Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 28: Sự thật giấu kín

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:22:19
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau , mỗi hút thuốc, Tưởng Thính Nam đều cố ý đến lán xe đạp đó, và gặp Nguyễn Ngôn thêm vài nữa. Không hiểu thiếu niên động tác thì vụng về mà ham trèo tường đến thế. Lần nào cũng để Tưởng Thính Nam bế lên mới xong.

Chậc. Phiền phức thật đấy.

Lại một nữa nhảy từ tường xuống, Nguyễn Ngôn lục lọi túi áo, nhét tay Tưởng Thính Nam một hộp kẹo bạc hà.

"Học trưởng, từ mai em trèo tường nữa ." Nguyễn Ngôn híp mắt , "Ban nhạc em thích tập luyện gần đây, ngày mai họ diễn chính thức ."

Tưởng Thính Nam khựng : "Vậy mai em xem diễn ?"

"Không , vé đắt quá."

Tưởng Thính Nam bỗng thấy n.g.ự.c thắt . Trong mắt , thiếu niên nên lo lắng về tiền bạc. Cậu nên sống trong nhung lụa, nâng niu lòng bàn tay mới đúng. Anh siết chặt nắm tay, nếu như tiền...

Tiếng còi tập hợp vang lên từ xa. Nguyễn Ngôn dám nán lâu, vẫy vẫy tay: "Học trưởng, em đây!"

Cậu chạy vài bước đầu , chỉ chỉ hộp kẹo bạc hà: "Ăn cái cai t.h.u.ố.c lá đấy!"

Tưởng Thính Nam theo bóng lưng , gì. Hóa Nguyễn Ngôn thích hút thuốc. Suốt thời gian đó, Nguyễn Ngôn từng hỏi tên , nhưng Tưởng Thính Nam lên kế hoạch cho cả tương lai.

Chờ nghiệp cấp ba sẽ làm thêm, tích cóp tiền học phí, tích cóp thật nhiều tiền. Sau Nguyễn Ngôn xem ban nhạc nào, chơi cái gì, đều cần lo về tiền nữa.

Anh thích thành phố nào, ven biển vùng núi, họ thể định cư ở đó. Anh sẽ mua cho một căn biệt thự thật , trong sân trồng đầy hoa và dựng xích đu cho .

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Tưởng Thính Nam nghĩ xong cả chuyện dưỡng già của hai . ngày hôm đó, bao giờ gặp Nguyễn Ngôn nữa. Anh cha ruột ép thôi học, bắt làm thuê.

Trong những ngày tháng tăm tối , Tưởng Thính Nam luôn mang theo hộp kẹo bạc hà. Anh hút t.h.u.ố.c nữa, thỉnh thoảng lấy hộp kẹo ngửi, như thể đó vẫn còn vương ấm của Nguyễn Ngôn.

Đối với những chuyện , Nguyễn Ngôn ấn tượng gì. Cậu cố gắng lục lọi ký ức, cuối cùng mới bắt một vài hình ảnh mờ nhạt: "Hình như em nhớ ... lúc đó tóc cắt ngắn ngủn, trông dữ lắm, em chẳng dám chuyện nhiều."

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Anh dữ ?"

"Lại còn hút t.h.u.ố.c nữa, lúc đó mùi khói."

Bị vợ chê "thối", trái tim Tưởng Thính Nam vỡ tan thành 108 mảnh. Anh vội hứa: "Sẽ hút nữa , bảo bối."

Nguyễn Ngôn kiễng chân, hôn nhẹ lên cằm : "Không , ông xã thế nào cũng vẫn là ông xã của em."

trong lòng thấy nghẹn ngào. Những chuyện , nếu kể, sẽ chẳng bao giờ . Nguyễn Ngôn vốn là đứa vô tư lự, dù trọng sinh cũng cảm thấy bình thường miễn là bên cạnh. lúc mới nhận , nếu kiếp sống , tình yêu thầm kín bao năm qua của Tưởng Thính Nam sẽ mãi mãi chôn vùi đáy lòng.

Mọi chuyện đời, dường như đều định .

