Trò chơi sinh tồn trong truyện ngược - Chương 370

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-05 08:06:33
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Như Phong mặc kệ, mày nhíu chặt: “Anh ?”

“Em, đương nhiên là thích em .”

Lục Diên cuối cùng cũng còn che giấu. Hắn ôm chặt eo Đường Như Phong, dùng nụ hôn lấp kín những lời còn của đối phương, thì thầm bên tai bao nhiêu , lặp lặp chỉ hai chữ “thích”, nhưng thế nào cũng thấy chán.

Nghe , cơ thể Đường Như Phong đang căng cứng cuối cùng cũng dần thả lỏng, như thể một mãnh thú thu nanh vuốt. Vì đang ở trong xe, họ thể động tĩnh quá lớn, nên chỉ nhẹ nhàng ân ái một , dịu dàng đến mức khiến như tan chảy.

Lục Diên chỉnh sửa quần áo, thấy Đường Như Phong mặt đỏ bừng tựa ghế xe, thở dốc nhè nhẹ, trông yếu ớt vô cùng. Hắn tùy tay kéo chiếc áo khoác che lên hình quần áo xộc xệch của , cúi xuống hôn Đường Như Phong một cái: “Đừng nghịch nữa, lái xe về nhà nhé?”

Giọng của khàn một chút, gợi cảm đến mức khiến mềm nhũn cả chân.

Đường Như Phong câu trả lời từ Lục Diên, sự uất ức kìm nén hơn nửa năm trong lòng cuối cùng cũng tan ít. Cậu ngước mắt đối phương, dùng đầu ngón tay cuốn lấy cà vạt của Lục Diên, chậm rãi hỏi: “Vậy chúng đang yêu ?”

Lục Diên rút cà vạt , ý trong mắt rõ ràng: “Em thấy thì là , nếu em thấy , sẽ theo đuổi em, cho đến khi em đồng ý hẹn hò với , ?”

Đương nhiên là .

Đường Như Phong gì, nhưng sắc mặt thì lẽ là hài lòng.

Lục Diên mở cửa xe bước xuống, chuẩn vòng sang bên để khởi động xe. Ánh mắt vô tình lướt qua, chợt phát hiện cách đó xa lóe lên một vệt sáng trắng. Có một đàn ông lạ mặt đang lén lút cách đó xa, trong tay còn cầm máy ảnh chụp lén. Vừa thấy Lục Diên sang, lập tức nấp cột đèn.

Lục Diên liếc sâu sắc, rõ đang suy tính điều gì, cuối cùng thản nhiên thu hồi ánh mắt, mở cửa xe ghế lái: “Phía chụp lén, Đoạn Kế Dương phái tới , cần xử lý ?”

Đường Như Phong vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng mở choàng mắt, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén. Cậu thẳng dậy về phía kính chắn gió xe, quả nhiên phát hiện bên cạnh đèn đường một đàn ông khả nghi. Bộ não cuồng tính toán trong vài giây ngắn ngủi, đang nghĩ gì, cuối cùng xuống.

“Không cần bận tâm.” Đường Như Phong trông chẳng hề lo lắng chút nào.

Lục Diên nhướng mày, cảm thấy ngạc nhiên: “Em nghĩ kỹ ? Hiện tại bên ngoài đều đồn em kế thừa công ty, Đoạn Kế Dương nhất định sẽ đưa ảnh chụp cho ba em, đến lúc đó nhỡ em đuổi khỏi nhà, thì oan uổng lắm đấy.”

Đường Như Phong như : “Nếu em đuổi , sẽ nuôi em chứ?”

Lục Diên vui vẻ: “Được chứ, em đến đây, nuôi em nửa đời .”

Đường Như Phong đáp , tai nóng bừng, lẩm bẩm một câu: “Em mới cần nuôi.”

như Lục Diên dự đoán, gã thám t.ử tư chụp lén quả nhiên là do Đoạn Kế Dương phái tới. Sáng sớm hôm , trời còn sáng rõ, những bức ảnh bàn của Chủ tịch Đoạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-370.html.]

