Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 35: Thư Ký Của Tưởng Tổng

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:35:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực đến ngày hôm , vết thương tay Nguyễn Ngôn chẳng còn đau mấy. Vốn dĩ chỉ là trầy da nhẹ, ngày thường cẩn thận một chút là , thế nhưng Tưởng Thính Nam cứ nhất quyết bắt ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày.

Nguyễn Ngôn hời còn khoe mẽ. Cậu ôm gối lăn lộn một cách thoải mái, rên rỉ vẻ: "Ôi, em còn học mà. Tưởng Thính Nam, cứ thế thì em tìm việc làm thì tính ?"

Tưởng Thính Nam xin nghỉ giúp xong xuôi. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của "bà xã" đang giường, kìm lòng . Dù buổi sáng mới tắm xong, vẫn cảm thấy trong chút khô nóng.

Giọng trầm xuống: "Nếu học thì cũng đừng ở nhà một , làm với ."

Nguyễn Ngôn bật dậy: "Tại chứ? Em !"

Tưởng Thính Nam chẳng thèm phân trần, cứ thế bế bổng lên: "Không cũng ."

Gã đàn ông hiện đang tạm giam. Tuy nhiên, vì Nguyễn Ngôn gặp thương tích gì quá nặng nên gã chỉ khép tội gây rối trật tự công cộng, dự kiến hai ba ngày nữa sẽ thả . như thế cũng , ở trong đó khó lòng động thủ, chờ đến khi gã ngoài, xử lý thế nào chẳng đều do quyết định ?

Sự việc khiến Tưởng Thính Nam trở nên nhạy cảm quá mức, cũng thấy nguy hiểm. Anh hận thể biến Nguyễn Ngôn thành một chú gấu bông nhỏ cất túi áo, lúc nào cũng mang theo bên mới thấy yên tâm. Nếu chuyện xảy thêm một nữa, sợ sẽ phát điên mất.

Nguyễn Ngôn lười vận động, thế là Tưởng Thính Nam kiêm luôn việc bế đ.á.n.h răng rửa mặt, quần áo, cuối cùng "đóng gói" kỹ càng để mang vợ làm.

Lúc sắp cửa, Tiểu Hắc cứ quẩn quanh chân hai kêu "meo meo", bộ theo. Tưởng Thính Nam cúi xuống nó: "Ngoan, hôm nay cần mày bảo vệ ba nhỏ , ba lớn lo ."

Nguyễn Ngôn mà ngượng chín mặt. Cứ làm như là cái đồ phế vật nhỏ bé, cần cả lẫn mèo trong nhà chung tay bảo vệ bằng.

Chuyện xảy ngày hôm qua ngay đối diện công ty nên ít nhân viên phong thanh. Có điều họ phận thật sự của gã đàn ông , chỉ nghĩ đó là một kẻ lang thang điên làm Nguyễn Ngôn thương.

Nguyễn Ngôn vốn tính cách , mỗi đến công ty đều mua sữa, bánh kẹo cho nên ai cũng quý mến . Vừa thấy xuất hiện, vây quanh hỏi han rối rít:

"Cái gã điên đó bắt ?"

"Xã hội giờ đáng sợ thật đấy, hạng nào cũng ."

"Đây là kiểu ' rác rưởi' mà mạng , cứ thấy là lao c.ắ.n xé vô cớ?"

Nguyễn Ngôn sợ bàn tán thêm sẽ lộ chuyện nên vội vàng cắt ngang: "Cảm ơn quan tâm, em ạ." Cậu nở nụ tươi rói: "Hôm nay em mời cả văn phòng uống sữa nhé, cứ báo món thích cho trợ lý tổng hợp nha!"

Cả văn phòng đồng thanh reo hò: "Cảm ơn Tiểu Ngôn tổng!"

Lần đầu tiên gọi như , Nguyễn Ngôn khỏi đỏ mặt. Khi đến phòng nghỉ bên trong, chọc chọc Tưởng Thính Nam hỏi: "Mọi gọi em là 'Tiểu Ngôn tổng', bảo họ gọi thế ?"

