Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 23 (tiếp)

Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:52:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Về , Kỳ Như Trần cũng dần thành thói quen, mỗi khi y dựa dẫm còn vươn tay đỡ lấy. Phượng Từ Tửu thấy còn vui như nữa nhưng thói quen hình thành, y cũng chẳng buồn sửa.

Vốn tưởng rằng ngần thời gian đôi bên trở mặt, cái tật động tay động chân hẳn biến mất, nào ngờ đến tận bây giờ nó vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn dáng vẻ khó xử của Kỳ Như Trần, khóe môi Phượng Từ Tửu khẽ nhếch lên một nụ thỏa mãn.

Quả nhiên vẫn là một Kỳ Như Trần thế mới thú vị. Trước đối phương luôn đeo mặt nạ, chỉ thể thấy nửa khuôn mặt, nay ngắm trọn vẹn cả gương mặt thế , càng khiến y thấy ho hơn nhiều.

"Tôi... ." Kỳ Như Trần giống như đứa trẻ làm sai chuyện bắt quả tang tại trận, ánh mắt lảng tránh, chẳng giải thích thế nào cho thỏa.

Nụ mặt Phượng Từ Tửu càng thêm đậm nét. Y vỗ nhẹ lên má Kỳ Như Trần một cái đầy cưng chiều: "Vậy quyết định thế , tối nay qua nhà ngươi ở."

Dứt lời, Phượng Từ Tửu cho Kỳ Như Trần lấy một cơ hội phản bác, trực tiếp sải bước rời .

Kỳ Như Trần khẽ vuốt ve bên má nhào nặn, nơi đó dường như vẫn còn vương chút nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt. Hắn cúi đầu, khẽ thở dài đầy vẻ bất lực.

Ngón tay chạm tay nắm ngăn kéo, chậm rãi kéo . Ở tận sâu bên trong ngăn kéo, chiếc ly nước " mất tích" đó vẫn đang lặng yên ở đó.

Ghét bỏ... Hắn cảm thấy hẳn là . cụ thể là cảm giác gì, thì với vốn nhận thức ít ỏi về tình cảm của , Kỳ Như Trần thể nào gọi tên . Hắn chỉ đơn giản là tiếp tục sử dụng chiếc ly nữa, nhưng cũng tuyệt nhiên nỡ vứt bỏ .

AN

Hắn tĩnh lặng hồi lâu, cuối cùng đóng ngăn kéo , tiếp tục vùi đầu công việc còn dang dở.

Trong khi đó, Phượng Từ Tửu nướng cả buổi chiều ở tiệm net. Mãi cho đến khi gần sát giờ tan tầm, y mới thong dong rảo bước đến cổng Cục Huyền Công, chọn một góc bên bồn hoa xuống. Y lười biếng rút điện thoại gửi cho Kỳ Như Trần một tin nhắn, đó tiếp tục chìm đắm trò chơi.

Lúc , bóng chiều tà, vầng hào quang vàng nhạt trút xuống nhân gian, xuyên qua những tán lá để những vệt sáng vỡ vụn mặt đường xi măng. Gió nhẹ thoảng qua, khiến những bóng nắng như đang nhảy nhót vũ động.

Một đốm sáng nghịch ngợm nhảy lên mu bàn tay Phượng Từ Tửu. Y nâng tay lên, những điểm quang ảnh lay động trong lòng bàn tay, ánh mắt trầm xuống. Nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía , y theo bản năng ngoảnh đầu , khóe miệng vô thức hiện lên một nụ mà ngay cả chính y cũng nhận .

"Kỳ Như... Sao là ông?"

Tia thất vọng thoáng qua nơi đáy mắt Phượng Từ Tửu nhanh đến mức khó lòng nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-23-tiep.html.]

Hùng Kiến Hoa tiến chào hỏi Phượng Từ Tửu, đồng thời thẳng thắn mục đích của : "Ngọn lửa đó... làm mà thiêu đến tận chỗ Hà Nghị Bình ?"

Phượng Từ Tửu thu tay , dậy phủi áo: "Theo sợi dây nhân quả mà đốt tới thôi. Gã g.i.ế.c Trình Kỳ, tự nhiên sẽ để nhân quả giữa hai ."

"Thứ đó thể ẩn nấp bao lâu?" Hùng Kiến Hoa nhíu chặt lông mày hỏi.

Nếu thể tồn tại một cách định, ngọn lửa của Phượng Từ Tửu quả thực là món vũ khí sắc bén nhất để phòng chống những âm mưu g.i.ế.c diệt khẩu.

"Ông đừng mơ hão." Phượng Từ Tửu thản nhiên đút hai tay túi áo, "Con chỉ cần còn sống là sẽ ngừng sản sinh các sợi dây nhân quả. Tuy rằng thể lẩn tránh đại đa những nhân quả liên quan, nhưng thời gian trôi qua, ai mà ngọn lửa rốt cuộc sẽ đốt tới đầu ai."

Hùng Kiến Hoa lập tức nắm bắt trọng điểm: "Cậu sớm sẽ kẻ tay diệt khẩu ?"

Nghe , Phượng Từ Tửu ngước lên đối diện với ánh mắt của Hùng Kiến Hoa, đáy mắt y bình lặng một chút gợn sóng: "Hơn ba ngàn năm trăm năm qua, sống uổng phí đến ."

Y chỉ là khinh miệt, thèm nhúng tay những chuyện bẩn thỉu đó, chứ chẳng y hiểu thấu lòng .

Hùng Kiến Hoa mím chặt môi, tiếp tục gặng hỏi sâu thêm về vấn đề . Nhìn dáng vẻ tùy ý nhưng đầy kiên nhẫn của Phượng Từ Tửu khi đó, ông hỏi thêm một câu: "Cậu đang đợi ?"

" thế." Nhắc đến chuyện , Phượng Từ Tửu nhịn mà bắt đầu oán trách, "Đã quá giờ tan tầm lâu , chẳng Kỳ Như Trần chạy mất hút."

Chẳng lẽ là quỵt nợ dẫn y về nhà, định lén lút chuồn mất ? Ánh mắt Phượng Từ Tửu chợt trở nên lạnh lẽo.

"Cậu ... thương một chút, giờ chắc đang ở văn phòng xử lý vết thương."

Phượng Từ Tửu sững , y ngờ tình thế thành nông nỗi . Chẳng thèm để tâm đến Hùng Kiến Hoa phía , y lướt qua ông, lao thẳng bên trong Cục Huyền Công với tốc độ nhanh như một cơn gió lốc.

Dừng chân cửa văn phòng của Kỳ Như Trần, Phượng Từ Tửu nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, nhưng tài nào vặn động nổi.

Cửa khóa chặt từ bên trong.

Y khẽ nhíu mày, nhưng kịp dùng lực để phá cửa thì cánh cửa bỗng chốc tự mở .

Loading...