Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 39: Phạm quy
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:51
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời tối mịt mù hai mới đuổi kịp tới bệnh viện.
Nguyễn Ngôn cảm thấy chân bủn rủn như mượn, Tưởng Thính Nam luôn tay ôm lấy eo dìu trong. Băng qua dãy hành lang dài dằng dặc, Nguyễn Ngôn thấy Nguyễn Hàm đang thẫn thờ ghế chờ. Cậu như tiếp thêm sức lực, bước nhanh tới hỏi dồn: "Mẹ ?"
Nguyễn Hàm dù cũng chỉ là cô bé nghiệp cấp ba, đang lúc hoang mang lo sợ, thấy Nguyễn Ngôn là nước mắt chực trào: "Anh ơi, đang ở bên trong làm kiểm tra ."
Nguyễn Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái: "Đừng , kết quả mà, em cái gì."
Cậu quên mất chính lúc nãy xe cũng đến rối tinh rối mù.
Đang chuyện thì bác sĩ đẩy cửa bước . Tưởng Thính Nam là bình tĩnh nhất ở đây, vỗ vỗ vai Nguyễn Ngôn tiến lên trao đổi thấp giọng với bác sĩ. Thỉnh thoảng đầu , thấy Nguyễn Ngôn cũng đang ngẩng đầu bằng đôi mắt đỏ hoe, bất lực và tội nghiệp. Tưởng Thính Nam xót xa chịu nổi, hận thể lập tức bước tới ôm chặt lòng mà dỗ dành.
Sau khi trao đổi xong, Tưởng Thính Nam gật đầu cảm ơn bác sĩ tới bên cạnh , khẽ: "Đừng quá lo lắng. Não bộ một vết bóng mờ, cụ thể đợi kết quả phân tích thêm, nhưng khả năng là khối u lành tính. Anh sắp xếp các chuyên gia hội chẩn , sẽ ."
Nghe đến đây, tim Nguyễn Ngôn càng treo ngược lên tận cổ họng. Cậu cứ lẩm bẩm mãi tại như , rõ ràng kiếp hề chuyện .
Tưởng Thính Nam xoa đầu : "Vào một chút , về nhà nghỉ ngơi, sắp xếp hộ công qua đây ."
Nguyễn Ngôn nhất quyết chịu, đòi ở trực đêm. May mà lúc bà Lưu Trân tỉnh, bà mắng cho Nguyễn Ngôn một trận " trò", đuổi về bằng .
là tiền mua tiên cũng . Không Tưởng Thính Nam chi bao nhiêu, nhưng chỉ trong vòng nửa tiếng, hộ công mặt đầy đủ. Anh thuê một tận ba , khiến Lưu Trân dịp mắng phí tiền.
Bị vợ mắng mà mặt Tưởng Thính Nam vẫn cứ hớn hở: "Coi như bầu bạn cho đỡ buồn, chứ Ngôn Ngôn cứ lo lắng mãi, đầu là em giày vò con cho xem."
Nghe , bà Lưu Trân mới miễn cưỡng chấp nhận.
...
Căn nhà cũ vẫn nhỏ hẹp như thế. Tưởng Thính Nam nhiều đề nghị đón bà qua ở cùng nhưng bà đều từ chối, tiền gửi chắc bà cũng chẳng đụng đến một xu.
Nguyễn Hàm chắc là mệt lả , về đến nhà là chui tọt phòng ngủ ngay. Tưởng Thính Nam sợ Nguyễn Ngôn còn buồn, cứ ôm lấy mãi, hết sờ mặt hôn lên mắt . Giữa hai , sự an ủi đôi khi chẳng cần lời , chỉ những cử chỉ mật nhỏ bé là đủ.
Lúc ở bệnh viện Tưởng Thính Nam đặt đồ ăn nhanh nhưng chẳng ai nuốt nổi. Sợ Nguyễn Ngôn đói, về nhà lúi húi bếp ngay.
