Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 36: Chuyến Đi Về Miền Núi
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:41:11
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thính Nam mua tôm hùm đất mang về.
Vừa đẩy cửa nhà, Nguyễn Ngôn lao ngay tới đón. Lâu lắm mới "bà xã" đón tiếp nhiệt tình như , Tưởng Thính Nam khỏi cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Tâm trạng u ám lúc nãy bỗng chốc tan biến, mỉm , đang định bế bổng lên thì Nguyễn Ngôn lách qua một bên, giật lấy túi tôm hùm đất tay đầu vẫy vẫy Tiểu Hắc.
"Tiểu Hắc ơi, ba ba mua tôm hùm đất cho chúng nè!"
Tưởng Thính Nam hình tại chỗ: "..."
Được lắm, tâm trạng giờ còn u ám hơn lúc nãy.
Nguyễn Ngôn chẳng buồn sô pha, một "ổ mèo" chuyên dụng — một tấm đệm siêu mềm mại. Có điều tấm đệm lún hẳn một hố nhỏ, thế mà Nguyễn Ngôn cứ khăng khăng bảo là do Tiểu Hắc . Tiểu Hắc hiểu, cứ ngỡ ba nhỏ đang khen nên cũng hùa theo kêu "meo meo meo".
Cậu kéo tấm đệm , đặt m.ô.n.g xuống, Tiểu Hắc cũng nhanh nhảu chạy tới chồm hổm bên cạnh. Nguyễn Ngôn mỹ mãn mở túi : "Tiểu Hắc , món cay lắm con ăn , ăn là đau m.ô.n.g đấy, thôi thì đau đớn cứ để ba gánh vác cho... Tưởng Thính Nam! Sao chỉ nửa hộp thế !!"
Tưởng Thính Nam cởi áo khoác, lạnh lùng đáp: "Sợ em đau mông."
Anh thản nhiên xuống đối diện Nguyễn Ngôn, tự giác đeo găng tay nilon bắt đầu lột vỏ tôm. Tưởng Thính Nam lột con nào, Nguyễn Ngôn rướn cổ qua ăn con đó. Cậu ăn cằn nhằn: "Ít thế thì bõ bèn gì, đồ keo kiệt, em thà đau m.ô.n.g còn hơn."
Tưởng Thính Nam liếc đầy ẩn ý: "Chốt thế nhé, buổi tối giúp em."
"Không , dám làm phiền ngài ạ."
Tưởng Thính Nam nheo mắt, bắt đúng từ khóa: "Ngài?"
Thực lòng mà , hai chỉ cách hai tuổi, nhưng vì Tưởng Thính Nam thường xuyên tham gia các sự kiện chính thức, luôn diện vest chỉnh tề nên trông chín chắn và già dặn hơn Nguyễn Ngôn nhiều.
Nguyễn Ngôn lẩm bẩm: "Thì em ví von thế thôi mà."
Nửa hộp tôm hùm đất chỉ đủ cho Nguyễn Ngôn nếm hương hoa. Cậu l.i.ế.m môi thèm thuồng: "Chồng ơi, mai ăn tiếp ?"
Câu trả lời cực kỳ tàn nhẫn: "Không , nửa tháng một thôi."
Nguyễn Ngôn đau khổ rên rỉ, Tiểu Hắc hiểu chuyện gì cũng kêu theo t.h.ả.m thiết. Tưởng Thính Nam xách cổ "vợ" đ.á.n.h răng rửa mặt. Nguyễn Ngôn bám chặt lấy như con lười, hôn chùn chụt lên mặt Tưởng Thính Nam làm mặt dính đầy dầu mỡ. Anh giả vờ ghét bỏ "chậc" một tiếng, nhưng thực chất chẳng hề né tránh.
"Đừng vui nữa mà, chẳng chỉ là một lão già thôi , em còn chẳng để tâm cơ mà."
Tưởng Thính Nam như chọc , cúi xuống : "Sao em đang vui vì chuyện gì?"
"Làm ơn , là chồng em mà."
