Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 22: Đồng sàng dị mộng
Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:13:08
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực Tưởng Thính Nam ít khi kể với Nguyễn Ngôn về quá khứ của . Anh vốn dĩ là trầm mặc ít , phần lớn thời gian chỉ là đáp lời của Nguyễn Ngôn, hiếm khi chủ động tự kể chuyện gì đó.
Nguyễn Ngôn từng hỏi Tưởng Thính Nam rằng thích từ khi nào. Khi đó, Tưởng Thính Nam đang nấu bữa khuya cho . Nghe thấy câu hỏi, động tác của khựng một chút, khẽ rũ mắt, giọng lộ chút cảm xúc nào: "Lúc ở công ty thấy em, cảm thấy em đáng yêu."
Lúc Nguyễn Ngôn nhận điểm bất thường, còn sán ôm lấy eo : "Oa, hóa yêu em từ cái đầu tiên!"
Tưởng Thính Nam mỉm , cúi đầu hôn một cái: "Ừ."
Vì tình cảm của hai quá thuận lợi, từ yêu đương đến kết hôn đều diễn trôi chảy nên Nguyễn Ngôn bao giờ nghi ngờ về việc liệu Tưởng Thính Nam thực sự là "nhất kiến chung tình" . Bây giờ ngẫm kỹ một chút, quả nhiên thấy đúng lắm.
Tập đoàn lớn như , bao nhiêu là , Nguyễn Ngôn ở tầng 3 còn Tưởng Thính Nam ở tầng hai mươi mấy, lối và thang máy đều chuyên dụng riêng biệt, làm thể thấy ? Trừ phi... Tưởng Thính Nam quen từ ?
Ý nghĩ đó vụt qua trong đầu khiến Nguyễn Ngôn đờ , đầu ngón tay cảm thấy lạnh toát và tê dại. Một lát , mới gửi tin nhắn cho Lâm Đông, hỏi tấm ảnh đó từ mà . Chắc là Lâm Đông đang bận nên trả lời ngay.
Trong lúc Nguyễn Ngôn còn đang thẫn thờ, Tưởng Thính Nam từ trong bếp bưng thức ăn , thuận miệng trêu: "Vợ hiền thục ơi, hôm nay thấy bày bát đũa thế?"
Nguyễn Ngôn còn đang chìm đắm trong nỗi bực bội vì giấu diếm, liền ngẩng đầu lườm cháy mặt: "Hay lắm Tưởng Thính Nam, cưới vợ về nhà chỉ để làm việc hầu hạ thôi đúng ?"
Tưởng Thính Nam: "..."
Rốt cuộc là ai đang hầu hạ ai đây?
Anh lên tiếng cãi mà lẳng lặng đặt đĩa thức ăn xuống, bếp lấy bát đũa . Nguyễn Ngôn như một vị đại gia xuống ghế, lệnh: "Tưởng Thính Nam, em uống nước chanh!"
Một ly nước chanh lập tức bưng đến mặt. Nguyễn Ngôn đưa tay sờ thử: "Em uống đá lạnh cơ."
Tưởng Thính Nam lạnh lùng ngước mắt một cái.
Khí thế của Nguyễn Ngôn lập tức giảm mất 10 điểm. Cậu yếu ớt thốt một câu: "Thôi... nhiệt độ bình thường cũng ."
Tưởng Thính Nam gắp thức ăn cho , giọng bình thản: "Bản kiểm điểm đủ mười ?"
Nhắc tới chuyện , Nguyễn Ngôn ưỡn ngực. Khí thế tăng vọt trở 100 điểm.
"Tưởng Thính Nam, còn mặt mũi em ? Anh coi em là vợ thế? Anh giữa vợ chồng là bí mật !"
Tưởng Thính Nam nhướng mày: "Em đang đấy ?"
"Chính là đấy!" Nguyễn Ngôn vênh mặt, "Anh tự kiểm điểm , khi ngủ nộp một bản kiểm điểm dạng PPT cho em, 50 trang."
