Lục Diên nheo mắt , nhất thời khó mà liên tưởng là gã đàn ông phong độ, lịch thiệp đây. Tưởng Bác Vân đang mặc một chiếc áo phông rẻ tiền, râu ria xồm xoàm, lẽ mấy ngày cạo. Trông già ít nhất mười tuổi. Đùi bó bột trắng, vẻ què.
“Cứu với, buông tha cho , thật sự còn tiền nữa!”
Tưởng Bác Vân quỳ rạp sàn nhà lóc t.h.ả.m thiết, liên tục dập đầu về phía đàn ông ghế sofa đối diện: “Trạch Xuyên, nể tình chúng từng quen, giúp . Cậu giúp trả hết tiền , gì cũng làm!”
Lục Diên nhạy bén bắt một cái tên quen thuộc, trong lòng khẽ giật .
“Cậu đ.á.n.h , mắng , chỉ còn một chân thôi. Bọn họ mà đ.á.n.h gãy nốt chân còn của , thật sự sống nổi nữa!”
Trong căn phòng trọ chật hẹp chen chúc ba bốn gã vệ sĩ mặc âu phục đen, chiếc sofa duy nhất trong phòng khách hai đàn ông đang: một là Hồng, tay cho vay nặng lãi, và còn , ngờ, là Dụ Trạch Xuyên.
Dụ Trạch Xuyên vắt chéo chân sofa, tay trái chống cằm lười nhác, tay kẹp điếu thuốc. Một mặt, cảm thấy hài lòng nỗi thống khổ của Tưởng Bác Vân; mặt khác, ghê tởm tiếng lóc van xin của . Vì thế, cụp mi mắt, từ đầu đến cuối hề bố thí cho một ánh .
Hắn rít một thuốc, im lặng nhả khói, dường như trút hết căm hận trong lồng n.g.ự.c ngoài cùng làn khói mờ ảo.
Anh Hồng liếc Dụ Trạch Xuyên một cái: “Dụ tổng, thằng nhóc nợ ba triệu tệ đấy. Nếu hôm nay ngài rộng lượng, giúp nó trả khoản nợ hèn hạ , sẽ rút lui ngay lập tức. Còn nếu ngài giúp nó thì…”
Hồng ca hung hăng lườm Tưởng Bác Vân: “Vậy thì phế nốt một chân của nó, dàn dựng thành t.a.i n.ạ.n bất ngờ, cũng bảo hiểm đền bù kha khá!”
Tưởng Bác Vân thì cuống quýt, thèm để ý đến cái chân đ.á.n.h phế, lăn bò đến bên cạnh Dụ Trạch Xuyên, chìa tay nắm lấy ống quần tây của : “Trạch Xuyên! Trạch Xuyên! Cậu cứu , cứu với! Hồi mỡ heo che mắt mới dám tham ô công quỹ, nể tình chúng từng học đại học với mà giúp . Ba triệu tệ mà thôi, chỉ cần bỏ một chút sức là cứu !”
Dụ Trạch Xuyên ngước mắt lên, gã vệ sĩ bên cạnh lập tức hiểu ý tiến tới, dùng một cước đá Tưởng Bác Vân ngã lăn đất.
Tàn t.h.u.ố.c đầu ngón tay Dụ Trạch Xuyên rơi xuống một đoạn tro tàn, đó nhanh chóng gió thổi tan. Hắn đổi tư thế , thong dong về phía Tưởng Bác Vân: “Tôi giúp trả tiền, lấy cái gì đền đáp đây?”
Tưởng Bác Vân cú đá làm cho tối tăm mặt mày, nhưng giọng Dụ Trạch Xuyên hình như ý nương tay, mắt lập tức sáng lên: “Chỉ cần giúp trả nợ, bảo làm gì cũng , đ.á.n.h mắng đều ! Tôi than trách một lời nào!”
Dụ Trạch Xuyên khẩy: “Nếu đ.â.m một nhát thì , cũng bằng lòng ?”
Tưởng Bác Vân thì cứng , chậm rãi liếc về phía bàn , nơi đó lặng lẽ đặt một con d.a.o gọt hoa quả. Hắn tự cho rằng thù hằn sâu đậm gì với Dụ Trạch Xuyên, nhưng đối phương cố tình dồn chỗ c.h.ế.t, chừa cho một con đường sống. Suốt thời gian , ngày nào bọn vay nặng lãi cũng đến đòi nợ, sắp phát điên .
