Trị Liệu Mãn Cấp, Đoàn Sủng Tiểu Phì Di - Chương 115: March và chiếc lưng hay gãi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:51:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

◎ Ý thức trách nhiệm của March. ◎

Sau khi hóng chuyện ở nhà Mavis, chú gà con màu trắng cả đám nhóc hộ tống về nhà.

À.

Sau đó, cả đám nhóc về nhà mà ở phòng khách, lôi bằng con Hắc Kim Mãng với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ cùng học ma pháp, chúng nó thỉnh thoảng còn trò chuyện với Meredith trong phòng trẻ em.

Có thể thấy, đám nhóc con gặp Meredith, nhưng Kerry cho, nên chúng cũng nằng nặc đòi , bầu bạn cách một cánh cửa cũng .

Ăn tối xong ở nhà Kerry, đám nhóc con mới rời .

Trước khi , chúng để lời chúc phúc cho Meredith, hy vọng thể nhanh chóng thức tỉnh, chúng gặp , ôm và cảm nhận ấm của .

Đám nhóc con nhanh nhảu để những lời ngọt ngào rời , chú rồng con đen láy béo tròn từ phòng trẻ em .

Sau một ngày, nếu khả năng kiểm soát nhất đối với cơ thể hình rồng hiện tại của chú rồng con là gì, thì đó chính là…

Bưng đĩa, từng đĩa mỹ thực đưa thẳng miệng, ăn cực kỳ hăng hái.

là một con rồng ham ăn.

Chú gà con và Meredith thì oa oa giao lưu, một gà một nhóc cùng suy đoán về huyết mạch của Mavis.

Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt trời tối, một rồng một gà một mãng ngủ cùng Kerry, chủ yếu là vì Kerry yên tâm về ba đứa nhóc .

Ngày 13 tháng 9.

Kerry vẫn tỉnh ngủ…

.

Hễ làm, lớn đều mắc chung một bệnh, đó là ngủ nướng.

Hôm nay là một ngày cần đến tiệm d.ư.ợ.c liệu, Kerry còn mở mắt thấy tiếng oa oa và tiếng rít trong tai.

Tiếng “oa” hung dữ, còn tiếng “tê” thì vô cùng đáng thương.

Kerry mơ màng nghĩ, nhà mà gặp con Hắc Kim Mãng thiên phú thời gian thì đều cưng như tổ tông, chỉ nhóc con với gà nhà là hung dữ như .

Mà kể cũng lạ, ba đứa nhóc thể giao tiếp với chút trở ngại.

lúc , một trận tiếng gõ cửa vang lên.

Kerry rời giường.

Người đến là March, nếu tình hình của Meredith khá hơn, sẽ đưa cả Meredith và gà con cùng học, còn nếu , sẽ chỉ đưa gà con thôi.

Thế là, thành tựu chỉ Meredith bỏ kích hoạt.

Meredith tiếp tục ở nhà, chú gà con vỗ vỗ cánh, theo March.

Chú rồng con đen láy theo với ánh mắt đáng thương, cái hình bé nhỏ lạch bà lạch bạch chạy về phía Kerry, định sà lòng , kết quả vì khả năng kiểm soát cơ thể lắm nên đẩy ngã luôn Kerry.

Kerry: “…”

Chú rồng con đen láy áy náy: “Oa oa oa, oa oa!” *Xin ba ba.*

Kerry vỗ vỗ lên cái đầu rồng, giọng dịu dàng: “Ngoan, đừng vội nhé.” Cậu : “Ba ba và Bạch Bạch sẽ luôn luôn ở bên con.”

Chú rồng con đen láy: “Oa oa!” *Yêu ba ba, yêu Bạch Bạch.*

Chú rồng con đen láy nghĩ, nó ba ba nhất và Bạch Bạch đáng yêu nhất.

nghĩ, tuy rằng hôm qua nó ở đó nhưng chiến tích của các bạn nhỏ cũng tệ, nhưng nếu , nó vẫn hy vọng hôm nay sẽ trận đấu thứ năm, nó thể cùng các bạn tác chiến, lúc nào cũng nhịn mà lo lắng.

Quả nhiên.

Vẫn là cố gắng hơn.

Chú rồng con đen láy từ Kerry bò dậy, đôi mắt xanh lam tròn xoe hung dữ về phía Hắc Kim Mãng: “Oa oa oa!”

