Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 29: Kỹ sư số 18
Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:22:20
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỹ sư 18 phục vụ cũng tạm .
Chủ yếu là ở chỗ chẳng bao giờ theo sự điều phối của khách hàng, lúc bảo dừng thì càng hăng m.á.u xung phong, khiến Nguyễn Ngôn tức đến mức đ.ấ.m thùm thụp xuống giường: "Tôi sẽ bao giờ gọi nữa!"
Tưởng Thính Nam xoa eo cho , nhịn hỏi: "Thế tới khách gọi bao nhiêu? Để còn chuẩn ."
Dù gọi bao nhiêu thì chẳng vẫn là !!
Nguyễn Ngôn tức giận mặt , thèm đoái hoài đến cái mặt dày nữa.
"Bảo bối, hai ngày nữa công tác, ở thành phố A một hoạt động nghiên cứu thị trường khá quan trọng, đích qua đó."
Trước đây, nào Tưởng Thính Nam công tác cũng mang Nguyễn Ngôn theo cùng. Lần đương nhiên ngoại lệ.
Nguyễn Ngôn duỗi chân đá đá Tưởng Thính Nam một cái: "Thế còn mau thu dọn hành lý cho em."
Cú đá của trúng đích cho lắm, thấy Tưởng Thính Nam rên khẽ một tiếng, Nguyễn Ngôn hoảng sợ: "Không chứ?"
Miệng thì ghét "nó", nhưng ý định đá hỏng thật nha!! Sau vẫn còn "sử dụng" mà.
Chân mày Tưởng Thính Nam nhíu chặt, lời nào. Lần đầu tiên thấy đàn ông như , chắc là đau thật . Nguyễn Ngôn vội chồm dậy, eo chẳng còn mỏi, đầu chẳng còn đau, cuống cuồng kéo quần Tưởng Thính Nam : "Để em xem nào, là bệnh viện ngay."
Tưởng Thính Nam ngăn cản, tùy ý để Nguyễn Ngôn lột quần xuống.
Rồi đó là một lặng đầy bế tắc.
Nguyễn Ngôn tức đến nghẹn lời. Lại! Lại lừa !!
Lùi một vạn bước mà , cho dù đá thật chăng nữa, thì "nó" cũng thể đột nhiên... dựng và hăng hái như thế .
Tưởng Thính Nam còn giả vờ giả vịt mở miệng: "Vợ ơi, em đá đau quá."
Nguyễn Ngôn lạnh, lẳng lặng : "Có cần em lấy đá viên về chườm cho cho 'xẹp' xuống ?"
Nhìn sắc mặt vợ , Tưởng Thính Nam khựng , nhanh chóng chữa cháy: "Không cần bảo bối, tắm rửa là khỏe ngay thôi."
là "chữa lợn lành thành lợn què", Tưởng Thính Nam thấy vợ chẳng ý định giúp đỡ gì , đành ngậm ngùi lủi thủi tắm.
Nguyễn Ngôn hừ một tiếng, lăn lộn giường sấp chơi điện thoại.
Hàn Thu đang nhắn tin hóng hớt với . Nói về chuyện Giả Thành gian lận cuối kỳ, sẽ xử lý cực kỳ nghiêm khắc. Nguyễn Ngôn cũng chẳng mấy hứng thú. Giảng viên hướng dẫn đuổi việc , phỏng chừng Tưởng Thính Nam cũng sẽ để Giả Thành yên .
Kỳ thực, Tưởng Thính Nam là một thù dai. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến Nguyễn Ngôn.
Hồi mới kết hôn ở kiếp , nhờ quan hệ của Tưởng Thính Nam mà nhiều ấm cô chiêu tìm đến mời Nguyễn Ngôn chơi cùng. Những kẻ sợ quyền thế của Tưởng Thính Nam, coi thường xuất của Nguyễn Ngôn. Họ chê nhà nghèo, thiếu hiểu , những trò giải trí của giới thượng lưu cũng chẳng rành.