Trên đường về nhà, thấy Nguyễn Ngôn vẻ trầm mặc, Tưởng Thính Nam dỗ dành: "Sao thế? Trách lừa em ? Anh sai bảo bối, em vui thì cứ đ.á.n.h ."

Kể cũng lạ, Tưởng Thính Nam dù chút gia trưởng nhưng bao giờ thấy việc vợ đ.á.n.h là mất mặt. Vợ yêu mới đ.á.n.h chứ.

Nguyễn Ngôn lười bộ, thế là Tưởng Thính Nam cõng lưng. Cậu ôm chặt lấy cổ , áp mặt cọ cọ: "Ông xã, yêu thầm em nhiều năm như , chắc vất vả lắm."

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Nói gì thế, thích em thì mà vất vả ."

Thích Nguyễn Ngôn là bản năng tự nhiên như thở của .

Nguyễn Ngôn khẽ: "Thật may..." Thật may vì trọng sinh để tất cả.

Trầm ngâm một lát, vung tay tuyên bố: "Trẫm quyết định bù đắp cho , đêm nay cho phép thị tẩm!"

Tưởng Thính Nam cõng , bật : "Tạ ơn bệ hạ."

Chuyện "thị tẩm" thì dễ , nhưng Tưởng Thính Nam đầu về nhà bạn trai, tiện ở qua đêm ngay. Thấy trời sẩm tối, chủ động bảo sẽ khách sạn gần đó ở.

Nguyễn Ngôn đang ăn khoai tây chiên xem tivi liền ngẩn ngơ: "Sao ngoài ở? Ở nhà chứ."

Tưởng Thính Nam xoa khóe miệng cho : "Thôi, ngoài ở cho tiện em ạ." Anh lén quan sát sắc mặt vợ.

Lưu Trân chiều nay đ.á.n.h mạt chược thắng tiền nên tâm tình khá , thì đáp lời. Tưởng Thính Nam véo má Nguyễn Ngôn, dặn tối lén ăn kem, chậm rãi mặc áo khoác .

Một cái áo khoác mà mặc mất tận 5 phút. Lưu Trân cuối cùng cũng nhịn mà lên tiếng: "Sao thế? Chê nhà chật ?"

Tưởng Thính Nam vội đáp: "Dì ơi, con dám ý đó ạ?"

Lưu Trân mất tự nhiên: "Thế thì ở ."

Tưởng Thính Nam tươi: "Con cảm ơn dì ạ." là chẳng khách sáo chút nào.

Tối đó Lưu Trân ca trực đêm nên chuẩn đồ đạc làm ngay. Trong nhà chỉ một cái nhà vệ sinh, Nguyễn Hàm vệ sinh cá nhân xong thì thấy Tưởng Thính Nam đang bưng một chậu nước ở cửa.

"Anh Tưởng định tắm ạ?"

"Anh trai em hôm nay bộ nhiều, lấy nước ấm cho em ngâm chân." Tưởng Thính Nam trả lời một cách cực kỳ tự nhiên.

Nguyễn Hàm cạn lời, phòng thấy trai vẫn đang ôm túi khoai tây chiên xem show giải trí ha hả. Cô chân thành hỏi: "Anh Tưởng ơi, chỉ em với, quỳ lạy phương nào thì mới tìm bạn trai 'mười điểm' như ?"

"Nhiệm vụ mắt của em là học hành cho ."

"..."

Tưởng Thính Nam nhà Nguyễn Ngôn ba bốn ngày.

Có những chuyện thể diễn, nhưng cũng những chuyện thể nào diễn . Cái cách đối với Nguyễn Ngôn, tất cả đều thấy rõ mười mươi. Thậm chí, ngay cả Lưu Trân cũng bắt đầu cảm thấy "chướng mắt". Làm gì kiểu nuông chiều khác đến mức đó cơ chứ!

Mà bà ngờ rằng, đây mới chỉ là lúc Tưởng Thính Nam cố ý tiết chế đấy. Nếu , ở nhà riêng của hai đứa, Nguyễn Ngôn e là đến một chén nước cũng chẳng cần tự tay rót.

