Trò Chơi Kết Thúc - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-02-06 11:49:16
Lượt xem: 977

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Quân Tịch quay đầu lại, hắn nhìn thấy tôi đang ngồi trên ghế sofa.

Mỉm cười dịu dàng.

Mở miệng định nói gì đó.

Nói gì nhỉ?

Sao lại không nhớ được?

"Anh Quân?"

Giọng nói của Ôn Hòa cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Tần Quân Tịch sực tỉnh.

Trong đám cưới, mọi người vẫn đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Ồ.

Tần Quân Tịch nhận ra, tôi đã c.h.ế.t rồi.

Mang thai bốn tháng.

Vừa nãy còn dịu dàng nói chuyện với hắn.

Mà giây tiếp theo đã nhảy lầu từ tầng hai mươi tám.

Không chút do dự.

Chết ngay trước mắt hắn.

Đột nhiên hắn rất muốn biết, lúc đó tôi đã nói gì với hắn?

Là đang tức giận vì hắn qua lại với người khác, hay là đe dọa hắn phải kết hôn?

Hắn rất tức giận vì tôi luôn như vậy.

Không nói rõ ràng, rồi lại bỏ đi.

Ôn Hòa vẫn đang lắc tay áo Tần Quân Tịch, cố gắng duy trì bầu không khí.

Dù đã nhận ra có gì đó không ổn nhưng cô ta vẫn muốn giữ vững vận may trời sinh của mình, một vận may hoàn toàn khác với tôi.

Nhưng Tần Quân Tịch như không nghe thấy vậy.

Hắn đi qua cô ta.

Nhìn thấy cái hồ sâu được bao quanh bởi cây xanh ở trung tâm khu vườn.

Phải tìm chút nước để rửa mặt để tỉnh táo lại.

Tần Quân Tịch nghĩ vậy.

Tỉnh táo lại, có lẽ sẽ nhớ ra hôm đó Lâm Thanh Cốc đã nói gì.

Vì vậy, hắn bước đi nhanh nhẹn.

Đi qua cánh cửa hoa cầu kỳ của đám cưới.

12

"Quân Tịch, về nhà sớm một chút."

Nhìn này.

Cuối cùng cũng nhớ ra rồi.

Thật nực cười.

Ngoại truyện

"Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành cốt truyện ngược văn."

"Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành cốt truyện ngược văn."

"Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành cốt truyện ngược văn."

Tần Quân Tịch thấy mình đang nằm trong không gian màu xanh lam lạnh lẽo.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Ở đó có một cái máy.

Hình như bị hỏng rồi.

Chỉ lặp đi lặp lại một câu nói đó.

Hắn tiến lại gần đá vào cái máy.

Nhưng không có gì thay đổi.

Tần Quân Tịch quỳ xuống thì phát hiện dây điện của máy bị ai đó xé đứt bằng tay.

Người đó hẳn đã dùng rất nhiều sức.

Bên cạnh máy có khắc ba chữ.

"Cút đi."

Tần Quân Tịch nhận ra chữ viết này.

Hắn nhẹ nhàng sờ vào dòng chữ đó.

Mong muốn cảm nhận được một chút hơi ấm nhưng lại không có.

Chỉ có bức tường lạnh lẽo.

Tần Quân Tịch đứng dậy, hắn đi mãi trong không gian dường như vô tận này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tro-choi-ket-thuc/chuong-8.html.]

Không biết đã đi bao lâu thì bỗng xuất hiện một ánh sáng.

Hắn không thể đi tiếp được nữa nên đành đập vỡ bức tường, muốn đi xuyên qua.

Vết thương ở khóe mắt nứt ra.

Trộn lẫn m.á.u và nước mắt.

Khuôn mặt hắn méo mó, trước mắt tối sầm lại.

"Chó ở đâu thế?"

Hắn nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

Nghe thật hay.

Mở mắt ra, hắn ngước nhìn thấy Lâm Thanh Cốc đang phóng to trước mặt.

Cô trẻ trung hơn rất nhiều.

Buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt sáng lấp lánh.

Tần Quân Tịch muốn nói gì đó, hắn muốn gọi cô.

Muốn trách cô đã nói sẽ đợi hắn về nhà mà nhưng khi mở miệng, chỉ phát ra tiếng sủa của chó.

"Muốn tao đưa mày về nhà à?" Lâm Thanh Cốc hiểu ý.

"Không được đâu, nhà tao đã có chó rồi."

Cô lấy xúc xích từ túi ra, ném xuống trước mặt hắn.

Nhưng Tần Quân Tịch không muốn.

Hắn chỉ muốn về nhà với cô mà thôi.

Rõ ràng cô sẽ không bỏ rơi hắn.

"Không ăn à, vậy để mày cứ giữ lấy ăn sau."

Nói xong, cô bèn đạp xe đi mất.

Tần Quân Tịch rất sợ.

Hắn sợ bị cô bỏ rơi.

Vì vậy, hắn cố gắng đuổi theo, luôn ở phía sau cô.

Nhưng tại sao cô lại không nhận ra điều đó?

Tại sao không dừng lại chờ hắn một chút?

Đừng bỏ hắn mà.

Cuối cùng, cô đã dừng lại rồi đ vào khu chung cư.

Tần Quân Tịch lo lắng, muốn đuổi theo.

Nhưng lại bị cánh cổng tự động của khu chung cư kẹp chặt.

Tiếng kêu ư ử của hắn vang lên.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy hắn.

Cô sẽ thương hại hắn chứ?

"Chó của cô à?" Bảo vệ khu chung cư hỏi cô.

"Không phải, là chó hoang."

Cô không có lý do gì phải nhận hắn.

Vì vậy, cô quay lưng lại và đi lên lầu.

Trong tai hắn lại vang lên tiếng máy móc.

[Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành cốt truyện ngược văn.]

- Hết -

👋💖 Bộ này cũng hay lắm nè:

Đêm trước lễ cưới, tôi tình cờ phát hiện một bảng biểu trong máy tính của Kỷ Thanh.

Bên trong, anh ta ghi đầy đủ thông tin về những cô gái mình từng hẹn hò.

Ở cột ghi về tôi, anh ta viết: "An phận thủ thường, thích hợp kết hôn."

Còn ở cột của mối tình đầu, anh ta viết: "Em là cánh chim trời, hãy kiêu hãnh bay về phương xa."

Kỷ Thanh nói, anh ta sẽ không cưới cô ấy.

Bởi vì làm vợ anh ta, sẽ phải lo toan cơm ba bữa, chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái và hầu hạ cha mẹ chồng.

Anh ta không nỡ để cô ấy gánh vác những điều đó.

Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên.

Ngày hôm sau, tôi quay lại đài truyền hình.

Kỷ Thanh không biết rằng, tôi cũng có một bảng biểu.

Đó là đơn xin điều chuyển công tác sang châu Phi làm phóng viên chiến trường.

Người tôi thật sự yêu vẫn còn ở đó.

Tôi muốn đi tìm anh ấy về.

👋💖 “Xin Lỗi, Anh Cũng Chẳng Phải Của Báu Gì!” trong nhà tui nhennn

Loading...