Ban đầu Nguyễn Ngôn lòng hiểm ác, vẫn thường theo họ ngoài. Có trại ngựa, kẻ cố tình bảo quản lý đổi cho Nguyễn Ngôn một con ngựa bất kham để dọa cho một trận bẽ mặt. Sự việc đúng như dự tính, con ngựa dở chứng, Nguyễn Ngôn mặt cắt còn giọt m.á.u nhảy xuống ngựa.
Thông thường, sẽ cố tỏ bình tĩnh để giữ thể diện, kẻ đang định tiến lên mỉa mai vài câu thì ngờ Nguyễn Ngôn chạy thẳng về phòng nghỉ ... hu hu. Cậu gọi điện cho Tưởng Thính Nam: "Ông xã ơi, mau đến đây , em bắt nạt !"
This may contain: an anime character with blue eyes and grey hair
Mấy tên công t.ử bột đó đều ngây như phỗng.
Hóa đời thực sự kiểu như ? Bảo là ngay ? Lại còn trắng trợn gọi đến chống lưng một cách đầy tự hào như thế?
Vừa cúp điện thoại, Nguyễn Ngôn liền lau nước mắt, trừng mắt mấy kẻ một cái thật hung dữ. Một tên trong đó gượng : "Nguyễn Ngôn, cái gì mà bắt nạt ? Chẳng chính ngựa dọa cho khiếp vía đó ?"
Nguyễn Ngôn vênh mặt: "Đừng tưởng thấy, lúc từ ngựa xuống, các nhạo ."
"Cậu... nhầm chăng."
Nguyễn Ngôn hừ một tiếng: "Đi mà giải thích với chồng ."
Tưởng Thính Nam đến nhanh. Trên đường phong phanh chuyện Nguyễn Ngôn suýt ngã ngựa, việc đầu tiên khi đến nơi là ôm chầm lấy , kiểm tra từ đầu đến chân, từ xem sứt mẻ miếng nào . May mà .
Tim Tưởng Thính Nam đập nhanh, ấn chặt Nguyễn Ngôn lòng ngực, nhịp đập của hai dường như hòa làm một. Nguyễn Ngôn lẩm bẩm: "Em , chỉ là bực thôi, chắc chắn là bọn họ..."
"Anh đến giải quyết, bảo bối." Tưởng Thính Nam ngắt lời , giọng trầm xuống: "Cứ để xử lý."
Mấy tên công t.ử bột đó Tưởng Thính Nam sớm điều tra qua. Bất cứ ai xuất hiện quanh Nguyễn Ngôn đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Đa gia đình bọn họ đều làm ăn với tập đoàn họ Tưởng, thể dễ dàng nắm thóp bọn họ bất cứ lúc nào.
Giống như bây giờ. Tưởng Thính Nam bắt tên quản lý (kẻ bí mật tráo ngựa) tháo hết đồ bảo hộ , bảo dắt một con "ngựa mới" đến — đây là ngựa mới nhập về trại, qua huấn luyện. Độ nguy hiểm thế nào cần cũng .
Tưởng Thính Nam ghế, ánh mắt tối sầm : "Rất thích cưỡi ngựa đúng ? Đi chạy hai vòng ."
Tên mặt cắt còn giọt máu, run rẩy: "Tưởng tổng..."
"Muốn tìm đỡ lên ?" Tưởng Thính Nam thản nhiên hỏi.
Sau một hồi giằng co, tên đó vẫn lảo đảo leo lên ngựa. Dưới áp lực tâm lý quá lớn, chạy nửa vòng con ngựa phát cuồng, hất văng xuống đất đạp một phát trúng chân. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang tận mây xanh, nhưng chẳng ai dám tiến cứu.
Một lúc , Tưởng Thính Nam dậy, chỉnh cổ tay áo, giọng bình tĩnh: "Đưa bệnh viện ."