Hắc Kim Mãng: “Tê tê tê…” *Hu hu hu, bao giờ ba ba mới mang đến tiệm d.ư.ợ.c liệu đây? Hôm nay là một ngày đến tiệm d.ư.ợ.c liệu.*

Một nơi khác.

March vốn định đưa chú gà con thẳng đến học viện, nhưng nghĩ , cho xe ngựa đường vòng, cố ý đến đón Mavis.

Chủ yếu là, hai ngày Meredith bắt đầu thức tỉnh, hôm qua vì tình hình sức khỏe thể học, hôm qua Mavis cũng bắt đầu thức tỉnh, lo, lỡ hôm nay Mavis cũng học thì làm ?

Mỗi giải đấu xếp hạng đều diễn đột ngột, nếu cả Meredith và Mavis đều vì vấn đề thức tỉnh huyết mạch mà tạm thời thể sân, thì…

Đội của họ chỉ còn một thể dùng thể năng để chiến đấu.

March · Troy, năm nay 6 tuổi.

Gia đình giàu , ngoài năm chị khá phiền phức thì cuộc đời gần như chẳng áp lực nào, thế nhưng bây giờ, khi thành lập một đội của học viện và trở thành thành viên trong đó, ý thức về danh dự đồng đội.

Cậu cảm thấy áp lực.

Lần đầu tiên kể từ khi sinh , cảm thấy áp lực to lớn.

Cậu nghĩ, giá như mạnh hơn một chút thì , bất kể là thể năng sức chiến đấu mạnh hơn một chút, sẽ phiền não như .

Lực nắm pháp trượng tay bất giác siết chặt, đến khi nhận thì lão Troy cầm khăn tay lau mặt cho , lúc March mới phát hiện, thế mà đổ mồ hôi vì áp lực.

Nghĩ ngợi, March nhích , cái hình nhỏ bé mũm mĩm chắc nịch của gọn lòng lão Troy, cục cưng của cả nhà nũng nịu gọi: “Ông nội.”

Lão Troy thích nhất dáng vẻ làm nũng của March, ông xoa đầu , đáp : “Ơi! March cưng của ông đây!”

March: “Nếu Mavis cũng giống Meredith, hôm nay cũng học thì làm ạ?”

Lão Troy: “Đó cũng là chuyện cách nào khác, dù thì, nó liên quan đến việc thức tỉnh huyết mạch của con bé.”

March: “Cháu sợ một cháu bảo vệ đồng đội.” Cậu cố nén, nhưng nén , nước mắt lã chã rơi xuống.

Lão Troy xót xa lau nước mắt cho March, : “Ôi! March cưng của ông, đừng đừng , March của chúng vì bảo vệ đồng đội mà , March của chúng đúng là một đứa bé lương thiện!”

March càng to hơn.

Lão Troy tiếp tục an ủi: “Cháu cũng cần áp lực quá lớn, đầu tiên là Mavis cũng chắc thể sân, cho dù thật sự xảy tình huống đó, cháu cũng sợ, bây giờ còn là vòng loại trực tiếp nữa, các cháu dù thua thì vẫn còn cơ hội mà.”

Sau đó, lão Troy March đang thút thít nức nở dạy cho một bài học.

Làm thể luôn nghĩ rằng, dù thua cũng , mà nghĩ rằng ngay từ đầu thể thua.

Nếu ai cũng sống với suy nghĩ “dù thua vẫn thể cứu vãn”, lẽ một việc thật sự thể cứu vãn, nhưng nếu thể cứu vãn thì làm ?

Lão Troy cho ngẩn , ôm chặt March, : “Ôi ôi! March của chúng lợi hại quá, thế mà thể những lời lý như !”

Trong lúc chuyện, xe ngựa dừng ở nhà Mavis.

Quả nhiên.

Sợ cái gì thì cái đó đến.

March lo hôm nay Mavis thể đến học viện, và sự thật là, cô bé thật sự .

Pansy phu nhân liếc mắt về phía phòng trẻ em, hạ giọng : “March cưng, con khi nào huyết mạch sẽ dễ thức tỉnh hơn ?”

