Trò chơi trí mạng 1 - Xương mỹ nhân - Chương 6 + 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2024-11-23 15:54:40
Lượt xem: 1,610

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

Tôi nói với bà mối là rất vừa ý Hạ Châu.

"Lâm tiểu thư, nhìn cô cũng không giống người thiếu tiền, dáng dấp cũng xinh đẹp như vậy, chắc chắn muốn chọn cậu ta sao?"

Mặc dù thấy tiền là sáng mắt, bà mối vẫn nhịn không được mở miệng nhắc nhở: "Nếu như cô nguyện ý cho tôi thêm chút thời gian, kỳ thực tôi có thể tìm được đối tượng xem mắt rất tốt cho cô."

Các tềnh iu bấm theo dõi kênh để đọc được những bộ truyện hay ho nhen. Iu thương
FB: Vệ Gia Ý/ U Huyễn Mộng Ý

Tôi lắc đầu, quay đầu nhìn Hạ Châu vẫn đang ngồi im lặng trên bàn ăn:

"Gương mặt đẹp là được rồi."

Tiễn bà mối xong, tôi và Hạ Châu bắt đầu xem mắt tại nhà hàng.

Hắn ta vẫn luôn cúi đầu.

Đặc biệt là khi có người đi ngang qua, liền nhịn không được vùi đầu thấp hơn.

Chậc, còn rất biết diễn.

Tôi trực tiếp đứng dậy ngồi xuống bên cạnh hắn ta, Hạ Châu có vẻ hơi bối rối, liếc mắt nhìn tôi: "Cô thật sự muốn … thử với tôi sao?"

Đôi mắt đen láy của hắn ta như một vũng mực, khiến người ta rất khó nhìn rõ rốt cuộc lúc này hắn ta đang suy nghĩ gì.

Tôi cười, một lần nữa nắm lấy tay hắn ta:

"Hạ Châu, chúng ta thử yêu đương xem sao."

 

7

Tin tức tôi và Hạ Châu xem mắt thành công, chưa đến nửa ngày đã truyền đến tai cha hắn.

Trên đường về nhà, tôi nhận được điện thoại của ông ấy, nói muốn cùng Hạ Châu mời tôi ăn cơm.

"Cũng không biết Lâm tiểu thư nhìn trúng cái gì ở thằng nhóc nhà tôi nữa."

Trên bàn ăn, cha Hạ Châu thản nhiên đánh giá tôi mấy lần.

Tôi nhìn Hạ Châu đang ngồi đối diện.

Hôm nay hắn ta thay một chiếc áo sơ mi trắng rất sạch sẽ, bất quá mới hai mươi ba tuổi, vốn dĩ nên là một thiếu niên dương quang hoạt bát.

Tỉ mỉ ăn mặc một chút, phối hợp với gương mặt hiền lành vô hại kia, nếu như đi dạo một vòng trong trường học, chưa chắc đã không thể trở thành nam thần trường học.

"Bác cứ gọi cháu là Nam Tinh là được rồi, chuyện tình cảm chính là xem duyên phận, Hạ Châu đẹp trai như vậy, cháu có lẽ tương đối nông cạn, chính là nhìn trúng cậu ấy."

Tôi thẳng thắn nói ra lý do nhìn trúng Hạ Châu.

Một thiếu niên từng g i ế t người, vừa gặp mặt lần đầu tiên, đã quyết định ở bên cạnh hắn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-tri-mang-1-xuong-my-nhan/chuong-6-7.html.]

Chuyện này nhất định phải có lý do.

Cho nên, tôi cho bọn họ một lý do mà bọn họ muốn.

Chính là gương mặt kia.

Là một nhan khống chính hiệu, tôi nhìn trúng gương mặt của Hạ Châu, cho nên không để ý hắn ta trước kia có từng g i ế t người hay không, cũng nguyện ý thử nắm tay.

Lý do này nếu đổi lại là xem mắt bình thường, tuyệt đối sẽ bị nói là tôi quá nông cạn.

Nhưng cha Hạ Châu sẽ không.

Ông ta sau khi nghe xong lời tôi nói ngược lại thở phào nhẹ nhõm:

"Thằng nhóc này của tôi từ nhỏ đã có tướng mạo tuấn tú, Lâm tiểu thư... Nam Tinh ánh mắt quả nhiên không tệ, hai đứa nếu như sống tốt với nhau, ngày sau kết hôn sinh con, khẳng định còn đẹp hơn!"

Cha Hạ Châu giống như đang chào hàng sản phẩm vậy.

Nói đến cuối cùng, cha Hạ Châu bưng ly rượu đứng dậy, trước là khẽ gật đầu với tôi, sau đó quay đầu nhìn Hạ Châu: "Dù sao cha con chúng ta cũng có tình nghĩa, những năm qua ta cũng không đi bước nữa, một mực chờ con ra tù, hiện tại cũng đã tìm được bạn gái cho con. Những gì ta nợ con đều đã trả hết cho con rồi, tháng sau ta phải ra nước ngoài, có người đã đợi ta hai năm, ta không thể phụ lòng cô ấy nữa."

Hạ Châu vẫn luôn im lặng không nói, sau khi nghe được lời này của cha mình, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên.

"Vậy, sau này chúng ta không gặp lại nữa sao?"

Giọng nói của hắn ta có chút khàn khàn.

Không phải cố ý đè thấp giọng, mà giống như đã lâu không nói chuyện, cho nên nhất thời không quen.

Cha Hạ Châu quay mặt đi: "Ừ... Dì con đã đợi ta hai năm, hiện tại trong bụng còn đang mang thai. Hiện tại con cũng đã trưởng thành, ta cũng không cần con dưỡng lão, sau này ta sẽ định cư ở nước ngoài, có thể không gặp... thì đừng gặp lại nữa."

Nói xong, cha Hạ Châu uống cạn ly rượu. Sau đó cầm ví tiền thanh toán, chuẩn bị rời đi.

Thấy ông ta sắp sửa bước ra khỏi phòng bao, Hạ Châu đột nhiên đứng phắt dậy, hỏi lại một lần nữa: "Thật sự sau này không gặp lại nữa sao?"

Cha hắn ta không quay đầu lại, cứ như vậy quay lưng về phía Hạ Châu:

"Ừ, không gặp nữa."

Nói xong, ông ta trực tiếp đi về phía trước, cũng không quay đầu nhìn Hạ Châu lấy một cái.

Hôm nay nhìn như là mời tôi ăn cơm.

Thực chất, bất quá là tìm một lý do thích hợp để vứt bỏ Hạ Châu, vứt bỏ gánh nặng này.

Trong phòng bao nháy mắt chỉ còn lại tôi và Hạ Châu.

Tôi đứng dậy đi đến trước mặt hắn ta, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn ta, chậm rãi ngồi xổm xuống: "Yên tâm, sau này còn có em."

Hắn ta ngẩng đầu nhìn tôi, cười nhếch mép có chút lạnh lùng: "Ngay cả cha ruột cũng không cần tôi, chẳng lẽ chỉ vì gương mặt này mà em lại thích tôi sao?"

Trong mắt Hạ Châu mang theo vài phần dò xét.

Tôi không né tránh ánh mắt của hắn ta, mà nhìn hắn ta, từng chữ từng chữ nói: "Lâm Nam Tinh em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, cho đến... khi anh c h ế t."

Loading...