Nguyễn Ngôn mới , chân tên đó tàn tật vĩnh viễn, xuất viện gia đình tống nước ngoài. Còn những kẻ xem ngày hôm đó, cũng chẳng bao giờ gặp họ trong bất kỳ buổi tiệc nào nữa. Giống như một đống rác rưởi, Tưởng Thính Nam chỉ cần quét một cái là sạch bách.
Khi máy bay hạ cánh xuống thành phố A thì trời sẩm tối. Nguyễn Ngôn ngủ đủ máy bay nên giờ tỉnh táo, tì tay cửa sổ xe hàng dừa hai bên đường. Thành phố A là một thành phố ven biển, Nguyễn Ngôn đề nghị: "Ông xã, tối nay ăn đồ nướng ngoài bờ biển ."
Tưởng Thính Nam đồng ý ngay: "Được."
ngờ tối đó cuộc họp đột xuất về lịch trình ngày mai, thể từ chối. Nguyễn Ngôn đồ xong xuôi, đành bảo: "Vậy em một , lát mang đồ về cho ."
Tưởng Thính Nam yên tâm, nhưng thấy hăng hái đồ nên cũng làm thất vọng, đành dặn tài xế đợi sảnh khách sạn để đưa .
Bờ biển đang mùa nghỉ lễ nên đông đúc. Nguyễn Ngôn chụp vài tấm ảnh gửi cho Tưởng Thính Nam. Anh nhắn ngay: 【Cho xem em , bảo bối.】
【Đó là giá khác nha.】
Tưởng Thính Nam nhắn nữa. Nguyễn Ngôn tưởng bận họp, ai ngờ lát điện thoại nổ tin nhắn liên tục:
【Số tài khoản đuôi 4000 của quý khách nhận 500.000,00 CNY...】
Gì trời? Tấm ảnh nào mà trị giá tận 50 vạn?
【Ông xã, xem ảnh khỏa ?】
Lát thêm vài tin nhắn chuyển khoản nữa gửi đến. Tưởng Thính Nam chẳng chẳng rằng, chỉ lẳng lặng chuyển tiền. Nguyễn Ngôn cạn lời, điện thoại cứ rung bần bật làm phát phiền.
【Đại gia , đừng chuyển nữa, về em đưa thẻ cho luôn.】
Xem cái tâm xem "ảnh nóng" của Tưởng tổng đang cực kỳ vội vã.
Đang xem tỏ tình bằng pháo hoa biển, Nguyễn Ngôn bỗng thấy một gã cạnh thở dài: "Lãng mạn quá ." Cậu liếc mắt xem kẻ nào thiếu EQ thế, thì gã đó : "Thật trùng hợp."
Nguyễn Ngôn ngẩn : "Hả?? Quen ??"
"Ở trung tâm thương mại mới mở tại thành phố S , khu máy tính mua đồ, chỉ đường cho ."
Nguyễn Ngôn nhớ mang máng, gật đầu xã giao: "Chào ."
"Tôi là Tôn Anh."
Gã họ gì tên gì thì liên quan gì đến ? Nguyễn Ngôn định rời thì Tôn Anh đuổi theo chặn đường: "Thật đó tìm nhưng quản lý bảo chỉ làm thêm, đến nữa. Cậu chơi một ?"
Nguyễn Ngôn lắc đầu: "Đi với bạn trai."
Tôn Anh sững , ánh mắt thoáng qua vẻ vui sướng lẫn kinh ngạc: "Cậu... thích nam ?"
Nguyễn Ngôn nhiều, nhạt định tiếp nhưng gã mặt dày: "Hay là ăn cơm cùng ? Tôi cũng một . Bạn trai chắc bận , là gọi đến ăn cùng luôn?"
Đây là lời mà con thể ? Tôn Anh tự cho rằng bạn trai Nguyễn Ngôn chắc là một tên nghèo kiết xác, nếu chẳng để phát tờ rơi, càng để lủi thủi một ngoài biển thế . Cậu trai thế mà giữ kỹ, xứng đáng "đào góc tường".