Tưởng Thính Nam thuận thế nắm lấy tay , mân mê lòng bàn tay mềm mại. Thịt Nguyễn Ngôn luôn mọc ở những chỗ "đúng điệu", ngón tay tuy thon dài nhưng lòng bàn tay đầy đặn, khiến Tưởng Thính Nam cứ thích xoa xoa mãi thôi.

Anh trả lời thẳng mà hỏi ngược : "Gọi thế đúng ?"

Đồ của Tưởng Thính Nam cũng là đồ của Nguyễn Ngôn. Công ty của Tưởng Thính Nam đương nhiên cũng thuộc về Nguyễn Ngôn. Gọi một tiếng "Tiểu Ngôn tổng" là chuyện danh chính ngôn thuận.

Nguyễn Ngôn hừ hừ: " em làm ở đây , gọi thế chẳng hợp gì cả."

Tưởng Thính Nam lập tức chớp thời cơ: "Vậy thì làm , hôm nay làm thư ký cho ."

Nghe cái giọng chẳng kiểu "thư ký" đắn gì . Thế nhưng Nguyễn Ngôn cũng từ chối, ngẫm nghĩ một lát điều kiện: "Cũng thôi, nhưng hứa với em một điều kiện."

Trên đời làm gì thư ký nào dám điều kiện với sếp, nhưng với Tưởng Thính Nam, chỉ cần là lời Nguyễn Ngôn thì gì là thể. Anh gật đầu cái rụp, đồng ý .

Nguyễn Ngôn lập tức vòng tay ôm lấy cổ Tưởng Thính Nam, nhõng nhẽo: "Vậy nghỉ hè chúng về quê bà ngoại Hàn Thu chơi ! Cậu bảo ở đó cũng núi để leo, còn cả khu du lịch sinh thái miệt vườn nữa."

Tưởng Thính Nam phì : "Tưởng điều kiện gì to tát, còn đang đợi em đòi mua phi cơ cơ đấy."

Nhắc đến chuyện , chân mày Tưởng Thính Nam khẽ nhíu đầy vẻ hài lòng: "Bé cưng, dạo em chẳng chịu tiêu tiền gì thế?"

Nghe cái giọng điệu xem, vô lý cơ chứ? Nguyễn Ngôn thản nhiên đáp: "Em tiết kiệm tiền cho còn ?"

Tất nhiên là ! Tưởng Thính Nam bày vẻ mặt như lâm đại địch: "Ai mượn em tiết kiệm tiền cho ? Anh kiếm tiền để cho em tiêu thì để làm gì?"

Câu , hồi mới cưới Tưởng Thính Nam cũng từng qua. Lúc đó, để thành "chỉ tiêu tiêu xài" mà đặt , Nguyễn Ngôn làm việc cực kỳ "tận tụy", ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo ngân hàng mua vàng miếng như điểm danh làm . Như thế thành nhiệm vụ, tiền chẳng mất, vẫn là của nhà . Nguyễn Ngôn khi còn tự khen đúng là một tiểu thiên tài.

chẳng mấy ngày, sự việc bại lộ. Tưởng Thính Nam tìm thấy "kho tang vật" của , tịch thu hết đống vàng đó. Nguyễn Ngôn xách đến mặt, mặt mày ủ rũ như gà cắt tiết. Tưởng Thính Nam giận buồn : "Ai mướn em mua mấy thứ ?"

Nguyễn Ngôn thành thật khai báo "hành vi phạm tội": "Mua mấy cái là giữ giá nhất mà, giá vàng đang tăng, còn kiếm thêm chút đỉnh..."

Tưởng Thính Nam cạn lời, chỉ thở dài bất lực: "Ai cần em kiếm tiền chứ? Tiền của đủ nhiều , cần em vất vả sinh lời, chỉ cần em giúp tiêu tiền là ."

Nguyễn Ngôn chớp mắt vô tội. Tưởng Thính Nam thẳng luôn: "Đi mua đồ hiệu , mua mấy thứ xa xỉ phù phiếm , mua tất cả những gì em thích."