Thái độ của Lưu Trân cũng dần dần dịu . Suy cho cùng, tìm đối tượng chẳng tìm một đối xử với ? Bà chỉ mong con sống hạnh phúc, mà Nguyễn Ngôn bây giờ, ngày nào cũng hớn hở, bà còn lý do gì để ngăn cản nữa .

Sáng ngày mùng một, Nguyễn Ngôn Tưởng Thính Nam đ.á.n.h thức từ sớm.

"Hôm nay dậy sớm chút em." Tưởng Thính Nam hôn lên trán , "Mẹ đang làm sủi cảo ."

Nguyễn Ngôn mơ màng "" một tiếng. Tưởng Thính Nam lấy chiếc bao lì xì chuẩn sẵn đưa cho : "Năm mới, bảo bối của thật khỏe mạnh, lúc nào cũng vui vẻ nhé."

Nguyễn Ngôn rúc lòng nũng nịu: "Anh bế em đ.á.n.h răng rửa mặt ."

Tưởng Thính Nam vỗ nhẹ : "Ngoan nào, hôm qua bế em bắt gặp , bà thế nào cũng mắng em cho xem. Hôm nay ngoan ngoãn tự ."

Nguyễn Ngôn dẩu môi, lồm cồm bò xuống khỏi , hừ hừ: "Rốt cuộc là em thế ."

Tưởng Thính Nam khổ: "Là em, tất cả đều là của em hết."

Mấy ngày nay, gần như bộ việc nhà đều do một tay Tưởng Thính Nam thầu hết, làm Lưu Trân cũng thấy ngại. Sáng nay bà cố ý đặt báo thức dậy sớm để tự tay làm sủi cảo. Còn Nguyễn Ngôn thì nhận nhiệm vụ dán câu đối.

Khu tập thể cũ , hàng xóm láng giềng hầu hết đều quen . Mấy ngày nay thấy nhà bà Lưu thêm mới, tò mò hỏi Nguyễn Ngôn đó bạn học .

Nguyễn Ngôn chẳng thèm giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Dạ, là bạn trai cháu ạ."

Hàng xóm thì kinh ngạc, thì khó hiểu, nhưng Nguyễn Ngôn mặc kệ hết. Cậu cứ thế khoác tay Tưởng Thính Nam hiên ngang về nhà.

Lúc hai dán câu đối thì nhà đối diện cũng đang dán. Tưởng Thính Nam dáng cao lớn nên phụ trách phần dán, còn Nguyễn Ngôn đưa keo dán cho .

Bác gái nhà đối diện thấy , bảo: "Tiểu Ngôn, bạn trai cháu cao ráo quá nhỉ."

Thấy khen Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn tự hào lắm, ưỡn n.g.ự.c khoe: "Anh khỏe như con trâu bác ạ!"

Bác gái phụt thành tiếng. Tưởng Thính Nam thì bất đắc dĩ vô cùng, bắt đầu hối hận vì học kỳ quá nuông chiều . Nhìn cái trình độ dùng từ thế , xem bắt thêm nhiều sách mới .

Dán xong câu đối, Nguyễn Ngôn vẫn còn mải mê "tám chuyện" với bác hàng xóm, cứ thế thao thao bất tuyệt khen Tưởng Thính Nam lên tận trời xanh, cứ như đời chỉ là nhất. Tưởng Thính Nam mà cũng thấy "ngượng" , gọi to một tiếng: "Tiểu Ngôn!", lúc đó mới lôi về phòng.

Vừa đóng cửa , véo nhẹ má : "Nói với lạ nhiều chuyện thế để làm gì?"

"Em chính là cho khác mà." Nguyễn Ngôn ngửa đầu , "Đồng tính luyến ái thì chứ, em tìm ông xã chính là nhất thế gian ."

Nguyễn Ngôn thật sự làm nũng. Mỗi khi phạm Tưởng Thính Nam mắng, chỉ cần tiến gần thầm thì vài câu ngọt ngào, mềm mỏng là Tưởng Thính Nam chẳng nỡ nặng lời thêm nửa câu. Tưởng Thính Nam hiểu rõ, lúc Nguyễn Ngôn đang làm nũng, mà là đang những lời chân thành nhất từ tận đáy lòng.

