Đằng Chỉ Thanh nhích sang bên cạnh một chút, nhường một trống, Đỗ Vân Sinh lên, thoải mái thở dài một tiếng, bận bịu cả ngày, eo đau lưng mỏi còn phù chân, cuối cùng cũng xuống nghỉ ngơi.
"Thật là dễ chịu." Đỗ Vân Sinh ngửa đầu những điểm sáng tinh tú lấp lánh giữa kẽ lá rừng, phút kinh ngạc liền hết lời tán thưởng: "Đẹp quá mất."
Đỗ Vân Sinh nghiêng đầu góc nghiêng của Đằng Chỉ Thanh ngay sát cạnh , ở gần như thế, hương thơm thần bí quanh quẩn y càng trở nên rõ rệt, thanh khiết mà nồng đậm.
Đằng Chỉ Thanh hỏi: "Tại cứ mãi thế?"
"Bởi vì , còn lộng lẫy chói mắt hơn cả trời, so sánh thử một chút, cảm thấy vẫn hời hơn." Đỗ Vân Sinh cảm thấy bóng đêm khắp núi rừng, ánh sáng khắp bầu trời đều bằng một Đằng Chỉ Thanh.
Đằng Chỉ Thanh thu hút hơn bất kỳ ai từng gặp đây, vực sâu trong mắt y, sự thần bí bao quanh y, dáng vẻ giữa bụi hoa tách biệt với thế gian, đôi khi còn hấp dẫn khác hơn cả dung mạo vốn của y.
Đỗ Vân Sinh hỏi: "Cậu lớn lên ở Khất La Trại từ nhỏ ?"
Đằng Chỉ Thanh: "Ừm."
Đỗ Vân Sinh: "Chưa từng ngoài?"
Đằng Chỉ Thanh: "Chưa từng."
Đỗ Vân Sinh tiếp lời: "Tại ngoài? Là vì điều kiện quá kém ? Với tướng mạo của ——" Hắn thẳng dậy, xích gần Đằng Chỉ Thanh: "Bước chân giới giải trí nhất định sẽ nổi đình nổi đám, nếu nguyện ý, thể lăng xê cho . Tôi thể khiến trở thành huyền thoại trong ống kính của , một vẻ tuyệt thế tạo nên kinh điển, vài thập kỷ , mấy trăm năm , vẫn sẽ là một huyền thoại."
Đằng Chỉ Thanh chẳng mảy may lay động: "Tôi cần bên ngoài."
Đỗ Vân Sinh : "Không ai là khát khao bầu trời rộng lớn và thế giới tự do cả."
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Tôi khát khao."
Đỗ Vân Sinh hỏi: "Cậu tò mò ? Khất La Trại là một nơi lạc hậu và phong bế, điện lực hầu như , nước tự gánh, tivi, trò chơi bất cứ thứ gì giải trí, sinh hoạt bất tiện, kiến thức cả đời chỉ gói gọn trong vòng mười dặm, thật sự tò mò?"
Đằng Chỉ Thanh bình thản: "Tôi thấy mà."
Đỗ Vân Sinh ngẩn : "Cái gì?"
Ly
Đằng Chỉ Thanh : "Dù ngoại giới phát triển thành hình dạng gì, đều thấy ."
Đỗ Vân Sinh bật : "Làm thấy ? Cậu thậm chí còn từng rời khỏi Khất La Trại —— , nếu là xem qua tivi internet, nhưng những thứ đó chỉ là phiến diện, thậm chí còn tính lạc hậu và hạn chế nhất định. Cậu cần tự trải nghiệm thế giới bên ngoài, và thể dẫn ."
Đằng Chỉ Thanh bình tĩnh Đỗ Vân Sinh, sâu trong đôi mắt đen láy ẩn hiện một tia u lam quỷ quái, trong sắc xanh lờ mờ phản chiếu một đồ án kỳ dị tựa như một con bướm.
"Tôi là, thực sự tận mắt thấy thế giới. Những sự phát triển vi diệu, những đổi nhỏ nhặt nhất ở nơi sâu thẳm, đều trong mắt , thấy hết."
Đỗ Vân Sinh càng cảm thấy y đang đùa, lắc đầu bảo: "Đừng với là linh hồn xuất khiếu du ngoạn khắp núi sông đấy nhé."
Đằng Chỉ Thanh: "Không ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-7.html.]