Tưởng Thính Nam im lặng, cảm thấy trái tim tràn ngập ấm. Anh từng nghĩ là kẻ xứng đáng yêu thương, cho đến khi kết hôn với Nguyễn Ngôn, mới còn "bé cưng" của , và yêu vô cùng.
sự việc của Tưởng Khiếu cũng nhắc nhở Tưởng Thính Nam một điều: Dù trọng sinh, nghĩa là chuyện sẽ diễn y hệt kiếp . Hiệu ứng bướm thể tạo những phản ứng dây chuyền khó lường. Điều duy nhất thể làm là bảo vệ thật cho Nguyễn Ngôn của .
Chuyện của Tưởng Khiếu đối với Nguyễn Ngôn nhanh chóng trôi qua như khói mây. Vết trầy tay khỏi hẳn, về chuỗi ngày ăn uống chơi bời vui vẻ. Cậu thường xuyên cho mèo hoang ăn, và phàm là con nào lọt tay đều đưa "cắt trứng". Trong giới "giang hồ mèo", bắt đầu gọi là "Đại vương thiến mèo".
Gần đến kỳ nghỉ hè, Hàn Thu nhắc đến chuyện mời Nguyễn Ngôn về quê bà ngoại chơi. Hàn Thu vốn ít bạn nên trân trọng tình bạn với Nguyễn Ngôn, chẳng gì quý giá để tặng nên chỉ mời bạn du lịch.
Khổ nỗi, lúc chuyện trong lớp thì mấy bạn học thấy, trong đó Lý Nam — một kẻ nổi tiếng thích hóng hớt. Hắn liền chen : "Hàn Thu, đều là bạn cùng lớp, mời bọn chơi với?"
Hàn Thu ngẩn lúng túng: "Ờ... các cũng ? Nhà tớ ở thôn quê hẻo lánh, chẳng gì ..."
"Thì du lịch sinh thái, giờ đang mốt mà." Lý Nam , "Vừa hè bọn tớ cũng ."
Hàn Thu tính tình hiền lành, cách từ chối, đành c.ắ.n môi bảo: "Được , cùng , nếu các chê..."
Nguyễn Ngôn kéo tay bạn , bực hỏi: "Thế chi phí tính thế nào? Các ăn ở dề nhà cũng tốn tiền chứ?"
Lý Nam trợn tròn mắt: "Còn đòi tiền á? Bạn bè với cả mà."
Nguyễn Ngôn lạnh: "Thế thì mời cả đám qua nhà , cho bọn ăn uống nhé?" Câu "ăn uống " nhấn mạnh đầy vẻ mỉa mai.
Lý Nam hít sâu một . Hắn thường ngày tham bát bỏ mâm, nay làm nhục mặt nhưng đối phương là Nguyễn Ngôn nên dám đắc tội.
"Được , đóng tiền thì đóng. Một một ngàn tệ chắc đủ chứ?"
Hàn Thu vội can: "Nhiều quá..."
"Được thôi, cứ đóng chừng đó , thiếu tính ." Nguyễn Ngôn ngắt lời Hàn Thu, "Thu Thu, đưa mã QR nhận tiền đây."
"..."
Về đến nhà, Nguyễn Ngôn vẫn còn hậm hực kể với Tưởng Thính Nam: "Tại Thu Thu hiền quá nên mới đồng ý, chứ em mắng cho bọn họ một trận ."
Tưởng Thính Nam chẳng mấy quan tâm đến chuyện của khác, nhưng Nguyễn Ngôn chơi, vẫn cố gắng sắp xếp thời gian. Anh đút một quả đào miệng , xòe tay chờ nhả hạt.
Tưởng Thính Nam thản nhiên : "Chúng chơi phần của chúng , cùng em, em bận tâm đến khác làm gì."
Thực tế, chỉ ghét việc Nguyễn Ngôn quá chú ý đến kẻ khác mà thôi.
Nguyễn Ngôn hì hì ôm cổ : "Thế chồng ơi, chúng bằng gì?"
"Để sắp xếp."