Trước khi cơ thể kịp phản ứng, bao phủ lấy Nguyễn Ngôn là mùi bạc hà thanh đạm quen thuộc Tưởng Thính Nam.
Nguyễn Ngôn đầu , quả nhiên bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Thính Nam, kinh ngạc hỏi: “Anh họp xong ?”
Tưởng Thính Nam đáp lời mà khẽ ngước mắt, thần sắc lãnh đạm đối diện, nâng cằm đầy vẻ ngạo nghễ: “Xin , hứng thú dùng bữa cùng khác.”
Tôn Anh hổ đến mức cứng đờ . Chuyện ... chút giống với dự đoán của gã. Đối phương là một gã nghèo kiết xác nào đó, Tưởng Thính Nam khoác chiếc áo măng tô màu xám, bóng đêm, mày mắt lãnh lệ, trông "dữ dằn". Chỉ cần đó thôi tỏa khí thế uy áp khiến khác nghẹt thở.
Tôn Anh là giám đốc một công ty, lương bổng cũng khá khẩm nên bình thường gã luôn tự phụ về phận, lòng chút cao cao tại thượng. lúc thấy Tưởng Thính Nam, bằng vốn liếng lịch duyệt ít ỏi của , gã chắc chắn đây thể đắc tội.
Gã miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng: “Vậy... Nguyễn Ngôn, quấy rầy hai nữa, chào nhé.”
Thấy kẻ đầu chạy mất dép, sắc mặt Tưởng Thính Nam vẫn khá hơn là bao. Bàn tay lớn của đặt bên hông Nguyễn Ngôn nhéo nhẹ một cái: “Đây là cái gọi là ' chơi một ' của em đấy ?”
Cũng may là Tưởng Thính Nam kết thúc cuộc họp sớm để chạy tới. Ngay từ lúc Nguyễn Ngôn , lòng bồn chồn yên, tự trách bận rộn công việc mà bỏ mặc vợ chơi một . Như thì còn tính là đàn ông gì nữa? Thế là đại khái bố trí công việc vội vàng kết thúc họp để tìm .
Ai ngờ tới nơi đụng ngay cảnh tượng "đào góc tường" .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-29-ky-su-so-18.html.]
Nguyễn Ngôn vô tội thanh minh: “Em cũng ngờ là gặp .”
Tưởng Thính Nam mặt nặng như chì, ôm eo Nguyễn Ngôn tiếp tục kéo , thèm một lời. Nguyễn Ngôn bắt đầu vui: “Anh mới tới mà định về luôn ? Em còn ăn gì mà.”
“Tưởng Thính Nam, giờ bắt đầu trưng cái bộ mặt đó cho em xem đấy ?”
“Anh trưng bộ mặt nào cho em xem bao giờ?”
“Anh hiện tại chính là như thế!” Nguyễn Ngôn lớn tiếng, “Mặt trông 'thối' lắm.”
Tưởng Thính Nam nhịn cãi : “Lúc hút t.h.u.ố.c thì em bảo thối, giờ hút nữa thì em bảo mặt thối.”
Nguyễn Ngôn vênh mặt lên: “Thì nào!”
Thì nữa? Tưởng Thính Nam bất lực thở dài: “Không bảo là về. Phía một tiệm đồ nướng hải sản, nhân viên khách sạn đề xuất vị ngon.”
Nguyễn Ngôn lập tức dẩu môi, sáp gần ôm lấy Tưởng Thính Nam, lật mặt nhanh như lật bánh tráng: “Ông xã ơi, với em như thế nhỉ?”
Tưởng Thính Nam lạnh một tiếng: “Em cứ đợi đấy, lát nữa mới tính sổ với em .”