Cứ mỗi như thế, Tưởng Thính Nam kìm suy nghĩ: Ai mà thể yêu Nguyễn Ngôn cho ? Tiểu Ngôn của như thế, ai thấy cũng thương, chẳng trách cứ giấu nhẹm cho riêng .

"Cố ý mấy lời để quyến rũ đấy ?" Giọng Tưởng Thính Nam khàn , cúi đầu, áp trán trán : "Ngoan đến c.h.ế.t mất thôi."

lúc đó, Lưu Trân từ trong nhà , thấy cảnh tượng mật của hai đứa liền tự nhiên mà ho khan hai tiếng. Nguyễn Ngôn giật , vội vàng đẩy Tưởng Thính Nam .

Bà Lưu rút hai chiếc bao lì xì đưa tới: "Cầm lấy, tiền mừng tuổi của hai đứa."

Tưởng Thính Nam ngờ cũng phần, yết hầu khẽ chuyển động, trầm giọng : "Con cảm ơn ."

Môi Lưu Trân máy động, dường như bà định nhắc nhở "đứa nhỏ gọi sớm thế", nhưng cuối cùng thôi. Tưởng Thính Nam mới cầm lấy bao lì xì, giây tiếp theo Nguyễn Ngôn nhanh tay rút mất. Chưa kịp gì thì bà Lưu trừng mắt, tát nhẹ đầu Nguyễn Ngôn một cái.

Tưởng Thính Nam im lặng quan sát. Hèn gì vợ thích đ.á.n.h đầu như thế, hóa là "gia truyền" cả.

"Nguyễn Ngôn, trả cho nó mau!"

"Gì chứ!" Nguyễn Ngôn đúng lý hợp tình, "Tiền của cũng là tiền của con mà. Nhà con làm chủ!"

"Tiền mừng tuổi mà con cũng trấn lột!" Lưu Trân quát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-28-su-that-giau-kin.html.]

"Thì ạ, hồi nhỏ chẳng lấy tiền mừng tuổi của con là gì." Nguyễn Ngôn bĩu môi, "Con chỉ giữ hộ thôi, lúc nào cần tiêu tiền thì đến tìm con mà lấy."

Lưu Trân: "..." Lời giải thích quá quen thuộc khiến bà nhất thời cãi thế nào.

Tưởng Thính Nam bên cạnh mỉm , Nguyễn Ngôn cướp tiền mà trông còn vẻ hạnh phúc lắm. Lưu Trân cũng chịu thua, đúng là "kẻ đ.ấ.m xoa", tình nguyện dâng nộp thì bà can thiệp làm gì nữa.

Đợi khỏi, Nguyễn Ngôn khoe khoang cái bao lì xì: "Tưởng Thính Nam, xem, nhà em quản tiền, em là chủ gia đình ?"

Tưởng Thính Nam gật đầu: "Đương nhiên , lát nữa đưa hết thẻ ngân hàng cho em luôn."

Nguyễn Ngôn vội xua tay: "Thế thì cần ." Cậu chỉ là sướng cái miệng thôi. "Để tiêu tiền mà báo cáo với em, bên ngoài bảo sợ vợ."

Tưởng Thính Nam chẳng hề để tâm: "Biết thì ?"

Kiếp , bên ngoài cũng đồn đại Tưởng tổng là "thê nô" chính hiệu. Nguồn cơn là từ dạo Nguyễn Ngôn thích vlog đăng lên mạng với mấy chủ đề như "Cách tiêu hết 7 chữ trong một ngày" "Trải nghiệm một ngày trong biệt thự 2000m²". Không ngờ video nổi đình đám, Nguyễn Ngôn còn tăng thêm một lượng fan lớn. Cậu thỉnh thoảng còn livestream tâm sự với fan nữa.

Chuyện may là trong một livestream, Tưởng Thính Nam bất ngờ làm về. Nguyễn Ngôn định tắt máy nhưng ấn nhầm, chẳng những tắt mà còn vặn âm lượng lên mức cao nhất. Thế là cả ngàn xem thấy cảnh Nguyễn Ngôn lon ton chạy đón chồng, âm thanh vọng rõ mồn một:

"Sao về sớm thế? Chẳng tiệc rượu ?"