Nguyễn Ngôn giống như một con gấu bông cỡ đại, cứ thế treo lơ lửng . Cậu ôm chặt cổ Tưởng Thính Nam, lẩm bẩm: "Tưởng Thính Nam, giá mà là một con chuột túi thì mấy."
Tưởng Thính Nam nhướng mày: "Hửm?"
"Thế thì thể bỏ em cái túi bụng mang khắp nơi."
Tưởng Thính Nam đưa một tay lên nhéo nhẹ tai : "Anh đứa con trai nào lớn xác như em ."
Anh chỉ nhéo nhẹ một cái buông tay xoa xoa dỗ dành: "Ngoan nào, về phòng đợi , sợ khói dầu ám em."
"Không ." Nguyễn Ngôn càng ôm chặt hơn: "Em ở một ."
Tưởng Thính Nam hết cách, đành để "treo" như thế mà nhanh chóng nấu xong bát mì. Anh làm món mì lạnh khai vị, Nguyễn Ngôn miễn cưỡng ăn nửa bát, chỗ còn đều đổ hết cho Tưởng Thính Nam giải quyết.
Đã lâu lắm hai mới ngủ trong căn phòng chật hẹp . Trên chiếc giường bé xíu, cả hai dính sát . Chẳng ai tâm tư nghĩ đến chuyện "", chỉ đơn giản là tựa , nhịp tim hòa cùng một nhịp. Nguyễn Ngôn áp mặt n.g.ự.c Tưởng Thính Nam, hỏi nhỏ: "Sẽ thật chứ ?"
Tưởng Thính Nam vuốt tóc , hứa chắc nịch: "Sẽ ."
Anh vĩnh viễn là hậu phương vững chắc nhất, chống đỡ cả bầu trời cho .
...
Sáng sớm hôm , cả ba mặt ở bệnh viện. Nguyễn Hàm và Nguyễn Ngôn vốn là hai đứa trẻ nghịch ngợm, thế mà suốt dọc đường hôm nay đều im lặng lạ thường.
Hôm nay làm nhiều xét nghiệm. Nguyễn Ngôn thể hiện lòng hiếu thảo nên cứ loay hoay giúp, nhưng khổ nỗi ba hộ công quá chuyên nghiệp, làm Nguyễn Ngôn trở nên lóng ngóng vụng về, cuối cùng bà Lưu Trân thương tiếc đuổi sang một bên.
Tưởng Thính Nam nhịn , ấn vai xuống ghế như đang giữ một chú mèo nhỏ đang xù lông: "Không cần em , yên đó ."
Suốt buổi, bà Lưu Trân thỉnh thoảng đưa mắt Nguyễn Ngôn. Đứa con trai từ lúc nghiệp cấp ba xong là đổi hẳn, đột nhiên thành đồng tính đành, tính tình cũng khác , làm nũng và nhõng nhẽo hơn nhiều.
Bà chuyển ánh mắt sang "kẻ chủ mưu" bên cạnh.
Cái tay của Tưởng Thính Nam hình như chẳng bao giờ chịu để yên, hết sờ mặt nhéo tai Ngôn Ngôn. Mà Nguyễn Ngôn dường như hưởng thụ sự đụng chạm , mỗi khi chạm là chủ động ghé sát như chú mèo nhỏ đang cọ đầu tìm ấm.
Tưởng Thính Nam thật sự nuôi dưỡng Nguyễn Ngôn . Mới một thời gian gặp mà trông Nguyễn Ngôn vẻ tròn trịa hơn, da dẻ trắng trẻo, đó mà cứ như xương, lúc nào cũng dính chặt lấy Tưởng Thính Nam.
Lưu Trân mà ngứa mắt, trừng mắt quát: "Nguyễn Ngôn, con cho t.ử tế xem nào, ghế đinh mà cứ ngả nghiêng thế hả?"
Nguyễn Ngôn dẩu môi, lầm bầm: "Con thấy tinh thần của vẫn còn chán."
Trong lúc đợi kết quả, Nguyễn Ngôn còn lôi ảnh Tiểu Hắc khoe với để giải tỏa khí căng thẳng.