Buổi tối, tiệm đồ nướng khá đông khách, hai chọn một phòng riêng để . Nguyễn Ngôn thực sự đói bụng, cầm thực đơn gọi một tràng dài, đến khi nhân viên phục vụ uyển chuyển nhắc nhở rằng hai lẽ sẽ ăn hết, Nguyễn Ngôn mới hậm hực dừng tay.
Tưởng Thính Nam tâm trạng vẫn mấy vui vẻ. Anh rót một ly đưa cho Nguyễn Ngôn, bấy giờ mới bắt đầu màn "thẩm vấn".
"Quen từ khi nào? Sao từng em kể?"
Nguyễn Ngôn lý nhí: "Thì hồi làm thêm mới quen mà, thực là em thôi, chứ em chẳng quen ."
Tưởng Thính Nam lâu trải qua loại chuyện . là kẻ mắt đ.â.m đầu . Anh cho vợ một vị trí yên , lúc nào cũng nhắn tin "kiểm tra", tại vẫn mấy con ruồi bọ bám theo? Chẳng lẽ nhốt vợ ở trong nhà mới xong ?
Tưởng Thính Nam bỗng thấp giọng : "Bảo bối, là chúng nước ngoài đăng ký kết hôn ."
Động tác gặm xiên thịt của Nguyễn Ngôn khựng , ngây : "Anh quên là chúng vẫn đang học đại học ?"
Giọng Tưởng Thính Nam bình thản: "Thì ?"
Trong mắt , chẳng việc gì đủ sức trở thành rào cản giữa và Nguyễn Ngôn. Anh trầm giọng hỏi: "Em kết hôn với ?"
"Có gì mà , chúng kết hôn bao nhiêu năm cơ mà." Nguyễn Ngôn cạn lời, "Chỉ là em thấy cần thiết, phiền phức lắm."
Kết hôn đối với Nguyễn Ngôn chỉ là vấn đề hình thức. Dù tờ giấy chứng nhận , Tưởng Thính Nam vẫn là chồng mà thôi. rõ ràng Tưởng Thính Nam nghĩ .
Anh cần một danh phận. Một danh phận để khóa chặt lấy Nguyễn Ngôn một cách danh chính ngôn thuận.
"Không phiền, cùng em đăng ký."
Tưởng Thính Nam đến mức đó, Nguyễn Ngôn cũng phản đối nữa, thản nhiên gật đầu: "Vậy thì , chỉ là công ty bận rộn như thế, thời gian ?"
"Anh sẽ sắp xếp."
Sự thật chứng minh, Nguyễn Ngôn vẫn gọi quá nhiều món. Cuối cùng còn dư nhiều hải sản, lãng phí mà bảo đóng gói mang về để cho mèo hoang ăn. Cậu vốn dĩ yêu động vật, kiếp thường xuyên đến các trạm cứu hộ để quyên góp tiền và thức ăn.
Tưởng Thính Nam bóng lưng Nguyễn Ngôn cúi đầu cho mèo ăn. Khi lũ mèo nhỏ vùi đầu ăn uống, nhẹ nhàng vuốt ve đầu chúng hết đến khác. Anh lặng lẽ thật lâu, đợi lũ mèo ăn no tản , Tưởng Thính Nam mới nắm tay Nguyễn Ngôn, cùng bộ ánh trăng trở về.
Về đến khách sạn, Nguyễn Ngôn cứ ngỡ Tưởng Thính Nam vẫn còn ghen nên nhịn mà : "Em còn với hai câu nữa. Với , năm xưa đưa 'tiểu nam hài' đến cho , em cũng gì."
Tưởng Thính Nam vốn nguôi giận, đến đây lửa giận bùng lên: "Em còn dám nhắc? Đó là đưa cho ? Tên đó là nhầm chăn của em!"
Nguyễn Ngôn chột liếc chỗ khác. Lần đó thuần túy là một vụ hiểu lầm tai hại.
Hồi đó Nguyễn Ngôn chơi ngoại thành với bạn, ngủ tại một khách sạn mới mở. Vì quẹt thẻ của Tưởng Thính Nam nên quản lý tưởng đích tới, bèn bán tin tức cho một kẻ đang lấy lòng Tưởng Thính Nam.