"Uống hai ly về luôn."

"Mấy bộ quần áo đặt riêng họ gửi tới đấy, em chẳng nhớ đặt nhiều thế nữa. Anh xem xem bộ , bộ màu xanh , còn bộ màu xám trông cứng nhắc nhỉ..."

Giọng đàn ông ngắn gọn: "Đẹp."

Kênh chat lúc đó nổ tung:

- "Oa, cảm giác chồng lạnh lùng nhỉ."

- "Gia đình giàu thế chắc sống mệt mỏi lắm, vợ khép nép với chồng."

- "Sao Tiểu Ngôn gì nữa thế?"

"Tưởng Thính Nam! Anh dám hời hợt với em thử xem!!" Tiếng Nguyễn Ngôn đột nhiên cao vút khiến cả kênh chat lẫn fan đều giật . "Hay lắm, ngoài uống rượu xong về là thái độ với em hả? Em thử đồ cho ngắm mà còn chẳng buồn , em thấy cũng chẳng về phòng ngủ ! Dì ơi! Đem chăn gối của ném sang phòng khách cho con!!"

Lúc giọng đàn ông mới trở nên vội vã, tốc độ nhanh hẳn lên: "Không , bảo bối, ý đó, thật mà, em mặc gì cũng nhất."

"Anh sai bảo bối, đừng đuổi sang phòng khách ngủ mà."

Sau đó hai gì nữa thì rõ, cho đến khi Nguyễn Ngôn phòng, phát hiện livestream tắt. Cậu hoảng hốt tắt máy ngay lập tức.

"Ông xã, em đang livestream, trúng nữa."

Tưởng Thính Nam thấp giọng dỗ dành: "Không , quan trọng, mai bảo bộ phận truyền thông xử lý là ."

Nguyễn Ngôn dẩu môi, chọc chọc n.g.ự.c : "Tại hết, ai bảo về đúng lúc em đang live."

là "đổi trắng đen" đến mức thượng thừa. Vậy mà Tưởng Thính Nam chẳng giận, còn hống : "Lỗi của , bảo bối đừng giận, du thuyền đặt về đấy, mấy ngày nữa đưa em biển chơi nhé."

Ngay đêm đó, mấy từ khóa như #Sư_tử_hà_đông và_Tổng_tài_Tập_đoàn_Họ_Tưởng# leo thẳng lên hot search. Dù bộ phận truyền thông dập tắt ngay ngày hôm , nhưng cái danh "Tưởng tổng sợ vợ" thì vang xa khắp giới kinh doanh. Chỉ điều uy danh quá lớn, chẳng ai dám trêu chọc mặt mà thôi.

Sau Tết vài ngày, hai chuẩn rời . Những ngày hai đứa ở nhà, khí nhộn nhịp hẳn lên, giờ đột ngột khiến Lưu Trân chút bùi ngùi. Bà dậy sớm chuẩn một thùng lớn đồ ăn, thậm chí còn nhét cả hai quả táo.

"Mẹ, mang táo theo làm gì ạ? Trên thiếu gì nơi bán."

Lưu Trân lườm : "Con thì cái gì, táo ngọt lắm, đó con mua loại ."

Tưởng Thính Nam vỗ vai Nguyễn Ngôn, bảo đừng cãi nữa. Anh khệ nệ bê thùng đồ xe: "Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc Tiểu Ngôn thật ạ."

Lưu Trân bây giờ yên tâm, bà chỉ sang dặn con trai: "Con ở đó cũng làm việc nhà phụ , Tiểu Tưởng nấu cơm thì mày rửa bát, cuộc sống là của hai , đừng chỉ đợi hầu hạ, ?"

Nguyễn Ngôn "" một tiếng, nhưng trong bụng nghĩ thầm: Con mà chạm cái bát chắc Tưởng Thính Nam còn cuống hơn cả con chứ.