Sau , Nguyễn Ngôn cũng học cách tiêu tiền chớp mắt, quẹt chiếc thẻ đen của Tưởng Thính Nam như nước chảy. Thế nhưng từ lúc trọng sinh trở về, dù Tưởng Thính Nam kiếm nhiều tiền hơn , hiếm khi thấy Nguyễn Ngôn đòi mua sắm gì.

Cậu còn hứng thú với mấy chiếc túi hàng hiệu xa hoa, ngay cả quần áo giày dép cũng ít mua, còn xe thể thao du thuyền đều là do chủ động sắm chứ chẳng bao giờ nhắc tới.

Vợ tiêu tiền của , lòng Tưởng Thính Nam bỗng thấy thoải mái. Cảm giác như bé con của đột nhiên trở nên "hiểu chuyện" quá mức, mà Tưởng Thính Nam ghét sự hiểu chuyện nhất.

Nguyễn Ngôn dựa lòng , chậm rãi : "Thật sự là em chẳng mua cả. Mấy thứ hưởng thụ đó, đời em nếm trải đủ ."

Lúc chiếc xe thật sự đ.â.m sầm tới, đống túi xách đồng hồ hiệu liệu chắn cho ? Người duy nhất thực sự che chở, bảo vệ trong lồng n.g.ự.c chỉ Tưởng Thính Nam mà thôi.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Ngôn ngẩng đầu hỏi: "Lúc t.a.i n.ạ.n xảy , vì liều bảo vệ em? Anh sợ ?"

Tưởng Thính Nam nhíu mày, nhéo má một cái: "Nói ngớ ngẩn gì thế. Anh thấy hai ngày nay em thật sự 'thiếu đòn' đấy, cái gì cũng dám đem gở." Với , bảo vệ vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, chẳng bàn cãi.

Nghe thấy hai chữ "thiếu đòn", Nguyễn Ngôn vội vàng bật dậy khỏi lòng Tưởng Thính Nam, bày bộ dạng nghiêm túc: "Đang giờ làm việc, Tưởng tổng xin hãy tự trọng, quấy rối nhân viên. Tôi bắt đầu công tác đây!"

Tưởng Thính Nam bật diễn kịch.

Cạnh bàn làm việc của Tưởng Thính Nam một bộ bàn ghế nhỏ, vốn là nơi Nguyễn Ngôn thỉnh thoảng làm bài tập mỗi khi tới đây, giờ trở thành bàn làm việc của "thư ký nhỏ". Tưởng Thính Nam sai mang đến một chồng tài liệu, bảo Nguyễn Ngôn sắp xếp thành bảng biểu.

Nguyễn Ngôn hăng hái máy tính gõ bàn phím lạch cạch, vẻ một "chú trâu ngựa" mới nghề đang tràn đầy nhiệt huyết. Thế nhưng chỉ vài phút, lén lút mở trò xếp bài Spider Solitaire chơi.

Thực Tưởng Thính Nam cũng chỉ sợ rảnh rỗi quá hóa chán nên tìm việc cho g.i.ế.c thời gian thôi. Anh tập trung xử lý mấy bản báo cáo nên tạm thời để ý đến . Đến khi ngẩng đầu lên, Nguyễn Ngôn gục xuống bàn ngủ say sưa tự bao giờ.

Tưởng Thính Nam chỉ lắc đầu khổ. Anh nhẹ nhàng tới, bế bổng lên. Thấy đôi má trắng nõn của "bà xã" phím máy tính hằn lên mấy vết đỏ, thấy ngứa răng chịu , bèn cúi xuống khẽ c.ắ.n một miếng.

lúc đó, Nguyễn Ngôn mở bừng mắt, hai trân trân.

"Bốp!"

Tưởng tổng vinh dự nhận ngay một "cái tát yêu" từ bà xã.

...

Vậy là kết thúc một ngày làm thư ký tạm thời, Nguyễn Ngôn chẳng làm việc gì ngoài việc ngủ khò khò cả ngày. Đến lúc sắp tan làm, mới Tưởng Thính Nam gọi dậy. Hai về nhà ăn cơm dì nấu mà ghé đại một quán thịt nướng ven đường để "đổi gió".

