Trêu chọc - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-02-14 13:43:10
Lượt xem: 16

Sát kỳ thi cuối kỳ, áp lực ngày càng đè nặng, Trần Sóc dường như đã bước vào quỹ đạo, bắt đầu nghiêm túc học hành, không còn ngủ gục trên lớp nữa.

Những ngày hè oi bức, tiếng ve kêu râm ran không ngừng.

Thật không may, tôi lại bị sốt.

Đúng vậy, sốt giữa cái nắng nóng kinh khủng này.

Đầu óc tôi mơ màng trong tiết Toán.

Thầy Lưu đang viết chi chít trên bảng, còn mí mắt tôi thì nặng trĩu, không thể nào mở ra nổi.

Cho đến khi khuỷu tay bị ai đó chạm nhẹ: “Gọi cậu lên bảng làm bài kìa.”

Trần Sóc nhẹ giọng nhắc nhở.

Tôi liếc nhìn anh, cảm kích vô cùng.

Không ngờ cũng có ngày tôi lại được anh nhắc bài.

Bước lên bục giảng, nhìn đề bài, rõ ràng là một dạng bài cơ bản, cũng từng làm qua rất nhiều lần, nhưng đầu óc tôi lại trống rỗng, chẳng nhớ nổi gì.

Thu Vũ Miên Miên

Tôi siết chặt viên phấn, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

“Còn bài bên cạnh, gọi ai lên làm đây nhỉ?”

“Thầy ơi, bài này em làm được, để em.”

Là Trần Sóc.

Anh bước lên đứng cạnh tôi, nhanh chóng viết ra các bước giải.

Nhưng tôi vẫn chưa tìm lại được mạch suy nghĩ.

Tôi càng lúc càng căng thẳng, thậm chí muốn thú nhận với thầy rằng mình không làm được.

Không ngờ, trong lúc thầy Lưu quay người kiểm tra học sinh khác thì Trần Sóc đã lén viết nhanh các bước giải quan trọng lên dưới bài tôi đang làm.

Tôi làm theo hướng dẫn của anh, dần tìm lại được cảm giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/treu-choc-hplz/chuong-8.html.]

“Cả hai bài đều đúng. Có vẻ dạo này hai em làm bạn cùng bàn học hỏi lẫn nhau rất tốt.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay nhờ có Trần Sóc mà tôi thoát nạn.

Tan học, định cảm ơn anh nhưng chuông vừa vang lên đã thấy anh bị kéo đi đánh bóng rổ.

À, đúng rồi, hôm nay có trận đấu bóng rổ. Mà tôi lại vốn không mấy quan tâm đến mấy chuyện này.

Nhưng Trần Sóc lại để quên bình nước, mà bình nước này, mỗi lần đi chơi bóng anh đều mang theo.

Theo tinh thần “nhân đạo”, tôi quyết định mang ra sân bóng.

Nhìn đám đông chen chúc, mãi tôi mới luồn được vào trong.

“Ba điểm!”

Theo hướng những tiếng reo vang, tôi nhìn thấy Trần Sóc trong bộ đồng phục đỏ, lau mồ hôi rồi đập tay ăn mừng với đồng đội.

Lúc nào không hay, tôi đã xem xong cả trận đấu.

Khi trận đấu kết thúc, Trần Sóc bị cả đám bạn vây quanh. Tôi cúi xuống nhìn bình nước trong tay mình, chợt nhận ra hình như chẳng liên quan gì đến mình cả.

Đang định quay đi thì một đôi giày thể thao màu đen dừng trước mặt tôi.

Ngẩng đầu lên thì thấy Trần Sóc đang cười nhìn tôi: “Mang nước cho tôi à?”

Anh nhận lấy bình nước từ tay tôi, uống vài ngụm rồi nhét lại vào tay tôi.

“Lần sau mang nước thì đứng gần chút, tôi suýt nữa không tìm thấy cậu.”

“Tôi thấy có nhiều người mang nước cho cậu lắm mà.”

Cậu xoa nhẹ đầu tôi: “Nhưng tôi sẽ tìm cậu.”

Kể từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và Trần Sóc dường như có chút khác biệt.

Mỗi ngày anh đều tự giác ở lại học bài với tôi sau giờ tan học.

Còn tôi thì chẳng hiểu sao cứ hay xuất hiện ở sân bóng để đưa nước cho anh.

Một bầu không khí mơ hồ, khó tả cứ thế bao trùm lên hai chúng tôi.

Loading...