Ăn cơm trưa xong, cả hai bắt đầu hành trình trở về. Trên đường , thấy Nguyễn Ngôn vẻ buồn, Tưởng Thính Nam an ủi: "Chờ Tiểu Hàm lên đại học, sẽ đón lên ở cùng, chúng mua cho một căn biệt thự ngay sát bên cạnh nhé."

Nguyễn Ngôn chống cằm, làm vẻ đăm chiêu: "Thật nãy giờ em đang suy nghĩ một chuyện cực kỳ nghiêm túc."

Thấy vợ hiếm khi nghiêm túc như , Tưởng Thính Nam thậm chí còn rà phanh, tấp xe lề để lắng cho kỹ.

"Xe ... dán phim cách nhiệt chống trộm ?"

“Đương nhiên dán.”

"Vậy lái xe trong sân , chờ đến buổi tối..." Nguyễn Ngôn nháy mắt với , ý tứ quá rõ ràng.

Tưởng Thính Nam chẳng thèm đáp lời, một chân nhấn ga cho xe lao . Nguyễn Ngôn thấy thái độ lạnh lùng đó thì hài lòng, bắt đầu nhặng xị lên: “Anh hiểu ý em đấy hả?”

“Không hiểu.”

“Tưởng Thính Nam, còn giả vờ cái gì?”

Tưởng Thính Nam hít sâu một : “Em đừng gài . Lần làm xe xong em kêu làm đau em, cả nửa tháng cho chạm còn gì?”

Nguyễn Ngôn hậm hực im , một lát nhịn lẩm bẩm: “Vốn dĩ là thế mà, thể tiết chế một chút ? Em bảo cho làm, nhưng chúng làm một cách tinh tế, làm chậm rãi, làm một cách... 'phát triển bền vững' chứ!”

Tưởng Thính Nam mỗi cuộc đều như con sói đói nghìn năm thấy thịt, hận thể nhai nuốt cả xương lẫn tủy của Nguyễn Ngôn bụng. Thấy vợ bắt đầu lên lớp, dứt khoát ngậm miệng.

khổ nỗi, im lặng cũng mắng. Nguyễn Ngôn bắt đầu cằn nhằn Tưởng Thính Nam suốt ngày lầm lì, lời ít đến t.h.ả.m thương, cả nhà dựa "lượng phát ngôn" khổng lồ của mới duy trì sự sống.

“Anh ở bên cạnh em mỗi ngày chẳng khác nào xem talk show miễn phí, hả?”

Xe chạy một đường, Nguyễn Ngôn lải nhải một đường, còn Tưởng Thính Nam thì... bí mật bật ghi âm điện thoại suốt cả quãng đường. Về nhà vợ mắng trăm nghìn mới sướng.

Sau khi trở về thành phố S, công ty bắt đầu bận rộn. Tưởng Thính Nam nhiều buổi xã giao quan trọng thể đẩy , đành tự tham dự.

Dựa ký ức kiếp về những chính sách mới của chính phủ, Tưởng Thính Nam nhắm chuẩn các dự án khoa học kỹ thuật. Buổi tối hôm đó, tham gia một buổi đấu giá từ thiện, mục đích chính là để đấu giá một chiếc ghim cài áo cổ điển hợp với Nguyễn Ngôn.

Tại buổi tiệc rượu giờ đấu giá, một đàn ông lạ mặt tiến đến kính rượu: “Nghe danh Tưởng tổng lâu, ngờ trẻ tuổi thế .”

Tưởng Thính Nam liếc , một khuôn mặt xa lạ, lập tức mất hứng. Với , kẻ nào kiếp để ấn tượng thì thường là hạng té tép hoặc sắp phá sản.

“Tôi là Giả Đông, từ Công ty Khoa học Kỹ thuật Thâm Hải.”

Nghe thấy cái tên , chân mày Tưởng Thính Nam khẽ nhướn lên, ánh mắt trầm xuống. À, là cha của Giả Thành - đứa bạn cùng phòng bắt nạt vợ .

“Chào ông, Giả tổng.” Tưởng Thính Nam hững hờ chạm ly.