March chớp chớp mắt, nghĩ một lát : “Khát vọng sức mạnh.” Cậu nghĩ đến Pearl, “Còn , cảm thấy áp lực,” đây là Mavis, hôm qua khi thông báo cho các bạn rằng Meredith thể đến trường, trạng thái của Mavis trông lắm, “Và, vì thiên phú huyết mạch mạnh nên tự nhiên thức tỉnh.” Đây hẳn là Meredith.

Pansy phu nhân gật đầu: “ , bạn nhỏ March nhiều thật.”

March lo lắng .

Pansy phu nhân xoa đầu March, : “Bắt đầu từ hôm qua, Mavis sốt cao liên tục, con bé trông đau đớn,” dừng một chút, bà , “Về lý thuyết thì sẽ nguy hiểm gì, nhưng vẫn yên tâm để Mavis đến trường, dù con bé .”

March: “…”

Pansy phu nhân khẽ thở dài: “Sáng nay, con bé dậy đòi học, mặt đỏ bừng, đường còn vững, và ba của Mavis đều yên tâm, bảo con bé đừng học, nó còn định trộm.”

March nghĩ, đây đúng là chuyện Mavis sẽ làm, nghĩ, nếu tình huống tương tự xảy với , cũng sẽ tìm cách đến trường, đây là ý thức trách nhiệm của với tư cách là thành viên đội Béo Pi.

Pansy phu nhân: “Ta và ba của Mavis thật sự yên tâm, cho nên, hôm nay thể để Mavis học .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Tuy rằng xin , March,” Pansy phu nhân về phía chú gà con đang đậu vai March, “Còn Bạch Bạch, nếu hôm nay trận đấu thứ năm của các con, hy vọng các con thể phần của Meredith và Mavis, cố gắng hết sức.”

March gật đầu thật mạnh, giọng nghẹn ngào : “Dù thi đấu , tan học xong chúng cháu sẽ qua thăm Mavis ạ.”

Pansy phu nhân: “Được thôi, và Mavis sẽ chờ các con.”

March bước .

Rõ ràng là một hình nhỏ bé, nhưng bước chân của lúc vô cùng nặng nề.

Ra khỏi nhà Mavis, March trở xe ngựa, cả bé đều , nước mắt lã chã rơi.

Lão Troy đau lòng vô cùng, ôm lấy bé, : “Ôi! Cục cưng của ông, đừng , cháu làm tim ông tan nát mất.”

March rúc lòng ông nội, nức nở: “Hu hu hu, ông nội ơi, tại cháu thể mạnh hơn một chút?”

Vân Hựu Thanh hai ông cháu nhà bi thương như , Cậu cũng theo, nhưng chim nhỏ làm gì nước mắt, cả Cậu, một cục bông tròn xoe, rúc cổ March, truyền chút ấm ít ỏi.

Bên ngoài xe ngựa, một đàn chim sẻ theo xe tiếng t.h.ả.m thiết bèn hỏi: “Oa oa?” *Sao ?*

Chú gà con đáp thật lớn: “Oa oa oa!” *Mavis hôm nay cũng thể thi đấu.*

Một trong những con chim sẻ kêu: “Oa oa oa?”

Nghe con thông minh tước thăm dò, Vân Hựu Thanh chút do dự, đàn chim sẻ nhỏ rõ ràng sợ hãi khi gian kín, nhưng con thông minh tước , giải đấu hôm nay chúng nó thể giúp một tay? Ví dụ như, một đàn chim sẻ nhà thi đấu, ngừng buff các loại pháp thuật tăng ích cho họ sân, trị liệu, phòng ngự, tăng tốc độ vân vân…

Vân Hựu Thanh lưỡng lự.

Một mặt, Cậu đàn chim sẻ miễn cưỡng nhà thi đấu khép kín, chim chóc sinh hướng tới tự do, chúng yêu bầu trời xanh, Cậu các bạn nhỏ vì một gian xa lạ, mặt khác…

Hôm nay Meredith và Mavis thể sân, nhưng, nếu như…

Nếu Cậu thể tung kỹ năng tức thời, nhanh chóng ngưng tụ dây leo tạo thành tám khổng lồ cây thì lẽ vẫn sức đ.á.n.h một trận.

