Trị Liệu Mãn Cấp, Đoàn Sủng Tiểu Phì Di - Chương 7: Cậu nhóc tóc đỏ phiền phức

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:34:34
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

◎ Cách dùng pháp trượng đúng đắn √ ◎

Bác sĩ Edith đưa tay .

Ông một tay tóm lấy hình nhỏ bé của con gà con màu trắng.

Mới một lúc còn đang kiêu căng ngạnh, chú gà con màu trắng cảm nhận phận một đàn ông trưởng thành khống chế, lập tức run lên bần bật.

Trông đáng thương, nhỏ bé bất lực.

Meredith mà thấy đau lòng, bèn : “Bác sĩ, Bạch Bạch vẻ sợ lắm ạ, là ngài thể nhẹ tay hơn một chút ?”

Khóe miệng bác sĩ Edith giật giật, “Nếu mà nhẹ hơn chút nữa thì cái con vật nhỏ sẽ nhảy tót lên tay mổ cho một quả dâu tây nhỏ đấy.”

Meredith: “...”

Dưới ánh mắt lo lắng của Meredith, bác sĩ Edith đặt chú gà con màu trắng trở lồng, “Cạch” một tiếng, khóa cửa lồng .

Chú gà con màu trắng chạy tán loạn khắp nơi bên trong.

Bác sĩ Edith thấy con vật nhỏ hoạt bát như thì bật , ông sang Meredith và : “Cậu nhóc khỏe lắm, cần lo .”

Một câu quen thuộc, hôm qua bác sĩ Edith cũng điều với hai cha con Meredith.

Bác sĩ Edith thêm: “Nếu nhất định gì đó, thì là nhóc nhà so với thú cưng nhà khác, tương đối mà thì nết, càng gia giáo.” Tóm là vô giáo dục.

Meredith: “...”

Cố nhịn nhưng nhịn , Meredith bèn lên tiếng bênh vực chú chim nhỏ trong lồng: “Bác sĩ, ạ, Bạch Bạch còn nhỏ mà. Như ngài đấy, nó vẫn còn là gà con, nó .”

Vân Hựu Thanh sững sờ. Cậu ngừng leo trèo, ánh mắt hoang mang về phía Meredith, chút bất ngờ khi thấy nhóc thể những lời như .

Ánh mắt bác sĩ Edith liếc qua ngón tay c.ắ.n của Meredith, ông khẽ “Ồ” một tiếng đầy ẩn ý thêm: “Rất nhiều con chim nhỏ như đều giáo dưỡng lắm đấy.”

Meredith tiếp tục bênh vực chú gà con: “Bác sĩ, cháu nghĩ lẽ chúng đều hiểu lầm . Vừa Bạch Bạch mới tỉnh ngủ, nó kịp phản ứng nên mới tỏ hung dữ như .”

“...” Bác sĩ Edith đ.á.n.h giá Meredith từ xuống , cảm thấy nhóc con chim hề mê hoặc đến thần hồn điên đảo, mở miệng dối.

Ông vẫy vẫy tay, bảo Meredith mang chú gà con .

Nhân viên dẫn Meredith thanh toán.

Giá cả đắt, 20 đồng tiền.

Meredith lấy tiền đồng trong túi thanh toán.

Bất kể là tiền mua gà con, mua đồ chơi cho nó tiền chữa bệnh, trong đó Kerry chỉ trả một phần nhỏ, phần lớn còn đều là tiền tiêu vặt mà Meredith tự tiết kiệm .

Mỗi ngày Kerry đều cho Meredith 1 đồng tiền tiêu vặt, lễ tết thì cho nhiều hơn một chút. Ngày thường Meredith chẳng tiêu gì cả, bây giờ sẵn lòng dùng bộ tài sản của để nuôi chú gà con.

Thanh toán xong, Meredith hai tay ôm lồng chim bước khỏi viện thú y.

Nhờ thính lực khá của , tiếng lẩm bẩm của nhân viên bên trong.

“Cậu nhóc xinh xắn tuy trai thật, nhưng đúng là giáo dưỡng. Cửa hàng còn mở cửa dắt thú cưng khỏe mạnh nhà tới khám bệnh .”

Meredith: “...”

Đầu ngày mới, từ cho đến em trai, cả hai đều giáo dưỡng.

Ngoảnh đầu , Meredith chú gà con trong lồng.

Vân Hựu Thanh: “...”

Meredith: “...”

Dần dần, đôi mắt hạt đậu của chú gà con trở nên vô cùng sắc bén, lông tơ dựng lên...

Cậu nhớ chuyện thức trắng đêm, khó khăn lắm mới ngủ thì một đứa nhóc phiền phức đ.á.n.h thức.

Meredith tỉnh táo , thầm nghĩ, tới tới , con gà lắm mồm sắp mổ đây, chuẩn né bất cứ lúc nào.

