Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 41: Trại huấn luyện Ngôn Ngôn

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:54
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Này! Anh là ai thế?"

"Ai cho tự tiện xông đây!!"

Chị khóa đuổi theo hỏi dồn dập, nhưng Tưởng Thính Nam chẳng thèm đáp lấy một chữ, sải bước thật nhanh về phía , đôi mắt gắt gao khóa chặt "chú mèo nhỏ" trong phòng.

Nguyễn Ngôn đang mặc bộ đồ mèo bò sữa kiểu phân . Cái áo ngắn đến mức chỉ cần khẽ giơ tay là lộ vùng bụng trắng ngần mềm mại, khiến hỏa khí trong lòng Tưởng Thính Nam bốc lên ngùn ngụt.

Nguyễn Ngôn vốn trắng, mặc cái quần đùi nhung màu đen càng làm nổi bật làn da nõn nà, kể phía còn một cái đuôi dài cứ lảo đảo lắc lư theo nhịp thở.

Cậu trợn tròn mắt, kinh ngạc : "Anh... tới đây?"

Chị khóa vốn định báo cảnh sát thì khựng : "Hai ... quen ?"

Sắc mặt Tưởng Thính Nam khó coi cực kỳ, cơ hàm bạnh cứng đờ, lời nào. Nguyễn Ngôn vội vàng giải vây: "Chị ơi, là bạn trai em."

Nghe đến đây, chị khóa bỗng sực nhớ . Trách thấy quen mắt thế, đây chẳng là Tưởng Thính Nam xuất hiện tin kinh tế tài chính ? Bên trường kinh tế đối diện ảnh dán đầy tường kìa, mỗi nhắc đến tên là ông hiệu trưởng bên đó đến mức khép miệng.

Chị khóa thốt lên một tiếng "Ồ" đầy ẩn ý: "Vậy Ngôn Ngôn việc thì hai đứa về ? Chuyện triển lãm tụi nghiên cứu ."

Nguyễn Ngôn thấy mặt Tưởng Thính Nam đen như đ.í.t nồi, vội gật đầu: "Vâng, thế em quần áo ."

Chị khóa cực kỳ tâm lý, : "Không , em cứ mặc bộ đó về cũng , chị tặng em luôn đấy."

"Hả? Không ..."

Lời còn dứt, Tưởng Thính Nam cởi phăng áo khoác ngoài trùm kín lên Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn đành ngoan ngoãn ngậm miệng, một tay ôm lấy cái đuôi mèo, lủi thủi theo lưng Tưởng Thính Nam. Trông lúc chẳng khác nào một đứa trẻ nghịch ngợm phụ xách tai lôi về nhà.

Dưới sảnh, hai cô lễ tân mắt sáng quắc đàn ông lúc nãy hằm hằm "bắt gian" bước khỏi thang máy. Phía là một trai thấp hơn một cái đầu, đang nhắm mắt nhắm mũi chạy theo. Đi vài bước, Tưởng Thính Nam , dứt khoát xốc eo ôm gọn lòng lôi ngoài.

...

Vừa lên xe, Nguyễn Ngôn chịu nổi bầu khí áp suất thấp nữa.

"Anh làm cái gì thế hả Tưởng Thính Nam? Sao cứ xụ mặt với em!"

Tưởng Thính Nam quát , nỗ lực đè nén cơn giận: "Em còn hỏi ? Chẳng em bảo em sang nhà ?"

Nguyễn Ngôn chột sờ mũi: "Thì... em tính là lát nữa mới , em bảo là ngay ."

Tưởng Thính Nam hít sâu một : "Thế nhắn tin em trả lời? Gọi điện em cũng ?"

Nguyễn Ngôn trưng vẻ mặt vô tội: "Em để im lặng."

Tưởng Thính Nam lạnh một tiếng: "Tất cả đều là trùng hợp? Chắc chắn lén lút lưng , chạy khách sạn mặc cái bộ đồ 'như thế' chứ?"

Càng chột , Nguyễn Ngôn càng to: "Oa! Tưởng Thính Nam! Anh đừng chuyện khó như thế nhé! Cái gì mà bộ đồ 'như thế'? Đây là đồ thú bông bình thường, hả!"

Tưởng Thính Nam lạnh lùng chằm chằm : "Hở hang như thế mà gọi là đồ thú bông?"

