Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 27: Sau cơn sóng dữ

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:22:17
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn đúng là điển hình của kiểu "ngoài cứng trong mềm".

Gặp lúc gay go là nhũn ngay. Trong phòng tắm nước mịt mù, gương mờ căng một lớp sương, hai chân Nguyễn Ngôn Tưởng Thính Nam giữ chặt. Cậu khó khăn hít hà mấy , đôi mắt phủ một tầng nước vì nghẹn ngào.

Lần đầu tiên của kiếp luôn chút vất vả. Cũng may hai kết hôn nhiều năm, Tưởng Thính Nam đối với cơ thể Nguyễn Ngôn còn thuộc hơn cả chính . Anh là điểm nhạy cảm, chạm thì vợ sẽ run rẩy rơi nước mắt.

Anh làm đau, nên dù lòng nôn nóng đến mấy, Tưởng Thính Nam vẫn kiên nhẫn làm đủ màn dạo đầu, cho đến khi "bảo bối" đỏ hoe mắt vì mất kiên nhẫn mà thúc giục: "Anh... nhanh lên mà."

Tưởng Thính Nam nhịn thêm nữa, ôm chặt lấy . Trong khoảnh khắc đó, sống lưng Nguyễn Ngôn căng cứng, cổ ngẩng cao, chẳng phân biệt nổi là nước mắt bọt nước đang tí tách rơi từ cằm xuống. Đôi mắt đen láy thường ngày giờ đây dường như mất tiêu cự.

Đó là một đêm cực kỳ phóng túng và hoang đường. Đến rạng sáng, Tưởng Thính Nam mới bế Nguyễn Ngôn tắm rửa sạch sẽ một nữa đặt chăn. Lúc Nguyễn Ngôn gần như ngất , chẳng còn ý thức gì nữa.

Chỉ khi cảm nhận Tưởng Thính Nam xuống bên cạnh, theo thói quen mới rúc lòng , áp mặt lồng n.g.ự.c vững chãi của ông xã mới chìm sâu giấc ngủ. Đây là tư thế ôm ngủ mỗi đêm của họ suốt bấy lâu nay.

Trong khi Nguyễn Ngôn đang mệt mỏi rã rời, đại não Tưởng Thính Nam vẫn ở trạng thái hưng phấn tột độ. Đêm nay mới làm hai , thấy thỏa mãn, hận thể đè vợ "gặm nhấm" từ đầu đến chân một lượt.

Nguyễn Ngôn mệt quá, nỡ. Cuối cùng, đành kiềm chế, nắm lấy cổ tay , cúi đầu khẽ c.ắ.n lòng bàn tay để thỏa mãn d.ụ.c vọng chiếm hữu đang dâng trào.

Nguyễn Ngôn là của . Kiếp , kiếp cũng thế.

Ngày hôm , mãi đến gần buổi chiều Nguyễn Ngôn mới tỉnh . Cậu thử bò dậy, nhưng từ thắt lưng trở xuống chân cứ nhũn như sợi bún, hễ cử động là thấy đau.

carousel image 1

Nhìn sang bên cạnh thấy Tưởng Thính Nam , Nguyễn Ngôn nổi giận đùng đùng, vớ lấy điện thoại gọi ngay cho .

Đầu dây bên mới cất tiếng gọi "Vợ ơi", Nguyễn Ngôn mắng cho xối xả:

"Kéo quần lên là mất hút ? Tưởng Thính Nam quá đáng lắm, để em ch·ết giường luôn ..."

Lời dứt, cửa phòng ngủ đẩy . Tưởng Thính Nam một tay cầm điện thoại, một tay bưng khay đồ ăn, bất đắc dĩ : "Anh đoán chừng em sắp tỉnh nên nấu cơm cho em đây."

Dù là vu oan cho , nhưng Nguyễn Ngôn vẫn lý lẽ. Cậu thèm cúp máy, cứ thế điện thoại dù đang mặt: " em còn đ.á.n.h răng rửa mặt nữa."