Nếu lo đám cho vay nặng lãi khi c.h.ế.t sẽ sang quấy rầy , thì Tưởng Bác Vân lẽ sớm chọn cách tự kết thúc tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-137.html.]
Tưởng Bác Vân nghiến răng, vẻ mặt dữ tợn phun một chữ: “Được!”
Hắn bò đến mặt Dụ Trạch Xuyên, trong mắt giăng đầy tơ máu: “Dụ Trạch Xuyên, là giữ lời, chỉ cần chịu giúp trả nợ, đ.â.m mười nhát cũng !”
Dụ Trạch Xuyên nhàn nhạt ngước mắt: “Thật ?”
Hắn dụi tắt tàn t.h.u.ố.c ném xuống đất, tiện tay cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả bàn, áp nhẹ yết hầu Tưởng Bác Vân gõ hai cái, hứng thú hỏi: “Tôi đ.â.m chỗ cũng chứ gì?”
Khớp cổ Tưởng Bác Vân căng thẳng lên xuống, hối hận. bên trái là bọn cho vay nặng lãi, bên là Dụ Trạch Xuyên, đúng là tiến thoái lưỡng nan. Hắn thốt một chữ “Được”, cũng dám “Không ”.
Lục Diên ở cửa, thấy cảnh tượng thì lòng căng thẳng. Tại Dụ Trạch Xuyên vô cớ dính dáng đến Tưởng Bác Vân? Nếu đối phương thật sự g.i.ế.c , chuyện sẽ trở nên lớn.
Anh theo bản năng xông , nhưng chợt nhận thời cơ thích hợp, bèn thu chân . Anh lấy điện thoại và gửi cho Dụ Trạch Xuyên một tin nhắn.
“Đinh!”
Một âm thanh thông báo đặc biệt, giòn giã thu hút sự chú ý của Dụ Trạch Xuyên. Hắn lấy điện thoại lướt nhanh màn hình, thấy gì mà nhíu mày, nhét điện thoại túi.
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Anh Hồng hỏi: “Dụ tổng, , thằng nhóc ngài cứu cứu đây?”
Dụ Trạch Xuyên xoay con d.a.o một vòng đầu ngón tay: “Cái đó xem dám chịu nhát d.a.o của .”
Anh Hồng bên cạnh một cách âm hiểm, lộ hàm răng lộn xộn đều, trong đó một chiếc còn bọc vàng: “Xem Dụ tổng bề ngoài phong nhã hào hoa, mà ngờ còn kiên định hơn cả bọn . Này họ Tưởng, nên điều một chút , khó lắm mới chịu giúp trả nợ, bỏ lỡ cơ hội thì .”
Tưởng Bác Vân thấy Hồng liền rùng một cái, trong khoảnh khắc đó, thậm chí còn cảm thấy Dụ Trạch Xuyên trông hiền lành hơn hẳn. Hắn luống cuống tay chân túm chặt ống quần Dụ Trạch Xuyên, vội vàng khẩn cầu: “Trạch Xuyên! Dụ tổng! Cậu tha cho một nhát d.a.o , chỗ nào cũng , cam đoan bao giờ trốn tránh, chỉ cần giữ mạng cho , còn già cần nuôi dưỡng!”
“Dụ tổng, cứu…”
Một tia sáng lạnh lẽo đột ngột lướt qua mắt, kịp phòng , tiếng Tưởng Bác Vân chợt im bặt.
Trên mí mắt truyền đến cảm giác chất lỏng ấm áp chảy xuống, như thứ gì sền sệt đang nhỏ giọt, kèm với nó là một cơn đau rát. Hắn thể tin giơ tay lên, phát hiện mặt lưỡi d.a.o rạch một đường. Tưởng Bác Vân kinh hãi kinh ngạc: “Dụ Trạch Xuyên, …”
Cổ áo và cằm Dụ Trạch Xuyên dính vài vết m.á.u lấm tấm. Hắn đưa con d.a.o trong tay cho vệ sĩ xử lý, đó mặt biểu cảm dùng khăn tay lau cằm. Một hành động vô cùng đơn giản nhưng khiến Tưởng Bác Vân kinh hoảng lùi phía : “Cậu… Rốt cuộc làm gì?!”