Quán thịt nướng chẳng kiểu cửa hàng nổi tiếng mạng, mặt tiền lớn, khách khứa ghé qua đa đều là sinh viên quanh vùng. Thịt vỉ nướng phát những tiếng "xèo xèo" vui tai, mùi mỡ thơm nức mũi bốc lên ngào ngạt.

Nguyễn Ngôn chằm chằm những miếng thịt mà Tưởng Thính Nam đang lật qua lật , chỉ chờ lệnh một tiếng là sẽ tống ngay miệng.

Cậu thuận miệng hỏi: "Dạo chẳng thấy đến trường thế? Anh định thôi học luôn đấy ?"

Tưởng Thính Nam gắp cho một miếng thịt chín đều: "Dĩ nhiên là . Anh chỉ ký thỏa thuận riêng với nhà trường, chỉ cần tham gia kỳ thi cuối kỳ là . Những kiến thức đó kiếp học qua cả , học nữa chỉ tổ lãng phí thời gian thôi."

Nguyễn Ngôn: "..." Cảm giác như ai đó "kháy đểu" về chỉ thông minh .

Tưởng Thính Nam vội vàng sửa lời: "Anh ý em , bé cưng."

Nguyễn Ngôn càng cạn lời hơn: "Ở đây chỉ hai đứa trọng sinh, em thì ai?"

Tưởng Thính Nam im bặt. Nguyễn Ngôn thở dài: "Lúc nào cũng thế, cứ gặp vấn đề khó trả lời là im như thóc."

Tưởng Thính Nam: "..."

"Mà nhà trường đồng ý cho nghỉ thế? Dễ tính ?"

Lần Tưởng Thính Nam trả lời tự nhiên hơn nhiều: "Đơn giản thôi, quyên tặng một lô thiết thí nghiệm cho trường là ."

Lần đến lượt Nguyễn Ngôn im lặng.

Người trong quán thịt nướng bắt đầu đông dần. Vì gần khu làng đại học nên nhiều đôi tình nhân sinh viên trạc tuổi hai cũng ghé ăn, túm năm tụm ba trò chuyện rôm rả.

Nguyễn Ngôn họ cảm thán: "Yêu đương thật là thích, hồi đó em kết hôn với sớm thế nhỉ? Đáng lẽ hưởng thụ cảm giác yêu đương lâu hơn một chút mới đúng."

Tưởng Thính Nam thì khẽ nhíu mày, rõ ràng là tán thành. Anh vốn là tư tưởng khá truyền thống, luôn cho rằng đối với một đàn ông thì danh phận là điều cực kỳ quan trọng. Kết hôn đương nhiên là bước mấu chốt nhất.

Tuy nhiên, Tưởng Thính Nam nhạy bén, phản bác trực tiếp mà dùng chiêu "vòng vo tam quốc" cao cấp hơn: "Thật ? Bé cưng , thực chúng kết hôn yêu đương thì cũng giống cả thôi mà."

Nguyễn Ngôn lườm cháy mắt: "Yêu đương thì sẽ lên giường với em chứ gì?"

Tưởng Thính Nam: "..."

thật. Ngay cả Nguyễn Ngôn cũng ngờ nổi Tưởng Thính Nam bảo thủ đến mức giữ gìn " đầu tiên" cho đến tận khi kết hôn. Anh vấn đề gì về tâm lý chứ?

Sau gặng hỏi mãi, Tưởng Thính Nam mới miễn cưỡng đưa một lời giải thích: "Làm như thì lúc hành hạ em 'mạnh tay' một chút, em cũng đường mà trả hàng, dù thì cũng kết hôn ."

Nguyễn Ngôn xong mà tức đến mức ngã vật giường, lạnh mấy tiếng liên hồi. Tưởng Thính Nam đúng là cái đồ thâm hiểm!