“Anh xem kìa! Lúc nào cũng dùng cái ánh mắt đen tối để em! Cái gọi là 'kẻ tâm tà thì cũng thấy tà' đấy!!”

Tưởng Thính Nam Nguyễn Ngôn bao biện thêm nữa, dù cái miệng nhỏ của vốn dĩ giỏi đổi trắng đen, cãi với chỉ nước thua.

Anh nhấn ga, một lời lái xe về nhà.

Nguyễn Ngôn ngay điềm chẳng lành. Trong lòng Tưởng Thính Nam đang nghẹn một bụng hỏa, chẳng là đang đợi về nhà để "thu dọn" ? Nếu mà theo về thật, cái m.ô.n.g của đêm nay coi như xong đời!

Nguyễn Ngôn lẩm bẩm: "Em về nhà , Tưởng Thính Nam, em sang nhà ở."

Câu chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa.

Tưởng Thính Nam hôm nay gần như câu nào, suốt dọc đường ngoài mấy câu chất vấn ban đầu thì im lặng.

Nguyễn Ngôn thầm nghĩ: Xong , vĩnh biệt cái m.ô.n.g tội nghiệp của đêm nay.

ngờ rằng, chỉ trong lúc cúi đầu nhắn cái tin nhắn, ngẩng lên thì thấy Tưởng Thính Nam thực sự dừng xe ngay cửa nhà .

Nguyễn Ngôn ngớ : "Ông xã..."

Tưởng Thính Nam xuống xe , vòng qua mở cửa cho : "Chẳng em về nhà ? Xuống xe ."

Hả? Tưởng Thính Nam dễ tính thế từ bao giờ ?

Nguyễn Ngôn hồ nghi , định bước xuống thì bỗng nhận gì đó sai sai. Cậu quấn chặt cái áo khoác của , lo lắng : "Không , em mặc thế gặp . Ông xã, mau lái xe , chúng về nhà thôi."

Tưởng Thính Nam mỉm đầy "thiện chí": "Có gì mà ? Bảo bối, lúc nãy chính em đây là đồ thú bông bình thường mà."

Nguyễn Ngôn tức hộc máu.

Tưởng! Thính! Nam! Anh cần thù dai đến mức hả!!

Nguyễn Ngôn nghiến răng: "Tưởng Thính Nam, làm chừa một lối thoát, còn dễ mặt ."

Tưởng Thính Nam chậm rãi đáp: "Chuyện ' ' thì cứ để tính."

"Ông xã ~" Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt, giọng ngọt xớt: "Anh làm gì thế, chuyện của hai vợ chồng đừng lôi đến đây chứ, về nhà ?"

Nguyễn Ngôn đưa tay nắm lấy cánh tay Tưởng Thính Nam, ám chỉ cực kỳ rõ ràng: Cùng lắm thì em hy sinh cái m.ô.n.g cho dày vò là chứ gì!

Thế nhưng Tưởng Thính Nam mặt đổi sắc gạt tay : "Xuống xe bà xã, em sang đây ngủ thì đêm nay sẽ ở bồi em."

Nụ mặt Nguyễn Ngôn tắt ngấm trong một giây, trừng mắt : "Tưởng Thính Nam! Anh phai thôi..."

Chưa kịp hết câu, bà Lưu Trân đẩy cửa , ở hiên nhà gọi vọng xuống: "Hai đứa làm cái gì đấy! Xe đỗ đó cả buổi ."

Nguyễn Ngôn hết cách, đành lủi thủi lưng Tưởng Thính Nam nhà.

Tưởng Thính Nam vốn thuê giúp việc đến dọn dẹp nấu nướng hàng ngày, nhưng bà Lưu Trân từ chối. Bà bảo đằng nào cũng làm, làm chút việc nhà cho đỡ trì trệ chân tay. Tưởng Thính Nam khuyên mãi nên cũng đành thôi.

Bà Lưu Trân trong bếp: "Mẹ chẳng hai đứa sang, chuẩn món gì cả, chỉ xào đơn giản mấy món chay thôi. Nếu ăn quen thì để ..."

đầu , tò mò con trai: "Ngôn Ngôn, con quấn cái áo khoác kín mít thế làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-41-trai-huan-luyen-ngon-ngon.html.]

Nguyễn Ngôn sofa, bao giờ thấy yên như lúc . Cậu quấn chặt cái áo, dám cử động, khổ nỗi cái đuôi mèo quần cứ cộm lên, khiến tư thế cực kỳ vặn vẹo.

