Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-04-20 16:13:30
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Vân Sinh mủi lòng, nhưng khi thấy những con rắn với hoa văn rực rỡ, cảm thấy da đầu tê dại, vẫn kiên quyết từ chối: "Không thể ! Con chơi sâu bọ thì về nhà tìm ba ba A Thanh mà đòi, y cả đống sâu bọ với rắn độc đấy. Tóm là cho phép mang thêm thứ gì về nhà nữa."
Tiếp đó, nhẫn tâm bế bảo bảo rời .
Bảo bảo thấy nước mắt tác dụng liền tự chơi ngón tay một , lúc lên xe ôm lấy cổ Đỗ Vân Sinh, mềm mỏng lấy lòng: "Papa?"
Đỗ Vân Sinh nhẹ nhàng vỗ vỗ m.ô.n.g bảo bảo: "Cái đồ quỷ nhỏ tâm cơ, thật là hư đốn."
Bảo bảo khanh khách, lục lạc cổ tay đung đưa theo nhịp, tiếng chuông "linh linh" vang lên vô cùng trong trẻo.
..
Đỗ Vân Sinh mở cửa về nhà, giày ở hiên đặt đồ mua sắm lên sàn, đó ôm bảo bảo nhà, thấy Đằng Chỉ Thanh đang pha bên bàn ăn.
Hắn tới, thấy trong chén là đủ loại cuống hoa, cánh hoa hỗn loạn, khỏi đảo mắt một cái: "A Thanh, ngươi pha cái thứ hoa loạn thất bát tao đó đấy ?!"
Đằng Chỉ Thanh ngước mắt Đỗ Vân Sinh, đổ nước : "Hoa mang từ trong trại , dùng cổ trùng nuôi dưỡng, uống sẽ lợi cho thể."
Đỗ Vân Sinh đặt bảo bảo lên bàn hỏi y: "Vậy hoa ngươi làm đến ?"
Đằng Chỉ Thanh gì, lẳng lặng đổ bỏ đống cuống và cánh hoa .
Đỗ Vân Sinh hỏi tiếp: "Lại hỏng ? Không uống nổi đúng ."
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Ta các bước chế biến hoa."
"Làm ?"
"Có chút sai sót nhỏ."
"..." Đỗ Vân Sinh gãi đầu: "Nhớ thu dọn rác cho sạch, còn nữa, đừng thả sâu bọ của ngươi nữa!"
"Tại ? Chúng thể ăn sạch bụi bẩn và muỗi, hoa cỏ ngoài ban công sẽ dẫn dụ muỗi và gián tới, chúng thể xử lý hết."
"Thứ nhất, bụi bẩn robot hút bụi và giúp việc lo. Thứ hai, mỗi tuần đều công ty diệt côn trùng đến xử lý. Thứ ba, muỗi và gián là sâu bọ, mà cổ trùng của ngươi cũng là sâu bọ!"
Đằng Chỉ Thanh nhíu mày: "Cổ trùng của loại sâu bọ cấp thấp như muỗi gián."
Ly
"Ta đang thảo luận với ngươi về cấp bậc của sâu bọ chắc?" Đỗ Vân Sinh nâng cao tông giọng.
"..." Đằng Chỉ Thanh gì thêm.
Đỗ Vân Sinh trách móc một hồi, đó đem chậu lan quý hiếm mua từ chợ hoa về tặng cho y: "Mua với giá cao lắm đấy, tặng ngươi."
Đằng Chỉ Thanh đón lấy chậu hoa đ.á.n.h giá một lát, lắc đầu : "Hoa do trồng, bộ rễ kém, hoa văn ."
Ngẩng đầu thấy Đỗ Vân Sinh đang mặt cảm xúc, lạnh lùng , Đằng Chỉ Thanh cụp mắt, im lặng một lúc tiếp tục : " chủng loại quả thật hiếm lạ và đắt tiền, chỉ là trồng cách nên mới làm hỏng nó. Người bình thường sẽ vì thế mà xem nhẹ giá trị của nó, nhưng Vân Sinh ngươi hề bỏ qua."
"Ta sẽ thử xem, nuôi một hai tuần là giá trị thể tăng gấp đôi."
Đỗ Vân Sinh lúc mới hài lòng: "Đặt cơm ?"
Đằng Chỉ Thanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm: "Sắp giao tới ."
Đỗ Vân Sinh bảo: "Vậy , tắm . Ngươi trông bảo bảo , còn nữa, quản cho đám cổ trùng của ngươi, đừng để chúng làm sợ."
"Biết ." Đằng Chỉ Thanh bế bảo bảo lên, đáp lời một câu.
Khi bảo bảo tròn một tuổi, Đỗ Vân Sinh mới sực nhớ đặt tên cho con.
Hắn tìm Đằng Chỉ Thanh thương lượng: "Ngươi xem nên lấy tên gì thì ?"
Đằng Chỉ Thanh hỏi: "Tên Hán ?"
Đỗ Vân Sinh đáp: "Đương nhiên là tên Hán , còn nhanh chóng làm hộ khẩu cho thằng bé nữa."
