủ cho xong, ai ngờ Nguyễn Ngôn bỗng giơ tay "chát" một cái.
Tưởng Thính Nam ngẩn . điều khiến ngẩn ngơ hơn là vài cái "tát" lung tung của , nó thế mà tác dụng thật...
Hơi thở dần trở nên nặng nề.
Nguyễn Ngôn trố mắt cảnh tượng mặt, tay cứng đờ giữa trung, dám vươn cũng dám rụt , lí nhí: "Thật... thật bất ngờ nha."
Tưởng Thính Nam lạnh.
Cậu đúng là đồ quậy phá, châm lửa xong thì chính héo. Cậu hậm hực định chuồn xuống khỏi : "Em uống nhiều quá, em buồn ngủ, Tưởng Thính Nam em ngủ đây."
Ngủ cái nỗi gì nữa!
Tưởng Thính Nam lười nhảm, trực tiếp xoay ấn xuống . Nguyễn Ngôn sợ tới mức tỉnh cả rượu, la oái oái: "Không làm nữa Tưởng Thính Nam, em ngủ!"
Giọng lạnh lùng: "Em ngủ việc của em, làm việc của , ảnh hưởng."
Tưởng Thính Nam hình như làm thật, chẳng lời nào, căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở dốc của hai .
Cuối cùng, chính Nguyễn Ngôn là chịu nổi sự im lặng . Tính cách vốn lầm lì, chỉ vùi đầu "làm việc", dẫn đến việc cả đêm chỉ thấy tiếng của một . Cứ như đang tự biên tự diễn .
Cậu nhịn đẩy lồng n.g.ự.c , hậm hực: "Anh lên tiếng một câu !"
Anh ngẩng đầu lên, gương mặt lúc biểu cảm trông hung dữ, mồ hôi chảy dọc thái dương, gợi cảm đến c.h.ế.t .
"Nói gì?" Giọng khàn đặc.
"Mông vểnh cao lên chút nữa."
Nguyễn Ngôn hết cách, vùi mặt chăn, đ.ấ.m xuống giường trong vô vọng. Lại là một đêm ngủ. Hương rượu chanh bốc lan tỏa khắp phòng.
Khi ánh nắng ban mai mờ ảo hiện , Tưởng Thính Nam cúi đầu hôn lên trán : "Bảo bối, yêu em."
Nguyễn Ngôn thoi thóp: "Nói cái gì em ."
Tưởng Thính Nam khẽ : "Lát nữa bế em tắm, làm thêm nữa nhé."
"???"
"TƯỞNG THÍNH NAM!!!"
Lời nhắn từ tác giả:
Câu chuyện của kiếp xin khép trong những âm thanh ồn ào, náo nhiệt thế thôi~ Tui sẽ dừng cập nhật !! Ngày mai, chúng sẽ tiếp tục bước sang chương về kiếp nhé.
Góc nhỏ cho độc giả: Mọi ăn "món" gì ở tuyến truyện phụ (IF line) thì cứ thoải mái "đặt món" phần bình luận nhé! [Tung hoa]
*Rượu Limoncello
Thưởng thức rượu Limoncello thơm ngon đến từ nước Ý