Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-20 06:55:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Vân Sinh khơi đống lửa, đầu Đằng Chỉ Thanh một cái, thấy đối phương dường như đang nghỉ ngơi liền tiếp tục canh lửa.

Hắn đưa lưng về phía Đằng Chỉ Thanh, lúc đầu , Đằng Chỉ Thanh khẽ mở mắt. Trên đầu ngón tay y đậu một con bướm màu xanh lam to bằng miệng bát, đôi cánh bướm vỗ nhẹ hai cái bay lên ngọn cây, nhưng đầy một khắc rơi rụng xuống đất.

Con bướm tập tễnh giãy giụa vài cái im bất động, những đốm đen cánh bướm lan rộng , dần dần nuốt chửng bộ cơ thể nó.

Trên ngọn cây, hơn mười con bướm khác lượn quanh tán lá một hồi lâu mới bay về hướng cũ, đối với việc , Đỗ Vân Sinh .

Trời sáng, đống lửa tắt lịm, chỉ còn sót một sợi khói xám lờ mờ bay lên.

Ly

Đỗ Vân Sinh bỗng nhiên bừng tỉnh, phát hiện nghiêng một bên ngủ quên mất, vội vàng bò dậy, thấy vòng tròn bột đuổi trùng hư hại mới yên lòng. Nhân viên công tác vẫn còn đang ngủ say, thiết cũng hỏng hóc gì.

Đỗ Vân Sinh liền tìm Đằng Chỉ Thanh, ngay khi tỉnh dậy vô thức tìm kiếm bóng dáng y, nhưng thấy .

Hắn dậy hô to tên Đằng Chỉ Thanh vài tiếng, nhận đáp mà trái còn làm đám nhân viên tỉnh giấc.

Đỗ Vân Sinh : "Tỉnh thì dậy , chuẩn một chút, ăn lót chúng xuất phát, tiếp tục lên đường."

Có nhân viên ngáp dài một cái, mắt nhắm mắt mở hỏi: "Đạo diễn Đỗ, ngài đang tìm dân của Khất La Trại ?"

Đỗ Vân Sinh hỏi : "Cậu A Thanh ở ?"

Nhân viên đáp: "Lúc sáng tỉnh một , thấy hình như về hướng ."

Đỗ Vân Sinh phân phó: "Các cứ thu dọn , lát nữa ngay."

Nói xong, liền chạy về hướng nhân viên chỉ, chạy một quãng, đường càng lúc càng hẹp, cây cối um tùm phồn thịnh. Đẩy một bụi lá rủ xuống, Đỗ Vân Sinh thấy Đằng Chỉ Thanh đang trong màn sương mờ ảo.

"A Thanh?"

Đằng Chỉ Thanh nghiêng , liếc Đỗ Vân Sinh, trong mắt hiện rõ vẻ cảnh cáo: "Đứng yên đó, đừng động đậy."

Tim Đỗ Vân Sinh đập thình thịch như đ.á.n.h trống, trong mắt chỉ là bóng hình mờ ảo của Đằng Chỉ Thanh, chân như mọc rễ tại chỗ, chẳng hiểu nảy sinh tâm lý khiếp sợ dám tiến lên quấy rầy y. Chần chừ một lát, mới cẩn thận hỏi: "Sao ở đây? Cậu đang làm gì thế?"

Đằng Chỉ Thanh trả lời, chỉ xua tay hiệu cho giữ im lặng.

Đỗ Vân Sinh chôn chân tại chỗ lâu, lâu đến mức chân tê rần. Trong lòng dâng lên một tia bực bội, nhưng chỉ cần Đằng Chỉ Thanh một cái, tia bực dọc tan thành mây khói. Nghĩ đoạn, Đỗ Vân Sinh dứt khoát tựa cây chuyên chú Đằng Chỉ Thanh, kiên nhẫn mười phần, cứ như thể y đến thiên trường địa cửu cũng vui lòng.

Thời gian trôi qua bao lâu, lâu tới mức Đỗ Vân Sinh tưởng rằng Đằng Chỉ Thanh ngủ quên thì y bỗng cử động, giơ tay bắt lấy một vật hình dài màu đỏ rực cây, nhanh chóng quấn lên cổ tay, ống tay áo rộng rủ xuống liền che khuất vật đó.

Đỗ Vân Sinh rướn cổ hỏi: "Cậu bắt thứ gì ?"

Đằng Chỉ Thanh tới: "Đi thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-8.html.]

