Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 25: Sự thật phơi bày

Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:16:19
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn lủi thủi lên lầu. Cậu cúi gầm mặt, giống như một đứa trẻ tiểu học phạm , xoắn ngón tay , khép nép mặt Tưởng Thính Nam.

"Chẳng bảo là ngủ ?" Giọng Tưởng Thính Nam vẻ lạnh lùng, "Mấy ngày nay em lừa dối bao nhiêu ?"

Nguyễn Ngôn vùi đầu thấp hơn nữa, trông chẳng khác nào một con đà điểu. Tưởng Thính Nam mắng thêm, chỉ cởi áo khoác choàng lên : "Lạnh ? Hai ngày nay trời hạ nhiệt, em ?"

Nguyễn Ngôn khẽ bĩu môi.

Vì trong phòng bao hút thuốc, Tưởng Thính Nam sợ Nguyễn Ngôn thích mùi đó nên để trong, mà dẫn ghế sofa ở sảnh chờ để đợi .

"Mười phút nữa chúng về nhà."

Hàn Thu ngoan ngoãn cạnh . Chờ Tưởng Thính Nam , mới nhỏ giọng hỏi: "Không chứ? Hai về nhà đừng cãi nhé?"

Nguyễn Ngôn nở một nụ còn khó coi hơn cả : "Anh cãi với ."

Anh sẽ trực tiếp dùng "thiết quân luật" luôn.

Hàn Thu gãi đầu: "Thế... về nhé?" Cậu sợ lát nữa hai đ.á.n.h thì chẳng nên giúp ai gọi cấp cứu.

"Muộn , để và Tưởng Thính Nam đưa về."

Hàn Thu vội vàng lắc đầu: "Gần trường thế , bộ tí là tới nơi. Mình đây, hai bảo trọng nhé, đừng cãi , cũng đừng đ.á.n.h đấy."

Nguyễn Ngôn xua tay: "Được , đường cẩn thận nhé."

Tưởng Thính Nam đúng giờ, đầy mười phút : "Đợi lâu ?"

Nguyễn Ngôn ngoan ngoãn lắc đầu.

Tưởng Thính Nam xoay lưng, hạ xuống: "Lên đây bảo bối."

Nguyễn Ngôn ngập ngừng: "Nhiều thế ..."

"Lên ." Tưởng Thính Nam nhíu mày, "Chân đau ?"

Nguyễn Ngôn nghĩ bụng, nhất lúc đừng bướng bỉnh với , nếu về nhà hậu quả sẽ còn thê t.h.ả.m hơn. Cậu ngoan ngoãn sáp gần, trèo lên lưng , vòng tay ôm cổ Tưởng Thính Nam. Lúc mới để ý thấy tay còn xách một cái túi: "Anh cầm cái gì thế?"

"Mua cho em hai hộp đồ ăn, tối nay chắc em ăn uống gì t.ử tế đúng ?"

Nguyễn Ngôn vội vàng hôn chùn chụt lên má : "Ông xã quá ?"

Tưởng Thính Nam hừ lạnh một tiếng: "Bớt nịnh hót . Tốt nhất là giờ em nên nghĩ xem lát nữa giải thích với thế nào."

Hu hu, hung dữ quá mất.

Về đến nhà, Tưởng Thính Nam hâm nóng đồ ăn, ép Nguyễn Ngôn ăn hết nửa bát cơm mới bế tắm. Ngón chân hôm qua chỉ mới ửng hồng thì nay sưng vù lên. Tưởng Thính Nam mà thấy lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Anh lầm lì năng gì, lấy một chậu nước ấm để ngâm chân cho Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn sofa, Tưởng Thính Nam đang quỳ đất xoa bóp chân cho mà lòng yên. Cậu l.i.ế.m môi, thử mở lời: "Cái đó... ông xã ơi..."

Tưởng Thính Nam thản nhiên ngắt lời: "Em nhất nên nghĩ cho kỹ, kể rành mạch chuyện từ đầu đến cuối cho ."

Ý định dối mới nhen nhóm trong đầu Nguyễn Ngôn dập tắt ngay lập tức. Dù kết hôn bao nhiêu năm nay, những dối Tưởng Thính Nam nào bóc trần, mà kết cục nào cũng t.h.ả.m vô cùng. Cậu ủ rũ cúi đầu, thành thật khai báo hết.

