Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 16 (tiếp)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:04:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Con lệ quỷ váy đỏ đá văng lúc nãy cũng run rẩy bò dậy. Phía ả, từng bóng trắng, bóng đen khác lục tục hiện . Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hai đầu hành lang đám lệ quỷ vây kín còn kẽ hở.

“Thực xin , nếu tại chịu đăng ký với Cục...” Nhạc Thịnh Ngữ tràn ngập tự trách, “Để làm mồi nhử, các mau chạy .”

“Đừng mấy lời xui xẻo đó, tổ tông nhà vẫn còn ở đây mà.” Phong Khởi Vân ngoài miệng thì cứng nhưng trong lòng cũng chẳng chắc chắn gì, cả đời cộng cũng thấy nhiều lệ quỷ như lúc .

Hơn hai mươi con lệ quỷ đều vận đồ đỏ, thậm chí thể hiện giữa ban ngày, đột nhiên cảm thấy cái mạng nhỏ sắp tông .

Phượng Từ Rượu hề hoảng loạn, chỉ là đáy mắt lướt qua một tia thâm trầm. Trong đám lệ quỷ , vài con thực lực đạt đến cấp bậc "Hồng Y", nhưng vẫn khoác sắc đỏ đậm. Khi hóa thành lệ quỷ, trang phục sẽ giữ nguyên hình dáng lúc sinh thời, chứng tỏ tất cả bọn họ đều mặc đồ đỏ khi c.h.ế.t.

Tất cả đều là phụ nữ, đều mặc đồ đỏ, bảo là trùng hợp thì chẳng ai tin nổi.

“Tổ tông, cũng đ.á.n.h ?” Phong Khởi Vân thấy đám lệ quỷ sắp dán sát mặt mà Phượng Từ Rượu vẫn động thủ, tim lập tức treo lên tận cổ, “Người đừng quản bọn con nữa, mau chạy !”

“Ồn ào.”

Phượng Từ Rượu vội tấn công, giơ tay điểm nhẹ trung. Một làn sương linh khí đỏ rực lan tỏa , nháy mắt bao bọc lấy cả ba .

Đám lệ quỷ bên ngoài chạm linh khí liền đ.á.n.h bật . Hơn hai mươi con liên tục lao đ.â.m sầm lên lớp phòng hộ, nhưng làn sương đỏ vẫn hề lung lay mờ nhạt chút nào.

Phượng Từ Rượu cách một lớp sương quan sát, phát hiện đám lệ quỷ chằng chịt những vết d.a.o đâm. Hẳn là chúng dùng d.a.o nhỏ cứa cứa nhiều cùng một vị trí mới để những vết thương dữ tợn đến thế.

“Giờ chúng chờ của Cục đến ? Không cảnh sát bên ngoài thấy chúng mãi báo cáo lên Cục Huyền Công nữa.” Thấy quỷ xông , Phong Khởi Vân bắt đầu luyên thuyên.

“Chắc họ tưởng của Cục .” Phượng Từ Rượu thu hồi ánh mắt, lấy một tấm thẻ, “Ta dùng cái để đây.”

Phong Khởi Vân thấy dòng chữ Đội viên phân đội 4 Cục Huyền Công - Phượng Từ Rượu, giọng lập tức lạc : “Tổ tông, còn dám làm giả giấy tờ ư!?”

Phượng Từ Rượu cạn lời: “Kỳ Như Trần đưa đấy.”

“Vậy chúng ...”

AN

“Có đến .” Phượng Từ Rượu ngắt lời Phong Khởi Vân, phất tay một cái, làn sương đỏ nhạt nhiều.

Hắn về hướng phát tiếng động, thấy một bóng cầm trường kiếm đang tả xung hữu đột giữa đám lệ quỷ. Mỗi đường kiếm lướt qua đều kèm theo tiếng gào thét oán độc đầy thê lương.

Kỳ Như Trần vung một đường kiếm c.h.é.m ngang qua một con lệ quỷ, khiến hồn thể của nó nháy mắt trở nên trong suốt, gần như tiêu tán. Anh nhanh chóng lách qua vòng vây, dừng làn sương đỏ của Phượng Từ Rượu, tay khẽ chạm thiết liên lạc: “Đã tìm thấy , vị trí ở góc ngoặt phía nam tầng một.”

Vật thể tròn màu trắng đeo tai lóe lên tia sáng xanh nhạt, bên trong vang lên tiếng phản hồi: "Đã rõ."

“Thật khéo nha.” Phượng Từ Rượu thản nhiên triệt hồi sương đỏ, mỉm chào hỏi Kỳ Như Trần như thể đang dạo phố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-16-tiep.html.]

Kỳ Như Trần quét mắt hai phía , ánh mắt dừng Nhạc Thịnh Ngữ, giọng chút ấm áp: “Về cục lãnh phạt.”