"Tùy ngươi thôi." Đằng Chỉ Thanh một cách khá thoải mái: "Tên thật của nó ghi trong mộ tổ tiên của Khất La Trại , còn tên Hán thì cứ để ngươi chọn, họ của đứa nhỏ cũng thể lấy theo họ ngươi."
Đỗ Vân Sinh tò mò: "Tên tiếng Miêu của bảo bảo là gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-29.html.]
Đằng Chỉ Thanh phát âm mấy âm tiết xa lạ, đó cho Đỗ Vân Sinh đó chính là tên thật của bảo bảo.
"..." Đỗ Vân Sinh hỏi: "Nghĩa là gì?"
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Con trai của thần linh vạn vật."
Đôi mắt Đỗ Vân Sinh dần dần trợn tròn: "Ngươi đặt cái tên kiểu gì loạn thất bát táo ? Kêu quá mất! Ngươi sợ bảo bảo gánh nổi cái tên đó ? Không , , đổi tên khác."
Lẩm bẩm một hồi, Đỗ Vân Sinh bỗng nhận điều gì đó đúng, nghi hoặc Đằng Chỉ Thanh: "Con trai của thần linh vạn vật? Có ngươi đang khoe khoang đấy?"
Tự xưng là thần linh vạn vật, khẩu khí cũng quá lớn .
"Tên của ngươi chắc là Thần Linh Vạn Vật đấy chứ? Như mà cũng thể bình an lớn lên ?" Đỗ Vân Sinh tỏ vẻ kinh ngạc.
Đằng Chỉ Thanh im lặng một lúc lâu mới : "Trong mắt tộc nhân Khất La Trại, chúng đều là con của thần linh vạn vật. Tên của bảo bảo tuy lớn nhưng cũng trong lẽ thường, hề quá giới hạn."
"Thật ?" Đỗ Vân Sinh vẫn bán tín bán nghi.
Ngón tay thon dài của Đằng Chỉ Thanh mân mê chiếc yếm của bảo bảo, đỡ lấy lưng đứa nhỏ để khi ăn no nó khom lưng ảnh hưởng đến cột sống.
"Không lừa ngươi . Ngươi định lấy tên Hán gì cho nó?"
Đỗ Vân Sinh đáp: "Ta chọn chữ... Dao ? Mang bộ Ngọc."
"Dao trong mỹ ngọc, cũng nghĩa là quang minh. Lấy theo họ của ngươi, gọi là Đỗ Dao."
Đỗ Vân Sinh lẩm nhẩm hai chữ "Đỗ Dao", niệm niệm mấy , càng niệm càng thấy thích. Hắn nhéo đôi má phúng phính của bảo bảo: "Vậy thì gọi con là Đỗ Dao nhé, lát nữa sẽ làm hộ khẩu ngay."
Có cả tên thật Khất La Trại lẫn tên Hán, bảo bảo bĩu môi: "Đại ba ba, ôm ——"
Đứa nhỏ vặn vẹo hình nhỏ nhắn, vươn đôi tay Đằng Chỉ Thanh cứu khỏi khổ hải.
Trong mắt Đằng Chỉ Thanh mang theo ý , y chút do dự đẩy con trai về phía Đỗ Vân Sinh, để đứa nhỏ từ nhỏ học cách làm trò vui lòng lớn.
Bảo bảo: "..."
Đỗ Vân Sinh bế bảo bảo lên, "chụtt chụtt" hai cái hôn đôi má mềm mại: "Bảo bảo thật đáng yêu."
Bảo bảo thích những nụ hôn của tiểu ba ba, vì thế lập tức hết dỗi, ôm lấy cổ Đỗ Vân Sinh khanh khách.
Đỗ Vân Sinh ngã thảm, giơ cao bảo bảo lên chơi đùa.
Bên cạnh còn hai con rắn nhỏ màu sắc sặc sỡ đang thận trọng canh chừng, sẵn sàng loại bỏ nguy hiểm.
Đằng Chỉ Thanh thì ghế, một tay chống cằm, ánh mắt khóa chặt hai cha con thảm, đôi mày thanh tú ngập tràn vẻ dịu dàng như nước.
Bất luận kẻ nào chỉ cần qua cũng y yêu hai cha con Đỗ Vân Sinh đến nhường nào. Đó là bộ sinh mệnh của y, là bảo vật duy nhất và vĩnh hằng.
"A Thanh, ba gặp ngươi."
"Khi nào?"
"Khoảng hai ngày nữa nhé."
"Được."
"A Thanh, khi nào ngươi mới về Khất La Trại?"
"Không vội."
"Ha ha... Vậy để tháng , xong việc sẽ cùng ngươi trở về."
"... Được."
Ngươi xem, đến dường nào.
Họ chính là tình yêu vĩnh hằng bất biến của .
--- Hết ---
Cảm ơn các bạn theo dõi bộ truyện , hãy nhấn theo dõi để bỏ lỡ những bộ truyện tiếp theo từ Sherly nhé!