Tưởng Thính Nam nới lỏng cà vạt, như : "Ngôn Ngôn, đưa áo khoác cho , treo lên cho."

Nguyễn Ngôn mắng thầm Tưởng Thính Nam tám trăm : Đồ xa! Đồ ch.ó hư!!

Không còn đường lui, Nguyễn Ngôn đành cởi áo khoác , c.ắ.n môi đầy đáng thương. bà Lưu Trân giống như quả pháo châm ngòi, lập tức nổ tung:

"Nguyễn Ngôn!! Con mặc cái thứ gì thế hả!!"

Chưa đợi kịp mở miệng, Tưởng Thính Nam ở bên cạnh "hảo tâm" giải thích hộ: "Mẹ, đừng giận. Đây là hoạt động câu lạc bộ của Ngôn Ngôn, em mặc đồ hình thú thôi mà."

"Đồ hình thú cái gì!!"

Bà Lưu Trân tức giận tiến lên chỉ trán Nguyễn Ngôn: "Hoạt động mà mặc thế đường ? Con đừng việc thằng Tiểu Tưởng nó sủng con mà làm loạn gì thì làm. Con định lên trời hái luôn đấy ?"

Nguyễn Ngôn mắng cho vuốt mặt kịp, chỉ tội nghiệp cúi đầu dám ho he. Bà Lưu Trân mắng thêm một lúc lệnh cho chạy mau lên lầu quần áo, đừng mặc cái bộ " thể thống gì" mặt bà nữa.

Nguyễn Ngôn dám ho he một lời, ngoan ngoãn thẳng lên lầu.

Trước đây từng sang đây ở vài đêm, nên phòng của và Tưởng Thính Nam vẫn luôn sẵn sàng, quần áo tắm rửa cũng đủ. Cậu bước chân phòng, Tưởng Thính Nam nối gót theo .

Nguyễn Ngôn tức tối vớ lấy cái gối giường ném thẳng : "Anh quá đáng lắm luôn !"

Tưởng Thính Nam vững vàng bắt lấy cái gối, nhịn bảo: "Anh quản em, chẳng lẽ cũng quản em ?"

Xem từ giờ trở , sẽ coi nơi là "trại huấn luyện Ngôn Ngôn" mất thôi.

Nguyễn Ngôn hầm hừ mắng: "Đồ phản bội!"

Cậu tùy ý mở tủ lấy hai bộ quần áo để . Bộ đồ mèo bò sữa trắng đen cởi ném lên giường, Tưởng Thính Nam cầm lên ngắm nghía, còn đưa lên mũi ngửi ngửi.

Cảnh lọt mắt Nguyễn Ngôn, mắng ngay: "Đồ biến thái!"

Tưởng Thính Nam lấy làm nhục mà còn lấy làm vinh, thản nhiên đáp: "Đều là mùi vị của bà xã cả."

Nguyễn Ngôn xụ mặt, đưa tay : "Trả em."

Tưởng Thính Nam giữ khư khư: "Tặng bảo bối."

Nguyễn Ngôn lạnh: "Anh mới bán em xong mà còn mặt dày đòi quà ?"

Tưởng Thính Nam "ừm" một tiếng đầy ẩn ý: "Vậy nếu với là em lừa để trốn khách sạn..."

Lời còn dứt, Nguyễn Ngôn vội ngắt lời: "Tặng đấy ông xã! Tặng hết luôn!"

Tưởng Thính Nam khẽ mỉm đắc thắng.

Khi bà Lưu Trân dọn thức ăn lên bàn, mới thấy Nguyễn Ngôn lững thững từ lầu xuống. Bà vẫn còn bực : "Để thấy con mặc bộ đồ đó một nữa, đ.á.n.h cho thật đấy."

Nguyễn Ngôn chỗ xả giận, chỉ sang trừng mắt Tưởng Thính Nam một cái.

Bà Lưu Trân lập tức bênh vực: "Con trừng Tiểu Tưởng cái gì? Mẹ thấy con dạo đúng là vô pháp vô thiên ."

Tưởng Thính Nam bộ dạng "héo rũ" của vợ, cuối cùng cũng mềm lòng. Anh đưa tay kéo lòng , đỡ: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi ạ, để nguội mất."

"Con cứ chiều hư nó !"