Đỗ Vân Sinh lặng lẽ y, một lát mới xoay phía dẫn đường, ngay khi Đằng Chỉ Thanh tưởng từ bỏ sự hiếu kỳ thì bỗng : "Là một con rắn ?"

Đằng Chỉ Thanh mơn trớn lớp vảy lạnh lẽo của con rắn nhỏ màu đỏ quấn cổ tay, liền ngước mắt bóng lưng Đỗ Vân Sinh.

Cái chút thu hút.

Tướng mạo Đỗ Vân Sinh , mang khí chất thư sinh, hiếm là dáng còn phong lưu. Tỉ lệ cơ thể , vai rộng eo nhỏ, m.ô.n.g đĩnh kiều thịt, đôi chân chiếm tỉ lệ dài, từ góc độ thị giác là tiêu chuẩn eo thon m.ô.n.g hẹp, vai rộng chân dài.

Hắn hẳn là qua rèn luyện hoặc chịu ảnh hưởng từ trưởng bối, nên khi , , tựa đều mang theo nét phong vị độc đáo, dễ dàng thu hút ánh của khác trong vô thức.

Đằng Chỉ Thanh hỏi: "Nhìn thấy ?"

"Ừm." Đỗ Vân Sinh đáp lời, giọng điệu quan tâm hỏi han: "Con rắn đó độc ? Tôi những bộ tộc trong núi sâu các đều kỹ năng nuôi rắn, nhưng loại rắn màu sắc sặc sỡ thế chắc là độc tính mạnh. Tôi thấy nhất đừng để rắn quấn lên thì hơn..." Hắn cân nhắc từ ngữ: "Các chắc cũng phương t.h.u.ố.c hoặc d.ư.ợ.c thảo giải độc chứ? Huyết thanh rắn độc khó tìm, bệnh viện nhỏ sẵn , cho nên ——"

Đằng Chỉ Thanh ngắt lời : "Anh lo rắn c.ắ.n ?"

Đỗ Vân Sinh : "Lo lắng cũng gì lạ mà."

Đằng Chỉ Thanh bảo: "Anh đúng là kỳ quái. Những từ bên ngoài tới như các thấy rắn là phản ứng lớn, là rắn độc thì chỉ tránh xa hoặc đ.á.n.h c.h.ế.t. Nếu thấy dân trại quấn rắn độc , họ sẽ lánh xa cả đó vì sợ hãi."

Đỗ Vân Sinh đáp: "Nhiều sợ rắn, nhất là loại rắn độc gây nguy hiểm đến tính mạng."

Đằng Chỉ Thanh : "Các nuôi chó, nuôi mèo, nuôi đủ loại động vật, chúng cũng thôi."

Đỗ Vân Sinh ngập ngừng: "...... Rắn độc, nhất là loại nhổ răng độc, vẫn sự khác biệt."

Đằng Chỉ Thanh khẽ : "Các thực chất là sợ hãi những thứ thể khống chế, thói của con , thứ gì thể chiếm làm của riêng, thể kiểm soát thì đều coi là nguy hiểm, nếu trừ khử thì sẽ chọn cách tránh xa, sẵn tiện bôi đen một phen."

Đỗ Vân Sinh dừng bước, đầu chằm chằm Đằng Chỉ Thanh bằng ánh mắt sáng quắc.

"Vừa đúng ?"

Đằng Chỉ Thanh liếc một cái, đáp lời.

Y cứ tưởng Đỗ Vân Sinh sẽ thẹn quá hóa giận, nhưng điểm chú ý rõ ràng là khác thường.

Đỗ Vân Sinh rạng rỡ: "Đây là đầu với nhiều như , dù hình như ấn tượng của về ngoại lai cho lắm."

Ví dụ như cũng xếp nhóm ngoại lai, và ngôn ngữ của Đằng Chỉ Thanh vạch rõ ranh giới giữa Khất La Trại và thế giới bên ngoài, y dùng từ "các ", bao hàm cả Đỗ Vân Sinh trong đó.

Tiểu tính toán của Đỗ Vân Sinh là phân loại nhóm "các ", vì như thế chẳng khác nào vạch một đường ranh giới giữa và Đằng Chỉ Thanh.

"Cậu đúng, mà cũng chỗ đúng, nếu thể kiểm soát thì còn nguy hiểm, còn việc sợ hãi mối nguy xác định là bản năng của sinh linh, chỉ trích đó là thói của con thì phần thành kiến quá. Hơn nữa, sự sợ hãi rắn độc của xuất phát từ sự quan tâm dành cho ."

Đằng Chỉ Thanh thì thầm một câu: "Vậy ?"

Loading...