Nghĩ , Vân Hựu Thanh đáp thật lớn: “Oa oa!” *Đợi chúng thi đấu ngoài trời thì các hãy qua giúp nhé.*

Thông minh tước: “Oa?” *Vậy các thắng ?*

Vân Hựu Thanh: “Oa!” *Các tin tớ!*

Dưới nền âm thanh oa oa oa, March ngừng thút thít, chú gà con đang đậu vai , rúc cổ , tiếng chim kêu oa oa bên ngoài xe ngựa, bầu khí bi thương đang ập đến tiếng kêu qua của bầy chim dập tắt, chẳng còn bi thương nổi nữa.

Vân Hựu Thanh thấy March nữa, đôi mắt hạt đậu của Cậu về phía March, hỏi: “Oa oa?”

March: “…”

Lão Troy hỏi: “Ồ, March, Bạch Bạch đang ?”

“…” March liếc mắt con gà: “Bạch Bạch hỏi cháu nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tri-lieu-man-cap-doan-sung-tieu-phi-di/chuong-115-march-va-chiec-lung-hay-gai.html.]

Chú gà con gật gật cái đầu nhỏ.

Lão Troy: “Ờm, nhưng mà, cháu hiểu thế March?”

March: “Cháu đoán đó! Hừ!” *Dễ đoán quá mà! Hừ!*

Xe ngựa chạy một mạch, chẳng mấy chốc đến Học viện Lạc Nhật.

Đã ít nhóc con chờ ở cổng trường, chúng thấy March liền lập tức vây , thấy Bạch Bạch vai thì , hôm nay Meredith cũng thể sân.

Đám nhóc con thở ngắn than dài.

lúc , March một tin sét đ.á.n.h ngang tai: “Hôm nay Mavis cũng khỏe, bạn cũng đến .”

Đám nhóc con đồng t.ử chấn động.

Đám nhóc con tiếp tục ở cổng chờ những bạn nhỏ khác.

Franklin Pansy phu nhân dẫn đến học viện, một quầng thâm mắt lớn, dù từ góc độ nào, áp lực của cũng vô cùng lớn.

Chú gà con vỗ cánh, đậu lên vai Franklin, lo lắng cho sức khỏe của bé, hỏi: “Oa oa?”

Franklin , bất kể lúc nào lên cũng giống như mặt trời nhỏ: “Bạch Bạch, tớ .”

Chú gà con: “Oa oa?”

Một đám nhóc con cẩn thận chằm chằm Franklin.

Franklin: “Không , các đừng hiểu lầm, tớ cảm giác gì về việc thức tỉnh huyết mạch ,” dừng một chút, , “Quầng thâm mắt của tớ đậm như là sắp thức tỉnh thành mãnh thú đen trắng , đừng nghĩ lung tung, tớ đơn giản là hôm qua ngủ ngon thôi.”

Không chỉ Franklin, trong chúng nhiều đứa trẻ hôm qua cũng ngủ ngon, quầng thâm mắt hiện rõ, tất nhiên, trong đó quầng thâm mắt của Franklin là rõ nhất.

March : “Hôm nay của Mavis với tớ, áp lực lớn, lo lắng, và khát vọng sức mạnh, như sẽ xác suất lớn tiến trạng thái thức tỉnh cưỡng ép, Mavis chính là loại .”

Đám nhóc con lập tức hiểu , đừng là Mavis và những đứa trẻ tham gia chiến đấu, ngay cả những đứa trẻ làm đội cổ vũ cũng cảm thấy áp lực, ban đêm đều bắt đầu mất ngủ.

Tuổi còn nhỏ mà đầy phiền não.

Nói , Franklin chớp chớp mắt, về phía March, : “ mà, March, sắp thức tỉnh huyết mạch ?”

March sững sờ.

Chỉ một câu , lão Troy, cùng với các bậc phụ và những đứa trẻ mặt ở đây, ánh mắt đồng loạt về phía March.

Giờ phút , một tay March đang đưa , gãi lưng qua lớp quần áo.

Franklin tiếp tục : “Từ lúc nãy đến giờ, tớ thấy cứ gãi lưng suốt.”

March đảo mắt hai vòng, về phía lão Troy.

Lão Troy lắc đầu, dùng ngón tay hiệu một khe hở siêu siêu nhỏ, cái loại khe hở nhỏ đến mức gần như thấy, : “Ồ ồ, chắc là .”