Bà Lưu Trân ngoài miệng thì chê: "Cái con mèo đen thùi lùi như cục than ", nhưng mặt bà vẫn giấu nụ .
"Đáng yêu lắm ạ, nó lời con lắm, chỉ là thèm lời Tưởng Thính Nam thôi."
Nguyễn Ngôn hì hì: "Lúc đến đây con gửi tạm nó ở nhà bạn, tới con sẽ bế nó qua cho xem."
Bà Lưu Trân bảo: "Chắc cũng là một tay thằng bé Tưởng nó chăm thôi chứ gì? Nuôi con mèo dễ, dọn phân cho ăn, con làm nổi ?"
Nguyễn Ngôn chẳng thèm để ý, đáp hồn nhiên: "Dĩ nhiên là Tưởng Thính Nam làm , với ở nhà cũng dì giúp việc nữa mà ."
"Thế con làm cái gì?!"
Nguyễn Ngôn nỗ lực vắt óc suy nghĩ: "Con... con cùng Tiểu Hắc chơi ạ."
Bà Lưu Trân xong mà tức đến mức tối sầm cả mặt mũi. Hóa con trai mỗi ngày ở nhà chỉ mỗi việc trêu mèo chọc ch.ó thôi .
Nguyễn Ngôn vội vàng vuốt n.g.ự.c cho bà xuôi giận: "Mẹ, giờ sức khỏe , tức giận đấy."
Bà Lưu Trân nhéo tai : "Thế thì con bớt chọc tức ?"
Nguyễn Ngôn cuống quít gọi cứu viện: "Tưởng Thính Nam, Tưởng Thính Nam cứu em!"
Cũng may, khí tĩnh mịch của phòng bệnh nhờ thế mà náo nhiệt hẳn lên.
...
Buổi chiều, khi các chuyên gia hội chẩn và đ.á.n.h giá, kết quả cuối cùng .
Xác suất là khối u lành tính khá lớn, nhưng vì vị trí phẫu thuật nguy hiểm nên bác sĩ kiến nghị điều trị bằng t.h.u.ố.c để xem nó tự tiêu biến , ít nhất là khống chế cho nó to thêm.
Nguyễn Ngôn xong mà trút gánh nặng trong lòng. May mắn , đó là kết quả tồi tệ nhất.
Bà Lưu Trân còn bạo hơn, xong là đòi xuất viện ngay lập tức: "Mẹ bảo mà, ngày mai còn làm nữa."
Nguyễn Ngôn tức đến nghẹn lời: "Làm lụng cái gì tầm nữa !"
Lần Tưởng Thính Nam cũng lên tiếng: "Mẹ, về ở với tụi con . Bên đó trình độ y tế dù cũng hơn, bệnh của cần tái khám định kỳ nữa."
Bà Lưu Trân im lặng. Cả nhà bốn thì hết ba khuyên bảo, ngay cả Nguyễn Hàm cũng qua ở gần trai.
Tưởng Thính Nam dứt khoát gọi tài xế lái một chiếc xe chuyên dụng đến, chuẩn đưa ngay trong ngày. "Nhà cũ cứ để đó cần động , đồ đạc cũng cần mang theo , bên cái gì cũng sẵn ."
Cuối cùng, bà Lưu Trân cũng gật đầu đồng ý.
...
Nguyễn Hàm làm thủ tục nhập học sớm. Bà Lưu Trân thì ở căn biệt thự ngay sát vách nhà hai , nhưng bà chẳng làm phiền cuộc sống riêng của con trai nên chẳng mấy khi ghé qua. Tưởng Thính Nam sắp xếp bác sĩ gia đình đến kiểm tra sức khỏe mỗi ngày, khiến bà Lưu Trân cứ càm ràm suốt, bảo chẳng khác nào thái y thời cổ đại đến bắt mạch bình an.
Nguyễn Ngôn vẫn yên tâm về sức khỏe của , ban đầu ngày nào cũng chạy qua, bà chê phiền quá nên đuổi thẳng cổ về nhà.