"Ăn cơm ." Tưởng Thính Nam ngắn gọn, "Nhà máy tính."
"..."
Suýt nữa thì quên mất hiện tại hai đang "nghèo rớt mồng tơi", điện thoại Tưởng Thính Nam đang dùng còn là đồ cũ bỏ . Thấy Nguyễn Ngôn vẫn còn vẻ mặt hậm hực, Tưởng Thính Nam khựng , nhanh chóng lục tìm trong trí nhớ xem đắc tội gì.
"Có vì lỡ lấy trộm cái quần lót hình gấu nhỏ của em ?"
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Tại lấy cái đó, em thích cái đó nhất mà!"
Xem chuyện . Thế còn chuyện gì nữa? Tưởng Thính Nam ướm lời: "Lần em đặt sân đua xe, thực là do sắp xếp. Anh em đua xe với đám đó, nguy hiểm lắm."
Nguyễn Ngôn đập bàn: "Cho nên đó mấy bạn đua xe của em đột ngột nước ngoài cũng là do làm hả?"
Tưởng Thính Nam im lặng. Lại đoán sai .
Lần Nguyễn Ngôn thể đừng câu hỏi tự luận , cứ cho bài trắc nghiệm chọn đáp án , ít nhất còn phương án để mà chọn. Anh cầm đũa tiếp tục gắp thức ăn cho : "Bảo bối, ăn cơm ."
"Còn ăn uống gì tầm nữa!!" Nguyễn Ngôn khoanh tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị: "Anh tiếp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-22-dong-sang-di-mong.html.]
Tưởng Thính Nam nữa. Dường như kiểu gì cũng trúng ý . "Em bảo bối, chuyện gì lừa em ?"
"Anh còn dám hỏi em ?" Nguyễn Ngôn nắm chặt nắm tay, "Anh cứ đợi đấy, chờ em tra sự thật thì tiêu đời với em."
Tưởng Thính Nam trầm mặc. Anh cân nhắc hồi lâu trong lòng, cuối cùng quyết định tung "chiêu cuối": "Xin bảo bối, nên cài định vị điện thoại của em, cũng chỉ vì lo lắng cho sự an của em thôi."
Nguyễn Ngôn mặt cảm xúc . Trái tim Tưởng Thính Nam bỗng lạnh toát. Lại đoán sai nữa !
Vài phút , Nguyễn Ngôn bỗng nhiên tung tăng cầm điện thoại chạy tới: "Chồng ơi, em cũng cài một cái! Em cũng theo dõi định vị của !"
Tưởng Thính Nam sững một chút, nhận lấy điện thoại của .
Nguyễn Ngôn rúc lòng , ngửa đầu hôn lên cằm Tưởng Thính Nam: "Chồng ơi, yêu em đến thế cơ , còn ngày ngày theo dõi định vị của em mới chịu . Anh thật là... não yêu đương quá ."
Cậu trưng bộ dạng "em thật chẳng làm với luôn". Tưởng Thính Nam một tay ôm lấy Nguyễn Ngôn, giúp cài đặt một cái định vị tương tự điện thoại. Nguyễn Ngôn hai chiếc điện thoại với cùng một giao diện, hai điểm đen nhỏ đang trùng khít lên .
Một cảm giác thỏa mãn dần dâng trào trong lòng, Nguyễn Ngôn dựa n.g.ự.c : "Chồng ơi, cứ yên tâm , cho dù lừa em thật thì em cũng nỡ đ.á.n.h c.h.ế.t , cùng lắm là bắt sofa ngủ thôi."
Tưởng Thính Nam im lặng một thoáng, chân thành thốt một câu: "Thế thì em cứ đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cho ."
Cho đến cuối cùng, Nguyễn Ngôn vẫn rốt cuộc Tưởng Thính Nam lừa chuyện gì. Buổi tối giường, Nguyễn Ngôn thỉnh thoảng thở ngắn than dài: "Chồng ơi, chúng thế tính là đồng sàng dị mộng nhỉ?"
