Tả hộ pháp Phong Sát dẫn theo một đám Ma tu xông , liền thấy tên lô đỉnh thường ngày chỉ làm công việc tưới nước quét nhà ở nội viện, đang cưỡi Tôn chủ. Hơn nữa, cả hai đều mặt mũi bầm dập, trong khí còn thoảng mùi m.á.u tanh. Sắc mặt bọn họ tức khắc biến đổi, lập tức chút nghĩ ngợi, trực tiếp ngưng tụ một đạo mũi tên sấm sét đ.á.n.h thẳng tới:
“Đoàng ——!”
Lục Diên thành công mở khóa thêm một kiểu c.h.ế.t mới.
“Ngươi chán sống, cư nhiên dám bò lên giường bản tôn!”
Không chịu buông tha đúng ? Không chịu buông tha đúng ?!
Lục Diên nội tâm sụp đổ ôm đầu, cứ mãi vượt qua cái cửa ải chứ!! Không , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thể c.h.ế.t nữa, đổi một phận mới!
Lục Diên hít sâu một , điều chỉnh cảm xúc, đối Ứng Vô Cữu chắp tay :
“Tôn chủ thứ tội, thuộc hạ cố ý mạo phạm, chỉ là bỗng nhiên phát hiện ngài Hồng Liên Nghiệp Hỏa độc khí, trong lòng lo lắng, nên mới đ.á.n.h bạo tiến lên xem xét.”
Ứng Vô Cữu lẽ sẽ thờ ơ một tên nô bộc lóc cầu xin, nhưng tuyệt đối sẽ thờ ơ bệnh tình của chính . Lục Diên lời , nhiệt độ trong đại điện tức khắc giảm xuống ngừng, khiến lưng lạnh toát.
Ánh mắt Ứng Vô Cữu u ám, đầu ngón tay khẽ động, tấm màn lụa đỏ mắt liền tự động tách ở giữa: “Ai cho ngươi Bản Tôn độc Hồng Liên Nghiệp Hỏa?”
Giọng y trầm thấp, mờ mịt, cảm xúc khó lường.
Lục Diên giữ vững kịch bản của một y sư, mặt đổi sắc : “Thuộc hạ chính là y tu, nên đôi chút.”
Ứng Vô Cữu khẽ nhếch môi, nụ chỉ khiến thả lỏng, ngược còn làm càng thêm sợ hãi: “Nói như , những gì ngươi làm đều là vì cân nhắc sự an nguy của Bản Tôn ư?”
Lục Diên: “Đương nhiên là thế.”
Ứng Vô Cữu lạnh một tiếng: “Hạ xuân d.ư.ợ.c cũng là vì lẽ đó ư?”
Lục Diên: “……”
Lục Diên tiếp tục giả vờ bình tĩnh: “Thuộc hạ chỉ một chút si niệm mà thôi, xin Tôn chủ giơ cao đ.á.n.h khẽ, cho phép thuộc hạ lấy công chuộc tội.”
Ứng Vô Cữu dùng đầu ngón tay khẽ gõ mép giường, rõ là vui giận: “Ồ? Ngươi lấy công chuộc tội bằng cách nào?”
Kỳ thực, Ứng Vô Cữu giơ cao đ.á.n.h khẽ đơn giản, chỉ cần ngươi hữu dụng đối với y là , mà việc chữa khỏi hỏa độc cho y, nghi ngờ gì là một sự dụ hoặc lớn lao.
Lục Diên lời nào, mà chậm rãi nâng lên bàn tay thon dài trắng nõn của , ý bảo Ứng Vô Cữu sang: “Thuộc hạ sẽ dùng chính bàn tay để Tôn chủ chữa lành đôi chân, ý thế nào?”
Nói xong, đ.á.n.h bạo đặt tay lên đầu gối chân của đối phương—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-591.html.]
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Đôi chân quả thực phế, mặc dù miễn cưỡng tẩm bổ bằng linh lực, nhưng vẫn gầy trơ xương.
Lục Diên khi tiến hư cảnh cẩn thận thương, năng lượng còn nhiều, chỉ thấy lòng bàn tay tản một luồng lam quang nhàn nhạt, nhu hòa, xua tan vài phần u ám, mang theo một lực chữa trị ôn hòa khó tả.