Đêm đó, Nguyễn Ngôn từ bar về phòng, quẹt thẻ cửa hưng phấn gọi điện cho chồng: "Hôm nay bar mời nhóm KP đến diễn, ngầu xỉu luôn, hồi cấp ba em cực thích họ."
Tưởng Thính Nam đó là do cố ý sắp xếp, chỉ khẽ: "Chơi vui là ."
Nguyễn Ngôn một tay cởi áo khoác, trong : "Ông xã, mai đến đón em..."
Giọng đột ngột im bặt. Nhìn một trai chỉ mặc duy nhất một chiếc sơ mi trắng chui từ trong chăn , Nguyễn Ngôn hình tại chỗ.
Tưởng Thính Nam nhận thấy sự im lặng bất thường, nhíu mày: "Sao thế bảo bối? Mai đương nhiên sẽ đón em."
Nguyễn Ngôn mở lời thế nào. lúc , giường nhẹ nhàng cất tiếng: "Tưởng tổng, về ạ."
Một câu khiến cả hai đầu dây đều "nổ tung".
Tưởng Thính Nam trầm giọng, thở lạnh lẽo: "Nguyễn Ngôn, bên là ai đang chuyện? Trong phòng em ?!"
Nguyễn Ngôn thì trực tiếp xù lông: "Tưởng Thính Nam! Hóa bên ngoài chơi bời dữ dội thế hả!! Người của tìm đến tận khách sạn tìm em đây , lập tức vác mặt tới đây cho !!"
Đêm đó, khách sạn náo nhiệt vô cùng. Nguyễn Ngôn cứ đinh ninh Tưởng Thính Nam ngày nào cũng ngủ với trai trẻ bên ngoài, tức đến mức suýt đập nát đồ đạc. Tưởng Thính Nam tới nơi tặng cho một trận "loạn quyền".
Anh dám dùng sức cản, chỉ thể đưa tay đỡ mặt. Trong lòng cũng đang bốc hỏa, kẻ nào to gan dám leo lên giường của vợ !
Sau khi điều tra rõ ngọn ngành, Tưởng Thính Nam lạnh mặt gọi vài cuộc điện thoại. Kẻ mưu toan nịnh bợ đúng là "mất cả chì lẫn chài", hợp đồng tan thành mây khói, ngay cả công ty cũng chắc giữ nổi.
Đến khi gọi điện xong , bỗng thấy Nguyễn Ngôn đang giường lặng lẽ rơi nước mắt.
Nhìn cảnh đó, tim Tưởng Thính Nam như d.a.o cắt. Anh chần chừ một giây, bước tới: "Sao bảo bối?"
Tưởng Thính Nam định ôm lòng, nhưng ngờ Nguyễn Ngôn lùi né tránh. Hành động kích động đến Tưởng Thính Nam, tay khựng giữa trung, ánh mắt tối sầm. Anh lời nào, dùng sức kéo , ấn chặt lồng n.g.ự.c .
Giọng khàn đặc: "Đừng trốn , bảo bối."
Nguyễn Ngôn vùng vẫy đ.ấ.m : "Tưởng Thính Nam, là em bắt quả tang, nếu còn chẳng bao nhiêu chen chúc lên giường nữa! Anh mau, đây bao nhiêu !"
Tưởng Thính Nam đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch hàm oan. Anh tức đến mức văng tục.
“Cái rắm ! Mẹ nó, ai dám chứ! Lần là cái thằng bệnh, sẽ xử lý !!”
Nguyễn Ngôn vẫn còn thút thít: “Em tin.”
Con nó chứ! Tưởng Thính Nam hết cách, đành nắm lấy tay Nguyễn Ngôn đặt lên n.g.ự.c : “Bảo bối, em mà, chỉ cảm giác với mỗi em thôi.”
