TRAO CHO ANH SINH MỆNH - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-19 02:07:01
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Yến Hà Ly!" Cảm xúc của đột ngột sụp đổ, gào lên với em ngay giữa sảnh bệnh viện, "Tôi là gì của chứ? Tại quản sự sống c.h.ế.t của ? Đến cơm mà còn chẳng để ăn nữa , mưu cầu cái gì hả?"

Ánh của xung quanh tức khắc đổ dồn về phía chúng . Em chỉ bước tới, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng , giọng ôn hòa mà kiên định: "Không , mà. Uống t.h.u.ố.c sẽ lên thôi."

Tôi bịt mặt, nước mắt thấm qua từng kẽ tay: "Không lên ! Căn bản là lên ! Tôi trị năm năm , nhà đều từ bỏ ! Sớm muộn gì cũng sẽ bỏ mặc thôi!"

Em ôm lấy , ghé sát tai từng chữ một: "Chỉ cần còn sống, sẽ bỏ rơi . Anh cũng đừng từ bỏ chính , ? Có ở bên , nào?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Dưới sự vỗ về của em, cảm xúc mất kiểm soát của dần bình , giống như một đứa trẻ dỗ dành xong.

...

Ngày nào em cũng canh chừng uống thuốc, buổi tối vỗ về cho giấc ngủ. Tôi ngày càng trở nên ỷ em, dường như tiếp thêm nguồn yêu thương từng từ con . Tôi thể khống chế mà yêu em mất , nhưng chẳng dám thành lời.

Đêm nọ, chợt thấy tiếng em mê sảng trong vô thức: "Mẹ..."

Tôi đưa tay chạm , mới phát hiện em nóng như lửa đốt, đang run rẩy. Tôi vỗ nhẹ mặt em, cố gắng đ.á.n.h thức em dậy, nhưng em sốt đến mức mất tri thức.

Tôi vội vã nhảy xuống giường, lục tìm t.h.u.ố.c hạ sốt trong tủ, nhưng chạm một lọ t.h.u.ố.c rỗng . Trên lọ ghi tên: Gefitinib.

giống với bất kỳ loại t.h.u.ố.c cảm nào mà .

Không kịp nghĩ nhiều, dùng khăn thấm nước lạnh, lau liên tục cho em để hạ nhiệt.

"Đau quá..." Em lẩm bẩm kêu lên, vẻ yếu ớt lúc khác hẳn với hình ảnh rực rỡ như ánh Mặt Trời ban ngày.

Tôi lo em sốt quá sẽ gặp vấn đề, bèn quyết định đưa em bệnh viện. Lục khắp quần áo của em cũng chỉ tìm thấy hai trăm tệ. Từ đây bắt xe nội thành, vặn mất hai trăm.

Tôi lay em dậy: "Yến Hà Ly, em còn tiền ? Chúng bệnh viện."

Em mơ hồ , hồi lâu mới hồn: "Hết , tiền mua t.h.u.ố.c cả . Em nhịn một chút là , đừng quản em."

Tôi lay em: "Yến Hà Ly, em thế , sẽ sốt hỏng mất!"

Em đột nhiên ho lên dữ dội, thở , nhịp thở cũng trở nên khó khăn. Tôi lập tức cầm điện thoại gọi 120.

Đến bệnh viện mới hiểu , đây là cơn sốt thông thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trao-cho-anh-sinh-menh/chuong-3.html.]

"Trước đây tiền sử bệnh gì ?" Bác sĩ hỏi.

Tôi nhớ lọ t.h.u.ố.c rỗng : "Ở nhà t.h.u.ố.c Gefitinib."

Bác sĩ nhíu mày: "Chuyển sang Khoa Ung bướu."

Tôi ngây tại chỗ, dám tin mà hỏi : "Tại là Khoa Ung bướu? Em làm cơ?"

Bác sĩ , thở dài một tiếng nặng nề: "Gefitinib là t.h.u.ố.c đặc trị điều trị ung thư phổi."

Bên tai tức khắc vang lên những tiếng ù ù cực đại, thế giới như cuồng điên đảo.

Tôi nắm chặt tờ hóa đơn của Yến Hà Ly, thất thần bậc thềm đá cổng bệnh viện lâu. Tôi nghĩ mãi thông, chính em ngắt t.h.u.ố.c , ho dữ dội đến thế, gầy sọp cả , tại vẫn chắt bóp từng đồng để mua cho những loại t.h.u.ố.c chẳng mấy quan trọng ?

Tôi làm cái gì thế ? Vậy mà chẳng hề suốt bấy lâu nay. Tôi ảo não bịt chặt lấy đầu, móng tay cắm sâu da đầu, hận thể tự vả cho vài cái ngay tại chỗ.

Không. Tôi thể để em c.h.ế.t . Tôi cứu em. Tôi bật dậy, chạy như điên về phía nhà ba .

Người mở cửa là kế. Bà bế đứa em trai, thấy là , đôi mày lập tức nhíu chặt như gặp thứ gì đó sạch sẽ, "Ba công tác , hôm khác hãy đến."

Tôi đưa tay chặn cửa: "Tôi gặp ông ."

"Đã bảo nhà, hiểu tiếng ?" Sự kiên nhẫn của bà gần như biến mất, lời còn dứt, cánh cửa "rầm" một tiếng đóng sập ngay mặt .

Tôi , cứ thế xổm bậc thang lạnh lẽo ở hành lang mà đợi. Chẳng qua bao lâu, cuối cùng cũng thấy tiếng bước chân quen thuộc.

Ba thấy , đôi mày cau y hệt như bà vợ của ông : "Lại đến đòi tiền ? Lâm Lạc, con mười chín tuổi chứ chín tuổi! Học cách tự lực cánh sinh ? Tiền của ba còn nuôi em trai con nữa!"

Tôi chắn giữa ông và cánh cửa, im nhúc nhích mà ông .

"Năm trăm ngàn." Tôi thấy giọng của chính , "Cho con năm trăm ngàn, từ nay về con tuyệt đối bao giờ tìm đến ba nữa."

Ông kinh ngạc trợn tròn mắt: "Mày điên ? Ba đào năm trăm ngàn cho mày! Cút, đừng ở đây mà phát điên!"

Tôi vẫn yên đó, "Ba, cho con năm trăm ngàn, con sẽ biến mất khỏi cuộc đời ba. Ba cho, hôm nay con hết."

Một cái tát giáng mạnh xuống mặt , đau rát, "Láo thật ! Mày còn dám đe dọa cả ba mày cơ ?"

Tôi hít một thật sâu, đầu , xoáy ông , "Ba đấy, con bệnh tâm thần mà."

Loading...