March về phía Franklin, : “Nhà tớ tuy cũng giống nhà Mavis, đủ loại huyết mạch kỳ lạ, nhưng ông nội , nó loãng, xác suất thức tỉnh cực kỳ nhỏ.” Cậu : “Hơn nữa, tớ giống Mavis, hôm qua Mavis cứ gãi đầu là vì đầu mọc thứ gì đó, lưng tớ mọc gì nhé.” Cậu gãi gãi lưng, “Nhẵn bóng.”

Franklin nghĩ một lát, : “March, theo lời của Mavis, cũng khả năng thức tỉnh, áp lực, lo lắng, và khát vọng sức mạnh.”

Lão Troy trả lời: “Bao nhiêu năm nay, nhà Troy chúng ai thức tỉnh huyết mạch, đây là do di truyền gen, gen của nhà chúng định, đột phá giới hạn để thức tỉnh huyết mạch hiếm , khả năng cực kỳ nhỏ.”

Đám nhóc con hiểu, cách khác March thức tỉnh còn khó hơn đại đa , gen đúng là một thứ thần kỳ.

Đợi tất cả các thành viên của chiến đội Béo Pi Manh Manh tụ tập , chúng tạm biệt phụ , tiến học viện.

Một trong những đứa trẻ lượng thành viên trong đội, : “Giá như hôm nay giải đấu xếp hạng thì .”

March gật đầu thật mạnh, gãi gãi lưng, kỳ lạ thật, cảm thấy cả tấm lưng đều đang nóng lên, ngứa nóng.

Đội hình năm sân thiếu mất hai thành viên chủ chốt, March lập tức trở thành sự tồn tại quan trọng nhất trong đội, nếu hai bạn đều ở đây, chắc chắn sẽ ngay cho các bạn tình hình hiện tại của vẻ thật sự , nhưng…

Bây giờ thì .

Vốn dĩ rầu rĩ vì chuyện của Meredith và Mavis, thể trong tình huống làm các bạn thêm lo lắng.

Chính March cũng , vì sự gắn kết với các bạn nhỏ, trưởng thành hơn nhiều.

Pearl liên tục về phía March, cô bé : “March, thật sự chứ?”

March lắc đầu, : “Tớ mà.”

“March, mặt trông đỏ.”

March sờ sờ mặt , nóng.

chuyện với ông nội, March ưu tiên loại trừ khả năng đang trải qua quá trình thức tỉnh huyết mạch, mà nghĩ theo hướng thông thường.

Cậu thể bệnh .

Chắc bệnh gì nặng, thường , khi áp lực lớn sẽ dễ sinh bệnh, chắc là bệnh vặt như cảm cúm, nếu hôm nay trận đấu, lẽ thể giấu các bạn lén tìm bác sĩ Bạch, để bác sĩ Bạch kê t.h.u.ố.c cho .

March hất cằm lên cao, : “Tớ chỉ đang nghĩ, nếu sắp tới trận đấu, tớ sẽ là đứa nhóc ngầu nhất, tớ phấn khích nên mới đỏ mặt thôi, trạng thái cơ thể của tớ siêu nhé, các cần lo cho tớ .” Cậu , nhịn , gãi gãi lưng.

Đột nhiên, Franklin : “… March, chúng tìm bác sĩ Bạch ngay bây giờ .”

March trừng lớn mắt.

Franklin: “Tớ lo cho .”

Đám nhóc con hùa theo.

Đám nhóc con quyết định đổi hướng, đến phòng y tế, nhưng kịp thì giữa đường gặp thầy Clara.

Cho đến tận bây giờ, thầy Clara vẫn hôm nay Mavis cũng đến .

Thầy hỏi thăm tình hình của Meredith, tiếc nuối vì bé hôm nay cũng thể đến, : “Lịch thi đấu hôm nay cũng nhé, trận đấu bắt đầu lúc 10 giờ 20 phút sáng, bây giờ chuẩn một chút, cùng các thầy cô đến sân vận động.”

Đám nhóc con: “…”

Đám nhóc con: “…………”

là, sợ cái gì thì cái đó đến.

Mới lúc nãy, chúng còn hy vọng hôm nay sẽ trận đấu thứ năm, kết quả, bây giờ nó đến.

Thầy Clara liếc đám nhóc con một cái, : “Mavis…” Sao ở đây?

.

Hôm qua, Mavis cũng bước trạng thái thức tỉnh huyết mạch.

