TRẪM LÀ MỘT CON RỐI CHỈ BIẾT NẰM ĂN CHỜ CHẾT - CHƯƠNG 8

Cập nhật lúc: 2026-03-01 03:53:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao rượu của ông lão đắng thế ? Không ngon bằng rượu mơ tự ngâm. Ta tới nhỉ? À đúng , tội lớn vô cùng, tội lớn vô cùng. Cho nên, nên là thể , thể . Ợ…”

 

“Không thể gì?” Giọng của Nhiếp Chính Vương vang lên bên tai như sấm dội.

 

Trẫm đối diện với y, nốc thêm một ngụm rượu, bĩu môi: “Không thể chính là thể .”

 

“Bệ hạ thật sự ?”

 

Trẫm lắc đầu, làm động tác khóa miệng: “Không .”

 

“Vậy để thần .”

 

“Bệ hạ, thần lòng .”

 

19

 

Rõ ràng đang là giữa mùa đông, mà trong lòng trẫm như một cơn mưa hoa rơi lả tả.

 

“Ngươi, ngươi gì cơ?”

 

Má đỏ tim đập, trẫm cảm giác gặp ảo giác.

 

“Thần .” Nhiếp Chính Vương khụy gối xuống, ngẩng đầu thẳng mắt trẫm, để trẫm trốn tránh: “Thần lòng .”

 

Thình thịch, thình thịch…

 

Lần đầu tiên trẫm hiểu thế nào là tâm hoa nở rộ (*).

 

(*) "Tâm hoa nở rộ" thường dùng để miêu tả trạng thái cảm xúc vui sướng, hạnh phúc tột độ, giống như tâm hồn đang bừng nở như một bông hoa.

 

“Thật ?”

 

“Thật.”

 

“Không lừa trẫm?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tram-la-mot-con-roi-chi-biet-nam-an-cho-chet/chuong-8.html.]

“Không lừa .”

 

Nhiếp Chính Vương nhét lò sưởi tay tay trẫm, vòng lấy đầu trẫm, kéo sát n.g.ự.c .

 

“Nếu tin, bệ hạ thể lắng .”

 

Thình thịch, thình thịch…

 

Y hệt nhịp tim của trẫm.

 

He he, y thật sự lừa trẫm.

 

Tuyết rơi dày trắng xóa trời cao, trẫm cảm thấy đây là cái Tết tuyệt vời nhất trong đời trẫm.

 

20

 

Đông qua xuân tới, vạn vật bừng nở.

 

Không ngờ chỉ vài tháng ngắn ngủi, trẫm học cách cậy sủng mà kiêu.

 

Trẫm thuần thục đến mức thể sai Nhiếp Chính Vương cung mua gà cho trẫm.

 

Hôm nay, trẫm kéo Nhiếp Chính Vương trong lương đình ngự hoa viên để thưởng hoa.

 

Gặm đùi gà bóng mỡ óng ánh, trẫm phất tay hùng hồn: “Nhìn xem, đây đều là giang sơn trẫm giữ vì ngươi!”

 

Nhiếp Chính Vương bất đắc dĩ đưa tay lau vệt dầu bên khóe môi trẫm, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán.

 

Y khẽ , dịu dàng : “Vâng, đây đều là giang sơn của bệ hạ.”

 

“Vậy thần nguyện cho giang sơn của bệ hạ kéo dài thiên thu, phúc thọ vạn đại.”

 

He he, trẫm thật là mãn nguyện.

 

[Hoàn]

 

Loading...