Quê của Hàn Thu cách đây khá xa. Sau kỳ thi cuối kỳ, Hàn Thu về , vài ngày Nguyễn Ngôn và Tưởng Thính Nam mới bắt đầu khởi hành.
Trước đó, Nguyễn Ngôn máy bay đến thành phố G, đó chuyển sang tàu hỏa. Khi xuống tàu, cảm thấy chịu nổi nữa, cả quãng đường lăn lộn mệt mỏi khiến đầu óc choáng váng, cuồng.
Theo lộ trình, họ còn chuyển sang xe buýt một chặng nữa. Thế nhưng Nguyễn Ngôn say xe nghiêm trọng, thậm chí cảm thấy chắc chắn sẽ nôn thốc nôn tháo xe, nên định bụng là cứ ở thị trấn nghỉ một đêm tính tiếp.
Tưởng Thính Nam bế Nguyễn Ngôn xuống xe. Lúc vì quá khó chịu nên Nguyễn Ngôn cũng chẳng buồn để tâm đến ánh mắt của khác, cứ thế bám chặt lấy Tưởng Thính Nam như một con bạch tuộc.
Tưởng Thính Nam một tay ôm , một tay xách hành lý ngoài, sắc mặt lắm. Thấy Nguyễn Ngôn thoải mái, chỉ hận thể gánh chịu sự khó chịu đó cho .
Cũng may khỏi nhà ga, họ mau chóng thấy một đang giơ biển đón. Người đó thấy Tưởng Thính Nam thì bước nhanh tới chào hỏi: "Ngài chắc hẳn là Tưởng tổng ."
Nguyễn Ngôn thấy giọng thì ngẩng đầu lên: "Hử? Tưởng Thính Nam, nổi tiếng thật đấy, đến tận đây cũng nhận ."
Tưởng Thính Nam chút bất đắc dĩ: "Không đang chóng mặt ? Em ít thôi, dựa mà ngủ một lát ."
Bảo Nguyễn Ngôn ít thật sự là một việc khó khăn. Ánh mắt vẫn cứ dừng đàn ông mặt đầy vẻ tò mò.
Tưởng Thính Nam đành giải thích: "Anh sợ em thoải mái nên đặt xe , khỏi xe buýt."
Nguyễn Ngôn càng tò mò hơn, loại xe gì mà còn đặt thế ? Chờ đến khi theo tới đối diện nhà ga, Nguyễn Ngôn ngây .
Tưởng Thính Nam mà thuê một chiếc xe nhà di động (RV).
Chiếc xe quá lớn đến mức khoa trương, nhưng ở thị trấn nhỏ thì trông nó vẫn vô cùng nổi bật, bên cạnh còn mấy đứa trẻ đang vây quanh chụp ảnh.
Nguyễn Ngôn lẩm bẩm: "Tưởng Thính Nam, thế thì phô trương quá ."
Tưởng Thính Nam chẳng bận tâm những chuyện đó. Anh bế Nguyễn Ngôn lên xe. Phía xe rộng rãi, giường nệm sạch sẽ, Nguyễn Ngôn lập tức leo lên giường, thoải mái lăn lộn một vòng.
Tưởng Thính Nam vẫy tay gọi : "Nằm xuống bên cạnh . Em cứ ngủ , xoa bóp cho em."
Cảm nhận lực xoa bóp thắt lưng, Nguyễn Ngôn thoải mái than thở: "Chiếc xe bao lâu nhỉ? Chút nữa đến đường núi thì khi nữa ."
"Ngủ mau , đừng lo chuyện bao đồng nữa."
Nguyễn Ngôn nghĩ cũng đúng, Tưởng Thính Nam ở bên cạnh thì khi nào đến lượt lo lắng những việc chứ. Thế là dứt khoát nhắm mắt , ngủ khò khò.
Lúc ở tàu hỏa cứ lắc lư xóc nảy, ồn ào, giường thì cứng nhắc khiến chẳng tài nào chợp mắt . Giờ đây chiếc giường lớn êm ái, Tưởng Thính Nam ở bên cạnh, Nguyễn Ngôn nhanh chóng thả lỏng chìm giấc ngủ sâu.
