Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:33:30
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Vân Sinh đột nhiên bật dậy , thấy Đằng Chỉ Thanh ở cách đó xa.

Y mặc một bộ đồ Đường đơn giản, mái tóc dài vấn lên cố định bằng trang sức bạc, vóc dáng cao lớn, dung mạo xinh như đang tỏa sáng. Y Đỗ Vân Sinh, khóe miệng khẽ cong lên, tay trái còn ôm một đứa nhỏ.

Xung quanh nhiều đang y chằm chằm, nhưng Đằng Chỉ Thanh chẳng mảy may quan tâm.

Đỗ Vân Sinh bước tới, dần dần chuyển thành chạy bộ, vì ngại đứa nhỏ nên lao thẳng , nhưng vẫn ôm chặt lấy Đằng Chỉ Thanh.

Ly

"A Thanh, nhớ ngươi."

Đằng Chỉ Thanh một tay ôm đứa nhỏ, một tay ôm lấy bạn đời, liền trầm giọng đáp .

"A Thanh, ngươi và bảo bảo tới đây?"

"Đến gặp ngươi."

"Hửm?"

"Ngươi tiến về phía , nỡ ngươi ngã xuống."

Đỗ Vân Sinh ngẩng đầu ngơ ngác y.

Đằng Chỉ Thanh hôn lên tóc Đỗ Vân Sinh: "Dù ngã c.h.ế.t, hãy để làm đệm thịt cho ngươi."

Hơn nữa, y dây dưa đến c.h.ế.t, nếu ngã xuống tan xương nát thịt, thì m.á.u thịt cũng sẽ hòa quyện .

Nghĩ thì đó cũng là một kết cục tồi.

Đỗ Vân Sinh vùi đầu lồng n.g.ự.c Đằng Chỉ Thanh, mũi cay, nghẹn ngào : "Sẽ vực thẳm , bên là kẹo bông gòn đấy."

Kẹo bông gòn ?

Đằng Chỉ Thanh mỉm , thấp giọng đáp : "Ừ."

Bảo bảo đá đá chân, nghiêng đầu chằm chằm hai cha, khuôn mặt đầy vẻ tò mò, miệng nhỏ mở , nắm tay nhỏ thì nhét trong miệng.

"Đát?"

Bạn của Đỗ Vân Sinh đột nhiên mất tích, bạn bè và của đều báo cảnh sát nhưng vẫn thể tìm thấy tung tích.

Đỗ Vân Sinh vô cùng sốt ruột, vì thế tìm đến Đằng Chỉ Thanh, nhờ y hỗ trợ tìm kiếm bạn .

Đằng Chỉ Thanh lên tiếng đáp lời nhưng dáng vẻ hề vội vã, y rằng bạn của Đỗ Vân Sinh gặp nguy hiểm đến tính mạng, đó hỏi , bạn đó tên là gì?

Đỗ Vân Sinh kinh ngạc hỏi : "Ngươi ?"

Đằng Chỉ Thanh đáp: "Ngươi vẫn luôn gọi là bạn cũ, từng qua tên thật."

Đỗ Vân Sinh giải thích: "À, họ Lão tên Hữu, nên gọi là Lão Hữu."

..

Thương Long: Ai gọi vợ của đó?

...........

Đằng Chỉ Thanh và Đỗ Vân Sinh sống cùng và chăm sóc bảo bảo. Đứa nhỏ ở trong căn phòng trẻ em chuẩn sẵn sàng, bò khắp cả sàn nhà, thậm chí còn lẻn bò khỏi phòng để thám hiểm phòng khách. Kết quả là đứa nhỏ va bàn làm ly nước ngã xuống, suýt chút nữa chạm mảnh vỡ thủy tinh.

Sau khi Đỗ Vân Sinh phát hiện , vội vàng chạy bế bảo bảo lên. Ngay ngày hôm , thuê đến trải t.h.ả.m bộ sàn nhà, đồng thời bọc kín các góc bàn cùng những chỗ sắc nhọn .

Trong mắt bảo bảo tràn đầy sự mới lạ, đứa nhỏ kêu "đát, đát" bắt đầu hành trình thám hiểm vòng quanh căn nhà, cuối cùng bò đến ban công. Tuy nhiên, cửa kính sát đất ở ban công đóng chặt, ngoài cửa sổ đầy hoa, trông vô cùng xinh .

Bảo bảo thích hoa, vì thế cứ vỗ cửa kính, miệng kêu "lộc cộc" đòi lấy hoa.

Đỗ Vân Sinh tới bế đứa nhỏ lên: "Nghịch ngợm quá, ban công nhé."

Bảo bảo khanh khách, gục lòng Đỗ Vân Sinh, đôi mắt tròn xoe chằm chằm : "Lộc cộc?"

Đỗ Vân Sinh bảo: "Không lộc cộc, là ba ba. Gọi ba ba ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-28.html.]

"Lộc cộc?"

"Không , là ba ba cơ."

"Đát bò?"

"Ba - ba."

"Lộc cộc!"

"... Thôi bỏ , đúng là cái đồ ngốc ."

Bảo bảo hưng phấn khua tay múa chân, ngay lúc Đỗ Vân Sinh định từ bỏ thì đứa nhỏ đột nhiên thốt một tiếng: "Papa!"