Lúc mới Nguyễn Ngôn làm thêm, cơn giận của Tưởng Thính Nam bắt đầu bốc lên từng đợt. Đến khi chuyện còn uống rượu với quản lý, Tưởng Thính Nam bật dậy, sắc mặt xanh mét, chỉ hận thể nhấn ngay Nguyễn Ngôn xuống giường để đ.á.n.h cho một trận.

Nguyễn Ngôn "oa" một tiếng, suýt thì đá đổ cả chậu nước, theo phản xạ đưa tay che m.ô.n.g : "Em... em chỉ uống hai ly thôi, uống nhiều , đến hai mươi phút là em ngoài ."

"Đấy là chuyện uống rượu ?" Tưởng Thính Nam nghiến răng, "Ai cho phép em làm thêm? Anh chẳng bảo , kiếm tiền, em cần lo lắng mấy chuyện đó! Em... em còn ở trung tâm thương mại cả ngày..."

Nói đến cuối, giọng Tưởng Thính Nam run lên. Anh bỗng thấy hối hận. Lẽ lúc đó nên kiên định hơn, nên thừa nhận rằng vẫn nhớ chuyện cũ, nếu Nguyễn Ngôn theo thì chịu khổ thế .

"Không mà, em mệt, thực sự mệt tí nào." Nguyễn Ngôn vội giải thích, "Em coi như chơi thôi mà, em ham chơi mà, sẵn tiện kiếm thêm chút tiền thôi."

Tưởng Thính Nam hít một sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc, thêm lời nào nữa. Anh cúi xuống lau chân cho xoay đổ nước. Nguyễn Ngôn vội vã xỏ dép lê lạch bạch chạy theo .

"Ông xã, ông xã ơi."

"Anh như thế , chiến tranh lạnh là tổn thương tình cảm lắm đấy." Nguyễn Ngôn luyên thuyên dứt, "Trong quan hệ hôn nhân, quan trọng nhất chính là sự giao tiếp."

Tưởng Thính Nam vẫn ngó lơ . Nguyễn Ngôn bĩu môi: "Anh đừng lờ em mà, cứ thế thà đ.á.n.h em một trận còn hơn."

"Đấy là em tự nhé."

"Hả????"

Trong chớp mắt, trời đất như đảo lộn, Nguyễn Ngôn vác lên vai ném xuống giường. Cậu tức tối nắm đ.ấ.m nện xuống nệm giường. Ôi thôi! Lại sập bẫy ! là "thật thà thường thua thiệt" mà!

Cảm nhận Tưởng Thính Nam đang kéo quần xuống, Nguyễn Ngôn vùi mặt xuống gối xin tha, miệng liến thoắng như rap: "Ông xã ơi, đ.á.n.h em cũng , dù em cũng là vợ , đ.á.n.h thì đánh, nhưng nhớ đây là m.ô.n.g chứ đá, đ.á.n.h mạnh là nát đấy hu hu hu... Ái!"

Tưởng Thính Nam bực buồn phát một cái nhẹ, rõ ràng chẳng dùng sức mấy mà Nguyễn Ngôn gào toáng lên.

"Dậy ." Tưởng Thính Nam vỗ nhẹ , "Để xem chân em trầy xước gì bôi t.h.u.ố.c cho em."

Anh đ.á.n.h Nguyễn Ngôn làm gì chứ? Là do kiếm nhiều tiền để vợ ngoài làm cực nhọc, là do vô dụng. Chỉ cần nghĩ đến cảnh Nguyễn Ngôn phát tờ rơi, tươi lấy lòng khác là Tưởng Thính Nam thấy tim đau như d.a.o cắt.

Thấy Tưởng Thính Nam dậy, Nguyễn Ngôn túm chặt quần, nghi hoặc đầu , sợ đây là một "chiêu trò" mới. Tưởng Thính Nam thực sự chỉ lấy t.h.u.ố.c mỡ , nhẹ nhàng bôi lên chân . Sợ t.h.u.ố.c quệt mất, còn kê chân Nguyễn Ngôn lên đùi để giữ yên.

