Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 29: Hắn... thực sự rất lợi hại

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:44:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước phòng khách, Phượng Từ Rượu thấy tiếng Nhạc Thịnh Ngữ đang đối thoại cùng một đàn ông lạ mặt.

“... Ý của là, thấy vợ rời cùng một đàn ông trẻ tuổi?” Nhạc Thịnh Ngữ chăm chú đối diện, tay lia bút sổ ghi chép ngừng nghỉ.

“Vâng...” Người đàn ông gục đầu, dáng vẻ suy sụp và bất lực, còn chút dấu vết điên cuồng nào của ngày hôm qua.

Ngồi ngay cạnh gã là một bé gái chừng sáu bảy tuổi, đôi bàn tay nhỏ xíu siết chặt lấy vạt áo bố, ánh mắt lộ rõ sự ỷ .

“Được , nắm sơ bộ tình hình. Nếu tin tức gì về vợ , sẽ liên hệ ngay lập tức.”

Nhạc Thịnh Ngữ thu giấy bút, nhưng trong lòng hiểu rõ hơn ai hết: Người chắc chắn tìm thấy nữa, cùng lắm chỉ thể mang về một bộ hài cốt lạnh lẽo. Hồn phách siêu độ từ lâu, làm gì còn khả năng sống sót trở về?

Người đàn ông vùi đầu thấp hơn, gã vò đầu bứt tai, cảm xúc vỡ vụn: “Cầu xin nhất định tìm thấy cô . Nhân Nhân thể , , thiếu cô thì cái nhà chẳng khác gì địa ngục!”

Gã túm chặt lấy cánh tay Nhạc Thịnh Ngữ, đôi mắt đỏ ngầu, cánh môi run rẩy bần bật như thể bầu trời đầu gã sụp đổ .

“Anh bình tĩnh , chúng chắc chắn sẽ cố gắng hết sức.” Nhạc Thịnh Ngữ gỡ tay gã , nhưng đối phương dùng lực quá mạnh, tài nào nhúc nhích nổi.

Lúc , cô bé tên Nhân Nhân cũng níu lấy góc áo , lắp bắp cầu xin: “Con cầu xin chú... chú cảnh sát...”

“Ta...”

“Cháu cứ túm chặt thế thì chú cảnh sát làm việc .”

Phượng Từ Rượu chẳng tiến đến lưng Nhân Nhân từ lúc nào, nhẹ nhàng bế bổng cô bé lên. Cậu khẽ sốc nhẹ hai cái tay, chân mày nhướng lên vì cảm giác nhẹ bẫng đến ngờ.

Đứa nhỏ suy dinh dưỡng .

Nhân Nhân đột nhiên bế thốc lên, gương mặt vẫn còn vương chút ngây ngô ngơ ngác. Thế nhưng khi đang ôm là ai, nàng lập tức thôi giãy giụa nữa, mười đầu ngón tay ngượng ngùng xoắn xuýt .

Có lẽ do khí trường của Phượng Từ Tửu quá mức áp đảo, gã đàn ông vô thức buông lỏng tay. Chớp lấy thời cơ, Nhạc Thịnh Ngữ thoát , phí bao tâm tư nước miếng mới tiễn cái "đuôi nhỏ" luyến tiếc rời khỏi cửa. Ngờ đến ngoài, nàng gã quấn lấy buông.

Trái ngược với vẻ hỗn loạn ngoài , Phượng Từ Tửu ý định tay tương trợ. Hắn thong dong xuống bàn ăn, bưng bát cháo lên thưởng thức. Chê vị cháo nhạt, thản nhiên gắp thêm vài đũa dưa muối, phong thái thích nghi cực kỳ .

“Muốn ăn thêm bát nữa ?” Kỳ Như Trần  xuống bên cạnh Phượng Từ Tửu.

Phượng Từ Tửu chẳng buồn đoái hoài, đầu giả câm vờ điếc. Không nhận câu trả lời, Kỳ Như Trần rũ mắt, lơ đãng khuấy bát cháo trắng trong tay: “Ngươi thấy lời gã đàn ông thế nào?”

Lúc , Phượng Từ Tửu mới chịu "bố thí" cho y một ánh mắt, giọng điệu đậm mùi trào phúng: “Ái chà, chuyên nghiệp thật đấy. Đến lúc ăn cơm cũng quên công việc, thấy ngươi ngoài giúp một tay?”

“Không cần thiết.”

Loại nhiệm vụ tầm thường vốn chẳng cần Kỳ Như Trần đích mặt. Sở dĩ y mặt ở đây là bởi vụ án dính líu quá rộng: Từ việc tạo tà thần cho đến thuần dưỡng lệ quỷ, thủ đoạn của kẻ màn khiến thể đề phòng. Tuy nhiên, chịu trách nhiệm chính vẫn là Nhạc Thịnh Ngữ, còn Kỳ Như Trần nhúng tay tùy thuộc tâm trạng của y.