Nguyễn Ngôn về đến nơi là sà lòng Tưởng Thính Nam cáo trạng, cái miệng nhỏ liến thoắng: "Em phiền lắm ạ? Em phiền lắm ?"
Tưởng Thính Nam đang xem báo cáo sức khỏe của bà Lưu Trân, vẫn bớt chút thời gian đáp vợ: "Không phiền, bảo bối nhà ngoan nhất."
Nguyễn Ngôn "tay chân kết hợp" treo lơ lửng Tưởng Thính Nam: "Thế hôn em một cái ."
Tưởng Thính Nam đặt báo cáo xuống, một tay đỡ m.ô.n.g , cúi đầu đặt lên môi một nụ hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-39-pham-quy.html.]
Nguyễn Ngôn tranh thủ thời cơ mở lời ngay: "Ông xã, gần đây em ngoan đúng ? Em hề chơi cả, hết ở nhà sang nhà ."
Tưởng Thính Nam câu mở đầu là ngay "vấn đề" sắp tới . Mỗi Nguyễn Ngôn định "làm loạn" là y như rằng sẽ dùng câu làm lời dạo đầu.
là: Ngôn Ngôn im lặng, tất biến.
Tưởng Thính Nam cẩn thận hỏi: "Em , chuyện gì?"
Nguyễn Ngôn hừ hừ: "Tối mai em chơi ?"
Tưởng Thính Nam đáp ứng ngay, cái " chơi" trong miệng chắc chắn đơn giản. Anh buông , rót nước: "Đi ?"
Nguyễn Ngôn lẽo đẽo theo chân : "Anh hứa với em ."
Tưởng Thính Nam uống nửa ly nước, phần còn đút cho Nguyễn Ngôn: "Ngoan cái nỗi gì, một ngày nhắc em tám trăm uống nước mà em nhớ ."
Nguyễn Ngôn dẩu môi. Tưởng Thính Nam lèo lái câu chuyện sang hướng khác, đưa tờ báo cáo cho : "Xem , báo cáo kiểm tra gần nhất của thực sự , các chỉ tế bào đều định. Lần ngất xỉu lẽ chỉ là ngẫu nhiên do nắng nóng thôi."
Nguyễn Ngôn vỗ n.g.ự.c thở phào: "Tốt quá ."
"Đợi cuối tuần Nguyễn Hàm về, chúng tổ chức tiệc nướng ngoài sân nhé." Tưởng Thính Nam cúi xuống hôn lên trán : "Đi tắm bảo bối."
Câu mang hàm ý ám chỉ cực kỳ nồng đậm. Vì ốm nên tâm trạng cả hai đều , cũng gần nửa tháng trời họ "gần gũi" ...
Nguyễn Ngôn thấy câu đó, tim bỗng đập thình thịch như ai ném đá mặt hồ đang yên ả. Cậu cử động ngay mà ngửa đầu Tưởng Thính Nam. Anh cũng đang rũ mắt , đôi đồng t.ử thâm trầm dừng .
Lúc Tưởng Thính Nam , trông thực sự lạnh lùng và đầy áp lực, mang theo nét uy quyền của kẻ bề . Anh nheo mắt , hỏi khẽ: "Sao thế? Muốn tắm cho em luôn ?"
Tim Nguyễn Ngôn nảy lên một cái.
Cậu nuốt nước miếng một cái, giọng lý nhí hẳn : "Không... cần , em tự tắm ."
Nói xong, Nguyễn Ngôn vội vàng ngoan ngoãn đầu chạy biến phòng tắm. Cậu thầm mắng bản : là đồ tiền đồ! Rõ ràng là chồng chồng già mà thỉnh thoảng vẫn Tưởng Thính Nam câu dẫn cho hồn xiêu phách lạc.
Mà khoan... hình như ban nãy định chuyện gì đó với thì ? Thôi kệ , quên .
Nhìn bóng dáng "vợ yêu" trốn chạy, khóe môi Tưởng Thính Nam khẽ cong lên. Anh vội vàng đuổi theo ngay mà thong thả phòng đồ. Anh chọn một bộ quần áo đặc biệt.