Nguyễn Ngôn chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: "Ông xã hết giận hả?"

Làm giận cho ?

Tưởng Thính Nam giận Nguyễn Ngôn tự chăm sóc bản , để nông nỗi . nghĩ, việc chăm sóc vốn dĩ là trách nhiệm của , vẫn là do làm . Thế là, Tưởng Thính Nam càng giận chính hơn.

Anh kéo Nguyễn Ngôn lòng, trầm giọng : "Lần cuối cùng đấy nhé bảo bối. Còn thì em khỏi học đại học gì hết, cứ thành thật để nhốt ở nhà thôi."

Mắt Nguyễn Ngôn sáng rực lên: "Ông xã nhốt em phòng tối hả?"

Tưởng Thính Nam rũ mắt: "Em mong chờ lắm ?"

Nguyễn Ngôn rụt rè đáp: "Cũng tạm ạ. Có kiểu mặc quần áo ? Sau đó dùng xích sắt khóa em , mỗi ngày em chỉ thể ở giường dang rộng chân chờ ..."

Lời còn dứt, Tưởng Thính Nam "cảnh cáo" bằng cách vỗ nhẹ m.ô.n.g , nhíu mày hỏi: "Em xem mấy thứ lung tung đấy?"

"Da em mỏng thế , xích sắt chẳng sẽ làm xước hết ? Còn nữa, ở giường suốt thì cơ bắp chân sẽ teo hết mất."

Tưởng Thính Nam năng đường hoàng, nghiêm túc là thế, nhưng thực chất trong đầu nghĩ: Chẳng cần đến xiềng xích gì cả. Anh xây một căn biệt thự nhỏ xinh ở vùng ngoại ô vắng vẻ, phía bể bơi, phía hoa viên.

Đồng thời, cũng sẽ lắp hàng rào điện và hệ thống giám sát chặt chẽ nhất để đảm bảo "chim hoàng yến" của thể bay mất. Nguyễn Ngôn sẽ giữ bên mãi mãi.

Tưởng Thính Nam bao giờ ảo tưởng những chuyện thực tế, tôn thờ lối sống thiết thực, gì cũng tự nỗ lực đạt . Duy chỉ chuyện liên quan đến Nguyễn Ngôn là luôn kìm mà mơ mộng viển vông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-25-su-that-phoi-bay.html.]

Anh ghét vợ bar chơi, ghét vợ vương mùi nước hoa lạ, ghét vợ với khác, thậm chí thích vợ chuyện quá nhiều với ngoài. Tưởng Thính Nam tâm lý vấn đề, nên luôn cố hết sức kìm nén để làm tổn thương Nguyễn Ngôn.

hôm nay dường như chút mất kiểm soát. Anh nắm chặt cổ tay Nguyễn Ngôn giữ chặt đỉnh đầu, dùng sức mạnh tuyệt đối áp chế , rũ mắt chằm chằm chút biểu cảm.

Nguyễn Ngôn ngơ ngác . Vợ hôm nay quá mệt . Tưởng Thính Nam cố kìm nén nhắm mắt , cuối cùng cũng buông , xoay xuống một bên.

Chưa đầy hai giây, Nguyễn Ngôn đá sang một phát: "Lại làm ? Không làm thì bày đặt 'dạo đầu' làm cái gì?"

Vừa rõ ràng đang cảm giác mà. Nguyễn Ngôn còn tưởng sắp trải nghiệm kiểu "cưỡng chế yêu" cơ chứ. Kích động đến mức nhịn mà tự cọ cọ vài cái. Kết quả là Tưởng Thính Nam... lăn ngủ thật luôn???

Tưởng Thính Nam thèm để ý đến , mặc cho vợ trút giận . Anh âm thầm tính toán trong lòng: chờ mấy hôm nữa khoản tiền về túi, việc đầu tiên là tìm một căn biệt thự hai tầng, mua cho Nguyễn Ngôn một chiếc xe, thể để cứ bộ suốt đến mức chân sưng vù như thế. Còn mua một đôi giày da dê thật mềm nữa, chắc chắn đôi giày hiện tại chút nào.

Nguyễn Ngôn trút giận một hồi, nhưng cuối cùng cũng chỉ Tưởng Thính Nam nắm chặt bắp chân, đe dọa thành thật một chút.