Tưởng Thính Nam phối hợp theo trò đùa của : "Để bế em ."

"Hôm qua làm em đau quá." Nguyễn Ngôn gạt hết những cảm xúc "phê pha" tối qua đầu, bắt đầu lên án: "Em bảo thôi mà chẳng thèm ."

Tưởng Thính Nam dứt khoát nhận : "Xin bảo bối, hôm qua uống rượu ù tai, rõ."

"..."

Nguyễn Ngôn trút hết cơn giận lên Tưởng Thính Nam. Anh tối qua quá đà nên mặc đ.á.n.h mắng, cứ thế bế vệ sinh cá nhân, dỗ dành húp hết nửa bát cháo. Ăn no thì hết buồn ngủ, nhưng vẫn sức, Nguyễn Ngôn đòi Tưởng Thính Nam bế hoa viên dạo.

Cậu treo vai như một chú gấu túi, môi dẩu thật cao, ngừng chỉ huy: "Chỗ em đặt một cái xích đu, đằng thì trồng hoa hồng, là loại Babi nhiều đầu màu cam . Chỗ đặt bộ bàn ghế để chúng uống cà phê."

Bất cứ điều gì Nguyễn Ngôn , Tưởng Thính Nam đều đáp ứng: "Còn chỗ nào thích cứ nhé, đây là nhà của chúng , tất cả đều theo ý em."

Nguyễn Ngôn bỗng nhớ điều gì, chợt hỏi: "Ông xã, kiếp ... ý em là kiếp lúc , đang làm gì thế?"

Tưởng Thính Nam khựng một chút. Lúc đó, đương nhiên là đang liều mạng làm thuê. Để kiếm tiền, cái gì cũng từng làm, từ rửa bát trong tiệm cơm Tây đến làm gia sư. Anh liều mạng vươn lên chỉ để làm " ", mà còn để tích lũy đủ gia sản, danh chính ngôn thuận tìm Nguyễn Ngôn. những chuyện khổ cực đó, kể cho . Đó là cái giá trả để , cần để bận lòng.

Thấy im lặng, Nguyễn Ngôn tức c.ắ.n một phát cằm : "Sao gì? Hay là lúc đó đang tìm nào trai ?"

Tưởng Thính Nam nhíu mày, vỗ nhẹ m.ô.n.g : "Nói mê sảng cái gì đấy."

Chuyện cũ vốn là chủ đề muôn thuở. Hồi mới cưới ở kiếp , Nguyễn Ngôn cũng từng tò mò hỏi. Lúc đó nắm c.h.ặ.t t.a.y , trầm giọng bảo: "Từ đầu chí cuối, chỉ duy nhất một em."

Hồi đó Nguyễn Ngôn tin lắm. Cậu cứ nghĩ đàn ông địa vị như thì bên ngoài chắc đào hoa lắm. kết hôn bao năm qua, Tưởng Thính Nam hận thể m.ó.c t.i.m cho xem, nên cũng chẳng buồn nghĩ ngợi linh tinh nữa.

Nghĩ đoạn, Nguyễn Ngôn chọc n.g.ự.c : "Thật giả đấy? Em là tình đầu của ?"

Tưởng Thính Nam mặt cảm xúc: "Tình đầu, nụ hôn đầu, cái ôm đầu, và đầu 'làm' cũng là với em."

Nguyễn Ngôn bật : "Vậy hỏi em?"

Cần gì hỏi. Từ lúc Tưởng Thính Nam nắm quyền lực trong tay, cử động của Nguyễn Ngôn điều tra sạch sẽ. Ngay cả chuyện làm ở công ty cũng bàn tay sắp xếp.

Nguyễn Ngôn hề , nhiều chơi, phía luôn một chiếc xe màu đen lặng lẽ bám theo, Tưởng Thính Nam chỉ tham lam hình bóng qua cửa kính xe. Chỉ cần thấy chuyện với ai lâu hơn hai câu là tối đó mất ngủ vì ghen tuông.