Giữa đường xe dừng một , chắc là để đổi xe, nhưng vì Nguyễn Ngôn ngủ quá say nên chẳng gì. Cậu cứ thế vùi đầu lòng Tưởng Thính Nam, đến sợi tóc cũng chẳng buồn động đậy.
Tài xế phụ trách lái xe phía nhịn mà liếc gương chiếu hậu.
Vị đại gia đến từ thành phố S đúng là vung tiền như rác, chỉ một đoạn đường mà đến ba bốn chiếc xe chỉ để yêu thoải mái hơn. Đã , yêu nhỏ ngủ suốt dọc đường, Tưởng tổng cũng ôm suốt bấy nhiêu lâu, thật khiến tặc lưỡi cảm thán.
Cuối cùng, Nguyễn Ngôn đ.á.n.h thức bởi một đợt xóc nảy khi xe đến đường thôn.
Mấy ngày trời mưa nên đoạn đường phía thực sự thể lái xe . Nguyễn Ngôn mơ màng mở mắt Tưởng Thính Nam bế xuống. Suốt quãng đường , cứ như mọc rễ Tưởng Thính Nam .
"Sao thế ?" Nguyễn Ngôn ngáp một cái.
Tưởng Thính Nam thấp giọng đáp: "Không gì, đoạn đường cuối cùng chúng bộ thôi. Để bế em, đường lầy lội lắm, đừng để bẩn giày."
Biết Nguyễn Ngôn yêu sạch sẽ còn chút tính tiểu thư, Tưởng Thính Nam cố ý .
Quả nhiên giây tiếp theo, Nguyễn Ngôn liền ôm chặt lấy cổ Tưởng Thính Nam: "Thế ôm cho chắc đấy, đừng để em ngã xuống."
Tưởng Thính Nam trầm thấp: "Yên tâm ."
Người tài xế thuê tạm thời cũng xuống theo, tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ.
Thấy Nguyễn Ngôn sang, Tưởng Thính Nam : "Đến thăm nhà thì mang chút quà cáp chứ, chẳng lẽ tay ?"
Nguyễn Ngôn chút ngại ngùng: "Sao cái gì cũng nghĩ tới hết , Tưởng Thính Nam?"
Nguyễn Ngôn chỉ nghĩ đến việc để Hàn Thu chịu thiệt nên lén chuyển tiền cho cô, chứ nghĩ đến chuyện mua quà biếu bà nội.
Tưởng Thính Nam xốc lên một chút: "Em cứ ngoan ngoãn là , chuyện cứ để lo."
Đoạn đường còn xa lắm, mười phút là tới. Hàn Thu tầm giờ họ sẽ đến nên đón từ sớm. Thấy bóng dáng hai , vui mừng vẫy tay.
Nguyễn Ngôn cũng từ Tưởng Thính Nam nhảy xuống: "Thu Thu!"
Sau khi giao đồ xong, tài xế cũng chào tạm biệt về.
Bà nội của Hàn Thu là một cụ bà nhỏ nhắn nhưng trông vẫn còn khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Nhìn đống đồ đạc đầy sân, bà cứ luôn miệng : "Tới chơi là quý , đều là bạn học của Tiểu Thu cả, bày vẽ quà cáp làm gì cháu. Đến đây thì cứ xem như nhà nhé."
Bà nội của Nguyễn Ngôn qua đời từ lâu, vốn còn bà nữa nên khi thấy một cụ bà hiền hậu như , cảm thấy đặc biệt thương.
"Cháu cảm ơn bà ạ." Nguyễn Ngôn híp mí, "Cháu là bạn cùng phòng với , chúng cháu lắm ạ. Còn đây là Tưởng Thính Nam, bạn trai của cháu."
Tưởng Thính Nam cũng lễ phép chào hỏi: "Cháu chào bà ạ."
Bà nội Hàn hiển nhiên là chút ngỡ ngàng hai chữ "bạn trai", nhưng bà cũng gì thêm mà nhanh chóng gật đầu: "Mau, trong nhà các cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-36-chuyen-di-ve-mien-nui.html.]