Dạo gần đây Giả Đông đang điên đầu vì công ty bờ vực phá sản do đứt gãy dòng tiền. Ông bám lấy Tưởng Thính Nam để kiếm một chút dự án cứu mạng. Sau một hồi Giả Đông tự thổi phồng, Tưởng Thính Nam thiếu kiên nhẫn ngắt lời: “Giả tổng, hiểu , ông cướp miếng thịt trong miệng chứ gì?”

Giả Đông lúng túng xoa tay: “Tưởng tổng gì thế, chúng là hợp tác cùng thắng mà.”

Tưởng Thính Nam lạnh: “Chắc ông tính , thích nhất là ăn một .”

Thấy mặt Giả Đông tái mét, xoay chuyển: “ đề nghị của ông cũng tồi, ngày mai ông thể đến công ty một chuyến.”

Mắt Giả Đông sáng rực lên. Tưởng Thính Nam chẳng thèm thêm, xoay tìm chiếc ghim cài áo cho vợ. Anh đợi buổi đấu giá kết thúc, chụp món đồ là lập tức rời ngay.

Gần 9 giờ tối. Hai ngày nay, tối nào Nguyễn Ngôn cũng mặc áo ba lỗ với quần đùi ngắn cũn cỡn, bật video nhảy giảm béo trong phòng khách. Nhiều lúc Tưởng Thính Nam sofa cầm tài liệu nhưng mắt cứ dính chặt cái m.ô.n.g tròn trịa của vợ đang lắc lư mặt, chẳng rời nổi.

Tưởng Thính Nam vội vàng về nhà, chỉ sợ vợ nhảy xong mất. Vừa đẩy cửa , tiếng nhạc xập xình mới thở phào, giả vờ thản nhiên nới lỏng cà vạt bước . vài bước, chân khựng .

Hôm nay vợ đồ mới. Trông giống đồ thủy thủ, nhưng cái quần dài thế ? Ở nhà mặc quần dài làm gì? Đề phòng ai hả? Tưởng Thính Nam ngoài mặt thì ít nhưng nội tâm đang gào thét đủ loại tư thế.

Đợi Nguyễn Ngôn nhảy xong, thấy Tưởng Thính Nam vẫn mặc nguyên bộ vest trân trối, chớp mắt hỏi: “Anh làm gì thế?”

“Em xem cái ngăn kéo tủ phía kìa.”

Nguyễn Ngôn tiến tới mở hình: “Tưởng Thính Nam! Đồ cũng để ở đây ! Vạn nhất nhà khách thì ?”

Chưa dứt lời, Tưởng Thính Nam ôm chầm lấy từ phía , những nụ hôn dày đặc rơi xuống tai: “Bảo bối, hôm nay em hết, chúng làm một cách 'tinh tế', làm chậm rãi, làm 'phát triển bền vững'. em thể cái quần đùi ngắn ?”

Nguyễn Ngôn hừ một tiếng: “Anh còn dám đưa yêu cầu ? Đổi trang phục là tính giá khác đấy...”

Tưởng Thính Nam xoay , nắm lấy bàn tay đặt lên lồng n.g.ự.c săn chắc của : “Tháng tập, hình như to một chút .”

Nguyễn Ngôn chớp mắt, nuốt nước miếng cái ực: “Không nhé, ông xã cởi áo em xem nào.”

Tưởng Thính Nam bất động, chằm chằm. Nguyễn Ngôn đẩy : “Đứng dậy!”

“Sao thế?”

“Chẳng xem quần đùi ? Để em .” Nguyễn Ngôn nháy mắt tinh nghịch, “Em cũng chuẩn cho một 'bộ đồ' đấy.”

Thực chẳng quần áo gì, chỉ là mấy sợi dây thừng buộc khéo léo để làm nổi bật cơ n.g.ự.c cuồn cuộn. Dưới ánh đèn mờ ảo, trông cực kỳ kích thích.

“Ông xã nhà, hôm nay 'chấm' đấy, kỹ sư 18!”

Lời tác giả:

Nhất định "làm" một cách kế hoạch phát triển bền vững nha, dù thì Nguyễn Ngôn nhà chúng cũng chỉ mỗi một cái m.ô.n.g thôi mà! [Biểu tượng mặt hề]

Loading...