Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 22: Người không phận sự, rời đi

Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:18:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái chiêu của Kỳ Như Trần, quả thực đến cả y cũng dọa cho sững sờ.

"Học qua một chút tâm lý học thôi."

Kỳ Như Trần rũ mắt, lảng tránh cái của đối phương. Từ khi còn nhỏ, ngừng vùi đầu những cuốn sách loại , nỗ lực tìm cách khiến bản trở nên "giống bình thường" hơn. rốt cuộc, những con chữ khô khải trong sách và thực tại tàn khốc vẫn luôn tồn tại một vực thẳm ngăn cách.

"Phiền c.h.ế.t ." Phượng Từ Tửu đan hai tay gáy, thong thả gối đầu lên đó. Chợt nhớ Phong Khởi Vân lẽ vẫn đang đợi ngoài đại sảnh, y bèn vẫy vẫy tay với Kỳ Như Trần, "Ngươi cứ từ từ mà tra, ngày mai tới."

Mấy cái việc rà soát thông tin rườm rà, vụn vặt chỉ mới nghĩ đến thôi khiến y nhức cả đầu, thực sự chẳng mặn mà gì mà nhúng tay .

Thế nhưng nghĩa là Phượng Từ Tửu bỏ mặc tất cả. Sáng hôm , y hiếm hoi lắm mới chịu rời giường sớm, tản bộ thong dong đến Cục Huyền Công tìm Kỳ Như Trần. Y vốn định cùng gặp Trình Kỳ một nữa, kết quả là thấy , một bức thư khiếu nại "đập" thẳng mặt.

Người khiếu nại là Kỳ Như Trần. Xét cho cùng thì Phượng Từ Tửu vẫn chính thức nhập chức nên thể khiếu nại danh chính ngôn thuận, mà Kỳ Như Trần giám sát, rắc rối do Phượng Từ Tửu gây nghiễm nhiên đều tính lên đầu . Thế là, độ dài của bức thư khiếu nại lập tức tăng lên gấp bội.

Phượng Từ Tửu vắt vẻo sofa trong văn phòng, đôi lông mày nhíu chặt, thần sắc lộ rõ vẻ vui: "Bây giờ đến cả phạm nhân cũng quyền hạn lớn thế ? Còn thể khiếu nại cả ngươi?"

"Nói chính xác thì cô hiện chỉ là nghi phạm thôi." Kỳ Như Trần đặt bức thư sang một bên, gương mặt vẫn bình thản chút gợn sóng.

Chính vì bức thư khiếu nại mà bọn họ cưỡng chế phép tiếp cận Trình Kỳ. Thông thường, để xử lý xong cái quy trình rườm rà ít nhất cũng mất ba ngày, mà bây giờ chỉ qua một đêm đấy. Tốc độ "thần tốc" khó tránh khỏi khiến suy nghĩ sâu xa.

Kỳ Như Trần chằm chằm con dấu đỏ chót lá thư, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo: "Kẻ uy h.i.ế.p cô ... hẳn là tai mắt ngay trong Cục ."

Phượng Từ Tửu thấy thế, tinh thần lập tức tỉnh táo hẳn lên. Y bật dậy, sang Kỳ Như Trần bằng ánh mắt sắc sảo: "Ý ngươi là... trong Cục nội gián?"

Kỳ Như Trần chần chừ trong chớp mắt, khẽ gật đầu.

Dùng từ "nội quỷ" để gọi kẻ đó, xem cũng chẳng sai chút nào.

"Vậy thì đơn giản ." Phượng Từ Tửu khẽ nhếch môi đầy ẩn ý. Y sải bước đến bên cạnh Kỳ Như Trần, tùy ý gác cánh tay lên vai , vươn ngón tay nâng cằm đối phương lên. Giọng điệu y mang theo vài phần ngả ngớn, phong lưu: "Có hứng thú cùng diễn một vở kịch ?"

Kỳ Như Trần khẽ chớp mắt, nương theo lực đạo của Phượng Từ Tửu mà dậy.

lúc đến giờ cơm, Phượng Từ Tửu trực tiếp lôi kéo Kỳ Như Trần thẳng đến nhà ăn – nơi đang đông đúc qua nhất.

Y chọn một ô cửa sổ hàng dài xếp hàng, giả vờ như đang tán gẫu một cách vô tình: "Ngươi đừng lo lắng quá. Ngọn lửa của vẫn còn tàn lưu Trình Kỳ, cho dù hiện tại thể tới gần cô , thì chậm nhất là ngày mai, cô chắc chắn sẽ mở miệng thôi."

Kỳ Như Trần vốn là cẩn trọng, bao giờ bàn luận công việc ở nơi công cộng, nhưng phối hợp nhịp nhàng theo lời Phượng Từ Tửu: "Chỉ còn một chút lửa tàn, lẽ cô vẫn chịu đựng ."

"Không đời nào." Phượng Từ Tửu khẳng định chắc nịch, âm lượng đủ để những kẻ xung quanh thấy, "Nghiệp chướng càng nặng, lửa đốt sẽ càng đau. Mà nghiệp chướng của cô đang ngừng tăng lên, tới khi ngọn lửa bùng phát, cô tuyệt đối thể chịu đựng nổi ."

Kỳ Như Trần tựa hồ thuyết phục, nhưng vẫn lộ vẻ yên tâm: "Để tìm canh chừng kỹ một chút, thể bỏ lỡ thời cơ thẩm vấn nhất ."