Ngữ khí tuy nhạt nhẽo, nhưng Nhạc Thịnh Ngữ sợ đến mức run b.ắ.n , chỉ dám lí nhí đáp một tiếng.

lúc , Hùng Kiến Hoa cũng dẫn theo mười mấy vội vã chạy đến. Họ nhanh chóng tản , tay cầm pháp khí, phối hợp nhịp nhàng để kết trận. Chỉ trong chốc lát, tình thế hỗn loạn khống chế.

Nhạc Thịnh Ngữ thấy đội trưởng của tới, liền khập khiễng đến mặt ông, nhỏ giọng gọi một tiếng: "Đội trưởng". Hùng Kiến Hoa vốn định mắng cho một trận, nhưng thấy thương tích đầy , đành thở dài gọi đưa Nhạc Thịnh Ngữ ngoài .

Bên trong trận pháp, tiếng gào rống oán hận vang lên liên tiếp hồi kết.

“Oán khí nhập thể, nghiệp chướng quấn , thể siêu độ.” Kỳ Như Trần bình thản , tựa như đang thuật một sự thật hiển nhiên và bình thường nhất trần đời.

Sắc mặt Hùng Kiến Hoa trở nên lãnh ngạnh, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Ông rũ mắt xuống, lệnh: “... Trực tiếp tiêu diệt.”

Nghe thấy phương pháp xử lý , đôi tay đang vân vê cái tẩu của Phượng Từ Rượu chợt khựng . Hắn nheo mắt, giọng trầm xuống rõ là vui giận: “Các bọn họ phần lớn đều là hãm hại ?”

“Buông tha cho họ chỉ khiến nhiều khác hại hơn thôi.” Hùng Kiến Hoa trả lời đầy lạnh lùng, nhưng trong đó ẩn chứa sự bất lực thể vãn hồi.

Phượng Từ Rượu im lặng, những hồn phách đang tuyệt vọng kêu rên dần dần tan biến , đôi môi cũng mím chặt .

Bầu khí bỗng trở nên nặng nề hơn cả lúc đám lệ quỷ vây quanh. Phong Khởi Vân bên cạnh cảm nhận áp suất từ "tổ tông" nhà đang giảm xuống cực thấp, chỉ dám im lặng dám thở mạnh. Có vẻ như việc thấy những nạn nhân hại tan biến chạm đến một dây thần kinh nào đó của Phượng Từ Rượu.

Kỳ Như Trần vẻ cũng nhận sự khác lạ của Phượng Từ Rượu, tiến gần một bước, nhưng vẫn giữ cách tôn trọng: "Nơi còn việc của nữa, để Hùng đội xử lý nốt phần còn ."

Lòng bàn tay xẹt qua tẩu thuốc, xúc cảm lạnh lẽo truyền thẳng tim. Phượng Từ Rượu cất bước, từng bước một tiến về phía trận pháp. Một ngọn lửa đỏ rực từ lòng bàn tay bùng lên.

Hùng Kiến Hoa ngăn cản. So với việc để họ tay, ngọn lửa của Phượng Từ Rượu hiển nhiên sẽ thiêu đốt sạch sẽ hơn... cũng thể giúp những oan hồn bớt vài phần đau đớn.

Ngọn lửa bập bùng cháy, nhưng khi chạm lệ quỷ, nó đột ngột chuyển sang sắc trắng tinh khôi. Một luồng thở âm lãnh, khủng khiếp ập đến bao trùm vạn vật, khiến những gần đó kinh hoàng đến mức bủn rủn chân tay, ngã quỵ xuống đất.

Phượng Từ Rượu vẫn giữ thần sắc tự nhiên. Một luồng gió nhẹ từ quanh thổi tung mái tóc đen tuyền, từ đuôi tóc, sắc trắng bạc dần dần lan rộng. Chỉ trong nháy mắt, sương hoa phủ kín mái đầu.

Gió bỗng lặng tờ.

Mái tóc trắng như tuyết rủ bờ vai Phượng Từ Rượu, khiến khuôn mặt vốn dĩ minh diễm của giờ đây thêm một tầng thần tính đầy xót thương. Hắn bước trong trận, từng đóa hỏa hoa trắng muốt nở rộ chân. Hắn khẽ chạm tay lên trán từng con lệ quỷ, ngọn lửa lặng lẽ bùng cháy.

Giây phút , vẻ vặn vẹo đau đớn mặt đám lệ quỷ biến mất, đó là nét an tường. Họ dần khôi phục dáng vẻ xinh lúc sinh thời.

Nhìn những cô bé mới chỉ mười mấy tuổi nở nụ tươi tắn và ánh mắt cảm kích, đôi môi mỏng của Phượng Từ Rượu khẽ mím . Trong mắt dường như muôn vàn cảm xúc phức tạp đan xen, cuối cùng tất cả chỉ hóa thành một tiếng thở dài khe khẽ:

“Về nhà .”

Loading...