Nguyễn Ngôn: “……” Đang chuyện hẳn hoi tự nhiên "lái" sang chuyện lớn ? Cậu đang diễn cảnh lừa dối mà, giờ thì diễn nổi nữa .
Cậu hít hít mũi một cái: “Anh đừng lảng sang chuyện đó. Tưởng Thính Nam, , cuộc thi mẫu tháng cho em ? Người mời em làm giám khảo đấy.”
Tưởng Thính Nam im lặng một giây, giọng điệu phần nghiến răng nghiến lợi: “Cái đó mà là cuộc thi mẫu đắn ? Đi hai bước là cởi quần áo!”
“Tưởng Thính Nam! Người đó là nghệ thuật!”
Huyệt thái dương của Tưởng Thính Nam giật liên hồi. Anh nhận điện thoại là phi như bay tới đây, thở còn mà Nguyễn Ngôn ở đó lải nhải chuyện nhà nào cởi đồ là nghệ thuật cao nhã, còn bảo đừng mang ánh mắt thành kiến .
Tưởng Thính Nam nhịn hết nổi, nắm lấy lật nhào ấn xuống giường: “Anh thấy em là thiếu dạy dỗ .”
Giọng trầm đục, giơ tay giật phắt cà vạt xuống, quấn vài vòng quanh tay Nguyễn Ngôn. Đang định kéo quần xuống thì chợt khựng .
Nguyễn Ngôn thì đang chờ sẵn, còn nhiệt tình nhắc nhở: “Ông xã, cúc áo ở bên .”
Sắc mặt Tưởng Thính Nam cực kỳ khó coi, giơ tay tét m.ô.n.g một cái: “Sang phòng khác, cái giường khác qua .” Nghĩ đến thôi thấy kinh tởm.
Nguyễn Ngôn giơ đôi tay đang trói lên: “Bế em.”
Tưởng Thính Nam chịu thua, một tay nhấc bổng lên. Nguyễn Ngôn nhân cơ hội hôn chùn chụt lên mặt : “Đừng giận nữa mà ông xã, em tặng 'em' cho đấy.”
“……”
Hai kết hôn nhiều năm, tình cảm khăng khít đến mức kim đ.â.m thủng, nước đổ lọt. Họ đều hiểu rõ đối phương yêu đến nhường nào, nhưng ghen tuông và chiếm hữu đôi khi là bản năng. Không chỉ Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn cũng . im lìm như mà trực tiếp rúc lòng Tưởng Thính Nam, công khai lục lọi điện thoại .
Thực tế chẳng gì để xem cả. Ngoài công việc thì vẫn là công việc. Ảnh chụp ngoài ảnh Nguyễn Ngôn thì vẫn là Nguyễn Ngôn. Cậu một lúc thấy chán, vứt trả điện thoại cho .
Tưởng Thính Nam hỏi mai dự hội nghị cùng .
“Em làm gì? Làm bình hoa ? Em , các họp em buồn ngủ c.h.ế.t mất.” Nguyễn Ngôn đạp một cái: “Chẳng sợ em ngoài ai quấn lấy ? Ngày mai em khỏi cửa là chứ gì.”
Tưởng Thính Nam vội vàng: “Anh ý đó, bảo bối.”
Giả vờ cái gì chứ. Nguyễn Ngôn chẳng thèm chấp, lật lên Tưởng Thính Nam, đắc ý vênh mặt.
Tưởng Thính Nam dám phản bác. Lần nào Nguyễn Ngôn cũng làm vẻ khí thế ngút trời, nhưng thực tế hai hiệp kêu mệt, cuối cùng để đỡ eo giúp .
Tuy nhiên, Tưởng Thính Nam tính toán riêng. Nếu làm cho vợ mệt đến mức xuống giường, thì khỏi lo em ngoài nữa.
Sảng khoái, thật là sảng khoái.
Lời tác giả:
Thế còn gì nữa, m.ô.n.g đưa cho còn .