Bàn tay lớn của Tưởng Thính Nam chạm m.ô.n.g , khẽ nhéo một cái: "Lại nhảm ."
Nguyễn Ngôn lật né tránh để bảo vệ "an nguy" cho cái m.ô.n.g của , duỗi tay chọc chọc n.g.ự.c : "Người thường đến 'vết nứt bảy năm', chúng còn bảy năm mà bắt đầu mất kiên nhẫn với em ."
Tưởng Thính Nam nhắm mắt, chống tay dậy, day day thái dương: "Nói , em ăn gì?"
Tối nay Nguyễn Ngôn chẳng ăn mấy miếng, thừa hiểu là đang nhịn bụng để chờ ăn đêm đây mà. Nguyễn Ngôn hì hì nhào tới ôm chặt lấy : "Mì trứng cà chua ạ!"
...
Lâm Đông phản hồi rằng thấy tấm ảnh trong album ảnh của một thầy giáo cũ, vô tình lướt qua thấy trông giống Tưởng Thính Nam. Lâm Đông cứ ngỡ hai họ vốn quen từ thời học.
Nguyễn Ngôn xin tài khoản của thầy giáo từ Lâm Đông gửi lời mời kết bạn, đến ngày hôm thì thầy đồng ý. Cậu do dự hồi lâu, cẩn thận cân nhắc từng chữ mới gửi một đoạn tin nhắn . Không ngờ thầy giáo sảng khoái, trực tiếp gửi mấy đoạn tin nhắn thoại:
"Tưởng Thính Nam , trò thầy ấn tượng sâu lắm. Học lực cực kỳ , nhưng đến gần kỳ thi đại học thì đột ngột thôi học, thầy và các giáo viên khác đều thấy vô cùng tiếc nuối."
"Hồi đó thầy còn cố ý gọi trò lên văn phòng để khuyên bảo, nhưng đứa trẻ bướng lắm, chẳng câu nào, hôm là nghỉ hẳn luôn. Sau đó trò làm gì, thầy cũng rõ nữa."
Nghe xong lời thầy, Nguyễn Ngôn khẽ siết chặt điện thoại. Nếu dựa theo mốc thời gian , lúc đó Tưởng Thính Nam học lớp 12, còn mới lớp 10, chừng hai thật sự từng chạm mặt ở trường.
Nguyễn Ngôn vò đầu bứt tai. Đáng c.h.ế.t thật! Chuyện qua lâu quá , chẳng nhớ nổi chút gì thế !
Tiết là một môn học phụ - hướng nghiệp sinh viên. Phần lớn đều lén lút lôi điện thoại chơi, nhưng kiểu ngang nhiên tạo kiểu tóc như Nguyễn Ngôn thì đúng là hiếm thấy. Hàn Thu lo lắng : "Cậu vẫn chứ?"
Nguyễn Ngôn mặt đầy vẻ bực dọc: "Tớ ."
"Dạo tâm trạng lắm đấy, là cãi với chồng ?"
"Không , cãi với tớ." Nguyễn Ngôn giải thích, "Cái miệng của chắc là thuê, thêm hai câu cũng thấy phí lời."
Hàn Thu: "..."
Nguyễn Ngôn móc điện thoại , mở một ứng dụng điểm đen nhỏ đang di chuyển. Hàn Thu tò mò ghé đầu hỏi: "Trò chơi gì đấy?"
"Không , đây là định vị của chồng tớ, để tớ tiện theo dõi lúc nơi."
Hàn Thu câm nín. Thấy biểu cảm của bạn , Nguyễn Ngôn vội vàng đính chính: "Không chỉ tớ , điện thoại chồng tớ cũng một cái tương tự, cũng theo dõi tớ suốt đấy."
Biểu cảm của Hàn Thu thậm chí còn trở nên phức tạp hơn .