Trêu Chọc Nhầm Người - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:02:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trầm mặc hồi lâu, Đằng Chỉ Thanh bỗng nhiên khẽ. Đỗ Vân Sinh hiểu cảm thấy chột và một chút sợ hãi.
"Em gái tỏ tình với ?"
"Đừng bậy, cô hiểu chuyện mà thôi."
"Vậy còn ..." Giọng Đằng Chỉ Thanh nhẹ bẫng như một sợi khói vờn quanh đỉnh núi, chỉ cần ánh nắng hiện là tan biến dấu vết. "Tại từ chối?"
Đỗ Vân Sinh kịp phản ứng: "Cái gì?"
Đằng Chỉ Thanh vòng lưng Đỗ Vân Sinh, xuống : "Cô tỏ tình với , rằng yêu tám năm, tại từ chối? Rõ ràng và em đính hôn, tại ?"
"Vân Sinh, cho em , tại từ chối cô gái đó? Tại nhắc đến sự tồn tại của em?"
"Vân Sinh, ."
Đỗ Vân Sinh kinh giận, vội vàng bật dậy xoay trừng mắt Đằng Chỉ Thanh. Lồng n.g.ự.c như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng. Anh nén sự ác cảm và giận dữ, nghiến răng hỏi: "Em theo dõi ?!"
Ly
Đằng Chỉ Thanh im lặng , ánh mắt tối tăm rõ cảm xúc. Cậu trong bóng tối, còn Đỗ Vân Sinh ánh đèn rực rỡ lấp lánh.
Đỗ Vân Sinh vò tóc: "Em theo dõi ? Anh khiến em thể tin tưởng đến thế ? Nếu tin , tại những mời em cùng em đều từ chối? Em hành động theo dõi ... ghê tởm thế nào ?!"
"Phải, trực tiếp từ chối. cô còn nhỏ, tính cách kiêu ngạo, nếu thẳng thừng từ chối, cô làm chuyện gì dại dột ? Anh sẽ đáp cô , nhưng em cũng thể làm chuyện theo dõi như !"
Đỗ Vân Sinh càng nghĩ càng thấy khó chịu . Anh dám tưởng tượng âm thầm quan sát nhất cử nhất động của , nhất là khi đó là Đằng Chỉ Thanh.
"Anh làm gì với em, A Thanh. Anh giao tiếp bên ngoài từng vượt quá giới hạn. Em thể tin , thể chất vấn , nhưng em theo dõi ."
Hàng loạt lời chỉ trích trút xuống đầu Đằng Chỉ Thanh. Sau khi dứt lời, sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, tĩnh lặng đến mức khiến lòng thấy hiu quạnh.
Lâu , Đằng Chỉ Thanh khẽ: "Em theo dõi ."
Đỗ Vân Sinh nhíu mày hoài nghi: "Không ? Vậy em rõ ràng như thế?"
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Bởi vì em vẫn luôn mà."
"Ý đó chẳng là theo dõi ?" Đỗ Vân Sinh vui, tiến lên một bước. Nhìn thấy gương mặt xinh của Đằng Chỉ Thanh, mủi lòng. Anh thở dài: "A Thanh, đảm bảo sẽ xử lý các mối quan hệ bên ngoài."
Đằng Chỉ Thanh , lắc đầu: "Vân Sinh, em tin ."
Đỗ Vân Sinh nâng cao tông giọng: "Vậy em làm thế nào?"
Đằng Chỉ Thanh đăm đắm : "Vân Sinh, em vẫn luôn , thông qua những thiết điện t.ử của xã hội hiện đại."
Đỗ Vân Sinh hiểu: "A Thanh, rốt cuộc em đang gì ?"
Đằng Chỉ Thanh : "Trước khi tìm , em từng rời khỏi núi Khất La, nhưng chỉ dựa một địa chỉ, em thể tìm chính xác nơi ở của mà hề nhầm lẫn. Anh từng nghi ngờ chút nào ?"
Cậu tiến lên, từng bước áp sát Đỗ Vân Sinh: "Anh nghi ngờ, là quá tin tưởng em? Hoặc là dám nghĩ sâu? Em ở trại Khất La, đáng lẽ ít về thế giới bên ngoài. Em máy bay, tàu điện ngầm, tìm giữa thành phố rộng lớn , đáng lẽ thể tìm thấy mới đúng."
Đỗ Vân Sinh lắc đầu, gượng : "A Thanh, hề nghi ngờ em. Dù là đầu máy bay tàu điện ngầm, những chuyện đó chỉ cần hỏi một câu là mà. Thành phố tuy lớn nhưng em địa chỉ của cơ mà? Ra khỏi sân bay, bắt một chiếc taxi đưa địa chỉ là tài xế sẽ đưa em đến nơi. Đây vấn đề cần suy nghĩ sâu xa. A Thanh, đừng đ.á.n.h trống lảng nữa, chúng đang chuyện em theo dõi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-19.html.]