Tiếp theo là một trận im lặng.

Sự im lặng kéo dài quá lâu, thầy Clara , : “Các bé cưng, chúng hãy cùng cố gắng phần của Meredith và Mavis ?”

Đám nhóc con tinh thần phấn chấn, đồng thanh hô vang.

Thầy Clara: “Vậy bây giờ, chuẩn …”

Chưa đợi thầy Clara hết lời, Franklin : “Thầy Clara, trạng thái của March bây giờ , em nghĩ khi thi, nên đưa March khám bác sĩ ạ.”

Thầy Clara sững sờ, về phía March, đầu óc chút m.ô.n.g lung, thầm nghĩ, chứ, huyết mạch của đứa trẻ lẽ cũng sắp thức tỉnh ?

March : “Em thấy cần thiết , em chắc chỉ cảm thông thường thôi.” Cậu thấy đôi mắt hạt đậu của chú gà con đang chằm chằm, lập tức : “Các đừng nghi ngờ tớ sắp thức tỉnh huyết mạch, ông nội tớ giải thích khoa học với các , chuyện đó gần như là thể .”

Thầy Clara: “…” *Ừm, cũng đúng.*

Thức tỉnh huyết mạch rau cải ngoài chợ.

Tuy March cho rằng cần khám, nhưng đám nhóc con quá lo lắng, hơn nữa bọn trẻ còn quá nhỏ, thầy Clara dám lơ là, cả đám cùng về phía phòng y tế.

Gõ cửa, tiến phòng y tế.

Bác sĩ Bạch tiến hành một loạt kiểm tra cho March.

Sau khi March gãi lưng ngày càng thường xuyên, bác sĩ Bạch bảo March cởi áo .

Những đứa trẻ còn nhỏ tuổi khái niệm quá lớn về giới tính, ngay cả Pearl và các bé gái khác cũng né tránh, ánh mắt chằm chằm.

Là một nhóc con béo ú, cái bụng bia nhỏ tròn vo của March lộ rõ mồn một.

Thấy ánh mắt của các bạn đều đổ dồn cái bụng bia nhỏ của , March hít một thật mạnh, cố gắng hóp bụng, bác sĩ Bạch nhịn , “Phụt” một tiếng bật .

March vẻ mặt vui về phía bác sĩ Bạch.

Bác sĩ Bạch , xoa đầu March, bảo March xoay , ngón tay sờ sờ xương bả vai của .

March run lên.

Bác sĩ Bạch : “Chỗ , làm cháu cảm thấy , đúng ?”

March: “Hơi ngứa, buồn, chút kỳ lạ.”

Bác sĩ Bạch: “Cho nên, đây là triệu chứng của cảm cúm .”

Bác sĩ Bạch sờ sờ lưng March, đó bảo bé mặc quần áo, một đám bạn nhỏ vây hỏi han.

Thật vi diệu, ánh mắt của bác sĩ Bạch về phía chú gà con.

Chú gà con nghiêng đầu, hiểu tại bác sĩ Bạch , nghi hoặc “Oa” một tiếng.

Bây giờ bộ thầy trò của Học viện Lạc Nhật đều , chú gà con ngay từ đầu xếp hàng chờ đợi huyết mạch Long tộc của thức tỉnh, nó chờ suốt từ đó đến giờ, đám nhóc con trong đội lượt thức tỉnh, thế nhưng đến tận bây giờ vẫn đến lượt đứa đầu tiên xếp hàng là nó.

Nguyệt Hạ Ly Ca

Dưới ánh mắt chăm chú của đám nhóc và một con gà, bác sĩ Bạch : “… Nếu gì bất ngờ, March hiện đang trong quá trình thức tỉnh huyết mạch.”

Chú gà con: “…”

Đám nhóc mặt: “…”

Đôi mắt hạt đậu của chú gà con dần trở nên sắc lẹm, tóe lửa giận.

Đám nhóc con mắt trợn tròn.

Chú gà con dang rộng đôi cánh, nhảy một cái, từ vai Franklin nhảy lên đầu March.

Nó nhảy tưng tưng!

Vừa nhảy kêu!

Vừa kêu mắng: “Oa oa! Oa oa!” *Đồ lừa đảo!*

*Đồ lừa đảo!*

*Tất cả đều là đồ lừa đảo!*

Loading...