Đôi lông mày của Kỳ Như Trần nhíu chặt , đáy mắt chẳng thể che giấu nổi vẻ ghét bỏ, nhưng vẫn giữ lễ độ mà giúp y thu dọn tàn cuộc. Hắn lấy bộ quần áo dự phòng của đưa cho Phượng Từ Tửu, khẽ hiệu: "Bên trong phòng vệ sinh, thể đó tắm rửa."
Phượng Từ Tửu vớ lấy bộ đồ, sải bước thật nhanh trong như thể chỉ cần chậm trễ thêm một giây thôi là y sẽ nổ tung vì ghê tởm.
Kỳ Như Trần ở , chú ch.ó Đại Phúc đang trưng bộ mặt vô tội hết mức, thở dài một tiếng sườn sượt, cam chịu phận mà bế nó tắm rửa.
Phía cánh cửa phòng tắm, Phượng Từ Tửu ghét bỏ vứt bộ đồ bẩn sang một bên. Thực chất nước tiểu của Đại Phúc hề b.ắ.n trực tiếp lên y, chỉ vài giọt li ti văng trúng ống quần, nhưng với kẻ mắc bệnh sạch sẽ như y, cái mùi vị cứ như thể đang bám riết lấy da thịt gột rửa .
Sau khi kỳ cọ đến vài , Phượng Từ Tửu mới chịu bước khỏi bồn tắm. Y cầm lấy bộ đồ Kỳ Như Trần chuẩn : một chiếc áo lót trắng đơn giản phối cùng quần jean. Trên thớ vải thoang thoảng mùi bột giặt thanh khiết—là hương chanh muối biển dịu nhẹ, một mùi hương vô cùng bình dị nhưng sạch sẽ đến lạ lùng. Đó là mùi vị riêng tư của Kỳ Như Trần.
Phượng Từ Tửu rũ quần áo hai cái, chợt nhận Kỳ Như Trần chuẩn đồ lót cho . Nghĩ cũng đúng, với tính cách của , loại đồ dùng cá nhân mật tuyệt đối đời nào đưa cho khác.
bảo y mặc món đồ cũ bẩn thỉu thì y thà c.h.ế.t còn hơn. Phượng Từ Tửu vui, y hé mở cửa phòng tắm một khe nhỏ, nghiêng ló đầu ngoài gọi lớn: "Kỳ Như Trần, ngươi ?"
Kỳ Như Trần lúc đang ôm lấy Đại Phúc tắm xong để sấy lông, thấy tiếng gọi liền đáp : "Có chuyện gì thế?"
"Mua giúp cái quần lót ." Phượng Từ Tửu một cách thản nhiên như thể đó là điều hiển nhiên nhất đời.
Dù thì ngay con phố sát vách Cục Huyền Công cũng sẵn một cửa hàng tiện lợi, một một về chắc chẳng tốn đến mấy phút đồng hồ.
Kỳ Như Trần trả lời ngay. Hắn im lặng một hồi lâu, mãi mới thấy tiếng hỏi nhỏ đến mức khó tin: "... Cỡ nào?"
Tiếng máy sấy vẫn đang vù vù rung động, cộng thêm giọng của Kỳ Như Trần thực sự quá nhỏ, khiến Phượng Từ Tửu chẳng lọt chữ nào, đành lớn tiếng hỏi nữa.
Kỳ Như Trần tắt máy sấy. Không gian bỗng chốc rơi tĩnh lặng, nhưng âm lượng của cũng chẳng tăng thêm bao nhiêu: "Số đo... là bao nhiêu?"
Lúc Phượng Từ Tửu mới hậu tri hậu giác nhận , lẽ Kỳ Như Trần đang ngượng ngùng. Khóe môi y lập tức nhếch lên đầy đắc ý: "Lấy cho lớn hơn ngươi một size."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-24-tiep.html.]
Thực tế thì chính Phượng Từ Tửu cũng chẳng rõ mặc size gì. Khi Phong Khởi Vân mua sắm cho y, gã mang về cả một ngăn kéo đủ kích cỡ lớn nhỏ. Y chỉ việc chọn cái nào vặn nhất để mặc, chứ từng để tâm đến con cụ thể, chỉ ấn tượng mang máng là vị trí của nó khá sát phía .
Thế nhưng là giống đực thì tuyệt đối thể thừa nhận bản "kém cạnh" ở phương diện . Kỳ Như Trần hiện tại trông chẳng khác nào một nhóc con mới lớn, dù vóc dáng hai qua vẻ tương đồng, nhưng về "tầm cỡ" thì y chắc chắn áp đảo đối phương một bậc.
Còn về việc tại xem đo món đồ cũ...
Phượng Từ Tửu sớm thẳng tay ném món đồ đó cùng với chiếc quần bẩn thùng rác từ lâu , đời nào y hạ lục lọi cái đống đó cơ chứ.
Kết quả là... quần áo của Kỳ Như Trần, Phượng Từ Tửu mặc vẫn khá , chỉ phần vai rộng một chút khiến tay áo dài hơn bình thường, nhưng còn món "đồ nhỏ" ... Phượng Từ Tửu luôn cảm giác chỉ cần vài bước là nó sẽ tuột xuống tận gót chân, khiến y cứ dăm ba phút lén lút đưa tay lên kéo một .
Vất vả lắm mới lết về đến nhà Kỳ Như Trần, y đặt lưng xuống sofa chợt nhớ bộ hành lý của vẫn còn đang "lạc trôi" ở khách sạn, nhất thời cảm thấy mắt tối sầm .
Trời mới y chịu đựng cái món đồ rộng thênh thang đến bao giờ nữa!
Kỳ Như Trần thoáng liếc thấy Phượng Từ Tửu đang nghiến răng trắc trở, ý nơi đáy mắt suýt chút nữa là giấu nổi.
Hắn về phòng làm gì đó một lúc, đó bước bếp, thong thả buộc lên chiếc tạp dề: "Vỏ chăn trong phòng ngủ mới , nếu thích thì thể tự đổi bộ khác."
AN
Phượng Từ Tửu vốn chẳng cử động chút nào, nhưng sự "trống trải" lớp quần jean thực sự quá khó chịu, y đành cọ tới cọ lui bò phòng ngủ, định bụng tìm xem thứ gì để "cứu vãn" tình hình .
Vừa bước trong, y thấy ngay giữa giường đặt một túi đồ nhỏ. Cầm lên xem xét, Phượng Từ Tửu ngẩn khi phát hiện đó là một túi đồ lót mới tinh, đúng size của .
lúc , giọng của Kỳ Như Trần từ bên ngoài vọng , đều đều nhưng đầy ẩn ý:
"Thực thì... đo chủ yếu là để chỉ vòng eo thôi, còn về phương diện , ừm... cũng quan hệ lớn lắm ."
Rầm!
Phượng Từ Tửu sập mạnh cửa phòng, cảm giác gương mặt như đang bốc hỏa hừng hực. Y c.ắ.n chặt môi , trừng mắt túi đồ giường như thể đó là kẻ thù đội trời chung. cuối cùng, thực tế phũ phàng, y vẫn ngậm ngùi khuất phục mà bộ đồ .