Anh cúi xuống, chạm mũi mũi : "Không cần hỏi, em ai khác ngoài ." Nếu , chắc phát điên từ lâu .

Ngày mai là môn thi cuối cùng. Nguyễn Ngôn dù ngợm mỏi nhừ vẫn giường sách. Tưởng Thính Nam gọt trái cây mang , thấy bộ dạng ủ rũ của vợ thì xót xa: "Thôi bảo bối, trượt một môn cũng ."

Nguyễn Ngôn ngẩng đầu lườm: "Đừng gở, mới trượt môn !"

Tưởng Thính Nam xoa đầu : "Nghỉ đông em định về nhà ?"

Nguyễn Ngôn ngẩn : "Chắc là... về nhỉ?" nghỉ đông còn Tết, thể cả Tết cũng về nhà. Tưởng Thính Nam gì thêm.

Hôm thi, Nguyễn Ngôn vẫn còn đang lẩm bẩm ôn bài thì Hàn Thu chạy hóng hớt: "Cậu ? Giảng viên hướng dẫn của chúng từ chức !"

Nguyễn Ngôn kinh ngạc: "Cái gì?"

"Dù cũng sắp nghỉ , kỳ sẽ mới. Nghe bảo bà đây bằng cửa , chẳng đắc tội với ai mà mất việc luôn ."

Nguyễn Ngôn đến câu cuối thì nheo mắt . Chẳng lẽ là...

Tiếng chuông báo giờ thi vang lên, vội vàng phòng thi. Cái lưng vẫn còn mỏi nhừ, Nguyễn Ngôn cố gắng làm xong bài nộp sớm để ngoài. Tưởng Thính Nam đợi sẵn ở cửa, thấy là bế bổng lên, bàn tay lớn xoa xoa eo cho : "Còn khó chịu ?"

Nguyễn Ngôn lắc đầu.

"Thi cử vất vả , ăn cơm thôi."

Nguyễn Ngôn gối cằm lên vai , bỗng nhiên hỏi: "Tưởng Thính Nam, em chuyện hỏi , chúng ..." Cậu khựng , tiếp.

Hỏi thì chứ? Nếu đúng là làm, thì chẳng cũng là để trút giận cho ! Nguyễn Ngôn vốn chẳng thánh thiện gì, thù dai lắm, ai bắt nạt nhớ kỹ hết. Nghĩ , thấy thoải mái, ôm chặt lấy : "Em hỏi là... bao giờ chúng 'làm' tiếp?"

Tưởng Thính Nam giận buồn : "Được, về nhà, làm luôn bây giờ."

"Đồ biến thái!!"

Kỳ nghỉ đông năm nay thực sự chút khác biệt.

Chẳng bao lâu kỳ thi, Lưu Trân bắt đầu hối thúc Nguyễn Ngôn về nhà. Bình thường bà vốn "nuôi thả" con trai, gấp gáp như , ai cũng hiểu là vì lo lắng chuyện của Tưởng Thính Nam.

Nguyễn Ngôn gọi điện cho , thẳng thắn : "Con mà về thì Tưởng Thính Nam làm ạ? Anh , thể để ăn Tết một ."

Lưu Trân mà đau cả đầu. Thằng con đúng là "con trai gả như bát nước đổ ", bênh vực ngoài chằm chặp. Bà gắt gỏng: "Ý con là ? Tết con về hả?"

"Về chứ ạ, nhưng con đưa Tưởng Thính Nam về cùng cơ."

Lưu Trân im lặng một giây, "pặc" một cái cúp máy ngang xương.

Hai đều nghỉ, Tưởng Thính Nam bận rộn ở công ty suốt ngày, để Nguyễn Ngôn ở nhà rảnh rỗi đến mức sắp "mọc nấm". Cậu thực hiện chiến dịch "mưa dầm thấm lâu", mỗi ngày đều gọi điện quấy rầy , đồng thời còn mua chuộc Nguyễn Hàm ở nhà giúp . Dưới sự tấn công từ cả trong lẫn ngoài, Lưu Trân cuối cùng cũng nới lỏng, đồng ý để hai cùng về.