Nhà ở vùng núi thường là nhà tự xây, gì nhiều chứ phòng ốc thì thiếu. Vừa nhóm của Lý Nam vẫn tới nên Nguyễn Ngôn ưu tiên chọn phòng . Cậu chẳng khách khí chút nào, chọn ngay căn phòng chiếc giường lớn nhất.
Lúc trời bắt đầu ngả bóng hoàng hôn.
Trong lúc Tưởng Thính Nam ở trong phòng sắp xếp vali hành lý, Nguyễn Ngôn chạy tót ngoài tìm Hàn Thu.
Vì nhà ngay sát núi nên khí cực kỳ trong lành. Nguyễn Ngôn hít một thật sâu, cảm giác như bao mệt mỏi suốt quãng đường dài đều tan biến sạch sẽ.
Bà nội đang ở trong bếp chuẩn cơm tối cho khách, còn Hàn Thu thì bệt một chiếc ghế nhỏ giữa sân để nhặt rau, Nguyễn Ngôn cũng sà làm cùng bạn.
Hàn Thu dạy cách nhặt rau hỏi: " , hai chơi thế thì Tiểu Hắc gửi ở ?"
"Gửi chỗ bạn của Tưởng Thính Nam ."
Thực chính là gửi ở chỗ Lý Hàm. Lý Hàm và Tiểu Hắc vốn là "oan gia ngõ hẹp", cứ hễ gặp là gây gổ. Thường thì Tiểu Hắc sẽ là đứa chủ động tấn công bằng hai cú đ.ấ.m "bốp bốp" mặt .
Chẳng đợt gửi nuôi , Tiểu Hắc luyện thành võ sĩ boxing luôn nữa. Nguyễn Ngôn thầm mong chờ điều đó.
"Dọc đường chắc vất vả lắm nhỉ?" Hàn Thu , "Bà đang hầm gà đấy, còn thêm cả rau rừng đặc sản ở đây nữa, thơm lắm."
"Tuyệt quá, tuyệt quá!"
Tưởng Thính Nam dọn dẹp xong xuôi bước sân, thấy Nguyễn Ngôn đang lúi húi làm việc thì theo bản năng chạy làm . nửa đường, thấy Hàn Thu bên cạnh nên lẳng lặng lùi về, ở cửa với dáng vẻ một tổng tài thâm trầm, cứ thế chằm chằm hai .
Ánh nắng hoàng hôn buông xuống sân nhà một màu vàng óng ả. Nguyễn Ngôn nheo mắt , cảm thấy vô cùng dễ chịu: "Nếu ngày nào cũng ở đây thì sẽ thoải mái đến nhường nào nhỉ."
Hàn Thu phản đối, chỉ cong mắt hiền lành.
Chẳng mấy chốc, một mùi hương ngào ngạt từ trong bếp bay .
Cái mùi hương mang cảm giác khác với cơm tiệm. Trong một gian sân nhỏ, kê một chiếc bàn gỗ, khói bếp lờ mờ tỏa , khung cảnh y hệt như những bài trong sách giáo khoa, khiến cảm thấy thư thái đến từng kẽ xương.
Mọi cùng giúp bà bưng thức ăn .
Chính giữa bàn là một chậu gà hầm rau rừng, xung quanh là mấy món rau xào giản dị. Mỗi xới một bát cơm trắng đầy lùm. Bà nội sợ hai ăn đủ nên cứ giục: "Ăn , ăn nhiều các cháu, trong nồi vẫn còn đấy."
Nguyễn Ngôn vội vàng đáp: "Đủ bà ạ, bà cũng mau xuống ăn cùng chúng cháu ."
Một bát cơm bằng cả lượng thức ăn cả ngày của Nguyễn Ngôn cộng .
Tưởng Thính Nam sức ăn của "vợ" chỉ như mèo ngửi, sợ ngại dám từ chối nên ghé tai nhỏ: "Lát nữa ăn hết thì gạt sang bát ."