Ăn xong thịt nướng, Tưởng Thính Nam vội đưa Nguyễn Ngôn về nhà ngay mà dẫn đến rạp chiếu phim gần đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-35-thu-ky-cua-tuong-tong.html.]

"Chẳng em thích cảm giác yêu đương ?" Tưởng Thính Nam ôn tồn bảo, "Hôm nay coi như chúng đang hẹn hò, ?"

Nguyễn Ngôn thẳng tuột: "Cái gì mà coi như, vốn dĩ chúng kết hôn ."

Tưởng Thính Nam lập tức "vỡ mộng" trong một giây. Anh móc ngay điện thoại , mặt mày nghiêm trọng: "Mua vé máy bay ngay, ngày mai chúng đăng ký kết hôn luôn!"

Nguyễn Ngôn sợ đến mức vội vàng ấn tay xuống, cuống cuồng dỗ dành: "Em đùa thôi mà chồng yêu, xem kìa, chẳng đùa chút nào thế."

Tưởng Thính Nam nghiêm túc chốt hạ: "Đừng đem chuyện hôn nhân mà đùa."

Nguyễn Ngôn cũng đành nghiêm chỉnh gật đầu lia lịa theo .

Tầm rạp phim cũng chẳng phim gì quá hot, Tưởng Thính Nam chọn đại một bộ phim trinh thám huyền bí. Phòng chiếu khá vắng, chỉ lèo tèo vài ba đôi. Vị trí của hai khá khuất ở phía , Nguyễn Ngôn khỏi nghi ngờ Tưởng Thính Nam cố tình chọn chỗ , lên tiếng cảnh cáo: "Anh đừng mà làm mấy chuyện bậy bạ đấy nhé, ở đây đều camera giám sát cả đấy."

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Anh bao giờ tôn trọng em ở bên ngoài ?"

Nguyễn Ngôn hì hì nịnh nọt: "Em mà, em mà. Chồng em là chính nhân quân tử, đời nào làm mấy chuyện đó."

Tưởng Thính Nam sợ vợ "gài hàng" , liền vội vàng bổ sung một câu: "Về nhà làm, về nhà vẫn làm."

Nguyễn Ngôn chỉ trợn mắt trắng cạn lời.

Bộ phim bắt đầu bằng một vụ án trẻ em mất tích, khí căng thẳng, cốt truyện lắt léo khá cuốn hút. Nguyễn Ngôn nhiều dọa cho giật , cứ xoắn xuýt túm chặt lấy tay Tưởng Thính Nam.

Thực tâm trí Tưởng Thính Nam nãy giờ đều đặt hết lên Nguyễn Ngôn. Thấy nắm tay , chỉ ôm ngay vợ lòng, nhưng sực nhớ đến lời "chém gió" lúc nãy nên đành ngậm ngùi nhịn xuống. Khó khăn lắm mới đợi đến lúc phim kết thúc, Tưởng Thính Nam thầm nghĩ: Yêu đương kiểu mệt quá, đúng là kết hôn vẫn hơn.

Trong khi Nguyễn Ngôn xem hào hứng, còn sang hỏi : "Anh thấy ông rể rốt cuộc là ?"

Anh rể nào cơ? Tưởng Thính Nam thuận miệng trả lời bừa một câu.

Nguyễn Ngôn lập tức trừng mắt: "Anh xem phim đấy? Trong phim làm gì nhân vật nào là rể! Tưởng Thính Nam, đúng là đồ lấy lệ. Cái đồ cuồng công việc như , khó khăn lắm mới xem phim với em một buổi mà cũng chẳng chuyên tâm gì cả!"

Tưởng Thính Nam ăn ngay một "chiếc nồi to tướng" đổ xuống đầu mà cách nào thanh minh nổi.

Vì chuyện mà mãi đến lúc về nhà Nguyễn Ngôn vẫn chẳng thèm cho sắc mặt . Tưởng Thính Nam dồn đường cùng, đành bế Tiểu Hắc làm "vật tế" để lấy lòng : "Tiểu Hắc, dạo ba đối xử với con cũng đúng ? Mau xin ba nhỏ giúp ba , đừng để tối nay ba thư phòng ngủ."