"Không thành thật thì nào, định làm..."

"Anh tẩn em đấy." Tưởng Thính Nam thản nhiên ngắt lời.

Nguyễn Ngôn lập tức ngoan như cún.

Ngày hôm là thứ Hai, Nguyễn Ngôn là "thành viên" của hội học tiết sớm tám giờ khốn khổ. Cậu dậy với cái đầu bù xù như tổ quạ, ngái ngủ đến mức chẳng phân biệt nổi phương hướng. Tưởng Thính Nam dứt khoát bế lên, mặc quần áo cho , bế đ.á.n.h răng rửa mặt.

Sau một hồi loay hoay, đến khi phòng học, Nguyễn Ngôn mới tỉnh táo đôi chút. Hàn Thu lo lắng : "Vẫn chứ? Tối qua về ông xã giận chứ?"

Nguyễn Ngôn ngáp dài một cái, lắc đầu.

Hàn Thu sực nhớ điều gì đó: "Ông quản lý hỏi xem sự kiện tới làm nữa ?"

Hôm qua Nguyễn Ngôn cũng nhận tin nhắn nhưng trả lời. Cậu vẫy vẫy tay: "Không , nữa là 'xong đời' thật đấy."

Hàn Thu thấu hiểu gật đầu. Người gia đình đúng là quản nghiêm thật.

Nguyễn Ngôn chụp một tấm ảnh sách vở gửi cho Tưởng Thính Nam: 【 Ông xã, em đang giảng . 】

Đây là yêu cầu mới của Tưởng Thính Nam từ tối qua. Xét thấy Nguyễn Ngôn tiền sử dối, yêu cầu thường xuyên báo cáo bằng hình ảnh.

【 Ngoan. 】

【 Trưa đón em ăn cơm. 】

Sáng nay Tưởng Thính Nam đến trụ sở chính của Cẩm Trình Khoa Học Kỹ Thuật. Lý Thành coi trọng , tách riêng một chi nhánh để thành lập phòng làm việc cho . Đây là một con đường khác với , nhưng cũng là con đường kiếm tiền nhanh nhất hiện tại.

Anh cần suy nghĩ quá nhiều, ngay trong buổi sáng ký hợp đồng. Lý Thành : "Không Tưởng tổng nghiệp trường đại học nào, đúng là tuổi trẻ tài cao."

Tưởng Thính Nam thản nhiên đáp: "Tôi đang học năm nhất."

Nụ mặt Lý Thành bỗng cứng đờ. Tưởng Thính Nam ký tên xong xuôi, đưa bút máy cho Lý Thành: "Sao thế, Lý tổng thấy mặt trông già ?"

Lý Thành vội vàng lắc đầu: "À , ."

Nói công bằng thì ngoại hình của Tưởng Thính Nam thực sự xuất sắc, vóc dáng chuẩn như mẫu, điều... từ lời , cử chỉ cho đến năng lực nghiệp vụ, trông thật sự chẳng giống một sinh viên đại học chút nào.

Thấy Lý Thành còn đang ngẩn , Tưởng Thính Nam nhạt: "Hay là Lý tổng sợ quá trẻ nên hối hận vì ký hợp đồng?"

"Không , , Tưởng tổng cứ đùa."

Lý Thành đưa tập hồ sơ dự án cho thư ký phía , lấy một chiếc chìa khóa xe đưa cho Tưởng Thính Nam: "Tưởng tổng, đây là chút lòng thành của tập đoàn, để ... học cho thuận tiện, tài xế cũng sắp xếp sẵn ."

Vốn định làm, nhưng Lý Thành nhanh chóng đổi miệng. Tưởng Thính Nam từ chối, dứt khoát nhận lấy, gật đầu : "Đa tạ Lý tổng."

Trưa hôm đó, Tưởng Thính Nam vội vã đón Nguyễn Ngôn ăn cơm, những việc còn đều giao cho Lý Hàm xử lý.

Chiếc xe chạy đến cổng trường đúng lúc tan tầm, khá đông nên Tưởng Thính Nam bảo tài xế đỗ xe ở phía đối diện, còn thì bộ đón Nguyễn Ngôn. Chỉ chờ vài phút, thấy Nguyễn Ngôn chạy tung tăng như một chú hươu nhỏ lao về phía .