Nguyễn Ngôn nghĩ đến việc bà nội bận rộn cả buổi trong bếp để nấu nướng, thấy ngại nếu ăn hết. Thế là cắm cúi ăn, đôi đũa múa may nhanh đến mức để tàn ảnh. Tưởng Thính Nam bên cạnh mà khỏi kinh ngạc, thầm tính toán ngày mai bắt đầu học nấu ăn từ bà nội mới .
Gà chạy bộ nuôi trong núi nên vị thơm, thịt chắc và ngọt, ăn kèm với rau rừng thanh mát chan thêm chút nước canh đậm đà. Một thìa đầy ắp cả thịt lẫn rau đưa miệng, cảm giác thỏa mãn gì sánh bằng.
Thế nhưng dù ngon đến mấy thì khi tống hết một bát cơm lớn, Nguyễn Ngôn vẫn bắt đầu thấy "quá tải". Lúc dậy, cảm giác thức ăn đầy lên tận cổ họng. Cậu xoa bụng loanh quanh khắp sân vì tài nào xuống nổi.
Tưởng Thính Nam giúp thu dọn bàn ghế và rửa bát xong, sân thấy Nguyễn Ngôn vẫn còn đang vòng quanh. Anh bất đắc dĩ bước tới, một tay ôm lấy eo Nguyễn Ngôn giúp xoa bụng: "Lớn ngần mà lượng sức ? Tối nay mà đau dày thì làm ?"
Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Tại đồ ăn ngon thật mà."
Tưởng Thính Nam hết cách, đành tìm bà nội xin ít táo và sơn tra để nấu nước cho Nguyễn Ngôn uống cho dễ tiêu.
Ở vùng núi trời tối nhanh, cũng chẳng hoạt động giải trí gì về đêm. Bà nội tuổi nên cũng ngủ từ sớm.
Hàn Thu hỏi Nguyễn Ngôn ngắm trăng .
Nguyễn Ngôn ngủ cả ngày nên giờ chẳng thấy buồn ngủ chút nào, liền gật đầu lia lịa: "Muốn chứ, xem bây giờ?"
Hàn Thu chỉ hướng cho Nguyễn Ngôn, bảo cứ thẳng theo con đường nhỏ phía , vòng qua sườn núi là tới.
Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt hỏi: "Thu Thu, cùng ?"
Hàn Thu trêu: "Cậu với chồng , tớ làm bóng đèn ."
Nói , đưa cho Nguyễn Ngôn một chiếc đèn pin: "Đường tối lắm, cẩn thận một chút nhé."
Nguyễn Ngôn cong mắt đáp: "Yên tâm !"
Đêm ở sơn thôn nhỏ vô cùng tĩnh lặng, thể rõ cả tiếng chim kêu cùng tiếng côn trùng rỉ rả. Tâm trạng Nguyễn Ngôn đang , nhảy chân sáo khiến Tưởng Thính Nam mà thót tim. Anh sợ lát nữa đau dày, cứ bên cạnh che chở vì đường mòn rốt cuộc vẫn khó , chỉ sợ Nguyễn Ngôn sảy chân ngã.
Cuối cùng, một hồi "hữu kinh vô hiểm", hai cũng leo lên sườn núi.
Nguyễn Ngôn bao giờ thấy mặt trăng ở cự ly gần đến thế. Cậu sững sờ. Góc từ sườn núi thật kỳ lạ, cảm giác như ánh trăng sáng rực đang hiện ngay mắt .
Tưởng Thính Nam cởi áo khoác trải xuống đất cho Nguyễn Ngôn lên.
Nguyễn Ngôn thoải mái duỗi , mắt rời khỏi vầng trăng, cảm thán: "Đẹp quá Nam ơi."
Tưởng Thính Nam rủ mắt Nguyễn Ngôn, khẽ đáp: "Ừ, lắm."
"Anh còn nhớ ngắm trăng ở Bern, Thụy Sĩ ? Hồi đó tụi ở cái khách sạn chân núi, ông chủ nuôi một chú ch.ó Akita đáng yêu cực kỳ ."