Tiểu Hắc xong liền nhảy phắt khỏi lòng , chạy thẳng phòng thèm ngoảnh đầu

.

Nguyễn Ngôn đang đắp mặt nạ, thấy Tiểu Hắc thì một cái, nhưng thấy Tưởng Thính Nam lù lù theo thì lập tức thu nụ , hừ lạnh một tiếng. Tưởng Thính Nam mặt dày coi như thấy, xuống bên cạnh : "Bà xã, mặt nạ em đắp xong đừng vứt nhé, để dành cho dán."

Nhà thì thiếu mặt nạ, nhưng Tưởng Thính Nam vốn chẳng bao giờ đụng mấy thứ chai lọ làm , cùng lắm là rửa mặt bôi tí nước hoa hồng là xong. Vậy mà đòi dùng đồ thừa của vợ.

Nguyễn Ngôn mới đắp lên định xé đưa cho luôn, Tưởng Thính Nam liền ngăn : "Bà xã, em đắp xong thì nó mới mùi thơm của em."

"Anh làm thế? Cái vốn dĩ thơm mà."

"Không giống, cái mùi vị của em, chính là cái gì mà... ABO em ."

Nguyễn Ngôn lập tức cảnh giác. Lần Tưởng Thính Nam nhắc đến ABO là để kiếm cớ hỏi "khoang sinh sản" là cái gì, còn đòi thử "làm" trong đó, khiến Nguyễn Ngôn sợ đến mức hai ngày xuống nổi giường.

Dù Tưởng Thính Nam giải thích thế nào là ý đó, tối hôm vẫn Nguyễn Ngôn kiên quyết tống khứ thư phòng ngủ. Tưởng Thính Nam tức giận định ngày mai sẽ tháo luôn cái giường ở thư phòng ! sợ vợ bắt ngủ sàn nhà thì khổ hơn.

Tay xách nách mang gối đầu rời khỏi phòng, chạm mặt Tiểu Hắc đang meo meo meo chạy . là oan gia ngõ hẹp. Tưởng Thính Nam chẳng buồn diễn vai cha hiền từ nữa, "tiểu thái giám" bằng ánh mắt u ám khi thấy nó hiên ngang chiếm giường, chiếm vợ .

Nực thật. Giây tiếp theo, Nguyễn Ngôn đóng sầm cửa ngay mặt .

lúc đó, Lý Hàm gửi tin nhắn tới hỏi cách "trị" việc gia đình giục cưới. Tưởng Thính Nam suýt chút nữa nhắn : "Vậy vợ đuổi khỏi phòng thì trị thế nào?". cuối cùng vẫn giữ bình tĩnh. Thôi, với mấy vợ cũng chẳng hiểu . Vợ đuổi thư phòng chứ đuổi khỏi nhà, chẳng vì yêu quá ?

Tưởng Thính Nam tự "tẩy não" lủi thủi thư phòng. Trong khi đó, Nguyễn Ngôn đang ôm Tiểu Hắc cùng Hàn Thu chơi game xuyên đêm. Hàn Thu tò mò: "Muộn thế mà chồng tịch thu điện thoại ?"

Nguyễn Ngôn hừ hừ: "Tớ đuổi ngủ thư phòng ."

"Sao thế? Cãi ?"

"Cũng hẳn." Nguyễn Ngôn cố nhớ , "Tớ cũng quên là vì chuyện gì , thôi kệ , mai tính tiếp."

Ngày thứ ba.

Gã đàn ông thả. Hắn bước khỏi trại tạm giam với dáng vẻ xốc xếch, ngoái đầu nhổ một bãi nước bọt đầy vẻ hằn học.

Mẹ kiếp, cái đồ súc sinh nhỏ. Kiếm bao nhiêu tiền mang về cho cha tiêu, đem dâng cho cái loại tiểu bạch kiểm ! Nếu mụ vợ kế của ngóng tin tức báo cho thì chắc giờ vẫn còn che mắt.