Đỗ Vân Sinh : "Cậu thế mà cũng đùa, ha ha... Cái vẻ mặt nghiêm túc làm suýt nữa thì lừa . Các , cứ thần thần bí bí, chuyện bằng tiếng Miêu, ẩn nơi núi sâu, ngày thường chẳng mấy khi tiếp xúc với ngoài nên trông mới huyền bí như . Tôi một bạn, khi kể về Khất La Trại còn nhắc đến cổ trùng... Lấy cổ trùng chứ? Anh lừa nhưng lừa nhầm , mấy truyền thuyết về cổ trùng đó đều là giả thôi, Khất La Trại chỉ là nhiều độc trùng một chút nên mới thêu dệt thành cổ trùng."
Đỗ Vân Sinh , nhận sự đổi trong ánh mắt của Đằng Chỉ Thanh, càng phát hiện đóa hoa màu u lam n.g.ự.c đang trở nên yêu dị hơn trong bóng tối.
Hơi nước vốn vương vít cánh hoa bỗng nhiên bốc lên, vòng quanh chóp cánh, chậm rãi bao phủ lấy cả đóa hoa, ánh sáng xanh u huyền thoắt ẩn thoắt hiện, trông vô cùng ma mị nhưng cũng cực kỳ xinh .
Trên ngọn cây, một con bướm lộng lẫy đậu xuống, theo là con thứ hai, thứ ba... cuối cùng tới hàng chục con bướm dừng chân. Những con bướm , cánh bướm rực rỡ sắc màu, mỗi con to bằng cả một chiếc bát nhỏ.
Chúng đậu cành cây ngay đầu Đỗ Vân Sinh, lượn lờ, nhảy múa, như thể thứ gì đó bên đang thu hút chúng, nhưng dường như đang kiêng kỵ điều gì đó mà dám gần.
Đỗ Vân Sinh thấy Đằng Chỉ Thanh hỏi : "Anh tin cổ trùng ?"
Đỗ Vân Sinh trả lời: "Tôi tin."
Đằng Chỉ Thanh hỏi tiếp: "Nếu , đóa hoa chính là một con cổ trùng, tin ?"
Đỗ Vân Sinh theo bản năng cúi đầu đóa hoa u lam ngực, hiểu , cảm thấy đóa hoa dường như càng thêm diễm lệ yêu ma.
"Tôi vẫn tin." Đỗ Vân Sinh cầm đóa hoa lên cẩn thận ngắm nghía: "Đây chắc là một chủng loại hoa mới thôi đúng ? Tôi thể mang ngoài cho giám định ?"
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Anh mang ."
Đỗ Vân Sinh : "Cậu tặng một đóa, hoặc là mua của một đóa cũng ."
Đằng Chỉ Thanh bảo: "Ra khỏi núi Khất La, nó sẽ héo tàn."
Đỗ Vân Sinh ngạc nhiên: "Đây là kiểu gì ?"
Hắn thực vẫn tin, chỉ coi như Đằng Chỉ Thanh vì từng khỏi núi nên mới năng lung tung. Nếu nhất định sẽ héo, thì chắc là do điều kiện sinh trưởng của loại hoa vô danh quá khắc nghiệt, chỉ hợp với vùng núi Khất La mà thôi.
Tình huống tương tự cũng là hiếm gặp.
Lúc Đỗ Vân Sinh đang hỏi Đằng Chỉ Thanh, bầy bướm cây bỗng lao xuống, hướng thẳng về phía đóa hoa trong kẽ ngón tay .
Đằng Chỉ Thanh lạnh nhạt dáng vẻ kinh ngạc đó xòa của Đỗ Vân Sinh, thầm nghĩ đàn ông mắt quả thực .
Gan cũng thật lớn, tôn ti, kính sợ, cứ thế tùy tiện nhảy nhót lấy lòng mặt y, duy chỉ nụ là khiến còn tiếp.
Đỗ Vân Sinh đang định chuyện thì cổ tay bỗng ai đó túm chặt, lảo đảo một cái suýt ngã nhào, khó khăn lắm mới vững liền lập tức đầu , chỉ thấy đóa hoa vốn trong ngón tay Đằng Chỉ Thanh thu về lòng bàn tay, và héo rũ ngay trong nháy mắt.
Đằng Chỉ Thanh : "Héo ."
Đỗ Vân Sinh mấp máy môi, câu thốt biến thành: "Héo là chuyện bình thường mà, hoa nào cũng héo thôi."
Đằng Chỉ Thanh ngước mắt: "Tôi ngủ."
Đỗ Vân Sinh im lặng một lát: "Vậy... ngủ , trông lửa. Tiện thể... canh chừng cho ."