Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 4: Đốt trường xong, tiện thể ghé cục cảnh sát lần hai

Cập nhật lúc: 2026-05-02 05:14:00
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

— "Sao ngài ở đây?" — Chân mày Kỳ Như Trần nhíu đầy nghi hoặc.

Phượng Từ Tửu thuận miệng bịa chuyện: — "Thì quanh đây mỗi ngôi trường cấp ba là gần nhất thôi."

Kỳ Như Trần cũng chẳng buồn để tâm xem lời đó là thật giả, y trực tiếp xoay bỏ : "Đừng lãng phí thời gian ở chỗ nữa."

Phượng Từ Tửu ỷ việc Kỳ Như Trần đang lưng nên âm thầm trợn trắng mắt, trong lòng thầm lẩm bẩm: Ta vốn chỉ định tới khảo sát địa hình thôi, ai mà ngờ đụng trúng ngươi chứ.

Nghĩ thì nghĩ , nhưng Phượng Từ Tửu vẫn sải bước đuổi theo Kỳ Như Trần.

— "Đi làm nhiệm vụ ?" — Phượng Từ Tửu đ.á.n.h giá Kỳ Như Trần một lượt. Thiếu niên thường phục, bên lớp sơ mi trắng là chiếc áo mặc trong màu đen phác họa nên những khối cơ bắp săn chắc. Đôi chân thon dài ẩn lớp quần tây như nhành liễu xuân đến độ nảy mầm, tràn trề nhựa sống.

— "Muộn thế ngủ, sợ cao thêm nữa ?"

— "Ngày mai lớp sợ ngủ gật ?"

Phượng Từ Tửu đút hai tay túi quần, thong dong bước lưng thiếu niên.

Có lẽ vì càm ràm quá phiền phức, Kỳ Như Trần cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Vụ ngay gần đây thôi, sẽ giải quyết xong nhanh thôi."

— "Nửa đêm nửa hôm còn tranh thủ tăng ca, ngươi thiếu tiền đến ?" — Phượng Từ Tửu tiến lên một bước, nghiêng đầu sang Kỳ Như Trần.

Kỳ Như Trần vẫn giữ vẻ mặt cảm xúc như cũ. Y trả lời , đó, tay lặng lẽ rút chiếc d.a.o gấp giấu bên hông .

Lúc , bọn họ tới một con hẻm nhỏ phía Nam trường học. Những tòa nhà cao tầng hai bên che khuất ánh trăng, trong gian tối tăm, ẩm thấp lặng lẽ lan tỏa.

Phượng Từ Tửu cảm nhận một luồng thở khiến chán ghét. Ngay giây tiếp theo, thiếu niên lao vụt ngoài như tên bắn.

Một làn khói đen tím đột ngột bốc lên, vặn vẹo thành những hình thù kỳ dị, giống như hỗn loạn bởi vô khuôn mặt đang gào thét t.h.ả.m thiết. Nó Kỳ Như Trần ép tới mức liên tục bại lui, hình vốn đang ngưng tụ dần trở nên hư ảo.

Kỳ Như Trần cho đối phương chạy trốn cơ hội, giơ tay đem quấn quanh linh lực đao ném văng , mũi đao rơi xuống đất, vô hình cái chắn nháy mắt dựng lên.

Mất vũ khí, Kỳ Như Trần tiến công ngược càng thêm hung mãnh, trực tiếp lấy thể tương bác, mỗi một quyền dừng ở sương khói thượng, tựa hồ đều thể tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Phượng từ rượu thấy , táp lưỡi cảm thán, thần tiên rơi luân hồi đều là vạn linh thể, là yêu ma tà ám thiên nhiên khắc tinh, bất quá giống như dùng vạn linh thể phỏng chừng chỉ Kỳ Như Trần một , thật là quá tàn bạo.

AN

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-4-dot-truong-xong-tien-the-ghe-cuc-canh-sat-lan-hai.html.]

Sương khói thấy đường thối lui, bỗng nhiên hướng Kỳ Như Trần phóng , tựa hồ tưởng cá c.h.ế.t lưới rách, nhưng ở tiếp cận Kỳ Như Trần một khắc, nó đột nhiên biến ảo mục tiêu, thẳng tắp chạy về phía phượng từ rượu.

Phượng từ rượu nhướng mày.

Xem cái diễn còn lan đến, đây là cảm thấy quả hồng nên chọn mềm niết? Chỉ tiếc……

Đỏ đậm ngọn lửa bay lên trời, lây dính đến sương khói một khắc giống như gặp sợi bông, trong phút chốc liền đem chi c.ắ.n nuốt, hoa mỹ ánh lửa đem hẻm nhỏ chiếu đến sáng trong.

Kỳ Như Trần khom lưng nhặt lên gấp đao, thấy hỏa còn ở thiêu, “Đem hỏa diệt.”

“Ta hỏa chỉ thiêu tà ám, sẽ việc gì.” Phượng từ rượu dựa ở vách tường, hai tròng mắt trung hình như nhảy lên ngọn lửa, như nhiều màu ánh nắng chiều giống sáng lạn.

Kỳ Như Trần há miệng thở dốc, cuối cùng thêm cái gì.

Ở hai chăm chú hạ, ngọn lửa l.i.ế.m đến trường học tường viện.

Đến phượng từ rượu còn cảm thấy thích hợp, ai ngờ giây tiếp theo, xích viêm nhảy tận trời, hừng hực lửa lớn nháy mắt đem tường viện bậc lửa, giống như gió lửa về phía kéo dài.

“Ách…… Này……” Phượng từ rượu đồng t.ử khuếch tán, chút cứng đờ mà đầu về phía Kỳ Như Trần.

“Trước dập tắt lửa.” Kỳ Như Trần giơ tay dùng linh lực áp chế, nhưng hỏa ngược thiêu đến càng vượng.

Phượng Từ Tửu vội vàng túm chặt lấy tay Kỳ Như Trần: — "Linh lực cũng là nhiên liệu cho nó đấy!"

— "Ngài còn định động thủ dập lửa ?" — Kỳ Như Trần đối diện với ánh mắt của Phượng Từ Tửu. Y hề biểu lộ sự giận dữ mặt, nhưng ánh mắt sắc bén đến lạ thường.

— "Ta... nhiên liệu cháy hết chắc là nó sẽ tự tắt thôi." — Phượng Từ Tửu im lặng, chột dời tầm mắt chỗ khác.

Hắn xưa nay vốn chỉ quen tay phóng hỏa, đời nào cách dập lửa bao giờ. Lại tình huống hôm nay quả thực cũng là đầu tiên gặp . Phượng Từ Tửu thầm lẩm bẩm trong lòng: Vô lý thật, cháy lan sang cả trường học nhỉ?

— "Cứu !" — Kỳ Như Trần xoay lướt qua bức tường vây đang bốc cháy hừng hực.

Phượng Từ Tửu tự đuối lý nên chỉ đành lẳng lặng đuổi theo.

Trận hỏa hoạn kéo dài quá lâu, khi thiêu rụi một nửa bức tường bao quanh, hỏa thế cũng dần dần bình . Các kiến trúc bên trong khuôn viên trường học may mắn lan tới, thế nhưng đám cháy ngút trời vẫn đủ sức khiến cả khu dân cư quanh trường một phen hú vía tỉnh giấc.

Loading...