Tối đó Tưởng Thính Nam về đến nhà, Nguyễn Ngôn reo hò nhảy cẫng lên thông báo tin mừng. Tưởng Thính Nam bế bổng lên, hôn mạnh một cái: "Bảo bối của lúc nào cũng mang bất ngờ cho thế nhỉ?"

Vừa , lấy từ trong túi một chiếc chìa khóa xe đưa đến mặt : "Quà năm mới cho em."

Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt. Hai mới nhận bằng lái vài ngày , ngờ Tưởng Thính Nam hành động nhanh đến .

"Mua xe cho em ạ?"

Tưởng Thính Nam mỉm : "Anh chọn kiểu dáng , nhưng nghĩ chắc chắn em sẽ thích."

Nguyễn Ngôn đợi thêm giây nào, kéo ngay Tưởng Thính Nam xuống hầm để xe. Đó là một chiếc BMW cỡ nhỏ màu xám bạc cực kỳ thời thượng. Không trai nào thích xe cả, Nguyễn Ngôn vòng quanh ngắm nghía mãn nguyện đề nghị hai ngày tới sẽ tự lái xe về nhà.

Ngày khởi hành về quê, trời vặn đổ trận tuyết đầu mùa.

Tưởng Thính Nam mua sắm nhiều đồ: thực phẩm bổ dưỡng, quần áo cho Lưu Trân, và cả đồ điện t.ử đời mới nhất cho Nguyễn Hàm. Đồ đạc chất đầy cả ghế . Đang thu dọn, thấy Nguyễn Ngôn lon ton chạy ngoài mà mặc quá mỏng, Tưởng Thính Nam liền nhíu mày: "Ai cho em mặc ít thế đây!"

Anh cởi áo khoác trùm lên , nắm lấy đôi bàn tay lạnh: "Mau nhà ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-27-sau-con-song-du.html.]

Nguyễn Ngôn chịu, còn lôi điện thoại đòi chụp ảnh tuyết rơi và bắt Tưởng Thính Nam chụp cho . Tưởng Thính Nam bất lực, bấm vội hai kiểu chẳng màng giãy giụa, trực tiếp bế ngang lôi xe.

"Tưởng Thính Nam! Anh xem chụp cái gì thế ! Góc độ gì mà trông em dị dạng thế hả!!" Nguyễn Ngôn ảnh trong máy, tức đến mức giật tóc .

Tưởng Thính Nam dỗ dành: "Chẳng em về kịp ăn cơm trưa ? Tiểu tổ tông của ơi, ngay là kịp thật đấy." Lúc Nguyễn Ngôn mới chịu im lặng.

Biết hôm nay con trai dẫn " " về, Lưu Trân sáng sớm trưng bộ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn dọn dẹp nhà cửa sạch bong và bận rộn trong bếp từ sớm.

Nguyễn Hàm xuống cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn vặt, thấy một chiếc xe mới tinh chạy khu tập thể cũ kỹ của . Bà con lối xóm ai cũng tò mò, nhà nào đổi xe xịn thế. giây tiếp theo, cô sững sờ khi thấy trai bước xuống từ chiếc xe đó.

Trời ạ! Mới nửa học kỳ mà trai cô phát tài ? Trúng cũng nhanh đến thế chứ!

ngay đó, cô thấy vị " rể" bước xuống. Anh trai cô như xương sống, cứ thế rúc lòng Tưởng Thính Nam. Giữa làn tuyết trắng, Tưởng Thính Nam một tay che đầu cho Nguyễn Ngôn, một tay ôm eo, cúi đầu hôn nhẹ lên môi . Nguyễn Hàm hình, cô bỗng thấy cảnh tượng như một bức tranh, đến cả tiếng thở mạnh cũng sợ làm hỏng sự bình yên .

