Trò chơi trí mạng 1 - Xương mỹ nhân - Chương 13 + 14

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2024-11-23 15:56:51
Lượt xem: 748

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Trước khi đoàn xe dừng lại.

Hạ Châu không để bác sĩ tiếp tục xử lý vết thương cho mình nữa, mà trực tiếp kéo tay tôi lên chiếc xe gần nhất.

Thời gian của tôi không còn nhiều.

Nhà họ Lâm đương nhiên hy vọng càng nhiều người trường sinh bất lão càng tốt, trước đây chị gái tôi là người có khả năng thành công nhất, nhưng vì một người đàn ông mà lựa chọn từ bỏ tất cả, bình thản đón nhận kết cục phải c h ế t của mình.

Sau đó là con gái lớn của dì út.

Tuy đã tìm được trái tim đen tối đó, nhưng đến khi nghi thức bắt đầu, mới phát hiện ra người đàn ông kia cũng không hoàn toàn yêu cô ấy, cho nên nghi thức đã thất bại.

Bây giờ đến lượt tôi, nhà họ Lâm đương nhiên hy vọng có thể giúp tôi thành công.

Nhưng tôi không muốn thành công.

Tôi chỉ muốn ở bên cạnh Hạ Châu, tận hưởng khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại của hai chúng tôi, coi như là cho nhau một lời giải thích.

Đoàn xe vẫn bám theo chúng tôi.

Tôi liếc nhìn hàng chục chiếc xe trên đường cái, tất cả đều là người của nhà họ Lâm, đang cố gắng bắt Hạ Châu về:

"Hạ Châu, em chỉ muốn ở bên cạnh anh."

Để thể hiện quyết tâm của mình, tôi thậm chí còn ném thẳng chiếc điện thoại đang cầm trên tay ra ngoài cửa sổ trước mặt Hạ Châu.

Chiếc điện thoại rơi xuống nền xi măng, vỡ tan tành.

Bây giờ tôi thật sự chẳng còn gì nữa.

Giống như Hạ Châu.

Chúng tôi chỉ còn lại nhau.

Hạ Châu đang lái xe, nhìn thấy hành động của tôi, anh ấy không khỏi liếc nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm vẫn khiến tôi không thể nào nhìn thấu, chỉ là lần này, tình cảm sâu đậm trong mắt anh ấy càng thêm rõ ràng.

Anh ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng nói nghiêm túc: "Nam Tinh, chúng tôi tuyệt đối không được chia tay!"

 

14

"Đây là nơi nào vậy?"

Hạ Châu đã lái xe ròng rã mười mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng dừng xe trước một căn biệt thự nằm trên sườn núi.

Mấy chục chiếc xe kia cũng đã bị bỏ lại phía sau.

Nơi này rất hẻo lánh, hẻo lánh đến mức nếu không phải chủ nhân của căn biệt thự này đến, thì tuyệt đối sẽ không có ai có thể tìm thấy được nơi tuyệt vời này.

"Nơi này, sau này sẽ là nhà của chúng tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-tri-mang-1-xuong-my-nhan/chuong-13-14.html.]

Anh ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, sau đó dắt tôi bước vào biệt thự. Căn biệt thự dường như đã lâu không có người ở, phủ một lớp bụi dày đặc, vừa bước vào tôi đã không nhịn được mà ho khan.

Nhưng tôi không quên vết thương trên cánh tay của Hạ Châu.

Khi trốn khỏi bệnh viện, tôi đã cố tình lấy thêm mấy tuýp thuốc mỡ. Bây giờ không cần phải chạy trốn nữa, tôi vội vàng kéo Hạ Châu ngồi xuống, tiếp tục bôi thuốc lên những vết thương chưa kịp xử lý cho anh ấy:

"Những vết thương này phải được xử lý sớm, nếu không bị nhiễm trùng thì em sẽ áy náy lắm."

Tôi cẩn thận bôi thuốc lên vết thương cho anh ấy, hai tuýp thuốc mỡ trong tay cũng đã dùng hết. Nhìn thấy tất cả các vết thương trên người anh ấy đều đã được tôi bôi thuốc, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ vì câu nói của tôi, Hạ Châu để mặc tôi muốn làm gì thì làm, mất hơn nửa tiếng đồng hồ để bôi thuốc xong.

Biệt thự rất lớn.

Chỉ riêng tầng một đã có rất nhiều phòng.

Sau khi bôi thuốc cho Hạ Châu xong, tôi để anh ấy nghỉ ngơi một lát ở phòng khách tầng một, còn mình thì đi chuẩn bị đồ ăn.

Có rất nhiều phòng.

Hầu hết các phòng đều bị khóa, thỉnh thoảng mới có thể đẩy cửa một phòng, thì đó là những phòng dành cho khách chưa từng có ai ở.

Chỉ là có một căn phòng...

"Hạ Châu, tại sao trong phòng này lại có nhiều dụng cụ tra tấn như vậy?"

Cả căn phòng chất đầy dụng cụ tra tấn, trên một số dụng cụ còn lưu lại vết m á u đã bị thời gian bào mòn, cả căn phòng tỏa ra năng lượng u ám, vừa bước vào đã khiến người ta cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

Tôi vừa dứt lời.

Hạ Châu, người đáng lẽ đang ở trong bếp chuẩn bị đồ ăn, không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi. Tôi lùi lại một bước, đầu đ ậ p vào n.g.ự.c anh ấy.

Các tềnh iu bấm theo dõi kênh để đọc được những bộ truyện hay ho nhen. Iu thương
FB: Vệ Gia Ý/ U Huyễn Mộng Ý

"Chủ nhân trước đây của căn biệt thự này có sở thích sưu tầm, bên trong có rất nhiều thứ rất đáng giá, cho nên anh không động đến những thứ trong căn phòng này."

Hạ Châu dịu dàng giải thích với tôi.

Tôi gật đầu, cũng không nghĩ ngợi gì thêm. Hạ Châu dắt tay tôi ra khỏi phòng, sau đó ngồi xuống bàn ăn ở tầng một, anh ấy tự tay múc cho tôi một bát canh: "Em gầy quá, phải bồi bổ thật tốt mới được."

"Vẫn là Hạ Châu tốt với em nhất."

Tôi nhận lấy bát canh, mùi thơm ngào ngạt, ngẩng đầu nhìn Hạ Châu, đang định uống thì anh ấy đột nhiên lên tiếng:

"Nam Tinh, em thật sự yêu anh sao?"

Chiếc thìa trong tay tôi khựng lại, không vội vàng uống canh nữa, mà nhìn Hạ Châu đang kiên quyết muốn có được câu trả lời: "Vậy còn anh? Hạ Châu, anh yêu em bao nhiêu?"

Tôi từ bỏ tất cả, thậm chí từ bỏ cả m ạ n g sống của mình, cũng chỉ muốn có được một câu trả lời.

Cho nên tôi không muốn thất vọng.

Hạ Châu giơ bàn tay lành lặn còn lại lên, chỉ trời thề: "Anh là Hạ Châu, yêu Lâm Nam Tinh sâu đậm."

Thật tốt, anh ấy thật sự rất yêu tôi.

Vì vậy, tôi yên tâm uống bát canh kia.

Loading...