TRẪM LÀ MỘT CON RỐI CHỈ BIẾT NẰM ĂN CHỜ CHẾT - CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2026-03-01 03:52:39
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

Ai cũng , “ nhất định” chính là “ nhất định”.

 

Lắng lão thái phó ở phía đối diện thuyết giảng tận tình, trẫm gắng gượng chống đỡ đôi mí sụp xuống.

 

Nhiếp Chính Vương ngay bên cạnh, trẫm dám ngủ, thật sự dám.

 

buồn ngủ quá thể.

 

Lời lão thái phó , từng chữ trẫm đều nhận , ghép thì hiểu gì cả.

 

Sau khi trải qua bao nhiêu gật gù như gà mổ thóc, cuối cùng trẫm chống nổi sự quyến rũ của Chu Công, “cộp” một tiếng định ngã sấp mặt lên bàn.

 

May mà Nhiếp Chính Vương tay nhanh mắt lẹ, dùng lòng bàn tay đỡ lấy cằm trẫm.

 

Khuôn mặt nâng nhẹ đặt lên mặt bàn, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, trẫm còn tiếng bước chân của Nhiếp Chính Vương và lão thái phó dần xa.

 

“Xin thầy hãy rộng lòng tha thứ, học trò sẽ tìm cách khác...”

 

Trẫm chép chép môi, ý niệm cuối cùng khi chìm mộng là: Nhiếp Chính Vương , thật cũng là lắm đó.

 

16

 

Gần cuối năm, Nhiếp Chính Vương bắt đầu bận rộn hơn.

 

Trẫm vui, điều đồng nghĩa với việc y còn rảnh để giám sát trẫm rèn luyện bắt trẫm học hành nữa.

 

Dù mỗi ngày vẫn dậy từ lúc trời còn sáng cũng đủ sức phá hỏng tâm trạng của trẫm.

 

Bởi vì trẫm phát hiện một tấm đệm mềm long ỷ, êm ái ôm sát lưng, đến cả lúc gật gù trong buổi chầu sáng cũng thấy dễ chịu hẳn.

 

“Tiểu Trác Tử.” Trẫm tựa thư thái lên long ỷ: “Trẫm khen ngợi vị ân nhân khéo tay làm một phen.”

 

Tiểu Trác T.ử cung kính cúi chào một cái: “Hồi bẩm hoàng thượng, lời hẳn Nhiếp Chính Vương sẽ vui mừng.”

 

Ái chà, trẫm lập tức nghiêm chỉnh : “Coi như trẫm gì.”

 

Tiểu Trác Tử: “...”

 

Người bụng , Nhiếp Chính Vương vẫn đến cung của trẫm khi bãi triều như thường lệ.

 

Mỗi năm, thời gian , tấu chương đều do Nhiếp Chính Vương phê duyệt.

 

Bởi vì phần lớn tấu chương thời điểm đều lời lẽ gay gắt.

 

Tư tưởng trọng tâm chính là các vị vương gia liên hợp cùng đại thần dâng sớ, bày tỏ rằng trẫm huyết mạch hoàng thất, quyền tổ chức yến tiệc tại các cung điện, mong Nhiếp Chính Vương suy xét cho kỹ.

 

Suy xét gì chứ, ý bảo y đá trẫm xuống để tự đăng cơ còn gì.

 

Năm nào cũng , năm nào cũng Nhiếp Chính Vương mắng té tát, trẫm còn thấy mệt cho bọn họ.

 

Trẫm vắt chân giường, xem thoại bản chợt thấy đói.

 

“Tiểu Trác Tử, mang ít điểm tâm bàn đây.”

 

Vẫn cứ dán mắt cuốn thoại bản, trẫm c.ắ.n một miếng bánh hoa quế đưa tới tận miệng.

 

Cắn một lúc, môi trẫm vô tình chạm ngón tay của đưa.

 

Khô ráo ấm áp, còn phảng phất mùi mực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tram-la-mot-con-roi-chi-biet-nam-an-cho-chet/chuong-6.html.]

 

Khoan , mùi mực?

 

Trẫm ngẩng đầu, ô hô, cái hình to lớn của Nhiếp Chính Vương đang ngay giường của trẫm.

 

Trẫm tiền đồ , đến cả Nhiếp Chính Vương cũng dám sai bảo.

 

“Sao ăn nữa?” Thấy trẫm bất động, Nhiếp Chính Vương bụng nhắc nhở.

 

Trẫm nhai bánh hoa quế lúng búng trong miệng: “Có, thụ sủng nhược kinh.”

 

Đối phương bật : “Bệ hạ, đây thần từng đút ăn ?”

 

Tất nhiên là từng .

 

Lúc mới cung, thể trẫm yếu đuối, ốm vặt, nhưng ghét uống thuốc.

 

Tiên đế và trạng nguyên đều bận chính vụ, thế là ném trẫm cho Nhiếp Chính Vương lúc còn là thiếu niên.

 

Khi đó Nhiếp Chính Vương chẳng hiền lành gì, đúng là một thiếu niên nóng tính.

 

Giọng thì thô, động tác thì mạnh, dúi cái bát tay trẫm quát uống nhanh lên.

 

Trẫm sợ y nên đành uống.

 

Kết quả t.h.u.ố.c vẫn còn nóng.

 

Trẻ con năm sáu tuổi chịu cảm giác bỏng rát đó, thế là trẫm bật .

 

Hu hu oa oa lớn đến nỗi tiên đế và trạng nguyên đều kinh động, Nhiếp Chính Vương hồi thiếu niên mắng cho một trận trò.

 

Trẫm rưng rưng nước mắt, trong lòng âm thầm tính toán: thiếu niên bắt trẫm uống thuốc, trẫm , thiếu niên mắng.

 

Suy trẫm là khiến y mắng.

 

Rồi suy , trẫm sắp y mắng ngược .

 

Trẫm .

 

Vừa hé miệng liền thiếu niên bịt : “Tổ tông ơi, tiểu tổ tông , đút cho ngươi, thổi nguội đút, ?”

 

Thế thì trẫm còn dám .

 

Thế là thiếu niên ôm trẫm lên, đặt lòng, thổi nguội từng muỗng t.h.u.ố.c trong chiếc muỗng sứ cẩn thận đút từng chút miệng trẫm, thấy trẫm nhăn mặt như khổ qua còn đưa thêm viên ô mai để át vị.

 

Một cảnh tượng đậm tình , đến cả tiên đế thấy cũng khen: “Huynh hòa thuận, tôn trọng lẫn .”

 

Hồi tưởng xong, mặt trẫm đỏ ửng: “Chậc, khi đó còn nhỏ mà...”

 

“Vậy lớn thì đút nữa ?” Nhiếp Chính Vương ghé sát hơn, đến mức trẫm còn ngửi thấy mùi đàn hương sâu lắng từ áo y.

 

Một miếng bánh hoa quế mới đưa tới miệng, tỏa hương thơm ngọt ngào quyến rũ.

 

Có bánh ăn là đồ ngốc.

 

Trẫm lập tức cúi đầu c.ắ.n lấy bánh, mắt dán chặt cuốn thoại bản chẳng bao lâu lật trang, miệng lúng búng: “Được, , trẫm cho phép ngươi đút.”

 

Chỉ là đút bánh thôi mà, bình thường thôi.

 

Vậy nên cái nhịp tim mau bình , cứ tiếp tục thế thì Nhiếp Chính Vương thấy mất!

 

Loading...