Tưởng Thính Nam nhíu mày. Lại còn chạy, chân đau ?

Anh rảo bước nhanh tới đón: "Bảo bối, chậm thôi."

Nguyễn Ngôn giang rộng hai tay ôm. Dù quanh trường khá nhiều lạ nhưng Tưởng Thính Nam chẳng hề ngần ngại, cúi xuống nhấc bổng lên theo kiểu bế xốc mông.

"Muốn ăn gì nào?"

"Lẩu ạ!"

Tiếng dứt thì bỗng nhiên phía vang lên tiếng gọi tên Nguyễn Ngôn. Cậu đầu , tay vẫn còn vòng qua cổ Tưởng Thính Nam, nhưng khi phía , sững sờ cả .

Lưu Trân cách đó xa, ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi chằm chằm hai .

Môi Nguyễn Ngôn mấp máy: "Mẹ? Sao ở đây?"

Lời tác giả:

Giới thiệu truyện mới dự kiến sắp mắt cả nhà ơi!!! Các bảo bối nhấn nút theo dõi để ủng hộ nhé!!!

Tựa truyện: 《Sau khi c.h.ế.t, trúc mã hóa thành Daddy》

Phương Nhiên một giấc ngủ dậy bỗng xuyên đến 10 năm . Cậu một gác rừng nhặt , bất kỳ giấy tờ tùy nào. Tại đồn cảnh sát, Phương Nhiên theo bản năng bấm điện thoại của bạn thanh mai trúc mã năm xưa.

Mười năm qua , Hoắc Diễn hề đổi điện thoại. Khi thấy giọng của Phương Nhiên, đầu dây bên im lặng hồi lâu, mới để hai chữ khàn đặc: "Đợi ."

Phương Nhiên cứ thế Hoắc Diễn đưa về nhà. Người bạn trúc mã năm đó vốn nghèo rớt mồng tơi giờ đây lột xác thành đại lão thương giới, ai ai cũng cung kính gọi một tiếng Hoắc tổng.

Cậu sống trong biệt thự của Hoắc Diễn, mỗi ngày ít nhất năm đầu bếp phiên nấu ăn, nhà thiết kế đến tận nhà đo may quần áo, cả tầng đỉnh biệt thự đập thông để làm phòng giải trí riêng cho . Phương Nhiên tận hưởng cuộc sống trong mơ, làm một "con cá mặn" bơi lội trong bể bơi siêu sang trọng.

Cho đến khi vô tình lạc tầng hầm của biệt thự...

Nơi đó bài trí như một linh đường, tường dán đầy ảnh của , ánh nến lung linh, và bàn thờ là một bát đồng chứa đầy m.á.u tươi đặc quánh... Phương Nhiên vượt qua mười năm cách là nhờ Hoắc Diễn dùng m.á.u ở tim để cầu xin thần phật tạo nên kỳ tích.

Trích đoạn nhỏ 1:

Trải nghiệm việc trúc mã đột ngột già thêm 10 tuổi là thế nào? Rõ ràng hôm còn cùng trốn học chơi điện tử, chớp mắt một cái, đàn ông mặc vest phẳng phiu, nút cổ áo sơ mi cài đến nấc cuối cùng, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ quyền lực. Anh cao hơn Phương Nhiên nhiều, mặt , cúi với ánh mắt đầy tính áp chế:

"Tại trốn ngoài chơi mà báo cáo?"

"Ai cho phép em tắt định vị điện thoại?"

"Nhiên Nhiên, em lời ?"

Trích đoạn nhỏ 2:

Cùng trúc mã lăn lộn giường là cảm giác gì? Mười năm qua Hoắc Diễn ăn gì mà hình cao lớn, ôm Phương Nhiên như ôm một chú gấu bông, thể dễ dàng nắm lấy cổ chân kéo ngược trở khi đang cố bò trốn về phía .

Hành động chạy trốn của Phương Nhiên kích thích Hoắc Diễn. Ánh mắt đàn ông tối sầm , càng siết chặt vòng tay, giọng khàn khàn: "Thật xích bảo bối quá ."

Loading...