Đỗ Vân Sinh đành rảo bước đuổi theo Đằng Chỉ Thanh, đó chạy nhỏ mới kịp, thế nên cũng quên mất việc truy hỏi về bầy bướm. Đi trong bóng tối một lúc lâu, bỗng một tia sáng phá tan sự u ám, Đỗ Vân Sinh theo bản năng giơ tay che mắt.
Lát khi thích nghi với ánh sáng, Đỗ Vân Sinh buông tay quanh, phát hiện phía bên trái một cái hốc cao nửa thước, ánh sáng từ bên ngoài hắt , thi thoảng còn bọt nước b.ắ.n trong.
Hắn tới thì thấy bên ngoài hốc đá là một dòng thác nhỏ, nước bay mát mẻ.
Quay đầu , Đằng Chỉ Thanh đưa tới một căn phòng đá, vách đá khảm những chiếc đèn tường bằng đá hình tròn, phía đặt những con sâu dài mười centimet, chúng cơ thể trong suốt và đang phát sáng.
Trên vách đá mười chiếc đèn như , Đỗ Vân Sinh cứ ngỡ là đèn điện, chỉ điều tạo hình quái dị.
"Trong hang động cũng điện ?"
Đỗ Vân Sinh vô cùng ngạc nhiên, phát hiện trong phòng đá đèn, sách, giường đá cùng chăn đệm các loại.
Đằng Chỉ Thanh tựa cạnh giường đá, lấy một cuốn sách mở , từ bên trong tìm thấy một mảnh lá cỏ màu xanh lục, hình dáng giống lá bạc hà nhưng vẫn còn xanh mướt vô cùng, chẳng rõ bảo quản bằng phương pháp gì.
"Đỗ Vân Sinh, đây."
"Hả?"
Đỗ Vân Sinh đầu Đằng Chỉ Thanh, gương mặt bỗng chốc ửng đỏ.
Vạt áo của Đằng Chỉ Thanh hàng cúc bọc, nút thắt cài kín tới tận cổ, nhưng ống tay áo rộng, khi y cầm cuốn sách, ống tay áo trượt xuống lộ một đoạn cánh tay trắng ngần mang theo nét kiều diễm khó tả.
Có những vốn dĩ quá , như ngọc tì vết, mỗi cái nhíu mày nụ đều thể khiến say đắm, mà chỉ cần lộ một đoạn cánh tay cũng đủ khiến khác khó thở, huống chi Đỗ Vân Sinh vốn tình ý với y.
Đằng Chỉ Thanh ngước mắt, nhíu mày: "Còn mau đây?"
Đỗ Vân Sinh lúng túng: "Ờ, tới đây."
Hắn đến mặt Đằng Chỉ Thanh, theo phân phó mà cúi thấp xuống, Đằng Chỉ Thanh đưa mảnh lá xanh tới bên môi : "Nuốt xuống ."
Đỗ Vân Sinh sững , mảnh lá xanh chắc là độc, ăn cùng lắm là đau bụng thôi, Đằng Chỉ Thanh chắc chắn hại . Thế là há miệng, kịp cử động thì mảnh lá xanh trôi trong miệng, cảm giác mát lạnh như một phiến băng, mang theo hương thơm của cỏ nội.
"Còn nữa ?"
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Ăn nhiều ."
Đỗ Vân Sinh hì hì xuống cạnh y, nép gần: "Nơi là ?"
Đằng Chỉ Thanh như liếc : "Nơi luyện cổ của ."
Đỗ Vân Sinh hỏi: "Lại đùa ?"
Ly
Đằng Chỉ Thanh bảo: "Tôi sách, cứ tự nhiên, nhưng vài thứ đừng chạm lung tung ."
Đỗ Vân Sinh đồng ý: "Được , sách , là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-nham-nguoi/chuong-11.html.]
Nói xong, thực sự bò Đằng Chỉ Thanh, một hồi lâu vô thức cảm thấy buồn ngủ, lúc đang mơ màng sắp thì bỗng tỉnh giấc hỏi: "Mọi ?"
Đằng Chỉ Thanh đáp: "Họ , chắc ngủ một giấc là khỏe."
"Ồ..."
Đỗ Vân Sinh ngáp một cái ngủ , đầu tựa lên vai Đằng Chỉ Thanh.
