Trò chơi thật lòng hay mạo hiểm, nam thần trường học thua, hình phạt là hôn tôi - 3

Cập nhật lúc: 2025-08-14 09:34:17
Lượt xem: 1,175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đó, định về.

 

Bạch Mậu từ lao ôm vai :

 

“Cuối cùng cũng tới!” – kéo đám đông.

 

“Khoan , cái ?”

 

Bạch Mậu che miệng khì, chỉ đám : “Sinh viên quan trọng nhất là gì? Yêu đương! Hôm nay chọn cho kỹ!”

 

Tôi bắt đầu đau đầu: “Thôi khỏi.”

 

Chuyện ở KTV vẫn còn treo diễn đàn trường.

 

thoát nổi màn năn nỉ ỉ ôi: “Thôi mà, đến , nào!”

 

Bạch Mậu kéo , ấn xuống ghế, gọi .

 

Vị trí ở góc khuất, đặt ba lô xuống.

 

Mở điện thoại chơi Plants vs Zombies, định làm vô hình.

 

May là suốt buổi, ngoài mấy xiên thịt đưa cho, chẳng ai bắt chuyện.

 

14

 

Sáng sớm hôm , Bạch Mậu rủ cả đám leo núi.

 

Tôi lười, với nó một tiếng chuồn.

 

Về ký túc, mở cửa liền thấy cảnh “mỹ nam tắm xong”.

 

Chu Diệu chỉ quấn khăn ngang hông, để trần cả ngực.

 

Tay còn đặt lên tay nắm cửa nhà tắm, sững .

 

Cậu phòng như phòng sói.

 

Tôi bước , ga lăng đóng cửa , nhướng mày: “Sao mặc đồ ?”

 

Đáp là tiếng “rầm” đóng cửa.

 

Vũ Văn Thụy hé rèm giường, ngái ngủ: “Sáng sớm chuyện gì ?”

 

Tôi nén : “Chu Diệu nhà tắm.”

 

“Thế ầm ?”

 

Khi Chu Diệu , mặc nguyên bộ đồ ngủ – loại che kín lộ tí da thịt nào.

 

Quen .

 

Tôi bỏ ba lô xuống, định nhà tắm.

 

Đi ngang qua thì chặn : “Cậu định làm gì?”

 

Tôi cánh tay chắn mặt, gương mặt vẫn bốc nóng:

 

“Đi vệ sinh?”

 

Ánh mắt lóe lên: “Trong đó nóng, đợi chút.”

 

Lạ thật, còn chủ động ngăn nhà tắm.

 

Có gì mờ ám đây.

 

Tôi liếc một cái, thấy Chu Diệu đỏ từ cổ lên tận tai.

 

Ờ, hiểu .

 

Con trai mà, sáng sớm… chuyện bình thường thôi.

 

15

 

Cuối tuần trôi qua nhanh.

 

Chiều, xách sách đến giảng đường thì gọi:

 

“Thẩm Mặc?”

 

Quay – gương mặt quen thuộc.

 

Tôi lễ phép: “Chào đàn .”

 

Chính là đàn hôm cắm trại cho ăn thịt nướng – Cố Hi.

 

Cố Hi bước tới: “Trùng hợp ghê, học ở tầng ba, còn ?”

 

“Tầng năm.”

 

“Chiều học kín?”

 

“Ừ.”

 

“Tối rảnh ?” – hỏi tự nhiên.

 

Tôi nghiêng đầu : “Có.”

 

Cố Hi , ánh mắt cong cong như nắng đông, dịu dàng:

 

“Vậy cho cơ hội mời ăn tối nhé?”

 

Tôi từ chối: “Được.”

 

Hẹn xong, chúng chuyện đến tầng ba mới tách.

 

Ngẩng đầu, thấy Chu Diệu ngay lối cầu thang, mặt lạnh .

 

Có bệnh ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-that-long-hay-mao-hiem-nam-than-truong-hoc-thua-hinh-phat-la-hon-toi/3.html.]

 

Tôi mặc kệ, vòng qua lớp.

 

16

 

Tối ăn xong với Cố Hi, chúng kết bạn WeChat, còn tiễn đến chân ký túc.

 

Bạch Mậu lập tức gửi icon bỉ ổi.

 

Rồi hỏi: 【Hẹn hò thế nào?】

 

Tôi trả lời: 【Tạm .】

 

【Thích ?】

 

【Chưa tới mức.】

 

【Cứ liều! Sớm thoát ế!】

 

Vừa gõ, bước lên cầu thang.

 

Rồi cảm giác phía gì đó.

 

Ngẩng lên – một bóng đen chắn.

 

Mẹ kiếp, suýt tim.

 

Bản năng trỗi dậy, quát: “Chu Diệu, làm ? Đêm hôm ngủ đây làm gì?”

 

Chu Diệu mặc đồ ngủ, chắn hơn nửa lối, mắt sâu thẳm.

 

17

 

Một lúc lâu vẫn động tĩnh.

 

Tôi cất điện thoại , bất lực hỏi:

“Có chuyện gì ? Không thì đừng chắn đường.”

 

Chu Diệu động đậy, bất ngờ túm lấy cổ tay , kéo thẳng về phía .

 

Không kịp phòng , loạng choạng một cái:

“Đau! Anh làm cái gì !”

 

Trong lúc giằng co, lưng ép chặt tường.

 

Chu Diệu giơ tay lên cao quá đầu, dùng một tay giam chặt.

 

Tay còn bóp lấy cằm , ép thẳng mắt .

 

Giờ phút như một con hổ nổi giận, lộ nanh vuốt:

“Cậu hẹn hò với ?”

 

“Ai? Anh Cố Hi ? Liên quan gì đến ? Thả !”

 

Mặt Chu Diệu chỉ cách chừng nửa bàn tay, thở phả lên mặt , chẳng còn chỗ nào để né.

 

Rồi thấy Chu Diệu bật một câu mà hiểu lắm.

 

Hắn :

“Cậu chịu trách nhiệm với .”

 

Tôi mặt đầy dấu chấm hỏi:

“Trách nhiệm? Trách nhiệm gì cơ?”

 

Chu Diệu đáp ngay:

“Nụ hôn đầu của .”

 

Câu khiến tức đến bật :

“Muốn chịu trách nhiệm thế nào? Trả một cái ?”

 

Vừa dứt lời, rõ ràng cảm nhận thở của Chu Diệu trở nên gấp gáp.

 

Không chứ, định làm thật ?

 

Thấy Chu Diệu càng lúc càng sát , vội vàng cất tiếng ngăn:

“Dừng! Anh rốt cuộc làm gì?”

 

Giọng Chu Diệu khàn :

“Hôn .”

 

“Hôn cái đầu , buông !”

 

“Không, rõ ràng hôn mà.”

 

“Tôi khi nào ?”

 

“Hôm đó ban đêm.”

 

“… Anh đang giở trò ?”

 

Nói xong, Chu Diệu lùi một chút, nhưng mắt vẫn rời khỏi mặt . Tiếng nuốt nước bọt của lúc rõ rệt lạ thường:

 

“Tôi thích .”

 

Bị lời tỏ tình bất ngờ đập thẳng mặt, sững sờ:

“Anh gì?”

 

Chu Diệu nhấn từng chữ:

“Tôi – thích – .”

 

 

 

 

 

Loading...