Đỗ Vân Sinh tức khắc vui mừng khôn xiết, khép miệng: "A Thanh, A Thanh, A Thanh —— ngươi mau đây! Bảo bảo gọi ba ba !"

Đằng Chỉ Thanh đeo chiếc vòng bạc cổ tay từ phòng ngủ : "Biết gọi ba ba ?"

Đỗ Vân Sinh bế bảo bảo đến mặt Đằng Chỉ Thanh: "Bảo bảo, mau gọi ba ba nào."

Bảo bảo ưỡn ngực, dáng vẻ hùng dũng oai vệ: "Lộc cộc!"

"Ơ? Vừa nãy rõ ràng còn gọi papa mà. Bảo bảo, chẳng lẽ con còn nhận ? Chỉ gọi mỗi là ba ba thôi ?" Đỗ Vân Sinh hôn đôi má phúng phính của bảo bảo hỏi, đó tiếp tục thúc giục đứa nhỏ gọi ba ba.

Thế nhưng bảo bảo chỉ khanh khách, nhất định chịu gọi papa thêm nào nữa.

Đỗ Vân Sinh dạy một hồi, thấy nhiệt tình giảm dần nên cũng thôi, định bụng chờ đứa nhỏ lớn thêm chút nữa mới dạy chuyện tiếp.

Bảo bảo cách làm loạn, mỗi ngày Đỗ Vân Sinh chăm sóc đứa nhỏ thôi cũng tiêu tốn hơn nửa sức lực.

Hôm nay, vẫn như thường lệ chơi cùng bảo bảo, Đỗ Vân Sinh thấy đứa nhỏ đang say mê nghịch đôi chân ngắn của , bất tri bất giác mí mắt sụp xuống, mơ màng ngủ .

Ngay khi Đỗ Vân Sinh ngủ, bảo bảo liền khúc khích, liên tục gọi vài tiếng "papa".

Đằng Chỉ Thanh bước , nhẹ nhàng bế Đỗ Vân Sinh về phòng, đắp chăn, kéo rèm cửa, đó điều chỉnh nhiệt độ trong nhà để thể ngủ ngon hơn. Y khỏi phòng ngủ, xách bảo bảo về phòng trẻ em, đồng thời : "Đừng luôn trêu chọc tiểu ba ba của con như ."

Bảo bảo mở to đôi mắt vô tội: "Đát?"

Đằng Chỉ Thanh đưa cho bảo bảo chiếc chăn nhỏ hình vịt vàng mà đứa nhỏ thích nhất, ôn tồn bảo: "Hắn thích trẻ con, con gọi là ba ba, sẽ vui lòng."

Bảo bảo ôm lấy chiếc chăn vịt vàng, vui sướng vang: "Đát. Đát."

Đằng Chỉ Thanh kiểm tra độ an của nôi và nhiệt độ phòng mới rời . Y ban công tỉa hoa cỏ, đó thả cổ trùng để dọn sạch bụi bẩn trong phòng, cuối cùng gọi điện thoại đặt bữa tối.

Sau khi giải quyết xong xuôi việc, Đằng Chỉ Thanh về phòng ngủ, ôm Đỗ Vân Sinh cùng nghỉ ngơi.

Kể từ hôm đó, Đỗ Vân Sinh kinh ngạc phát hiện bảo bảo gọi "papa".

....

Đỗ Vân Sinh dẫn theo bảo bảo dạo một vòng quanh phim trường, giới thiệu con trai với những trong giới, thuận tiện thông báo cho rằng "chậu bông".

Đây xem như là một cách bày tỏ thái độ, chờ đến ngày nào đó Đằng Chỉ Thanh sẵn lòng ngoài, sẽ chính thức giới thiệu y với họ.

Trên đường về nhà, Đỗ Vân Sinh đưa bảo bảo dạo trung tâm thương mại, mua xong một ít đồ dùng sinh hoạt ghé qua khu đồ chơi để bảo bảo tự lựa chọn.

Bảo bảo cứ tự chơi với ngón tay , đối với tất cả đồ chơi đều chẳng mấy mặn mà.

Bất đắc dĩ, Đỗ Vân Sinh dẫn đứa nhỏ rời , đó ghé qua chợ hoa cây cảnh một vòng, dự định mua vài giống hoa quý hiếm tặng cho Đằng Chỉ Thanh, vì y vốn thích trồng hoa.

Dạo quanh hồi lâu, cuối cùng cũng chọn một chậu hoa lan cực kỳ quý hiếm.

Hắn chi một tiền lớn mới thuyết phục ông chủ nhượng món đồ yêu thích .

Đỗ Vân Sinh hớn hở nhờ hỗ trợ bê chậu lan trong xe. Khi ngang qua khu vực bán các loại côn trùng và bò sát, bảo bảo đột nhiên mở rộng đôi tay mũm mĩm, miệng kêu "lộc cộc", hiển nhiên là phi thường hứng thú với đám rắn rết sâu bọ .

"Không ."

Đỗ Vân Sinh nghiêm nghị từ chối, tuy rằng sợ những thứ nhưng thể chấp nhận việc mua hết chúng về nhà.

Hai mắt bảo bảo bắt đầu rưng rưng, dáng vẻ đáng thương vô cùng: "Papa..."

Loading...