Chú gà con màu trắng: “Pi ao ao ao!” `へ’

Meredith nghĩ, em trai tức đến nỗi tru như sói luôn !

Đôi chân nhỏ của chú gà con thoăn thoắt di chuyển song sắt của lồng, nó há cái mỏ nhỏ đỏ chót . Meredith lập tức nhấc tay lên, cho chú gà con mổ trúng .

Dù về lý thuyết thì chim nhỏ thể biểu cảm, nhưng ngay lúc , Meredith cảm thấy chú gà con đang trợn mắt nghiến răng với .

Meredith nhớ lời bác sĩ Edith lúc nãy.

Bác sĩ Edith , con vật nhỏ chỉ đang ngủ thôi, và chính làm phiền giấc ngủ của nó.

Nghĩ đến cơn bực bội của bản mỗi khi tỉnh ngủ ép thức dậy, Meredith thoáng thấy chột . Cậu ho khẽ một tiếng : “Bạch Bạch, chúng tìm ba bây giờ nhé.”

Vân Hựu Thanh: “Pi pi chí! Ao ao!”

Meredith giả vờ hiểu lời oán giận của chú gà con, mặt nở một nụ nhạt, bắt đầu tự giới thiệu: “Em xem cửa hàng kìa, bán thịt ma thú đấy. Tuy giá đắt nhưng ăn ngon lắm, thỉnh thoảng ba sẽ dẫn đến ăn.”

Nghe thấy đồ ăn, còn là thịt, hơn nữa còn là thịt ma thú mà Cậu từng ăn.

Có lẽ vì lớn lên trong thời mạt thế, môi trường xung quanh cực kỳ thiếu thốn thức ăn, dù kiếp về Cậu dựa dị năng để sống khá , nhưng vẫn nhiều món ngon nếm thử. Sức sản xuất thời đó theo kịp, khiến cho mỹ thực sức cám dỗ cực lớn đối với Cậu.

Nếu , Cậu thể ăn hạt ngũ cốc mà cảm thấy như đang thưởng thức sơn hào hải vị.

Cậu theo ánh mắt của Meredith, thấy tên cửa hàng nhưng .

Tuy thể hiểu ngôn ngữ của thế giới , nhưng Cậu thật sự là một kẻ mù chữ, lấy một chữ. Dù , điều đó cũng cản khát khao ăn mỹ thực của Cậu.

Ực ực pi!

Sau khi thành công dời sự chú ý của chú gà con, Meredith bắt đầu giới thiệu những cửa hàng khác.

Một dịu dàng giải thích, một chăm chú lắng . Không lâu , Meredith mang theo chú gà con tìm quán ăn sáng của Kerry.

Quán ăn sáng đặt theo họ của Kerry và Meredith, quán ăn sáng Angelo.

Trời vẫn còn sớm, đến 7 giờ, đúng là lúc quán ăn sáng bận rộn nhất.

Meredith lễ phép chào hỏi vài vị khách quen trong quán. Sau khi hỏi ý Kerry, đặt chú gà con màu trắng ở bên trong quầy thu ngân, bỏ thêm ít hạt ngũ cốc và nước lồng, đeo tạp dề nhỏ lên và bắt đầu phụ giúp trong quán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tri-lieu-man-cap-doan-sung-tieu-phi-di/chuong-7-cau-nhoc-toc-do-phien-phuc.html.]

Cậu, một một gà nhốt trong lồng sắt, xung quanh là mùi thơm của đồ ăn.

Ực ực.

Muốn ăn quá.

Cậu chớp chớp đôi mắt hạt đậu, ăn chút hạt ngũ cốc, hớp vài ngụm nước, đôi mắt khao khát dõi theo hướng di chuyển của những món ăn ngon.

Nếu ngoài, thật Cậu thể vượt ngục dễ dàng. trong quán quá nhiều khách, Cậu dám . Không thể là Cậu nhát gan, chỉ thể thời buổi quá nhiều con ý thức về ranh giới, đặc biệt là đám nhóc loài . Cậu chỉ cần bước ngoài là khả năng một đứa nhóc phiền phức nào đó tóm lấy chơi đùa.

Cậu chỉ đang tự bảo vệ mà thôi.

Rộp rộp.

Lại hớp miếng nước, rộp rộp.

Rộp rộp rộp rộp.

Cậu hề , trong quán ăn sáng nhỏ , các vị khách gần như đều để ý ngay đến chú gà đang ăn uống ngon lành kêu rộp rộp. Ánh mắt họ ngừng liếc về phía chú gà, cảm thấy thú vị.

Có khách quen hỏi Kerry, chú gà con ?

Kerry theo ánh mắt của vị khách, mỉm : “Hôm qua dẫn Meredith chợ phiên, thằng bé thích nhóc lắm nên mang về nhà luôn.”

“Nó tên gì ?”

Kerry: “Bạch Bạch, nó tên là Bạch Bạch.”