Tạm gọi là "chiến phục buổi đêm".
Nói đến bộ , cảm hứng thực là đến từ kiếp . Lúc đó Nguyễn Ngôn ham chơi, hở là chạy đến mấy quán bar, hộp đêm. Tưởng Thính Nam trong lòng ghen nổ mắt nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ rộng lượng. Thực chất, âm thầm nghiên cứu xem mấy "nam mẫu" ở hộp đêm mặc đồ kiểu gì.
Sơ mi trắng? Quần tây?
Tưởng Thính Nam lúc đó sa sầm mặt mày: Mình cũng mặc thế mà, vợ ở nhà ngắm ?
Sau mới nhận điểm mấu chốt: Mấy tay đó ban đầu mặc chỉnh tề, nhưng nhảy một hồi là cởi phăng , để lộ cơ bụng cho sờ. Tưởng Thính Nam lạnh. Dù làm việc văn phòng nhưng vẫn thường xuyên luyện tán thủ và võ tự do, cơ n.g.ự.c cơ bụng của dạng .
Trong lúc đó, ở phòng tắm, "phù thủy nhỏ" Nguyễn Ngôn đang tỉ mỉ pha chế một bồn nước tắm cầu vồng thơm ngào ngạt, đảm bảo tắm xong là cả sẽ tỏa hương đào ngọt lịm. Cậu ngâm thẩn thờ nghĩ về Tưởng Thính Nam.
Anh đang làm gì nhỉ? Sao vẫn xông đây định "làm làm nọ" với ? Chẳng lẽ làm ở phòng tắm ? Cũng , phòng tắm làm nhiều , nên đổi chỗ.
Nguyễn Ngôn bắt đầu rà soát các góc trong nhà qua đầu:
Cửa sổ sát đất? Cũng , nhưng mỗi Tưởng Thính Nam đều bắt chống tay lên kính, sâu quá, chịu nổi.
Sofa? Cảm giác kích thích cũng thường thôi.
Bàn ăn? Cái thoải mái, lạnh quá.
Loay hoay suy nghĩ mất nửa tiếng đồng hồ, Nguyễn Ngôn mới chịu quấn khăn tắm bước ngoài. Cửa phòng tắm mở , một khuôn mặt nhỏ nhắn nóng hun cho đỏ hồng ló ngoài. Cậu ngó trái ngó , chẳng thấy Tưởng Thính Nam .
Nguyễn Ngôn chạy lon ton tuần tra một vòng, cuối cùng thấy Tưởng Thính Nam đang bên mép giường trong phòng ngủ.
Anh mới một bộ sơ mi và quần tây trông đắn, nhưng thực chất chúng là đồ "đặc chế", chỉ cần xé nhẹ một cái là tan tành. Nghe thấy tiếng động, Tưởng Thính Nam làm vẻ mặt lạnh lùng đầy xa cách, tự tin b·iểu t·ình thể tóm gọn chú mèo nhỏ trong một giây.
Nguyễn Ngôn bước phòng quả nhiên sững sờ mất một lúc.
Tưởng Thính Nam khẽ nhếch môi, kịp mở lời thì Nguyễn Ngôn kinh hô: "Tưởng Thính Nam! Sao mặc quần áo mặc ngoài lên giường thế !!"
Tưởng Thính Nam: "..."
Nguyễn Ngôn lập tức lao tới, túm lấy định lột cái quần : "Anh cởi mau, bẩn c.h.ế.t !"
Động tác của quá nhanh và dứt khoát khiến Tưởng Thính Nam nhất thời là vô tình cố ý. Nguyễn Ngôn dùng chút lực, cái quần của Tưởng Thính Nam ... rách toạc.
Vâng, rách tan nát.
Nguyễn Ngôn ngơ ngác miếng vải tay . Cậu thể tin ở thời đại loại quần áo chất lượng kém đến . Cậu xách miếng vải lên kỹ, nghiêm túc hỏi: "Tưởng Thính Nam, cái quá đáng thật đấy, đặt may ở nhà nào mà chất lượng tệ thế ?"