Kỳ Như Trần ngước mắt đối diện với Phượng Từ Tửu. Chân mày y khẽ nhíu, đôi đồng t.ử đen nhánh thấu suốt, sạch sẽ đến lạ kỳ.

Phượng Từ Tửu đột ngột đưa tay che mắt Kỳ Như Trần , trầm giọng:

"Đừng bằng ánh mắt đó"

Vẻ mặt vô tội cứ như thể y mới là kẻ bắt nạt , đúng thật là gian lận!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-29-han-thuc-su-rat-loi-hai.html.]

Kỳ Như Trần mặc kệ hành động của Phượng Từ Tửu, thản nhiên : “Ta chỉ cho rằng tiếp nhận nhiệm vụ thì nên làm cho .”

“Hành hành hành, ngươi làm việc đấy, chút cẩu thả .”

Phượng Từ Tửu thu tay về, giấu mặt bàn nhịn mà quệt nhẹ ống quần. Cảm giác ngứa ngáy nơi lòng bàn tay do hàng mi của đối phương chạm cứ lưu luyến mãi tan. Hắn thầm lẩm bẩm trong lòng: Đàn ông con trai gì mà lông mi mọc dài thế .

“Cho nên, ngươi thể cho suy nghĩ của ?”

“Kẻ sắp nghiệp chướng che mờ mắt , còn ý kiến gì nữa.”

“Ngươi thể thấu nghiệp chướng sống?”

AN

Kỳ Như Trần lập tức nắm bắt trọng điểm. Nghiệp chướng và công đức đều là những thứ huyền bí khó lường, dù là Âm Dương Nhãn bẩm sinh cũng chỉ thấy đại khái mơ hồ. Muốn thấu thị tường tận nghiệp quả sống, cách duy nhất là tra xét Sổ Sinh Tử.

Vậy mà Phượng Từ Tửu năng lực , rốt cuộc chỉ là một con yêu quái mang chút huyết mạch Thụy Thú thôi... còn lai lịch nào khác?

“Thấy rõ thì , loại chuyện cứ thấy là đổi .” Phượng Từ Tửu tỏ vẻ bất cần.

Kỳ Như Trần chợt nhớ tới một chuyện: “Vậy lúc đó tại ngươi giúp Trình Kỳ?”

“Trên nhiều công đức, thuận mắt.”

Kỳ Như Trần thầm nghĩ “Quả nhiên là thế”. Phượng Từ Tửu trông vẻ tùy hứng, dễ chuyện, nhưng thực chất một bộ nguyên tắc riêng biệt. Ít nhất, loại vì tiền tài mà dung túng cho cái ác.

nàng ...”

Kỳ Như Trần bỏ lửng câu , nhưng ý tứ thâm sâu thì cả hai đều tự hiểu rõ.

Phượng Từ Tửu vo tròn tờ giấy lau miệng dùng xong, tùy ý ném thùng rác, hờ hững đáp:

"Ta năng lực để tự chịu trách nhiệm với lực chọn của chính "

Việc giúp đỡ Trình Kỳ, Phượng Từ Tửu bao giờ hối hận. Sau nếu kẻ công đức đầy đến cầu xin, lẽ vẫn sẽ tay, cho dù kết cục thể là kẻ đó c.ắ.n ngược một cái.

Hắn thể ban phát sự cứu giúp, thì tự nhiên cũng thể thu hồi nó. Phượng Từ Tửu vốn kẻ tính cách lo lo , bởi lòng tự tin tuyệt đối thực lực của chính .

“Chẳng lẽ vì sợ ngã mà học đường ? Nghe thật nực , đúng ?”

“Ngã... sẽ đau.”

Kỳ Như Trần dường như chợt nhớ đến điều gì đó, đầu cúi thấp, bóng đen từ tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt y. Phượng Từ Tửu cảm giác nếu Kỳ Như Trần mà tai với đuôi, thì lúc chắc chắn chúng đều đang rủ sạch xuống, trông còn ủy khuất hơn cả chú ch.ó Đại Phúc mỗi khi làm sai chuyện.

Hắn đưa tay chọc chọc má Kỳ Như Trần, khẽ bật : “Mở tay nào.”

Kỳ Như Trần ngoan ngoãn làm theo.

“Cầm lấy.” Phượng Từ Tửu đặt lòng bàn tay y một viên kẹo, vỏ bọc giống hệt loại mà y đưa cho chuyến tàu cao tốc.

Kỳ Như Trần chớp mắt, lộ vẻ hoang mang.

Nhìn bộ dạng ngây ngô , Phượng Từ Tửu nhịn mà vươn tay vò mái tóc y rối tung lên: “Chút an ủi cho đứa trẻ đến đường cũng xong.”

Loading...