"Ngoan, lấy đồ lên lầu ." Tưởng Thính Nam buông Nguyễn Ngôn .

"Anh!!" Nguyễn Hàm chạy , giúp xách đồ và lễ phép chào: "Chào Tưởng ạ."

Vừa lên lầu, cô thì thầm hỏi trai: "Sao mua nhiều đồ thế ? Cả cái xe nữa, hai thuê để lấy oai với ạ?"

Nguyễn Ngôn hất cằm tự hào: "Xe của đấy, mua hẳn hoi."

Nguyễn Hàm trợn tròn mắt. Nhìn kỹ mới thấy, quần áo hai đều là hàng hiệu đắt tiền. Ngay cả cái khăn quàng cổ của trai cũng là của hãng L, giá chắc chắn năm chữ .

Cô nhớ Tưởng Thính Nam đến nhà còn mặc cái áo ba lỗ cũ kỹ, giày thì rách mướp. Thế mà giờ đây, mặc áo khoác đen dài đĩnh đạc, tóc tai chải chuốt, phong thái khác hẳn xưa .

Cái gì gọi là "một đêm đổi đời"? Tiểu thuyết cũng dám thế !

Vừa cửa, tiếng Lưu Trân từ bếp vọng : "Hàm Hàm về , đừng chạy lung tung nữa, lát con về thì rửa ít hoa quả ..."

"Mẹ!" Nguyễn Ngôn hì hì ló đầu bếp: "Con về đây!"

Lưu Trân lườm một cái: "Chỉ giỏi canh đúng giờ cơm là về." Nói đoạn bà : "Còn hai món nữa, phòng khách đợi ."

Tưởng Thính Nam lúc cởi áo khoác, đặt đống quà cáp xuống, xắn tay áo bếp như trong nhà: "Dì để con làm cho ạ."

Nụ mặt Lưu Trân nhạt một chút: "Không cần, , ai để khách động tay động chân."

Tưởng Thính Nam phát huy tối đa chiêu bài "mặt dày": "Khách khứa gì dì, đều là một nhà cả mà."

Lưu Trân: "..."

Bà đuổi cũng , đành để Tưởng Thính Nam cầm xẻng xào nấu điêu luyện. Nguyễn Ngôn thì ở ngoài phòng khách xem tivi nhấm nháp đồ ăn vặt.

Bình thường Tưởng Thính Nam cũng mua cho nhiều đồ ăn vặt, nhưng bảng thành phần của chúng cái nào cái nấy đều "sạch bong kin kít", ăn luôn cảm thấy thiếu thiếu cái vị gì đó. Nguyễn Ngôn vẫn là thích nhất loại que cay 5 hào một túi, ăn là môi miệng bóng nhẫy dầu mỡ mới sướng.

Tưởng Thính Nam đang bận rộn trong bếp cũng tranh thủ liếc mắt , nhíu mày quát: "Nguyễn Ngôn, bỏ đồ xuống ngay, ăn linh tinh, sắp ăn cơm ."

Một khi gọi cả họ lẫn tên thế , nghĩa là Nguyễn Ngôn sắp "gặp họa" tới nơi. Cậu nhanh chóng đặt túi que cay xuống: "Em chỉ nếm thử một chút thôi mà."

Tưởng Thính Nam thêm gì, xoay bếp. Có hỗ trợ, tốc độ nấu nướng nhanh hơn hẳn, chẳng mấy chốc một bàn thức ăn thịnh soạn bày biện xong xuôi.

Cảnh tượng bốn vây quanh bàn ăn khiến Nguyễn Ngôn chút hoảng hốt, cứ ngỡ như thực sự trở về kiếp . Sắc mặt Lưu Trân giãn nhiều, chỉ là bà vẫn ít như cũ, chỉ bảo ăn nhiều một chút.

Nguyễn Ngôn lén lút đưa mắt hiệu cho Nguyễn Hàm. Nguyễn Hàm mới đập hộp mấy món đồ công nghệ đời mới nhất, giờ phút "phản chiến". Cô khẽ hắng giọng, tò mò hỏi: "Anh, bao giờ thì hai kết hôn ạ?"