Có vị khách trêu chọc chú gà con từ xa: “Chào, Bạch Bạch ~”

Cậu chẳng thèm liếc đối phương lấy một cái, miệng vẫn nhai hạt ngũ cốc rộp rộp, mắt vẫn tìm kiếm đồ ăn ngon.

Kerry : “Hôm qua mới đón nó về nhà, đến giờ nó vẫn quen với tên của .”

“Nghe một loài chim , Bạch Bạch nhà loại ?”

Dừng một lát, Kerry lắc đầu : “Tôi cũng .”

Trong tiếng nhai rộp rộp của chú gà con, buổi sáng bận rộn nhanh chóng trôi qua, khách trong quán ăn dần vơi .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Gần 8 giờ.

Chú gà con chớp chớp đôi mắt hạt đậu, cẩn trọng một đứa nhóc loài đang tiến gần . Đó là một bé trạc tuổi Meredith, nhưng cao hơn Meredith nửa cái đầu, hình lùn mập chắc nịch, mái tóc đỏ rực chĩa lung tung. Mắt trái chữ “nghịch”, mắt chữ “ngợm”, cả khuôn mặt toát khí chất của một đứa nhóc siêu quậy.

Cậu giật nảy , nhận vấn đề mấu chốt.

Cậu nhóc tóc đỏ chắc chắn còn nghịch ngợm và phiền phức hơn cả Meredith!

Ngay lúc Cậu đang suy nghĩ làm thế nào để thoát khỏi tai họa sắp ập đến, nhóc tóc đỏ nhanh chân bước tới lồng chim, động tác vô cùng dứt khoát.

— Mở cửa! Thò tay !

Bắt chim giữa ban ngày ban mặt!

Chú gà con sợ đến nỗi hạt ngũ cốc trong miệng cũng rơi .

Ngay đó...

— “Píiiii!”

Đó là một tiếng thét bén nhọn, cao vút, đầy nội lực. Một tiếng “Píiiii” x.é to.ạc gian, xộc thẳng đỉnh đầu , một tiếng hét chói tai vang vọng tận sâu trong linh hồn họ.

Ặc.

Phải là, một cách kỳ diệu, còn cảm nhận nỗi kinh hoàng và sợ hãi tột độ của con vật nhỏ qua tiếng thét chói tai đó.

Tất cả trong quán ăn đồng loạt về phía chú gà con, thậm chí ít bịt tai .

Cậu nhóc tóc đỏ kinh ngạc trợn tròn mắt. Cậu gần chú gà con nhất, tai hứng chịu trực diện đòn tấn công decibel cao .

Cậu nhóc tóc đỏ tiếng kêu thấu trời của chú gà con dọa cho hết hồn.

Người đầu tiên hồn là Meredith. Cậu nhíu mày, tay sờ soạng một lúc rút pháp trượng .

trong quán thấy cảnh , lập tức : “Không , đừng đừng đừng...” Quá hoảng hốt, đó năng lộn xộn, thật ý của là đ.á.n.h thì đánh, đừng dùng ma pháp!

Cậu nhóc tóc đỏ thấy Meredith rút pháp trượng , liền ném chú gà con trong tay sang một bên, cũng lôi pháp trượng của .

Bị ném sang một bên, chú gà con giang đôi cánh thịt nhỏ xíu để giữ thăng bằng. Còn kịp hồn cảnh tượng hỗn loạn , sự chú ý của Cậu hai đứa nhóc rút pháp trượng thu hút.

Nếu gì bất ngờ, đây sẽ là đầu tiên Cậu chứng kiến hai pháp sư trong thế giới ma pháp đ.á.n.h !

Chú gà con phấn chấn hẳn lên, vô cùng hứng thú với chuyện .

trong khoảnh khắc, Cậu chợt nhớ đến đặc tính của thế giới , cái đặc tính mất hai phút để ngưng tụ một quả cầu nước nhỏ. Bọn chúng định đ.á.n.h kiểu gì? Kéo dài vô tận ?

Sau đó...

Cậu chứng kiến một cảnh tượng thế .

Meredith và nhóc tóc đỏ tay cầm pháp trượng, lao . Cơ thể chúng va , ngã lăn đất bắt đầu vật lộn.

Vân Hựu Thanh: “...” Phải là, cách đ.á.n.h thật nguyên thủy.

Chẳng dùng tí ma pháp nào, còn lôi pháp trượng làm gì? Có cần thiết ?

Ngay đó, Cậu hiểu .

Vẫn là cần lôi pháp trượng .

Chỉ thấy Meredith cầm pháp trượng phang đầu nhóc tóc đỏ, nhóc tóc đỏ cũng chịu thua, dùng pháp trượng gõ đầu Meredith.

Vân Hựu Thanh: “...”

Vân Hựu Thanh: “.........”

Cậu nghĩ, hóa đây mới là cách sử dụng pháp trượng đúng đắn trong thế giới ma pháp.

Đã hiểu √

Loading...