Đằng Chỉ Thanh hề đẩy .
Khi Đỗ Vân Sinh tỉnh , Đằng Chỉ Thanh trong phòng đá, vì thế dậy vươn vai loanh quanh trong phòng xem xét, cuối cùng dừng bên giá sách. Trên giá chất nhiều sách, cạnh đó còn một chậu hoa nhỏ lá xanh mà chỉ những quả màu đỏ.
Quả to chừng hạt đậu đỏ, đỏ như máu, toát lên một vẻ diễm lệ đến quỷ dị.
Đỗ Vân Sinh đương nhiên ngốc đến mức hái xuống ăn, nhưng tò mò nên vươn ngón tay chạm quả đỏ đó. Trái cây cho cảm giác mát lạnh mịn màng, trông giống như những viên hồng ngọc.
"Lạ thật đấy."
Đỗ Vân Sinh nheo mắt, càng quyết tâm phim những loài thực vật kỳ lạ trong núi sâu .
Hắn thu tay , mà chú ý rằng cái cây chạm đột nhiên nứt làm đôi như thể kinh động, quả đỏ rụng xuống phát tiếng động nhỏ. Đỗ Vân Sinh đầu , từ vết nứt của cây phun làn khói màu đỏ, vô ý hít phổi liền lập tức ho sặc sụa.
Đỗ Vân Sinh bám giá sách, đầu óc cuồng choáng váng, tay chân bủn rủn theo ý như thể đang say rượu, gương mặt ửng hồng, ánh mắt mê ly. Hắn vài bước liền ngã quỵ xuống đất. Cả nóng bừng, theo bản năng bò về phía thác nước, dùng cả tay lẫn chân.
Khi Đằng Chỉ Thanh liền thấy cảnh : Đỗ Vân Sinh lưng về phía y, gian nan bò dậy hai ba bước ngã xuống, cứ thế bò về phía , bò một lúc thở dốc chịu nổi.
Quần áo hỗn loạn, chiếc áo thun cuộn lên tận eo lộ vòng eo săn chắc. Hắn còn mặc một chiếc quần cạp thấp, đang quỳ gối bò về phía thác nước nơi lạnh tỏa , phần hông nhô cao đối diện với Đằng Chỉ Thanh.
Ánh mắt Đằng Chỉ Thanh lập tức tối sầm , đồ án xanh u uẩn nơi đáy mắt vỡ trong nháy mắt, chiếm trọn bộ con ngươi, trở nên đẽ và quỷ mị lạ thường. Y tiếng động tiến gần, mặt Đỗ Vân Sinh, từ cao xuống thưởng thức cảnh .
"Đỗ Vân Sinh, chạm thứ gì?"
Đỗ Vân Sinh ngẩng đầu, mồ hôi thấm ướt tóc mái, nỗ lực dậy trong tư thế quỳ, trán tựa Đằng Chỉ Thanh, khó chịu nức nở: "Tôi nóng quá... A Thanh, nóng quá."
Ngón trỏ Đằng Chỉ Thanh chạm lên má Đỗ Vân Sinh, đồ án màu xanh trong mắt lúc mờ lúc hiện.
Đỗ Vân Sinh giống như một con yêu tinh, cơ thể mềm nhũn bám lấy Đằng Chỉ Thanh để bò dậy, nắm lấy tay y áp lên mặt . Làn da của Đằng Chỉ Thanh như ngọc thạch, mát lạnh dễ chịu, làm dịu cái nóng cháy bỏng lúc .
Bàn tay Đằng Chỉ Thanh vuốt ve cổ Đỗ Vân Sinh, Đỗ Vân Sinh lắp bắp y: "A Thanh..."
Linh... linh...
Tiếng chuông lạc vang lên, Đằng Chỉ Thanh bóp chặt bả vai Đỗ Vân Sinh, tay vòng qua nắm lấy eo , khẽ : "Đỗ Vân Sinh, nếu dám phụ , sẽ g.i.ế.c ."
Đỗ Vân Sinh rướn tới, hôn loạn xạ lên môi Đằng Chỉ Thanh: "Không phụ ... sẽ phụ ... A Thanh, ưm... A Thanh , khó chịu quá."
Đằng Chỉ Thanh dứt khoát bế bổng Đỗ Vân Sinh lên, về phía giường đá.