Ánh mắt Tưởng Thính Nam trở nên ôn nhu: "Tất nhiên là nhớ chứ."
Tất cả những ký ức liên quan đến Nguyễn Ngôn từ lâu khắc sâu tâm khảm.
Sau khi kết hôn, dù công việc vẫn bận rộn như nhưng Tưởng Thính Nam luôn cố gắng dành thời gian đưa Nguyễn Ngôn du lịch.
Mùa hè, họ đến Tanzania xem động vật di cư. Nguyễn Ngôn thích mê một chú sư t.ử con và chụp cho nó nhiều ảnh. Nếu vì vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ đó, lẽ họ thực sự nhận nuôi một chú sư t.ử nhỏ xinh .
Mùa thu, họ đến Tuscany ngắm những làn sóng lúa vàng óng. Khi ánh mặt trời buông xuống, cánh đồng rực rỡ như một ngọn lửa nồng cháy, khiến cả Tưởng Thính Nam và Nguyễn Ngôn đều cảm thấy như sắp tan chảy trong sự ấm áp .
Anh nhớ ngày đó cõng Nguyễn Ngôn lưng, để cổ chụp ảnh. Nguyễn Ngôn khi giang rộng hai tay hoan hô, lớn tiếng gọi tên giữa gian bao la.
Mùa đông, họ đến Hokkaido ngâm suối nước nóng. Nguyễn Ngôn đội một chiếc khăn lông lên đầu trêu đùa bảo chụp ảnh cho . Tưởng Thính Nam nghĩ đang cố ý quyến rũ , thế là ấn xuống "hành hạ" kịch liệt suốt cả đêm.
Mùa xuân, họ ghé thăm đấu trường La Mã. Nguyễn Ngôn hỏi đ.á.n.h thắng một con sư t.ử ? Tưởng Thính Nam bảo , nhưng nếu thực sự con sư t.ử nào lao tới, chắc chắn sẽ chắn mặt .
Tưởng Thính Nam bồi hồi nhớ , hóa họ kết hôn lâu đến thế . Những ngày tháng trôi qua bình dị mà hạnh phúc, tựa như làn nước mát lành lướt qua kẽ tay.
Hồi mới cưới, Tưởng Thính Nam chẳng dám mong cầu Nguyễn Ngôn sẽ yêu , chỉ giữ ở bên cạnh mà thôi. từ lúc nào, bắt đầu khao khát nhiều hơn thế.
Con là , d.ụ.c vọng vốn ngừng nảy nở.
Anh bắt đầu thói quen cuộn tròn mềm mại trong lòng , thói quen mỗi sáng cố ý đ.á.n.h thức dậy để dỗ dành, nũng nịu gọi "Chồng ơi", và thói quen nhận lấy nụ hôn chào buổi sáng, cảm nhận bờ môi mềm mại, ẩm ướt áp lên má .
Nguyễn Ngôn lúc vẫn đang mải mê ngắm trăng. Cậu chụp nhiều ảnh, định bụng lát nữa sẽ cùng Tưởng Thính Nam chụp một tấm hình chung. bỗng nhiên thấy Tưởng Thính Nam nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi:
"Bảo bảo, em môi em mềm lắm ?"
Nguyễn Ngôn ngẩn : "..." Cái kiểu chuyện gì đây?
Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Lâu lắm em hôn chào buổi sáng đấy. Vợ ơi, hôn một cái ."
Nguyễn Ngôn chỉ tặng cho một cái tát. sợ làm thế chỉ khiến thêm hưng phấn nên đành thôi.
Cậu vội vàng dậy, sợ Tưởng Thính Nam thốt mấy lời "đen tối" khác: "Không còn sớm nữa, tụi về thôi!"
Tưởng Thính Nam dậy lững thững theo : "Hôn chào buổi sáng , hôn chúc ngủ ngon chắc là chứ nhỉ?"
Nguyễn Ngôn bám riết đến mức hết cách, đột nhiên đầu túm lấy cổ áo Tưởng Thính Nam. Anh cũng điều mà cúi đầu xuống, để mặc cho Nguyễn Ngôn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên làn môi .