Tiếng dứt, khí bàn ăn bỗng chốc lặng tờ. Nguyễn Ngôn điên cuồng nháy mắt với em gái: Đồ ngốc ! Hỏi sai !! Đây là câu hỏi thứ ba mới đúng chứ!!

Lưu Trân thể tin nổi mở miệng: "Hai đứa kết hôn?"

Nguyễn Ngôn vùi đầu bát cơm, lí nhí: "Thì... kết hôn thôi mà ." Sớm muộn gì chẳng kết.

Tưởng Thính Nam ở gầm bàn vỗ vỗ chân , mặt vẫn giữ nụ : "Dì , tụi con tạm thời ý định đó . Tiểu Ngôn còn nhỏ mà, vội ạ."

Lưu Trân lườm Nguyễn Ngôn một cái sắc lẹm mới gì thêm. Nguyễn Hàm lỡ lời nên cũng chẳng dám ho he, chỉ cắm cúi ăn cơm.

Sau bữa ăn, Tưởng Thính Nam giành phần dọn dẹp và rửa bát. Lưu Trân tranh , bà bước phòng khách, thấy Nguyễn Ngôn đang ườn sofa chơi điện thoại là lửa giận bùng lên. Đã Nguyễn Ngôn còn ngẩng đầu gọi với trong: "Tưởng Thính Nam! Em ăn quýt, bóc quýt cho em!"

Lưu Trân tức tới chọc mạnh đầu : "Con tay ? Ăn quả quýt cũng bắt bóc cho."

Nguyễn Ngôn ủy khuất: " tự bóc quýt sẽ làm tay ám mùi mà ."

Lưu Trân nghiến răng, véo tai : "Thế thì khỏi ăn!"

"Đau, đau... ơi!"

Tưởng Thính Nam vội chạy : "Dì ơi dì, da Tiểu Ngôn mỏng lắm, dì đừng véo tai em ."

Lưu Trân khổ: "Tôi nuôi nó từ bé đến lớn, chả lẽ tai nó véo ?"

Nhìn thấy Nguyễn Ngôn là bà thấy đau đầu, cũng tự làm tức thêm, bà xoay về phòng đồ để chuẩn ngoài.

Tưởng Thính Nam cái tai đỏ lên của Nguyễn Ngôn, cúi xuống thổi thổi, xoa xoa, đó mới lấy quýt lột, đến cả mấy cái xơ trắng cũng tước sạch sẽ mới đưa cho . Nguyễn Ngôn hừ hừ hai tiếng, nhét miếng quýt mát lạnh miệng.

Buổi chiều Nguyễn Hàm học thêm, Lưu Trân thì chơi mạt chược, trong nhà chỉ còn hai .

"Chúng cũng ngoài dạo , em đưa xem trường cấp ba của em." Nguyễn Ngôn cố ý , mắt liếc phản ứng của : "Đi ?"

Sắc mặt Tưởng Thính Nam đổi: "Em thì ."

Lúc trường nghỉ lễ, lý ngoài , nhưng Nguyễn Ngôn dẻo mồm dẻo miệng, hồi học với bác bảo vệ nên chỉ vài câu " trộn" trong. Trường học vắng lặng, hai vòng qua dãy nhà học, tới sân vận động phía .

"Em học cấp ba ở đây đấy. Còn thì ?"

Nghe vợ hỏi, môi Tưởng Thính Nam khẽ cử động: "Năm lớp 12 học ở trường bổ túc."

Nguyễn Ngôn giận. Tại vẫn thật chứ? Cậu "ồ" một tiếng thèm nữa, cúi đầu thẳng về phía . Nguyễn Ngôn luôn là , cảm xúc gì cũng hiện hết lên mặt, cực kỳ dễ hiểu.