Tiếng gào thét của mụ vợ vẫn còn văng vẳng bên tai: "Ông xem ! Đứa con súc sinh của ông phát đạt kìa. Hồi đó bảo , bẻ gãy chứng minh thư của nó, tống nó xuống hầm mỏ mà làm lụng, cho nó kiếm nhiều tiền cũng chạy . Giờ thì , nó giàu nứt đố đổ vách mà chúng chẳng một xu!!!"

Hắn chằm chằm màn hình điện thoại vỡ nát, bên đang phát một đoạn tin tức tài chính. Ánh mắt lóe lên sự tham lam và độc ác.

Gã chẳng hiểu nổi những từ ngữ cao siêu mặt báo, nhưng gã , đứa con "súc sinh" thực sự phất lên . Nhìn nó mặc vest, thắt cà vạt, dáng vẻ cao cao tại thượng mà gã thấy ngứa mắt.

Mụ vợ kế của gã tiếp tục đổ thêm dầu lửa: "Ông cái mà xem! Nó ở bên ngoài tìm một thằng đàn ông để kết hôn, còn mua xe mua nhà cho cái loại tiểu bạch kiểm đó nữa!! Nó tiền mà nhất quyết cho ông tiêu một xu!!!"

Càng gã càng lộn tiết. Gã giận gì khác, mà chỉ khăng khăng một điều: Tiền của thằng súc sinh đó vốn dĩ là của gã, giờ nó dám mang cho ngoài tiêu!! Gã hung hăng giật lấy điện thoại ném văng xa.

"Ông điên , ném điện thoại của làm cái gì!!!"

Gã c.h.ử.i đổng: "Mẹ kiếp, lão t.ử tìm nó. Nhà cửa xe cộ gì đó, tất cả thuộc về lão t.ử mới đúng!!"

Mụ vợ hùa theo ngay: " thế! Nó là con trai ông, tiền của nó chính là của ông! Dựa cái gì mà đòi!!"

Thế là gã khăn gói lên đường tìm Tưởng Thính Nam. Với danh tiếng hiện tại của , việc hỏi thăm khó, nhưng gã giở trò khôn lỏi. Gã nhắm mục tiêu "tiểu bạch kiểm" , định bụng bắt thóp thì Tưởng Thính Nam gì mà chẳng nộp .

Không ngờ, sự việc mấy con mèo hoang phá hỏng. Gã càng nghĩ càng điên tiết, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa. Đang định rẽ khúc quanh thì một chiếc xe màu đen đột ngột dừng phóng mất hút, gã cũng biến mất khỏi chỗ đó.

Vừa lên xe, gã còn kịp định thần trùm bao đen lên đầu, tay trói chặt, vùng vẫy thế nào cũng thoát. Gã cả đời chỉ bắt nạt kẻ yếu, thấy cảnh tượng bao giờ, sợ tới mức run bần bật: "Các gì? Cướp tiền ? Tôi tiền !"

Như nhớ "phao cứu sinh", gã vội vàng gào lên: " , con... con trai tiền! Nó tên Tưởng Thính Nam, là đại ông chủ, các tìm nó mà đòi tiền !"

Xung quanh im lặng đến đáng sợ, chẳng ai thèm đáp lời gã. Gã vẫn run rẩy, miệng ngừng lẩm bẩm: "Con trai là Tưởng Thính Nam, con trai là Tưởng Thính Nam..."

hề rằng, Tưởng Thính Nam đang ngay đối diện .

Anh đó, từ cao xuống kẻ đang co quắp sàn — cha danh nghĩa của . Đã nhiều năm, nhiều năm thấy gọi là "con trai". Gã luôn gọi cả tên lẫn họ, hoặc lúc điên lên thì gọi là "đồ súc sinh".

Tưởng Thính Nam tự giễu: Nếu là súc sinh, gã là cái gì? Lão súc sinh ?

Chiếc xe dừng tại một xưởng bỏ hoang vắng vẻ. Đám túm gã ngoài, giật phắt mảnh vải đen đầu xuống. Ánh nắng gắt gỏng khiến gã nhất thời mở nổi mắt. Bên tai thấy một giọng lạnh lẽo gọi tên : "Tưởng Khiếu."