Ứng Vô Cữu Lục Diên chạm , cơn đau do lửa cháy ở sâu trong tủy xương liền quỷ dị dịu xuống, giống như dòng suối trong róc rách chảy khắp cơ thể, dễ chịu tả nổi. Tuy mặt y phản ứng, nhưng trong lòng dậy lên sóng to gió lớn.
Tại như ?!!
Năng lượng của Lục Diên còn nhiều, chỉ lát liền thu tay . Cơn đau đớn như xuyên thủng tủy xương một nữa quét qua Ứng Vô Cữu, khiến y kìm mà rên rỉ thành tiếng, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Hồng Liên Hỏa Độc Tôn chủ xâm nhập cốt tủy. Nếu kịp thời cứu chữa, trong mười năm đôi chân sẽ phế , hai mươi năm tạng phủ sẽ thiêu rụi hết, ba mươi năm mắt thể thấy, trở thành một phế nhân.”
“Xin cấp cho thuộc hạ nửa năm thời gian, nhất định thể giúp Tôn chủ khôi phục như lúc ban đầu.”
Lục Diên đưa một điều kiện khiến Ứng Vô Cữu thể cự tuyệt, nhưng đó, nắm chặt cổ , âm trầm : “Ngươi lẽ nào cho rằng như liền thể uy h.i.ế.p Bản Tôn? Nói, ngươi là thám t.ử từ tới, làm chuyện Hồng Liên Nghiệp Hỏa?”
Mặc dù điều kiện Lục Diên đưa đầy mê hoặc, nhưng lai lịch của càng đáng ngờ. Lúc , Ứng Vô Cữu nghi ngờ là mật thám do các tiên môn bách gia phái tới .
Lục Diên khó khăn thốt : “Thuộc hạ chỉ là thời trẻ học qua một chút y thuật mà thôi, cùng những danh môn chính phái hề liên quan. Tôn chủ nếu tin, thể cứ việc tra xét.”
Ứng Vô Cữu mặt biểu cảm chằm chằm Lục Diên, dường như đang xác nhận dối . Vài nhịp thở trôi qua, y đột nhiên bật , tiếng trong đại điện yên tĩnh trở nên đột ngột khác thường:
“Ngươi sợ cái gì.”
Y nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Lục Diên, khác hẳn với vẻ âm trầm khiến sợ hãi , đó là bộ dáng ôn nhu khác biệt. Chỉ là giọng khi thốt vẫn mang theo lạnh lẽo, khiến lòng bất an:
“Ngươi chỉ cần trung thành với Bản Tôn, Bản Tôn tất nhiên sẽ bạc đãi ngươi, hiểu ?”
Lục Diên làm bộ dạng cảm kích: “Thuộc hạ nhất định thề sống c.h.ế.t nguyện trung thành với Tôn chủ!”
Huyền Chúc Điện là nơi Ứng Vô Cữu bế quan thanh tu, ngoài dám tự tiện xông . Chính là nhờ việc nguyên thường phụ trách quét dọn tưới nước nên mới sơ hở . Lục Diên dám nán bên trong lâu, Ứng Vô Cữu cho phép liền vội vàng rời khỏi đại điện.
Tả hộ pháp Phong Sát lúc việc bẩm báo, nào ngờ mới đến hành lang bên ngoài liền thấy một gã sai vặt mặc thanh y bước từ bên trong. Đôi mắt nguy hiểm nheo , lập tức tiến lên ngăn cản:
“Đứng , ngươi là phương nào!”
Vị Phong Sát là , mà là một con Thượng Cổ Hồ ly hóa thành. Do Ma Tôn tiền nhiệm Phù Quang thuần hóa, nên theo hầu hạ nhiều năm, lập công huân hiển hách trong Ma Vực, là một vạn cũng quá lời.
Lục Diên nhận .
Ở kiếp , chính thứ dùng lôi điện đ.á.n.h c.h.ế.t . Nghĩ đến đây, trong lòng khỏi hận đến ngứa răng.
“Bẩm Hộ pháp, thuộc hạ là tớ phụ trách quét dọn tưới nước trong điện.”