Tưởng Thính Nam chút bất đắc dĩ xen lẫn buồn , rảo bước đuổi theo, nắm lấy cổ tay , thấp giọng: "Muốn hỏi gì thì cứ hỏi thẳng, với mà còn vòng vo thế ?"

Nguyễn Ngôn trừng mắt : "Anh đúng là tiêu chuẩn kép! Em mà dối là như ăn thịt , mắng phạt, kết quả chính chuyện giấu em!"

Tưởng Thính Nam khẽ cong môi. Anh im lặng một lát hỏi: "Em từ khi nào?"

"Bây giờ là em đang hỏi !"

là một chú mèo nhỏ hung dữ, còn giương vuốt nữa cơ đấy. Nhìn bộ dạng hung hăng của vợ, Tưởng Thính Nam chỉ thấy lòng mềm nhũn như bông. Anh đưa tay xoa tóc , giúp chỉnh khăn quàng cổ, ngay khi Nguyễn Ngôn sắp nổi đóa, mới chậm rãi lên tiếng:

"Năm em học lớp 10, đợt quân sự của tân sinh viên."

Lúc đó, Tưởng Thính Nam đang học lớp 12. Thành tích của , thể đó là tia sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của , nhưng tia sáng chính cha ruột dập tắt. Tưởng Thính Nam đồng ý bỏ học, và cha cãi mỗi ngày, thậm chí còn xô xát vài . Ngày hôm , mang theo những vết bầm tím mặt đến trường.

Vì tính tình vốn trầm mặc ít , gần như giao du với bạn học, nên khi thấy mặt vết thương, các bạn càng xa lánh hơn. Giáo viên cũng gọi chuyện vài , nhưng Tưởng Thính Nam lúc đó mang theo lòng tự tôn cố hữu của tuổi trẻ, một chữ cũng hé răng.

Lòng phiền muộn, bỏ 3 đồng mua bao t.h.u.ố.c lá, trốn lán xe đạp để hút, vì ở đó giám thị tuần. Không ngờ t.h.u.ố.c mới hút một nửa, từ phía lán xe bỗng một thiếu niên trèo tường nhảy .

Cậu nhóc đó đáp đất vững, lảo đảo suýt ngã, chiếc mũ rằn ri đầu rơi xuống cũng kịp nhặt, cứ thế ngẩng lên Tưởng Thính Nam. Đôi mắt đen sáng, giọng trong trẻo: "Sao hút t.h.u.ố.c thế?"

Tưởng Thính Nam thấy thật nực . Cậu trèo tường trốn học mà còn bày đặt quản hút t.h.u.ố.c ? là kẻ tám lạng nửa cân. Anh mặt , để ý tới.

Không nhóc bận rộn gì phía , Tưởng Thính Nam hút thêm hai điếu t.h.u.ố.c thì thấy tiếng gọi.

"Cái đó... giúp một chút ?" Thiếu niên ngượng ngùng mở lời: "Mũ của rơi ở bên ngoài , nhặt về, thể đỡ một chút ? Tôi trèo qua ."

Tưởng Thính Nam nhíu mày: "Lúc nãy trèo kiểu gì?"

"Bên ngoài cái bệ đá để giẫm lên mà." Thiếu niên trả lời một cách hiển nhiên.

Tưởng Thính Nam vốn giúp đỡ khác, nhưng chẳng hiểu hôm đó dập thuốc, bước tới đỡ lấy nhóc . Anh một tay đỡ eo, nhưng thiếu niên trơn tuột mấy đều trượt xuống. Tưởng Thính Nam hết cách, đành nâng m.ô.n.g lên, gần như là bế thốc qua tường.

Lần đầu tiên Tưởng Thính Nam , hóa eo của con trai cũng thể thon như , da thịt cũng thể mềm mại đến thế. Anh thậm chí dám dùng lực mạnh, sợ ngón tay lún sâu da thịt .

Sau đó, thấy bảng tên n.g.ự.c áo thiếu niên.

Nguyễn Ngôn.

Loading...