Nguyễn Ngôn vốn định chỉ chạm nhẹ một cái thôi, nhưng Tưởng Thính Nam thể để con mồi dâng tận miệng mà chạy mất. Anh lập tức siết chặt eo Nguyễn Ngôn, xoay chuyển tình thế, tham lam làm sâu sắc thêm nụ hôn .
Ánh trăng dịu dàng bao phủ lên đôi tình nhân, tạo nên một khung cảnh tựa tranh vẽ.
Nguyễn Ngôn chẳng hiểu Tưởng Thính Nam làm , giữa một gian thơ mộng thế mà hôn dữ dội đến thế, cứ như thể cả trăm năm ăn miếng thịt nào bằng.
"Ưm... Anh nhẹ tay chút... Chồng ơi..."
Nguyễn Ngôn vùng vẫy đẩy . Dưới ánh trăng mờ ảo, đôi môi đỏ bừng lên vì nẫng tay .
"Hôn sưng cả lên , về nhà thấy thì làm !"
Tưởng Thính Nam vẫn còn thở gấp, giọng khàn khàn dỗ dành: "Sẽ ai thấy ."
Nguyễn Ngôn chẳng buồn để ý đến , hậm hực thẳng về phía . vài bước, Tưởng Thính Nam đuổi kịp mạnh mẽ nắm lấy bàn tay.
Cũng may là khi về tới sân, Hàn Thu ngủ. Không gian yên tĩnh lạ thường khiến Nguyễn Ngôn thở phào nhẹ nhõm như ăn trộm về.
Cậu rón rén lẻn phòng. Tưởng Thính Nam kiếm nước ấm, bưng một chậu về cho ngâm chân.
Nguyễn Ngôn kinh ngạc hỏi: "Anh mang theo cả chậu rửa chân đấy ?"
Tưởng Thính Nam xổm xuống giúp xoa bóp đôi bàn chân: "Đây là chậu gấp gọn. Đi bộ đường núi nhiều thế chắc chắn chân em sẽ đau."
Nguyễn Ngôn bắt đầu thấy hối hận. Chồng như , để hôn một chút thì làm chứ.
Cậu trưng bộ mặt chân thành, cam đoan: "Chồng ơi, hôn em hứa sẽ né nữa."
Tưởng Thính Nam khẩy một tiếng: "Lời cam đoan của em khác gì mấy đứa ăn no xong thề sẽ bắt đầu giảm cân ."
Nguyễn Ngôn: "..." Nói mà cũng chí lý vô cùng.
Vì quá muộn, Nguyễn Ngôn ngâm chân xong đ.á.n.h răng rửa mặt nhanh chóng ngủ. Cứ ngỡ lạ nhà sẽ khó ngủ, ngờ khi trong vòng tay Tưởng Thính Nam, ngủ say như c.h.ế.t.
Một đêm mộng mị.
Mãi đến sáng hôm , mới đ.á.n.h thức bởi những tiếng ồn ào bên ngoài. Nguyễn Ngôn đang ngái ngủ, cảm thấy phiền chịu . Cậu gắng gượng chống dậy ngoài cửa sổ.
Dưới sân là Lý Nam cùng hai bạn khác, mặt mày lấm lem bụi đất mới tới nơi. Vừa đến sân, họ lớn tiếng ca cẩm, than thở đường xá khó , xong một chuyến mà cảm giác như xương cốt rã rời từng mảnh.
Tưởng Thính Nam dậy từ sớm để bếp giúp bà nội nấu bữa sáng. Biết Nguyễn Ngôn vẫn còn đang ngủ, thấy tiếng ồn, liền sa sầm mặt mày bước ngoài.
Tiếng huyên náo của Lý Nam đột ngột im bặt ngay khi thấy Tưởng Thính Nam. Hắn mới nặn một nụ định chào hỏi thì thấy giọng lạnh lùng của :
"Hoặc là ngậm miệng , hoặc là cút xéo."