Gã rùng , cố mở mắt qua. Trước mặt gã chính là Tưởng Thính Nam — mà gã thấy tivi, vest da giày bóng lộn. Tưởng Thính Nam chẳng tâm mà ôn chuyện cũ. Anh khẽ nhíu mày như đang hồi tưởng: "Là tay trái chạm Ngôn Ngôn đúng ?"

Vừa dứt lời, một tên cạnh vung ống thép giáng xuống một cú cực mạnh.

"Rắc!" — Tiếng xương gãy khô khốc vang lên. Tưởng Khiếu lăn lộn mặt đất gào thét t.h.ả.m thiết.

"Mày dám đ.á.n.h tao? Đồ súc sinh, tao là cha mày!!! Mày sẽ gặp báo ứng!"

Tưởng Thính Nam nhạt: "Ông đ.á.n.h vợ bao nhiêu năm còn chẳng gặp báo ứng, gặp ?"

Anh cúi , thưởng thức vẻ t.h.ả.m hại của Tưởng Khiếu. Anh cứ ngỡ sẽ thấy hả hê lắm, nhưng thực chẳng cảm thấy gì. Người rời xa cuộc đời quá lâu .

Tưởng Thính Nam thản nhiên : "Tôi cần ông mưu đồ gì, nhưng hôm nay ông biến khỏi thành phố S ngay lập tức. Nếu để thấy mặt ông một nữa, thứ gãy sẽ chỉ là một cánh tay ."

Ngừng một chút, bồi thêm: " , đứa con trai nhỏ của ông đang học cấp ba ở Tân Thành nhỉ?" Giọng vẫn bình thản như : "Ông chắc cũng nó gặp 'tai nạn' gì đúng ?"

Tưởng Khiếu trợn mắt vì kinh hãi: "Mày dám... Mày đừng động con trai tao!"

Tưởng Thính Nam im lặng gã. Hóa gã cũng yêu thương con cái, chỉ là tình thương đó bao giờ dành cho . Anh thấy thật nực , lạnh lùng đáp: "Biết sợ là . Biết sợ thì đừng xuất hiện mặt nữa."

Gã đàn ông thở hổn hển vì đau và sợ: "Tôi ... ngay... Đừng đụng con ."

Trước khi đến đây, Tưởng Thính Nam nghĩ đến những kết cục t.h.ả.m khốc hơn, xử lý chuyện thật triệt để. khi đối mặt với "đống rác" , chợt thấy đáng. Đối phó với một kẻ cặn bã, cần thiết đ.á.n.h đổi bản . Anh phất tay cho lôi Tưởng Khiếu .

Điện thoại trong túi rung lên, Tưởng Thính Nam lấy xem. Là tin nhắn từ "bà xã":

【Chồng ơi, nhớ quá mất, bao giờ mới về nhà?】

【Chồng ơi chồng ơi về nhà mau!!】

【Ngôn Ngôn ở nhà đợi chồng nha.】

Khóe môi Tưởng Thính Nam khẽ cong lên, vẻ mặt lạnh lùng bỗng chốc tan biến thành sự ôn nhu. Anh thầm, nhưng vẫn làm bộ lạnh nhạt chỉ nhắn đúng một chữ:

【Nói.】

Nguyễn Ngôn quả nhiên hiện nguyên hình trong vòng một nốt nhạc:

【Làm ơn làm ơn, chồng yêu ơi em ăn tôm hùm đất siêu cay ở phố Tây, làm ơn làm ơn nha~】

Kèm theo đó là một bức ảnh: Nguyễn Ngôn đang quỳ gối giường, hai tay chắp cầu khẩn ống kính, còn quên ấn đầu Tiểu Hắc cùng "cúi lạy" với .

"Nhanh lên Tiểu Hắc, chúng cùng cầu xin ba lớn nào!"

Tiểu Hắc: Tôi cũng quỳ hả?

Loading...