Trên bàn ăn, Nguyễn Ngôn tội nghiệp bà Lưu Trân bao nhiêu . Bà bộ dạng đó làm cho buồn , gắp thức ăn cho : "Sao thế? Đại thiếu gia bây giờ còn tự gắp đồ ăn ?"

Nguyễn Ngôn vội vàng ăn lấy ăn để, nịnh nọt: "Lâu ăn cơm nấu, con nhớ lắm ạ."

Ánh mắt bà Lưu Trân dịu : "Thế thì ăn nhiều ."

Để "lập công chuộc tội", Nguyễn Ngôn vùi đầu ăn sạch sành sanh cả bát cơm. Tưởng Thính Nam , khóe môi nhếch lên.

Rút kinh nghiệm, Ngôn Ngôn ngoan cứ đưa sang đây. Bị mắng một trận là ngoan hẳn .

Thường ngày ở nhà, việc dọn dẹp bát đĩa đều do Tưởng Thính Nam làm, nhưng hôm nay Nguyễn Ngôn đang "ngứa mắt" nên nhanh nhảu dọn dẹp ngay, dáng một đứa con hiếu thảo, chịu thương chịu khó.

Tưởng Thính Nam xót vợ, giành lấy: "Được , em nghỉ , cần đến em ."

Nói cho oai thế thôi chứ nỡ để vợ làm việc nặng . Bà Lưu Trân chỗ khác, coi như thấy cảnh "chim chuột" của hai đứa.

Cơm nước xong, bà Lưu Trân ngủ sớm. Tưởng Thính Nam rửa ít trái cây mang sofa cho Nguyễn Ngôn đang xem TV.

Nguyễn Ngôn nhận, hừ một tiếng rõ to. Tưởng Thính Nam bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn dỗ dành .

"Đừng giận mà bảo bối." Tưởng Thính Nam cầm một quả dâu tây đưa tận miệng : "Ngoan nào."

Nguyễn Ngôn hậm hực c.ắ.n một miếng thật mạnh: "Anh mà còn thế nữa là em giận thật đấy!"

Tưởng Thính Nam gật đầu: "Lần thế nữa, sẽ tự 'xử lý'."

Nguyễn Ngôn thừa cái "xử lý" của là xử lý cái m.ô.n.g của chứ gì. Quá đáng thật mà!

Cậu phồng má, hạ giọng mềm mỏng: "Em lừa là em sai, vốn dĩ em cũng định với . mà hôm đó quá đáng lắm, em mới mở lời mà hành hạ em tàn nhẫn như thế..."

Tưởng Thính Nam mà, cứ đụng đến Nguyễn Ngôn là lý trí đều bay sạch. Thấy vợ dùng giọng mềm mỏng dỗ dành, lập tức xuống nước xin : "Anh xin bảo bối, đều là của , quá đáng quá."

Nguyễn Ngôn giả vờ sụt sịt mũi: "Ông xã, em tin tưởng như thế, mà em thấy chẳng tin em tẹo nào. Anh thật , hôm nay nghĩ em khách sạn làm chuyện ?"

Tưởng Thính Nam định bảo: Chẳng lẽ chuyện em làm hôm nay là chuyện chắc? cũng thấy may là phát hiện sớm. Nếu chậm một chút nữa, để Ngôn Ngôn mặc bộ đồ đó lễ hội cho bàn dân thiên hạ ngắm... Nghĩ đến thôi là phát điên .

Nguyễn Ngôn dựa dẫm , thỏ thẻ: "Thật chuyện gì to tát cả. Ông xã, em lỡ hứa với các chị khóa , nể mặt em một chút ?"

Tưởng Thính Nam như rót mật tai. Anh mỉm , véo nhẹ má : "Cái câu lạc bộ đó của các em mở rộng quy mô đúng ? Anh sẽ đầu tư tiền cho bọn họ. Chút nữa đưa chi phiếu cho em, con em cứ tùy ý điền. Còn việc để bà xã mặc bộ đồ đó quảng cáo cho cả thiên hạ ... trừ phi ch·ết."

Nguyễn Ngôn: "..." là phí lời mà! Cậu nghiến răng, túm cổ áo lắc lắc: "Anh còn là thanh niên thời đại mới hả!"

Tưởng Thính Nam giơ tay nhéo gáy : "Thể lực của trông giống thanh niên ?"

Nguyễn Ngôn vô tội chớp mắt. Tưởng Thính Nam nở một nụ đầy ẩn ý: "Tối nay thử là ngay."

Loading...