“Nói , rốt cuộc là chuyện gì? Sao con dây dưa với thằng nhóc nhà họ Lục ?”

Đoạn Kiến Phong bàn làm việc, mí mắt cụp xuống, trông vẻ vui. Phía ông là cả một bức tường giá sách, nhưng đó sách vở, mà bộ là những chiếc bình cổ trị giá hàng triệu tệ. Những cổ vật đó tỏa ánh sáng âm u, cổ kính, khiến cả thư phòng tràn ngập áp lực khó tả.

Đường Như Phong bàn làm việc, ánh mắt rũ xuống, chỉ thấy bàn là một chồng ảnh chụp rải rác. Rõ ràng đó là cảnh và Lục Diên ăn tối cùng ngày hôm qua, giữa cơn mưa tầm tã, hai họ che chung một chiếc dù giữa đám đông, cử chỉ mật, bất kỳ ai cũng thấy họ giống một đôi tình nhân.

Chụp cũng tệ. Đường Như Phong khẽ nhếch môi một cái khó nhận , thầm nghĩ trong lòng.

“Mấy tấm ảnh từ ?”

Giọng Đoạn Kiến Phong già nua, khó nén sự nghiêm trọng: “Con đừng bận tâm nó từ . Con chỉ cần rằng chuyện gì thể qua mắt .”

Mấy tấm ảnh rõ ràng là Đoạn Kế Dương đưa lên, nhưng ông cố tình thích vẻ vạn sự đều trong tầm kiểm soát, khó tránh khỏi khiến bật .

Đường Như Phong cố ý đổi sắc mặt, cúi đầu : “Ba, con sai , chuyện về sẽ bao giờ lặp nữa.”

Đoạn Kiến Phong chỉ cảm thấy hai em nhà họ Lục đúng là hồ ly tinh, mê hoặc Đoạn Kế Dương đến thần hồn điên đảo thì thôi, giờ còn mê luôn cả Đường Như Phong. Khoảng giữa hai hàng lông mày của ông nhăn thành những nếp gấp sâu: “Con còn trả lời câu hỏi của . Rốt cuộc con dây dưa thằng nhóc nhà họ Lục ?”

Đường Như Phong cố ý lắp bắp: “Anh … Anh quyến rũ con…”

Quả thật là quyến rũ thật, Đường Như Phong cảm thấy lời cũng tính là bôi nhọ Lục Diên.

Đoạn Kiến Phong tức giận dùng gậy chống gõ mạnh xuống sàn: “Ta bao nhiêu , những thứ tửu sắc tuyệt đối dính ! Huống chi nó từng là vị hôn phu của ânh con, con nghĩ nó dây dưa với con là ý ?”

Đường Như Phong nhỏ: “Ba, ba yên tâm, con sẽ cắt đứt sạch sẽ với , về tuyệt đối sẽ qua nữa.”

Đoạn Kiến Phong lúc mới dịu sắc mặt: “Anh con làm nên trò trống gì, gia nghiệp chừng sẽ giao tay con. Ngàn vạn đừng vì chuyện riêng tư mà chậm trễ đại sự, hiểu ?”

Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn

Đường Như Phong quá tin những lời . Đoạn Kiến Phong là đặt lợi ích lên hàng đầu, ham kiểm soát mạnh, nên ông sẽ dễ dàng ủy quyền. Hai đứa con trai chẳng qua là công cụ và trợ thủ ông bồi dưỡng, đến chuyện kế thừa gia nghiệp thì còn quá sớm.

Đường Như Phong: “Con , ba, nếu việc gì con xin phép ngoài .”

Được sự ngầm đồng ý của Đoạn Kiến Phong, lúc mới xoay rời khỏi thư phòng. khi qua chỗ ngoặt, lúc chạm mặt Đoạn Kế Dương.

 

 

Loading...