Tưởng Thính Nam im lặng.
Tưởng Thính Nam hiếm khi nào lâm tình cảnh quẫn bách như thế . Cái quần rách nát tả tơi treo lủng lẳng , vợ thì cho xuống, cứ một mực túm lấy đòi lột cho bằng .
Nguyễn Ngôn lúc mới dời tầm mắt, chằm chằm "hiện trường" lắp bắp: "Mà... mà cũng , Tưởng Thính Nam, ... ... thấy trống trải quá ?"
Cứ thế mà "thả rông" luôn ?
Tưởng Thính Nam nhắm nghiền mắt , hít một thật sâu.
Kế hoạch ban đầu của vốn hảo: Anh sẽ mặt vợ, tự tay x.é to.ạc quần áo theo phong cách bạo lực đầy nam tính, chắc chắn sẽ khiến chú "mèo nhỏ háo sắc" mê mẩn đến lảo đảo, đó chỉ việc áp tới và thưởng thức "món ngon" Nguyễn Ngôn thôi.
Ai mà ngờ biến lớn đến thế .
Tưởng Thính Nam lạnh mặt định bỏ , nhưng cứ hai bước là vải quần rụng xuống thêm một miếng. Nguyễn Ngôn bên cạnh đến mức thẳng nổi, nước mắt sinh lý trào cả ngoài.
"Ha ha ha ha! Tưởng Thính Nam, điện thoại ha ha ha... Em chụp mới , y hệt mấy tên biến thái bản tin ha ha ha ha ha!"
Tưởng Thính Nam đến cửa thì thực sự thể nhịn thêm nữa.
Anh phẫn nộ xoay , trực tiếp lao tới ấn Nguyễn Ngôn ngã nhào xuống giường. Khăn tắm hất tung, lộ làn da trắng ngần mềm mại như hai cục bột nhỏ.
Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối sầm , đè nặng lên. Tiếng của Nguyễn Ngôn đột ngột im bặt.
"Còn dám ? Em chẳng cũng thế ?"
Tưởng Thính Nam hừ một tiếng, bàn tay chút khách khí "thưởng" cho một cái tát nhẹ chỗ mềm mại, khiến nó khẽ rung động. Nguyễn Ngôn rầm rì, lí nhí: "Anh buông em , Tưởng Thính Nam..."
"Em gọi là gì?"
Giọng Tưởng Thính Nam vài phần vui.
Hơi thở của Nguyễn Ngôn khựng , cảm giác trái tim chợt co rụt quen thuộc nảy sinh. Cậu hạ thấp giọng, ngoan ngoãn gọi: "Ông xã..."
Tưởng Thính Nam bấy giờ mới hài lòng, , bàn tay vân vê chỗ đ.á.n.h hai cái: "Ngoan lắm, bảo bối."
Giờ thì hoạt động gián đoạn mới thực sự bắt đầu.
Tưởng Thính Nam lột phăng cái quần rách nát vướng víu , rũ mắt chằm chằm Nguyễn Ngôn. Anh giơ tay, nhẹ nhàng ấn lên vùng cổ của vợ, lực đạo đủ để khiến thể ngẩng đầu lên .
"Bảo bối." Tưởng Thính Nam thấp giọng hỏi, thở nóng hổi phả tai : "Anh bịt mắt em nhé?"
Cái gì...
Đêm nay định chơi "phạm quy" đến mức ?
Nguyễn Ngôn cảm thấy cơ thể bắt đầu run rẩy nhẹ. Rõ ràng là còn làm gì cả, mà thấy trong như một ngọn lửa bùng lên, khô nóng và bồn chồn khó tả.
Cậu gắt gao c.ắ.n môi, dám thốt lời nào.
Khổ nỗi, Tưởng Thính Nam vốn dĩ ý định buông tha cho dễ dàng như .
"Em gì, coi như bảo bối đồng ý nhé."