Phượng Từ Tửu thấy mặt Kỳ Như Trần cư nhiên thực sự hiện lên vẻ lo âu, trong lòng thầm buồn , suýt chút nữa là phá hỏng cả màn kịch. Y thuận thế vòng tay câu lấy cổ đối phương, xoay đưa lưng về phía đám để che khóe môi đang ngừng nhếch lên: "An tâm ăn cơm , tin chuẩn sai ."

Diễn kịch thì diễn cho trọn bộ. Dẫu khi đến đây Phượng Từ Tửu dùng bữa , y vẫn cứ lôi kéo Kỳ Như Trần ăn thêm một trận nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-22-nguoi-khong-phan-su-roi-di.html.]

Cái bụng no căng, Phượng Từ Tửu chẳng thèm giữ lấy chút hình tượng nào mà ườn ghế sofa trong văn phòng, lười biếng vẫy tay với Kỳ Như Trần: "Rót cho chén nước."

AN

Kỳ Như Trần vốn bao giờ tiếp đón ai trong gian riêng tư . Hắn quanh một vòng, cuối cùng chỉ tìm thấy chiếc ly nước duy nhất của chính . Ngón tay khẽ miết lên thành ly, trong lòng bỗng dâng lên một sự do dự khó tả.

"Sao ngươi bắt đầu lề mề ?" Phượng Từ Tửu bất mãn lầm bầm.

"... Tới ngay đây." Kỳ Như Trần mím môi, rót một ly nước ấm đưa tới mặt Phượng Từ Tửu.

Phượng Từ Tửu đón lấy ly nước, ngửa đầu uống cạn sạch sành sanh: "Giờ thì cứ chờ xem kịch thôi."

Ánh mắt Kỳ Như Trần vô thức dõi theo chiếc ly, thấy Phượng Từ Tửu đặt nó xuống bàn , mới lặng lẽ cầm lấy, chủ động khơi mào chủ đề để xua sự ngượng ngùng: "Nếu đối phương ch.ó cùng rứt dậu, Trình Kỳ sẽ nguy hiểm."

"Ngươi tin các biện pháp an ninh của Cục ?" Phượng Từ Tửu nhướng mày, lộ vẻ mặt mong chờ xem kịch vui.

Kỳ Như Trần im lặng. Nếu là , lẽ sẽ gật đầu khẳng định, nhưng hiện tại thì thực sự khó .

Phượng Từ Tửu sofa, đáy mắt lấp lánh ý đầy hài hước: "Yên tâm , thật đấy, để một mồi lửa Trình Kỳ thật."

....

Rất nhanh đó, Kỳ Như Trần hiểu "một chút lửa tàn" mà Phượng Từ Tửu rốt cuộc là cái gì. Hắn lặng giữa hành lang, văn phòng của Phó cục trưởng đang chìm trong biển lửa ngùn ngụt, đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác cạn lời đến mức thốt nên câu.

Ngọn lửa cháy cũng thật " quy củ", nó chỉ thiêu rụi đúng phòng của Phó cục trưởng, còn những phòng ban lân cận chẳng hề mảy may sứt mẻ lấy một li.

Phượng Từ Tửu một bên xem náo nhiệt, bộ dạng hận thể khiến chuyện càng rùm bén thêm, y còn giả vờ cảm thán: "Ái chà, lửa to thật đấy, chắc chứ nhỉ?"

Kỳ Như Trần đưa tay đỡ trán, Hùng Kiến Hoa đang hớt hải chạy tới, nhất thời chẳng giải thích thế nào cho .

Phượng Từ Tửu thong dong sải bước lên , chặn đường Hùng Kiến Hoa: "Có kẻ ý đồ mưu sát nghi phạm, cũng may là để một chiêu phòng ."

Hùng Kiến Hoa: "..."

"Cậu... cái ..." Hùng Kiến Hoa thở dài một tiếng sườn sượt, sang bảo Kỳ Như Trần: "Cậu mau đưa chỗ khác ."

Phượng Từ Tửu định mở miệng thêm vài câu, nhưng Kỳ Như Trần túm chặt lấy tay kéo . Y "chậc" một tiếng đầy bất mãn, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn theo chân rời khỏi hiện trường.

"Làm gì mà vội thế?"

Ánh mắt Kỳ Như Trần đầy vẻ phức tạp. Thấy Phượng Từ Tửu còn ý định "hóng hớt", siết chặt lấy cổ tay đối phương, giọng trầm xuống: "Anh... dạo đừng một đấy."

Với cái bản lĩnh kéo thù hận đỉnh cao như thế , thực sự quan ngại liệu y trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận ...

"Sợ cái gì, bọn họ đ.á.n.h ." Phượng Từ Tửu chẳng mảy may để tâm. Y liếc căn văn phòng đang thiêu đến mức bong tróc từng mảng tường, làm bộ làm tịch mà cảm thán: "Không ngờ câu một con cá lớn thế ."

Nhắc đến chuyện , ánh mắt Kỳ Như Trần bỗng tối sầm . Hắn chỉ mới gặp Phó cục trưởng vài , đối phương luôn trưng vẻ mặt hòa ái dễ gần, ai mà ngờ nội tâm tàn nhẫn độc ác đến thế. Chỉ vì Trình Kỳ nguy cơ bại lộ mà gã sẵn sàng hạ sát thủ để diệt khẩu.

Nếu Phượng Từ Tửu sớm cài cắm một đạo bảo hiểm, lẽ kế hoạch của đối phương thực sự thành công .

Loading...