Đằng Chỉ Thanh giơ tay, vén một lọn tóc bên má Đỗ Vân Sinh tai, áp lòng bàn tay mặt : "Vân Sinh, quên , từng cho em địa chỉ nơi ở hiện tại của ."
Đồng t.ử của Đỗ Vân Sinh co rụt , kinh hãi lùi một bước: "Không thể nào!"
Anh cuống cuồng lôi điện thoại định tra lịch sử trò chuyện. Đằng Chỉ Thanh dịu dàng : "Địa chỉ đưa cho em là một nơi ở khác, chỗ ."
Động tác tìm kiếm của Đỗ Vân Sinh khựng . Anh đột nhiên ngẩng đầu Đằng Chỉ Thanh, chợt nhớ căn chung cư mua từ năm nhưng năm nay mới trang hoàng xong. Sau cuối cùng rời trại Khất La, mới dọn đến đây. Trước đó, quả thực chỉ đưa cho Đằng Chỉ Thanh địa chỉ cũ. Anh quên mất chi tiết , mà Đằng Chỉ Thanh tìm đến đúng nơi sai một ly.
Trong lòng Đỗ Vân Sinh dâng lên một nỗi sợ hãi âm ỉ: "Em vẫn luôn theo dõi ?"
"Không , em vẫn luôn ."
"Đừng lừa , A Thanh. Em nghiêm túc trả lời , ngay từ đầu em thuê theo dõi ? Có là trợ lý của ? Hay là nào đó từng đến trại Khất La?! A Thanh, hành vi của em hiện tại quá đáng lắm ."
Đằng Chỉ Thanh sự sợ hãi, tức giận và chỉ trích của Đỗ Vân Sinh, cảm xúc của bình lặng điên cuồng. Cậu như phân tách thành hai , một nửa bình tĩnh thong dong, một nửa điên cuồng căm hận.
"Rất lâu đây em với , chỉ cần em , bất cứ sự đổi nhỏ nào thế giới em đều thể thấy."
"Gì cơ? Em định em đặc dị công năng ? Hay em là thần tiên?" Đỗ Vân Sinh lạnh, tình yêu nhiệt liệt dành cho Đằng Chỉ Thanh lúc như đóng băng.
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Không đặc dị công năng, cũng thần tiên."
"Vậy thì ?"
"Là cổ thuật." Đằng Chỉ Thanh lặp : "Là cổ thuật."
Cậu mở lòng bàn tay, giữa lòng bàn tay phát ánh sáng nhạt, từ trong ánh sáng đó một con bướm màu xanh lam đậm hiện , vỗ cánh bay lên trần nhà. Đỗ Vân Sinh run rẩy, lồng n.g.ự.c nỗi sợ hãi bóp nghẹt đến mức gần như nghẹt thở.
Anh trừng mắt Đằng Chỉ Thanh, đột nhiên phát hiện đôi mắt đen nhánh của đối phương chuyển thành màu xanh lam mỹ lệ. Con bướm xanh lung linh từ trần nhà hạ xuống, thiết bay lượn vòng quanh Đỗ Vân Sinh.
Đỗ Vân Sinh hoảng hốt lùi , cuống quýt xua đuổi con bướm: "Tránh !!"
Đằng Chỉ Thanh : "Nó sẽ làm hại ."
Đỗ Vân Sinh thể chấp nhận nổi chuyện . Anh gương mặt tinh xảo xinh đến mức chân thực của Đằng Chỉ Thanh, thậm chí hoài nghi là yêu tinh từ núi Khất La hiện hình. Anh cảnh giác vòng qua Đằng Chỉ Thanh, kịp lấy bất cứ thứ gì, mở cửa bỏ chạy như đang trốn chạy khỏi một cơn ác mộng.
Đằng Chỉ Thanh nghiêng ánh đèn, tựa như một bức tượng bằng ngà voi.
"Vân Sinh, chuyện hứa thì nuốt lời."
Đỗ Vân Sinh thất hồn lạc phách tìm đến chỗ bạn , vốn định mở miệng kể chuyện của Đằng Chỉ Thanh, nhưng đến phút cuối chút do dự. Cổ thuật suy cho cùng cũng là thứ quỷ dị âm u, khó bảo đảm chuyện truyền ngoài sẽ gây bất lợi cho Đằng Chỉ Thanh. Dù đang sợ hãi , Đỗ Vân Sinh vẫn theo quán tính mà suy xét cho đối phương.
Người bạn hỏi : "Có chuyện gì ?"
Đỗ Vân Sinh ngập ngừng lắc đầu vật sofa nhà bạn, mất ngủ suốt cả đêm. Ngày hôm , với quầng thâm mắt thật đậm hỏi bạn rằng chia tay với Đằng Chỉ Thanh thì nên làm thế nào.
Người bạn hừ một tiếng: "Cậu đá chẳng quá nhiều ? Sao tự nhiên tới hỏi ?"
Đỗ Vân Sinh ấp úng : "Không giống , ... A Thanh giống họ."
"Động lòng thật ?"
"Lần nào mà chẳng động lòng thật?"